Ánh tuyết

Fujisawa Shuhei

Phạm Vũ Thịnh dịch

 

1

Từ sáng đă lạnh thấu xương, toàn khu phố lặng thinh dưới tầng mây tối ám một hồi lâu, rồi quá bốn giờ chiều th́ tuyết bắt đầu rơi. Tuyết rơi lần thứ hai từ đầu tháng chạp. Vào đêm, tuyết đột ngột tăng lượng, rơi không ngưng nghỉ.

Kikushiro thoáng nghe hai người đàn ông đi vượt qua anh, bảo nhau là tuyết sẽ đông cứng lại đêm nay. Cả hai đều khoác áo tơi, có vẻ là người địa phương. Một người trùm khăn che má, người kia đội nón rơm. Từ đầu xuống vai hai người phủ đầy tuyết trắng.

Tuyết bám ngay vào guốc khiến Kikushiro bước đi khó khăn. Anh dừng lại, dậm chân rũ bớt tuyết. Dáng hai người đàn ông kia đă rời xa Kikushiro đang khó nhọc bước, thoáng chốc đă biến mất vào màn đêm. Chân họ đă bước hối hả như chạy trốn tuyết.

Hai bên phố chính đă sớm đóng cửa, chỉ c̣n một góc dưới dốc, nơi Kikushiro đang bước đi là c̣n đèn sáng. Góc này có nhiều hàng cá và hàng rau quả tụ tập, các cửa tiệm thắp đèn lồng treo ngoài hiên, hay đèn sáp lớn đến gần kư (250 monme = 937,5 gram), để chào mời khách. Thấp thoáng bóng dáng khách hàng bên trong các tiệm.

Kikushiro nghiêng dù xuống rũ tuyết. Tuyết đượm nước khiến dù nặng trĩu xuống ngay. Anh cảm thấy mũi dù như chạm phải vật ǵ nặng mà mềm. Vừa nhận ra là đă chạm dù vào người nào đấy rồi, th́ anh đă nghe tiếng xin lỗi từ phía người kia.

-"Xin tha lỗi cho!"

Tiếng một thiếu nữ. Có vẻ vừa bước vội ra khỏi hiên tiệm cá mà chạm vào dù của Kikushiro. Khi Kikushiro giương dù lên th́ người con gái dợm bước đi, bất giác dừng chân, nh́n lại anh. Đồng thời, Kikushiro cũng đă nhận ra được người ấy là ai.

-"Yoshino đấy à?"

Kikushiro thốt lên như thế, Yoshino giở khăn che đầu xuống, nói:

-"Thưa anh...", giọng nhỏ như th́ thầm.

-"Đi mua cá đấy à? Nào, vào trong dù đi. Anh đưa về một đoạn đường."

Kikushiro ngỏ lời, trong ḷng có chút ngạc nhiên. Dễ đă 4, 5 năm rồi mới gặp lại Yoshino. Ngẫu nhiên mà gặp lại ở đây, lại nữa, Kikushiro ngạc nhiên thấy Yoshino đă có vẻ người lớn hẳn ra.

Khi gặp cha ruột là Yusuke trong thành, anh đă nghe rằng Yoshino sắp đi lấy chồng vào mùa xuân tới. Lúc đó, anh cũng đă ngạc nhiên, tuy chỉ nghĩ: Yoshino thế mà đă đến tuổi lấy chồng rồi kia à! Thế nhưng, lúc này gặp mặt, anh càng ngạc nhiên nhận ra rằng Yoshino đă là một người trưởng thành rồi.

-"Vào trong dù đi nào, đừng khách khí!"

Nghe Kikushiro hối thúc, Yoshino đành co người lại, rón rén vào dưới dù. Thoảng mùi cá tanh. Có vẻ tuyết rơi ngập trời khiến mùi cá nồng thêm.

-"Mua cá ǵ đấy?"

-"Thưa, cá ṃi ạ."

Yoshino nhỏ giọng đáp, bộ dạng như xấu hổ. Có vẻ Yoshino hổ thẹn v́ bị Kikushiro bắt gặp đi mua cá rẻ tiền như một phụ nữ nhà dân nghèo, áo quần thô tạp mà lại chẳng có dù che nữa. Cô giữ ư, vào trong dù rồi vẫn khép nép tránh không chạm vào người Kikushiro. Vẻ áy náy ấy khiến ḷng Kikushiro đau nhói. Anh nghĩ: Cá ṃi à! Có vẻ nhà Furuya cha mẹ ruột của anh vẫn tiếp tục sống nghèo nàn không khác ǵ trước khi Kikushiro được vào làm con nuôi nhà Haga. Chứ nhà Haga cha mẹ nuôi của anh th́ đâu có ăn thứ cá ṃi ấy. Nghĩ như thế, ḷng anh chùng xuống v́ mỗi lần nhớ đến nhà cha mẹ ruột, anh lại cảm thấy ái ngại làm sao!

Kikushiro đă từ nhà Furuya lương bổng chỉ có 35 hộc [1] thuộc tổ Kế toán trong thành, vào làm con nuôi nhà Haga vào năm anh 12 tuổi. Nhà Haga lănh lương 280 hộc, là nhà gia thế của vơ sĩ giữ chức Trưởng tổ. Chuyện làm con nuôi khác thường này được tác thành dưới điều kiện của nhà Haga là: hai nhà sẽ không giao tế như họ hàng ǵ với nhau cả, nhất là nếu không có lư do ǵ đặc biệt th́ Kikushiro sẽ không lui tới nhà cha mẹ ruột nữa. Ḷng cậu bé Kikushiro chống đối sự ép buộc như thế của nhà Haga, nhưng cha cậu là Yusuke nhận chịu ngay điều kiện ấy, không nói một hai ǵ cả.

