Chuyện lạ về phái kiếm Rishin

Shiba Ryotaro

1

Từ thời cải cách Tenpo (1830-1844) [1], cho đến cuối đời Mạc Phủ Tokugawa, vùng đất mà trung tâm là Edo [2]  có rất nhiều kiếm khách xuất hiện, nhất là khoảng cuối đời Mạc Phủ, chỉ trong phạm vi Edo mà thôi, đă có đến vài trăm vơ đường lớn nhỏ ở các khu phố, từ 57 môn phái ngày trước, nay đă nảy sinh thêm nhiều nhánh do các kiếm khách cựu môn sinh bày ra những kiếm kỹ khác nhau mà thành lập đến trên 500 lưu phái. Sự thịnh hành chưa từng có này của nền kiếm thuật Nhật Bản một phần là do từ sau cải cách Tenpo, Mạc Phủ và các phiên trấn đều cực lực khuyến khích việc vơ nghệ, và phần khác, khi uy quyền của Mạc Phủ suy yếu, đồng thời lăng sĩ Cần Vương Nhương Di xuất hiện hàng loạt ở các xứ, th́ càng có nhiều người có chí hướng muốn dùng thanh gươm để lập thân trong thời loạn. V́ thế, chuyện học kiếm không c̣n giới hạn chỉ trong giai cấp vơ sĩ nữa. Nông dân, thị dân cũng đua nhau học kiếm, đă có nhiều kiếm sĩ xuất thân nông dân được thu dụng làm thầy chỉ đạo kiếm thuật cho các phiên trấn, c̣n không th́ cũng ôm mộng mở được một vơ đường trong làng xóm.

Tất nhiên, trong số quá nhiều những lưu phái ấy, cũng có những phái kiếm thực lực đáng nghi ngờ, hay có kiếm khách một ḿnh một môn phái, và cả những phái kiếm nhà quê chỉ thông dụng ở một làng xă nào đó rồi biến mất.

Trước đây không lâu, ở xóm Tobuki làng Kasumi trong quận Minami-Tama xứ Bushu có đứa con nhà nông tên là Sansuke, từ hồi niên thiếu đă lập chí lên Edo, theo thầy Kondo Naizosuke Nagamichi người xứ Enshu học kiếm pháp của môn phái Rishin (Lư Tâm) lúc bấy giờ c̣n là một môn phái chưa nổi tiếng, rồi thành con nuôi nối dơi đời thứ hai cho nhà Kondo, xưng tên là Kondo Noriyuki. Noriyuki không có con, nên nhận một đứa con trai tên Shusuke cũng xuất thân từ nhà nông ở Oyama làng Sakai cùng quận Minami-Tama xứ Bushu làm con nuôi. Rồi Shusuke cũng không có con nên chọn đứa xuất sắc nhất trong đám môn sinh làm con nuôi, lại cũng cùng quận Minami-Tama, tên là Katsuta sinh ra trong một nhà trung nông ở Kami-Ishihara. Thành con của nhà Kondo, Katsuta đổi sang tên một chữ Hán theo lối đặt tên thịnh hành thời bấy giờ, là Isami (Dũng), Isami về sau này chính là Kondo Isami Masayoshi (1834-1868), chưởng môn đời thứ tư của môn phái Rishin, là người gieo kinh hoàng cho các lăng sĩ Cần Vương rời bỏ phiên trấn nhà lẻn vào kinh đô Kyoto.

Đương thời, quận Minami-Tama là lănh địa trực thuộc Mạc Phủ, chuyên nghề nông, nhưng từ thời phân tranh giữa hai nhà Minamoto-Taira (1180-1185), người trong vùng vẫn giữ khí cốt xứ Banto, ưa chuyện nghĩa hiệp, nên phái kiếm Rishin rất thịnh hành trong các làng xă ở địa phương này. Kiếm sĩ Hijikata Toshizo (1835-1869), sau này là người tâm phúc của Kondo Isami, tài kiếm ngang ngửa nhau, cũng là người xuất thân từ nông gia ở xóm Ishida làng Hino cùng quận Minami-Tama ấy.