Ba năm trước đó, mẹ Kikushiro chết bệnh, cha cậu lấy người vợ kế, rồi nhà Furuya có đến năm đứa con. Từ trước vốn đă có Kikushiro và người anh lớn hơn một tuổi là Takinosuke, người mẹ kế mang thêm con riêng là Yoshino đến, là đă ba đứa con rồi, thế mà Mitsue vào làm dâu nhà này lại sinh thêm hai đứa con trai nữa. Thế nên, việc cho Kikushiro làm con nuôi nhà Haga là một vinh dự cho nhà Furuya đă đành, mà cho Kikushiro đi c̣n là để bớt một miệng ăn nữa.

Làm con nuôi nhà Haga, tức th́ Kikushiro bị cách ly khỏi nhà cha ruột mà trở thành người của nhà Haga, rồi sau đó chừng một năm, anh ruột là Takinosuke chết đột ngột, từ đó Kikushiro càng cảm thấy rơ ràng không c̣n dính dáng ǵ đến nhà cũ nữa. Năm tháng dần trôi, cứ thế mà bị cấm đoán chuyện giao thiệp, dần dần Kikushiro rời xa nhà cũ, quen dần với cảnh ngộ của đứa con trai nối dơi nhà Haga 280 hộc.

Dù vậy, cũng chẳng phải Kikushiro v́ măn nguyện với đời sống không thiếu thốn chút ǵ hiện nay mà hoàn toàn chẳng nhớ ǵ đến nhà cha mẹ ruột. Ngược lại, chính v́ sống no đủ trong dinh cơ rộng lớn của nhà Haga mà Kikushiro thỉnh thoảng vô cớ mà nghĩ đến nhà cũ nghèo nàn. Mà mỗi lần như thế, lạ lùng thay, Kikushiro lại nghĩ nhiều đến người mẹ kế Mitsue và cô em không cùng ḍng máu là Yoshino hơn là nghĩ đến cha ruột hay mấy đứa em trai khác mẹ. Cả hai người phụ nữ đều chịu thương chịu khó. Bà Mitsue vừa phải nhức đầu lo tính chuyện gia kế nghèo túng, vừa cực nhọc kiếm việc làm thêm, c̣n cô con gái Yoshino th́ ngay từ ngày theo mẹ về nhà Furuya, đă phụ với mẹ lo việc quét dọn, giặt giũ, và giúp mẹ cả việc làm thêm nữa. Hồi mới về, Yoshino chỉ là đứa bé sáu tuổi. Người cha, Yusuke là một người đàn ông không có tài năng ǵ đặc biệt, ngày ngày đi về từ nhà đến thành để giữ chút lương bổng 35 hộc ấy. V́ thế, Kikushiro đôi lúc nghĩ rằng có khi chính mẹ con Mitsue và Yoshino mới đúng là người chống đỡ, duy tŕ sinh kế cho nếp nhà Furuya nghèo khó.

Cho đến nay, nếp nhà ấy hẳn là vẫn tiếp tục nghèo khó như thế. Chỉ cần thấy Yoshino ôm giữ thận trọng chỉ vài con cá ṃi như thế cũng đủ hiểu. T́nh cảm ái ngại v́ ḿnh lại sống ở nơi sung túc tách rời khỏi cảnh nhà nghèo túng ấy nối kết ḷng Kikushiro với nhà cũ.

-"Yoshino sắp đi lấy chồng đấy nhỉ?". Kikushiro nói.

Yoshino như khựng lại một chút, nh́n Kikushiro nhưng rồi im lặng bước tiếp. Cô vốn là người ít nói.

-"Cha bảo là em vào làm dâu nhà Miyamoto ở tổ Giữ cờ, là nếp nhà không tệ..."

-"......"

-"Sao thế em? Có vẻ không vui mừng ǵ sao?"

-"Không..."

Thoáng thấy nét răng trắng của Yoshino. Tuyết đă ngập trắng đường đi, chiếu mờ nét mặt cô gái.

-"Em là người siêng năng làm việc, thế nào cũng được nhà chồng yêu mến. Thế nào, anh sẽ mua quà mừng em nhé?"

-"Khỏi phải mua quà mừng anh ạ. Xin anh đừng bận tâm".

-"Không cần à?". Kikushiro ngạc nhiên đứng lại trên đường tuyết. -"Sao thế? Em khỏi phải khách khí mà!"

-"Nhưng anh đă là người của nhà Haga kia mà!"

Có vẻ Yoshino buột miệng tự nhiên như thế . Có lẽ cô đă được dạy bảo như thế ngay từ thuở nhỏ rồi. Dù vậy, lời nói ấy đă đâm vào ngực Kikushiro đau nhói.

-"Đừng nói hẹp ḥi thế chứ! Anh đúng là người của nhà Haga thật đấy, nhưng đâu có lư do ǵ để chẳng phải là anh của các em!"

Yoshino im ĺm bước đi. Vừa đến quăng dốc lên thoai thoải.

-"Vâng, nếu thế th́ em xin bái lănh".

Đến nửa quăng dốc, Yoshino chợt dừng lại, nói như thế. Kikushiro mỉm cười. Nụ cười an ḷng. Kikushiro cảm thấy từ năy đến giờ Yoshino đă cố tránh xa anh, nhưng bây giờ đă chịu đến gần anh rồi.

-"Em suy nghĩ rơ là lâu! Thế th́, anh mua trâm cài đầu tặng em nhé?"

-"Em mừng lắm!".

Vừa nói thế, Yoshino chợt trượt chân trên tuyết. Cô hoảng hốt nắm dựa cánh tay Kikushiro vừa đưa ra, nhưng lại bước trượt nữa. Kikushiro ném dù đi, hai tay nắm chặt thân người Yoshino đỡ lên. Tấm thân thon nhỏ của Yoshino nằm gọn trong ṿng tay Kikushiro, như hai người đang ôm nhau. Người Yoshino nhỏ nhưng chắc và nặng; đôi guốc bám đầy tuyết lại trơn trợt, khiến Kikushiro bị cô áp vào đến loạng choạng, đến phiên Yoshino phải gắng giữ chặt anh lại.

Yoshino cười khúc khích. Kikushiro cũng cười theo. Nếu có ai thấy có thể cho là đôi nam nữ đang ôm nhau đùa cợt, nhưng may là quăng dốc đêm chỉ có tuyết rơi không ngưng nghỉ, chẳng có bóng dáng người nào khác.

Kikushiro nhớ lại bốn năm trước đă có lần gặp Yoshino trong đám đông người đi xem hội tế ở đền Sanno. Thời gian như vừa rút gọn lại từ bấy đến nay.

-"Em lớn hẳn lên và đẹp ra đấy".

Nhặt dù lên, Kikushiro vừa che dù cho Yoshino vừa nói, như cảm khái. Ḷng anh dâng lên t́nh cảm thân mật. Gặp được Yoshino trước khi cô đi lấy chồng, để chúc phúc cho cô như thế này, thật tốt.

-"Yoshino thế mà đă 18 tuổi rồi nhỉ! Tết này là 19 rồi kia à!"

Không đáp thẳng, Yoshino bất chợt hỏi:

-"Thế anh cũng sắp rồi chứ ǵ?"

Có vẻ cô nói ra miệng điều cô đă nghĩ đến từ năy. Kikushiro bối rối như bị bất ngờ.

-"Ừm, có lẽ thế"

-"Nghe nói chị ấy là người đẹp lắm đấy nhỉ?"

Kikushiro hiểu là Yoshino nói đến người hứa hôn của anh là Tomoe, nhưng anh im lặng. Tomoe đúng là một người con gái xinh đẹp, nhưng kiêu ngạo.

-"Đến đây, em xin về". Yoshino nói.

Qua khỏi dốc là đến ngả tư. Kikushiro đi thẳng th́ về nhà, c̣n rẽ trái đi đến cuối xóm Yamabushi là đến nhà cũ Furuya.

-"Anh đưa đến trước nhà cũng được mà!"

-"Không...", Yoshino bước lùi ra khỏi dù che, lắc đầu nói. -"Để anh đưa về thế th́ mẹ mắng chết!"

-"Thế à?"

-"Được nói chuyện với anh, em mừng lắm". Yoshino nói, giọng rơ ràng. -"Bởi em nghĩ là sẽ không c̣n được gặp anh nữa".

Kikushiro định nói ǵ đấy, nhưng Yoshino đă quay người lại, bước vội như chạy trên đường vào khu phố Yamabushi nhỏ hẹp. Thoáng chốc, dáng cô đă biến mất vào bóng đêm. Trong mắt Kikushiro chỉ c̣n lại h́nh ảnh tấm lưng thon thoáng nét kiều diễm quyến rũ của người con gái trẻ, lúc Yoshino quay người lại.

 

2

-"Cậu cứ nói mẹ tôi thế này, mẹ tôi thế kia! Thế nhưng chuyện đó chẳng phải là tùy theo nhận thức của chính cậu đấy sao?"

Kikushiro nói, khó mà kiên nhẫn được nữa. Anh bực bội v́ thái độ lừng khừng của chồng Yoshino là Miyamoto Seigo đang đứng trước mặt anh.

Hôm qua, cha ruột anh là Yusuke cho gọi anh lại bảo là muốn bàn chuyện Yoshino. Vẻ mặt khổ năo, ông bảo là nghe nói Yoshino đang bị bệnh nặng lắm. Người nhà Furuya đă nghe hàng xóm nhà Miyamoto nói như thế. Chứ nhà Miyamoto th́ chẳng cho biết ǵ cả. Nên lúc đầu, cả ông Yusuke lẫn bà Mitsue đều định chờ xem t́nh h́nh ra sao một lúc đă, thế nhưng Mitsue không chờ đợi nổi nữa mới tự ḿnh đi thăm con, th́ lại bị xua đuổi ngay ngưỡng cửa nhà thông gia Miyamoto. Mẹ của Seigo bảo rằng nếu có ǵ cần cho biết th́ nhà Miyamoto sẽ thông tin. Con dâu nhà ấy đúng là đang nằm bệnh, nhưng y sĩ th́ đă cho gọi rồi, mà việc chăm nom người bệnh cũng chẳng thiếu sót chút ǵ. Thăm bệnh kiểu can thiệp vào việc riêng của nhà Miyamoto như thế này, có phải là nhà Furuya không bằng ḷng chuyện chăm sóc người bệnh hay sao chứ! Bà ta quát tháo hùng hỗ quá khiến bà Mitsue kinh hoảng, chẳng dám bước vào nhà mà vội vă quay trở về, quên cả việc trao quà. Nhưng từ đó Mitsue lo lắng cho con ḿnh, đêm không ngủ được. Ông Yusuke cho biết như thế.

Nghe cha ruột nói vào lúc từ thành về nhà nên Kikushiro không t́m gặp Miyamoto ngay hôm qua được, hôm nay cuối cùng mới gặp mặt. Trước đây, Kikushiro đă có thấy từ xa khuôn mặt mỏng dẹt thiếu thịt của Miyamoto mà nghĩ thầm: đấy là chồng của Yoshino à?, nhưng lần này mới có dịp nói chuyện. Thế nhưng, mặc cho Kikushiro hỏi ǵ đi nữa, Miyamoto cũng chỉ trả lời lấp lửng, chẳng hiểu ra sao cả. Bảo là bệnh t́nh Yoshino cũng chẳng đến nỗi nào, nhưng lúc hỏi bệnh ǵ, anh ta cũng chẳng nói. Hỏi lư do tại sao lại xua đuổi bà Mitsue trước cửa nhà, th́ cũng chỉ thản nhiên đáp là: hẳn mẹ tôi đă có chủ định ǵ đấy mà làm thế thôi. Nói chuyện một hồi, Kikushiro có cảm giác nghi hoặc kỳ dị về cậu Miyamoto mặt trắng xanh, chân tay mảnh khảnh này. Anh dần dần đâm ra nghi ngờ rằng Yoshino đang bị mẹ con nhà Miyamoto giam giữ ǵ đấy rồi.