Tuy nhiên, ở vơ đường Kondo phái Rishin, có một chàng trai trẻ c̣n giỏi kiếm hơn Hijikata vài bậc nữa. Một thiên tài kiếm thuật, vạn người mới có được một, đến nỗi ai cũng lấy làm lạ sao người có tài năng đến như thế lại lẫn lộn vào trong một vơ đường ở xứ quê mùa là vơ đường phái Rishin này. Đó là Okita Soji (1842-1868), người về sau thành một phó tướng của đội Shinsengumi [3]. Ở vơ đường Kondo, chàng trai Okita này đă sớm được dưỡng phụ của Kondo Isami là Shusuke trao ấn chứng cho, rồi vừa qua tuổi 20, đă được chọn làm thầy dạy kiếm. Có thể nói rằng nếu không có Okita và Hijikata th́ sau này đội Shinsengumi chỉ có một nửa uy lực mà thôi.

 

2

Okita Soji chẳng phải là con nhà ḍng dơi ǵ. Trong khi Kondo th́ là con cháu ḍng vơ sĩ hiếm hoi trong vùng, nghe đâu gốc là vơ sĩ gia thần của Lănh Chúa Abe tước Bungo-no-kami của phiên trấn Shirakawa xứ O-shu. Từ đời cha đă bỏ phiên trấn nhà lưu lạc lên Edo, nên cậu Kondo có thể nói là dân Edo sinh trưởng ở chốn phồn hoa thành thị rồi. Okita trẻ hơn Kondo, Hijikata chừng 6, 7 tuổi, da trắng, khuôn mặt trẻ thơ lúc nào trông cũng rất hợp với mái tóc phủ xuống trán. Từ thời niên thiếu, Okita đă trú ngụ ngay trong vơ đường Kondo ở Edo, từ khi thành thầy dạy kiếm, bắt đầu lănh được ít nhiều tiền túi, nên thung dung sống đời độc thân ở đấy.

Vơ đường Kondo ở Edo nằm trên dốc xóm Yanagi phía đông chùa Dentsu-in ở Koishikawa, gần đấy có lạch nước lớn, hai bên bờ san sát những ngôi nhà cũ kỹ của các vơ sĩ bộ tướng cấp thấp của Mạc Phủ. Vậy mà hầu như không có con cháu nhà vơ sĩ vào học, môn sinh đến tập ở vơ đường này phần nhiều là tăng nhân trong chùa Dentsu-in, c̣n không th́ là những người giúp việc cho các nhà vơ sĩ, hay con cháu thị dân trong vùng. Vơ đường không nổi tiếng mấy, nhưng cũng nhờ vậy mà có phần thư thả.

Okita Soji dạy kiếm cho môn sinh đất Edo ở đây, và mỗi tháng đi Tama vài ngày để dạy thêm nữa. Đi rảo hết ba làng ở vùng Tama, thuê chùa hay mấy gian kiểu nhà kho của các nhà phú nông làm chỗ tập kiếm cho bọn trẻ trong làng. Nguồn lợi tức của vơ đường Kondo chủ yếu là từ đó. Có khi chính Kondo hay cả Hijikata cũng đi dạy kiếm như thế. Cuối niên hiệu Taisho (1912-1926), tác gia Shimozawa Kan (1892-1968, viết nhiều tác phẩm về Shinsengumi và là người đầu tiên viết về nhân vật Hiệp sĩ mù Zatoichi) đă nghe cựu hương sĩ (vơ sĩ ở thôn quê) Sato Sunsen-o, em họ của Hijikata Toshizo, có người cháu hiện nay kinh doanh tiệm bưu điện cũng ở khu phố Hino ngó ra quốc lộ Koshu-kaido, kể lại rằng Okita Soji giỏi kiếm thuật nhưng dạy dở, cách dạy thô bạo lắm. Nghe đâu bọn trai trẻ địa phương ngán sợ các buổi tập với Okita hơn là với chủ vơ đường Kondo nữa.