-"Thế nào đi nữa tôi cũng muốn đi cùng với cậu đến thăm bệnh Yoshino. Được chứ?"

-"Không, thế th́ bất tiện lắm!". Miyamoto đáp.

Hai người đứng dừng lại, đối mặt trừng mắt nh́n nhau. Chỉ mới đi được một đỗi dọc theo hào nước sau khi ra khỏi cổng thành. Mặt trời tháng Tám chiếu nghiêng bóng tường thành to lớn trăi dài trên mặt nước. Ánh nắng mới lúc trưa c̣n thiêu đốt như nắng giữa mùa hè, đến giờ này đă trộn lẫn chút gió vào màu nắng dịu nhạt dần, cho cảm giác mùa thu.

-"Bất tiện, nghĩa là thế nào?". Kikushiro vặn hỏi, gắng dằn ḷng tức giận.

-"Chẳng thưa gửi ǵ trước mà đưa anh về nhà th́ mẹ tôi mắng cho!"

-"Lại mẹ tôi nữa!". Bất giác, Kikushiro lên giọng như chế giễu. Anh chán ngán phải đôi co măi với người lừng khừng như thế này. -"Vậy th́, cậu về trước, thưa với mẹ cậu là tôi sẽ đến viếng, thế là được chứ ǵ?"

-"......"

-"Dù ǵ đi nữa, tuy biết là phiền cho cậu, nhưng tôi lo cho Yoshino quá, thế nào cũng phải đến thăm bệnh!".

Miyamoto cúi đầu im lặng, cứ thế mà quay lưng lại, bước vội.

Vừa nh́n theo sau lưng anh ta, Kikushiro vừa thong thả bước. Dáng lưng Miyamoto thoáng phản chiếu ánh nắng chiều đỏ ối bên hào nước, rồi mất hút sau khúc quẹo góc tư dinh quan Gia lăo [3]. Dáng người ẻo lả như bị gió thổi lay lắt.

Thế nhưng, đến nhà Miyamoto th́ chỉ có bà mẹ bước ra, bảo là Seigo chưa về. Chẳng làm sao hơn, Kikushiro đành phải xưng danh tính, thân thế và nói muốn thăm bệnh Yoshino. Có lẽ nhà cha ruột anh đă không nói ǵ với nhà Miyamoto về việc anh vào làm con nuôi nhà Haga nên bà mẹ Seigo lộ vẻ bối rối. Có vẻ bà nghĩ đến cách biệt về thân thế v́ nhà Miyamoto của bà chỉ lănh có 50 hộc. Thế nhưng khi nghe Kikushiro nói lư do là đến thăm bệnh Yoshino, mặt bà ta lộ rơ vẻ hung hiểm.

-"Chuyện đó th́ xin bỏ qua cho!". Bà mẹ Miyamoto từ chối thẳng thừng. Hẳn là đă quá tuổi 40 rồi mà mặt bà vẫn chưa có nếp nhăn nào, cử chỉ c̣n trẻ trung lắm. Khuôn mặt dẹt mỏng thiếu thịt, cằm nhọn nhô ra ấy giống y chang cậu con trai. -"Dâu nhà tôi đă có y sĩ đến khám bệnh, mà tôi cũng chăm sóc đầy đủ. Chẳng cần ai phải đến thăm bệnh cả".

-"Bà cũng đă nói như thế với bà mẹ nhà Furuya rồi đấy!". Kikushiro nói, giọng mỉa mai. -"Có ǵ mà bà phải nói như bị quấy rầy quá thế! Tôi đến thăm bệnh Yoshino cũng đâu có bảo bà phải đăi đằng ǵ đâu!"

-"Vào làm dâu ở đây th́ cô Yoshino đă là người của nhà Miyamoto này rồi. Tôi chỉ xin là phía nhà cha mẹ cô ấy thận trọng đừng can thiệp chuyện nọ chuyện kia giùm cho!"

-"Thưa bà, nghe người thân bị bệnh nặng th́ ai cũng muốn đến gặp cho thoả ḷng, cho trọn t́nh người. Chỉ có thế thôi, chứ có đ̣i hỏi nhà bà phải làm ǵ đâu nào!"

-"Dù ǵ đi nữa, cũng xin từ chối. Dâu nhà tôi chẳng có ǵ cần phải lo cả, xin ngài về cho!"

-"Không! Thế nào cũng phải thăm bệnh rồi mới về được". Kikushiro nói lớn, giọng anh đanh lại. Anh cảm thấy lo lắng nhiều hơn là tức giận trước sự ngoan cố kỳ lạ của bà mẹ Miyamoto. -"Bà không thể xua đuổi như đă làm với người mẹ của cô ấy được đâu!".

Nói lớn như thế, Kikushiro cảm thấy hầu như có tiếng Yoshino gọi ḿnh. Anh lắng tai nghe, nhưng trong nhà im phăng phắc. Kikushiro tháo guốc ra.

-"Ngài làm ǵ thế? Vô lư quá!"

Bà mẹ Miyamoto thét lên, lùi lại. Mắt bà trợn tṛn, phóng tia nh́n căm ghét khiến Kikushiro trừng mắt nh́n lại.

-"Làm như khám xét nhà cửa th́ không nên. Xin chỉ đường cho!"

Bà mẹ Miyamoto vẫn cứ sưng sỉa mặt mày, giơ tay cản, nhưng rồi bất chợt quay người lại bước đi trước. Kikushiro bước theo, qua nhà bếp đến một căn pḥng ba chiếu [3] xây thêm nhô ra vườn. Căn chái cũ kỹ, có vẻ đă được dùng cho người già lăo. Mới bước vào pḥng đă ngột ngạt mùi hôi hám. Đậm mùi những thứ phế thải. Ánh sáng yếu ớt buổi chiều lọt qua song cửa nhỏ chiếu lờ mờ lên thân h́nh Yoshino nằm cuộn người trên sàn. Thân thể cô mỏng dẹp như miếng giẻ rách. Choáng váng, Kikushiro quay đầu lại th́ bà mẹ Miyamoto ấp úng:

-"Thế này th́... con dâu yếu đuối quá, chẳng làm được ǵ cả..."

Đợi cho tiếng chân bà ta đi khuất rồi Kikushiro đến gần Yoshino, khom ḿnh xuống.

Hố mắt trũng xuống, má hóp không c̣n chút thịt, khuôn mặt Yoshino tiều tụy đến tưởng là ai khác. Trán cô lấm tấm mồ hôi, đôi môi khô th́ thào chút hơi thở thoi thóp, khiến Kikushiro phải kề tai lại để nghe. Bàn tay anh đặt lên trán cô nghe nóng rang.

-"Yoshino! Yoshino!"

Nghe tiếng Kikushiro gọi, Yoshino gượng mở mi mắt c̣m cơi. Cô lơ đăng nh́n một hồi, cuối cùng mới mở mắt lớn ra. Nước mắt rưng rưng, nhỏ giọt từ khoé mắt.

-"Em khỏi lo rồi. Anh sẽ đưa em về xóm Yamabushi liệu dưỡng".

Nghe Kikushiro nói thế, Yoshino gật đầu nhẹ rồi mở miệng nói ǵ đấy.

-"Sao? Em nói ǵ?"

-"Xấu hổ quá!". Yoshino thều thào.

-"Có ǵ mà phải xấu hổ! Anh hiểu là bà chằn tinh ấy đă đày đoạ em đến nông nỗi này mà".

Kikushiro nguyền rủa bà mẹ Miyamoto, khiến môi Yoshino thoảng nụ cười nhẹ. Yoshino vẫn nh́n Kikushiro đăm đắm mà kể lể với giọng khàn đục. Giọng cô nhỏ tí, khàn khàn khiến Kikushiro phải áp tai sát miệng cô để nghe.

Yoshino bị sẩy thai vào lúc bắt đầu mùa mưa dầm. Thế nhưng nhà Miyamoto chẳng phải là nhà cho con dâu nghỉ ngơi, cho dù mới sẩy thai đi nữa. Ngoài việc dọn dẹp, bếp núc, Yoshino c̣n phải làm thêm như đă làm ở nhà Furuya cũ. Yoshino tất bật làm việc, cho đến một ngày nóng bức, cô lảo đảo ngă bệnh, bụng cuồn cuộn đau mănh liệt. Rồi cứ thế, cô không ngồi dậy được nữa. Suốt mùa hè nóng bức, Yoshino không c̣n sức để ăn uống ǵ được. Cô cố sức chịu đựng những cơn đau như bào bụng, chập chờn lúc ngủ lúc thức. Thân thể cô suy nhược nhanh chóng đến ngạc nhiên, gắng gượng ngồi dậy cũng chẳng được. Nhà Miyamoto chẳng hề cho gọi y sĩ.

-"Em làm dâu một nhà ghê gớm quá! Người ta bảo nhà một mẹ một con thường ác độc, thế mà đúng đấy". Kikushiro nói với Yoshino sau lưng anh.

Chờ cho bên ngoài tối dần, Kikushiro xốc Yoshino lên lưng, ra khỏi nhà Miyamoto. Lúc đó, Seigo cũng đă về, nhưng cả Seigo lẫn bà mẹ mặt mày giống nhau như hai quả mướp ấy chẳng nói ǵ cả.

Kikushiro cảm thấy Yoshino trên lưng anh nhẹ hẫng như đứa con nít.

-"Yoshino c̣n trẻ. Cứ thong thả dưỡng bệnh rồi hồi phục ngay ấy mà!".

Yoshino chẳng đáp lời. Hơi thở nhẹ chạm vào tai Kikushiro như cô đang ngủ. Chỉ có đôi cánh tay đang ṿng qua cổ Kikushiro ôm chặt lấy, như người c̣n tỉnh.  

     

3

-"Nếu không nghĩ đến thể diện của nhà này th́ không được đâu đấy! Tôi cứ tưởng là anh phân biệt được như thế chứ!". Giọng mẹ nuôi Kikushiro là bà Makio có âm hưởng lạnh lùng mặc dù vẫn là những lời nói b́nh tĩnh thanh tao. -"Nhất là trước ngày thành hôn mà anh lại lui tới chốn trà thất, th́ tội nghiệp cho Tomoe quá!"

Bà Makio liếc nh́n cô Tomoe đang ngồi bên hông. Tomoe là con của Kase Sanjuro đang làm chức Chưởng quản việc Địa phương lănh lương 200 hộc; cô c̣n là cháu gái của bà Makio. Tomoe đặt tay trên đầu gối, ngồi thẳng lưng nh́n Kikushiro đăm đăm. Khuôn mặt đẹp đoan trang đài các lộ vẻ lạnh lùng quá đỗi!

-"Mà lại chẳng phải chỉ là chơi bời thông thường mà thôi. Đă đành là đàn ông th́ thường đi trà thất, gọi cô đầu đến mà vui chơi náo động, tuy chẳng phải là tôi khuyến khích như thế, nhưng chừng đó th́ tôi cũng đành chịu thôi, không nói ǵ được. Thế nhưng, trường hợp của anh th́ khác, có phải thế không nào? Đă có người hứa hôn rồi mà lại c̣n lui tới mấy chỗ ấy nữa, thế ư anh định như thế nào đây, hử?"