Tháng 6 năm Bunkyu thứ hai (1862), Okita đến trọ nhà Sato ở Hino để dạy kiếm cho người các làng gần đấy. Hôm sau, lên làng Kami-Ishiharajuku, Okita bước trên quốc lộ Koshu-kaido dưới ánh nắng chói chang. Thầy dạy kiếm cho các làng quê th́ phải chịu khó đi bộ mới được. Năm đó lại đặc biệt nóng bức hơn mọi năm nhiều. Okita cột túm áo lên đến thấy cả đồ lót, đội nón rơm đi núi mà nông dân vùng này thường đội khi leo núi, cầm theo thanh trường kiếm bằng sắt dài 2 thước 8 tấc (chừng 85 cm) đang thịnh hành thời bấy giờ, nằm trong bao vải tạp, gánh trên vai thanh kiếm tre móc lủng lẳng bao chứa dụng cụ bảo vệ khi tập kiếm.

Khi đến Fuchu, khát nước quá nên Okita bước vào quán trà. Thấy trong góc quán đă có ba người đàn ông có vẻ là đồng nghiệp dạy vơ nghệ ở thôn quê như ḿnh ngồi với một người đàn bà, th́ hơi phiền bụng, nhưng rồi cũng cứ ngồi vào bàn bên cạnh. Chủ quán hỏi:

-"Rượu hả?"

-"Không dám đâu!", Okita đáp đùa. Anh ta là người rất vui tính. Khuôn mặt trẻ thơ ấy cười nói: -"Chỉ nghe chữ rượu thôi là đă say rồi đây. Cho cơm trà nóng đi. Mà có dưa muối ngon đấy chứ?"

-"Chỉ có cà tím muối dưa thôi".

-"Thế th́ cho một đĩa thật đầy vào".

Bọn kiếm khách bên cạnh đang uống rượu. Người ra vẻ anh Cả th́ khoảng trên dưới 30 tuổi, mặt có râu mép trắng như râu cá trê, má lơm mỏng như đă bị cạo nhẵn mà dài tḥng, cằm bạnh. Khuôn mặt điển h́nh của người xứ Bushu đấy. Mắt nh́n và cử chỉ cho thấy chẳng phải là tay vơ nghệ tầm thường.

Okita là người có ḷng hiếu kỳ cao độ. Vừa trộm cơm trà nóng, vừa khéo léo theo dơi sao cho khỏi lộ là đang liếc nh́n, th́ hiểu ra đó là ba thầy tṛ kiếm sĩ đấy. Nhưng ngoài kiếm tre và dụng cụ bảo vệ lúc tập kiếm ra, mỗi người c̣n có thêm dụng cụ ǵ đấy bên cạnh, trông kỳ lạ. Giống như một loại xà-cạp bó cẳng chân ấy. Thế nhưng, dụng cụ của người dùng kiếm th́ đâu có cần đến xà-cạp bó cẳng chân mà làm ǵ? Lại nữa, kiếm tre của họ có phần dài quá! Okita nghĩ: Lưu phái ǵ mà kỳ dị thế! Đừng đụng tới họ là được. Anh rút hầu bao trong túi ra, định đứng lên, th́ người mập mạp có vẻ là môn sinh ngồi bên thầy ấy, giơ bàn tay lên nói:

-"Xin thứ lỗi đường đột".

Dạo gần đây, đám lăng sĩ theo thời, khó biết được là thứ người ǵ, th́ lại ưa dùng lối nói cổ lổ của giới vơ sĩ.

-"Theo chỗ tôi suy đoán, có phải ngài là môn nhân phái Rishin ở Tama đó không?"

-"Phải".

-"Thế th́ may mắn được gặp mặt nơi đây, có thể nào ngài chỉ giáo cho một lần được không?"

-"Nhưng các vị là ai?".

Okita hỏi, họ chỉ cười mỉm mà làm thinh không đáp.

Okita nghĩ: bọn này kỳ quái thật.

-"Đấu kiếm th́ kẹt lắm. Thầy dạy không cho phép th́ không được đâu!".

-"Phải lắm!".

Lần này th́ người thầy lên tiếng.

-"Thế nào cũng mong có ngày được tỉ thí với ngài Kondo. Ngài Kondo chừng nào sẽ đến dạy ở vùng này?"