-"Nhưng...". Kikushiro ngẩng mặt lên, buột miệng ra lời khác với điều anh định nói. -"... mà mẹ điều tra cặn kẽ quá nhỉ!"

-"Tất nhiên phải thế!". Makio chậm răi nói. -"Nhà Haga này có nhiều bà con họ hàng. Đến như chuyện anh làm th́ chắc chắn thế nào cũng có người nghe được từ đâu đấy thôi. Vả lại, anh đến vơ đường tập kiếm trễ năi, mà lại c̣n nồng mùi rượu thế kia th́ thiếu thận trọng quá! Tôi đă cho điều tra mọi chuyện rồi đấy!"

-"......"

-"Tomoe đă nghe chuyện anh Kikushiro cơng cô gái trẻ đi giữa phố ấy là lúc nào thế nhỉ?"

-"Thưa, đầu mùa thu đấy ạ". Tomoe đáp.

-"Ừ, đúng rồi. Lúc ấy trong họ hàng có ngài Tamura đă nhắc nhở là phải lưu ư mới được. Bảo là thời ngài Yagoemon chồng tôi c̣n sống th́ chả nói làm ǵ, chứ bây giờ anh Kikushiro là người chủ của nhà Haga này rồi. Người chủ của nhà Haga mà lại làm chuyện như thế th́ cho dù có sự t́nh ǵ đi nữa, cũng vẫn là hành vi khinh suất quá đấy!"

-"......"

-"Tuy nhiên, lúc ấy th́ tôi đă bênh vực cho anh đấy chứ! Tôi thưa với ngài Tamura rằng: chắc là có điều uẩn khúc ǵ đấy thôi. Nhà này nuôi dưỡng anh đă mười năm nay, tôi cũng đă biết anh là người như thế nào rồi. Tôi tin tưởng ở anh, chứ nếu không th́ làm sao cho anh nối dơi nhà Haga này được!"

-"......"

-"Thế nhưng, anh đă chẳng cho biết ǵ về sự t́nh trong chuyện đó cả. Tại sao anh giấu diếm như thế, th́ bây giờ tôi đă hiểu. Có phải cô gái trẻ kia, bây giờ là người tằng tịu với anh ở trà thất gọi là Takizawa đấy không nào?"

-"Nhưng mà, Yoshino là em con đấy chứ! Có vẻ mẹ nghĩ là chuyện dâm bôn ǵ đấy, nhưng mẹ hiểu lầm rồi!"

-"Thế nhưng, cô ấy có cùng chung ḍng máu với anh đâu nào!". Cô Tomoe đột ngột chen vào.

Câu nói hàm chứa âm hưởng nghiêm khắc không chút khoan nhượng.

Kikushiro làm lơ không đáp, nhưng anh cảm thấy nao núng. Cảm giác rờn rợn ấy đă khởi từ cung cách nghiêm cẩn của nhà Haga và đám họ hàng nhà ấy, mà lúc này, c̣n có thêm nỗi khiếp hăi của chính anh đang bị hai người phụ nữ đài các kia cật vấn tới tấp nữa. Việc anh giấu diếm chuyện cô Yoshino trở thành nhược điểm không c̣n cách nào biện giải được. Anh đă lo sợ như thế mà giấu đi, đến lúc bị phanh phui ra th́ cương vị của anh thật là thảm hại.

-"Thế phải làm thế nào đây?"

Kikushiro ngước mặt ngạo nghễ nh́n hai người phụ nữ, như muốn chống đỡ nỗi khuất nhục của chính ḿnh.

-"Anh phải ngừng hẳn chuyện đến trà thất ấy đi!". Bà Makio nói, như chém trả lại. -"Ngay từ đầu đă có giao ước là không c̣n giao tế ǵ với nhà Furuya nữa, mới nhận anh vào làm con nhà này. Không giữ trọn giao ước ấy th́ không xong đâu! Thân thế nhà Haga này chẳng phải như nhà Furuya kia được!"

-"......"

-"Vả lại, đúng như Tomoe đă nói đấy, người làm ở trà thất kia chẳng phải là ruột thịt ǵ của anh. Cho dù nhà Furuya lương bổng chẳng bao nhiêu, thân vơ sĩ mà cho con đi làm việc ở chốn trà thất th́ ra thể thống ǵ chứ?"

Nghe những lời lẽ đầy lư luận áp đảo của bà mẹ nuôi một hồi, Kikushiro dần dần cảm thấy nôn nóng đến không chịu nổi. Nỗi nôn nóng tung hoành hỗn loạn trong người Kikushiro t́m cách bùng nổ. Những lời phản luận cuồn cuộn dâng lên đến cổ họng anh, nhưng Kikushiro biết là có nói ra cũng vô ích, mà c̣n làm anh nhục nhă thêm mà thôi. Bất ngờ, Kikushiro bật cười. Nỗi bực dọc đột ngột phun ra thành tiếng cười, mà cũng là ư tự trào tự giễu cợt cương vị của ḿnh đang bị dồn vào đường cùng chỉ c̣n cách cười lên mà thôi.

Hai người phụ nữ sửng sốt nh́n Kikushiro. Bà mẹ nuôi mắng: -"Ẩu tả quá!", nhưng lạ lùng thay, cả hai cùng bật cười theo anh. Cô gái trẻ Tomoe đưa ống tay áo lên che mặt, cười đến vặn vẹo cả người. Có vẻ cảm giác hào hứng không vướng vít ǵ của thời Kikushiro và Tomoe mới đính ước với nhau đă trở lại trong tiếng cười ấy.

Thế nhưng khi chuỗi cười kia dứt, im lặng lạnh lùng trở lại, hai người phụ nữ cảm thấy lại ngay niềm nghi ngờ lẫn khinh miệt, và Kikushiro trở lại với nỗi khuất nhục và tự trào, như cũ.

-"Nào, anh tính sao?"

Tiếng nói của bà Makio vang vọng, phá nát không khí yên lặng ấy.

 

4

-"T́nh h́nh là như thế, nên khó mà đến đây được nữa"

Kikushiro nói. Yoshino lặng lẽ chuốc rượu vào chén Kikushiro đưa ra. Đôi má Yoshino đă đầy đặn trở lại, đôi mắt cô có thêm vẻ u sầu ngày trước không có. Bóng tối của một lần vấp ngă ám ảnh bên người cô.

Từ khi được Kikushiro cứu khỏi nhà Miyamoto đưa về nhà cũ, Yoshino đă nằm liệu dưỡng suốt hai tháng. Nhờ y sĩ cho thuốc và nhất là nhờ sự chăm sóc của bà mẹ là Mitsue, thân thể son trẻ của Yoshino đă hồi phục nhanh chóng đến ai cũng ngạc nhiên. Ngay sau đó, Yoshino đă vào giúp việc vặt cho một trà thất, để có thể trả tiền nợ y sĩ. Ba tháng sau, nợ y sĩ đă trả xong cả, nhưng Yoshino vẫn tiếp tục làm người giúp việc ở trà thất ấy, thấm thoát đă qua năm.

-"Thế anh tính sao ạ?"

Yoshino hỏi, giọng nhỏ nhẹ, mắt nh́n Kikushiro đăm đắm.

Như bối rối v́ mắt nh́n ấy, Kikushiro cầm chén rượu lên uống cạn.

-"Chẳng biết tính sao đây. Hẳn là không gặp em được trong một thời gian..."

Yoshino cúi gầm mặt xuống. Kikushiro cảm thấy như vừa nghe cô thở dài nhè nhẹ.

-"Em định tiếp tục làm việc ở đây sao?"

-"Vâng". Yoshino gật đầu, mỉm cười. -"Em có vẻ thích hợp với công việc này. Thoải mái lắm".

-"Nhưng mà, cứ thế măi sao được? Cha không nói ǵ sao?"

-"Một lần đă xảy ra chuyện như thế rồi, nên có lẽ cha muốn để mặc em một thời gian xem sao"

-"Ở đây đối đăi với em tử tế chứ?"

-"Vâng, rất tử tế".

-"Chuyện ly kỳ thật! Em trở thành người giúp việc trong trà thất, c̣n anh lại làm người khách để em chuốc rượu cho như thế này!"

-"Anh lại bị trách mắng rồi chứ ǵ?"

-"Mặc xác bà già ấy!". Kikushiro thốt ra lời thô lổ. Anh cảm thấy rượu ngấm vào người. -"Chẳng biết 280 hộc là cái thứ thần thánh ǵ mà bà ấy cứ mở miệng ra là nhà Haga thế này, thể diện thế nọ. Bà già sao mà lắm chuyện quá!"

-"Anh đừng nói lớn thế. Người ta nghe được th́ khổ!"

-"Anh đang nói ǵ nửa chừng thế nhỉ, Yoshino?"

-"Anh bảo là em chuốc rượu hầu anh thế này là chuyện ly kỳ thật. Mà em thấy có ǵ là ly kỳ đâu!"

-"Ừ, chuyện ấy đấy. Khi nhận em và mẹ vào nhà Furuya, cha hẳn là đă định sau đấy sẽ gả em cho anh cả của anh đấy rồi".

-"......"

-"Thế nhưng anh ấy chết mất, và rồi em phải khổ nhọc làm người giúp việc thế này. C̣n anh lại trở thành người của nhà Haga nên chẳng làm ǵ được hơn là đến đây làm người khách cho em chuốc rượu. Có khi anh làm thế để tạ lỗi với em, với nhà Furuya không chừng!".

-"Xin anh đừng nói tạ lỗi ǵ ǵ ấy!"

-"Thế mà bà già lại bắt anh không được đến gặp em nữa. Bà già điên khùng ấy!"

-"Biết làm sao hơn! Ai cũng phải chịu trói buộc trong sự ḍm ngó của thiên hạ mà sống thôi!"

-"Đừng cam phận với những lời khôn lanh như thế chứ, Yoshino! Rót rượu cho anh đi!"

-"Liệu có sao không anh? Anh uống rượu nhiều quá thế!"

-"Anh đây nhé... gặp em như thế này là anh sung sướng nhất! Được sống thật với chính ḿnh đấy!"

-"Thật không anh?"

-"Đáng lẽ anh chẳng nên làm con nuôi nhà khác. Suốt đời cứ phải đóng bộ, áo quần trịnh trọng mà sống."

-"Nhưng mà... em nghe nói ngài Tomoe là người đẹp lắm kia đấy!"

-"Tomoe à? Cũng chỉ là một con nhím cùng loài, cùng hang ổ với bà già đó thôi. Cao ngạo tót trời đấy! Yoshino xem ra c̣n đẹp c̣n tốt hơn nhiều".

Kikushiro nắm lấy tay Yoshino. Bàn tay mịn màng. Bất giác, Kikushiro cảm thấy tỉnh rượu. Vẫn để nguyên bàn tay trong tay anh, Yoshino cúi mặt im lặng.

Kikushiro nhận thức được rằng mỗi lần đến gặp Yoshino là anh đến một nơi quen thuộc, mà từ nơi đó, chỉ c̣n có một bước nhảy nữa mà thôi. Nhưng anh chùn chân. Bởi thấy rơ là nếu nhảy tới, th́ cả anh lẫn Yoshino sẽ rơi ngay xuống vực thẳm.

-"Không nhảy được!". Kikushiro lẩm bẩm.

-"Anh nói ǵ thế?". Yoshino như c̣n đắm trong suy nghĩ ǵ lung lắm, mắt cô mơ hồ nh́n Kikushiro. Rồi như hiểu ra được lời lẩm bẩm ấy, cô nghiêng người tựa vào vai Kikushiro, áp trán vào má anh. Trán cô nóng hổi.

*

Ra khỏi nhà cũ ở xóm Yamabushi, Kikushiro cắm cúi bước qua các đường phố chằng chịt như mê cung, hướng về phía con dốc. Mẩu giấy ghi địa chỉ anh vừa đọc xong, ép vào ngực áo anh nóng bỏng. Lúc đọc xong những ǵ ghi trên mẩu giấy ấy, ḷng anh cuồn cuộn nôn nao đến phải bước ngay lên đường tuyết. Mẩu giấy ghi địa chỉ một nhà buôn ở xóm Shirogane phường Ushigome-kita trên Edo [4]. Yoshino đang ở đấy. Khi sắp lên Edo, Yoshino đă để lại nhờ mẹ là bà Mitsue trao cho Kikushiro lúc nào anh đến thăm.

Chẳng phải Yoshino chạy trốn lên Edo. Mà cô từ xa gọi anh đến đấy.

Phố anh đang đi hẹp và ngoằn ngoèo, hai bên toàn là những căn nhà nhỏ của giới vơ sĩ cấp thấp, san sát tựa vào nhau. Đâu đấy có tiếng tuyết trợt trên mái nhà.

Ra đến dốc lên, quang cảnh có phần mờ sáng hơn. Dốc lên thoai thoải, dưới dốc là những nóc nhà dân đang yên ngủ trong đêm. Bước trên đường dốc vắng lặng mờ tối, Kikushiro nh́n quanh, ḷng anh có phần khổ năo.

-"Nếu nhảy ngay bây giờ th́ c̣n kịp". Yoshino đă nói như thế.

Kikushiro cũng nghĩ như thế. Hôn lễ với Tomoe dự định vào cuối tháng này đă đến gần rồi. Hôm nay, anh đă định đến gặp Yoshino lần cuối. Thế nhưng Yoshino đă nghỉ việc ở trà thất từ một tháng trước rồi. V́ thế, Kikushiro đă đi ngay đến nhà cũ ở xóm Yamabushi. Đến đấy mới biết Yoshino đă lên Edo làm việc không công rồi. Tuy vậy, Yoshino có viết mẩu giấy để lại.

Nh́n xuống dưới dốc, Kikushiro nhớ lại lần gặp Yoshino bốn năm trước. Anh hầu như nghe lại được tiếng cười trong trẻo vô tư của Yoshino lúc cô trượt chân trên đường tuyết. Bất giác, quang cảnh con đường dốc anh đang đi trở nên cô liêu tịch mịch quá đỗi! Nỗi nôn nao trong ḷng anh lắng đọng, thay vào đấy, nỗi thiếu vắng Yoshino ép chặt vào ngực anh.

Yoshino đă nhắn anh nhảy đi. Chỉ có cách đó mới thành vợ chồng với nhau được.

Từ lúc cơng Yoshino chỉ c̣n da bọc xương, dơ bẩn v́ những thứ ô uế, cứu cô ra khỏi nhà Miyamoto, anh đă hiểu như thế rồi. Và anh nghĩ Yoshino cũng đă hiểu như thế.

Phải lên Edo thôi!

Kikushiro quay lưng về phía con dốc, thong thả bước.

Từ bỏ nhà Haga, hủy bỏ hôn ước với Tomoe. Làm thế hẳn là mọi người sẽ chê bai, khinh bỉ anh. Kikushiro hầu như bắt đầu nghe những lời ồn ào thoá mạ anh. Anh nghĩ chẳng c̣n cách nào khác hơn là nhận chịu làm một kẻ không ra giống người, quay lưng lại trước những tiếng chửi rủa ấy, bỏ quê nhà mà ra đi. Kikushiro cảm thấy ḿnh không c̣n khiếp sợ điều đó nữa.

Lúc này, ḿnh đang nhảy đây!

Kikushiro nghĩ thế. Anh nghe như có tiếng Yoshino gọi anh từ xa. Kikushiro đứng lại. Suốt quăng đường chỉ có ánh tuyết, nhưng anh cảm thấy Yoshino gần gũi đến bồi hồi.

 

Phạm Vũ Thịnh dịch
Sydney 04-2010

Chú thích:

[1] Hộc : Koku, đơn vị đo lường, khi dùng để tính bổng lộc của vơ sĩ th́ khoảng 150 kí gạo, khi dùng để tính dung tích thuyền bè th́ khoảng 180 lít.

[2] Gia lăo : Karo, cấp quan cao nhất, giúp Lănh Chúa cai trị phiên trấn.

[3]  Chiếu: tấm cói dày lót sàn pḥng, cũng là đơn vị diện tích pḥng và nhà ở, khoảng 180 cm x 90 cm.

[4] Edo : trung tâm cai trị của Phủ Chúa Tokugawa, bây giờ là Tokyo.

 

Ghi chú của  người dịch:

Truyện ngắn "Yuki akari - Ánh tuyết" của Fujisawa Shuhei, lần đầu in thành sách vào tháng 8 năm 1976, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ nhất trong tập truyện "Shigure no ato - Sau cơn mưa rào", bản bỏ túi, do nhà Shincho Bunko tái bản lần thứ 59 tháng 7 năm 2008.

Nội dung truyện ngắn này đă được đạo diễn Yamada Yoji (nổi tiếng với loạt phim "Otoko wa tsurai yo - Đàn ông khổ lắm" 48 cuốn từ năm 1969 cho đến 1996) nhập chung với truyện ngắn "Kakushiken Oni no Tsume" cũng của Fujisawa Shuhei để quay thành phim "Kakushiken Oni no Tsume - Bí kiếm Móng tay quỷ - The Hidden Blade" năm 2004.

 

 

 


® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"

Cảm tưởng, ư kiến xin gởi về  t4phamvu@hotmail.com