-"Điều đó th́ tôi không được biết. Tôi chỉ là người được sai bảo mà thôi".

-"Lại nói đùa rồi!". Người đàn ông cười nham hiểm. -"Ngài là Okita Soji đấy chứ ǵ?"

Okita ngạc nhiên, cỡ ḿnh mà cũng được bọn này biết tên kia à? Không chừng bọn này có mưu toan ǵ đây mà cố công điều tra chuyện của vơ đường Kondo đấy. Okita c̣n im lặng th́ người thầy kia nói tiếp:

-"Hôm trước đă có ngài Inoue Genzaburo đến đấy nhỉ!".

Bọn này biết rơ thật. Inoue Genzaburo (1842-1868) là môn nhân có thứ hạng của phái Rishin, phong cách dùng kiếm cũng ngay thật như tính người. Sau này trở thành phụ tá phó tướng của đội Shinsengumi.

-"Trước đó th́ ngài Hijikata Toshizo đă đến dạy. Và trước đó nữa, th́ là ngài Kondo. Theo thứ tự đó, th́ sắp tới sẽ trở lại là phiên của ngài Kondo. Vào khoảng ngài Kondo đến Tama này để dạy kiếm, sẽ xin đến tỉ thí với ngài ấy một lần cho biết".

-"Từ năy đến giờ, nghe ngài nói th́ hiểu là ngài ghi nhớ rất rơ ràng tên của người trong môn phái chúng tôi, nhưng tôi th́ lại không biết được tên ngài, có phần đă thất lễ rồi đấy, vậy xin cho biết tên..."

-"Tên à? tên th́ xin hỏi ở ngài Kondo là được. Hẳn là ngài ấy đă biết rồi".

Okita nghĩ thầm: bọn này kiêu ngạo quá, nhưng anh làm bộ ngây thơ:

-"Vâng, tôi sẽ thưa lại như thế. Chủ quán đâu! tính tiền đi!".

Rồi trả dư ra và nói lớn với chủ quán:

-"Chỗ tiền thừa th́ thêm vào phần các tiên sinh đây. Tuy không bao nhiêu, nhưng cũng là chút đỉnh để cảm ơn đă dạy bảo cho".

Okita rảo bước ra khỏi quán.

Bước trên quốc lộ, anh cầm bằng là nếu họ gây sự th́ phải kháng cự thôi, nhưng không thấy ai đuổi theo cả.

Vài ngày sau, Okita trở về vơ đường ở Edo. Kondo đă đi đâu rồi, không có ở đấy.

-"Kẹt quá! Anh Kondo đâu rồi?"

Hỏi đứa đệ tử ruột c̣n nhỏ tuổi th́ biết là cả Hijikata và Inoue cũng đi vắng. Dạo này vơ đường vắng quá. Nhàn rỗi nên chắc là họ xuống xóm chị em ǵ đấy rồi. Vơ đường vắng như thế này là v́ phái kiếm Rishin vốn không ăn khách, mà lại nhằm lúc bệnh sởi ác-tính đang lưu hành trong khắp vùng Edo từ trung tâm chính là xóm Koishikawa này. Dịch sởi lần này c̣n tệ hơn trận dịch năm Tenpo thứ bảy (1836) nữa. Nhiều sản phụ, phụ nữ yếu, bệnh, đă chết; trên cầu Nihonbashi có ngày đă có đến cả hai trăm cỗ quan tài đi qua. Bệnh trạng là ho dữ dội, tay chân lạnh ngắt, có khi ói mửa, tiêu chảy, thân nhiệt tăng cao đến phát điên, có người khát nước đến nhảy luôn xuống giếng. Các nhà tắm công cộng, tiệm búi tóc đều vắng hoe. Okita nghe nói: đến cả gái giang hồ trong xóm yên hoa cũng sợ truyền nhiễm mà phải từ chối khách chơi nữa kia.

Người ta đồn rằng dịch sởi lần này đă phát khởi từ hai chú tiểu đến trú ở chùa Dentsu-in bên cạnh vơ đường Kondo. V́ thế, dân chúng ở Edo sợ không dám đến khu này, làm cho vơ đường Kondo vắng ngắt. Ngay cả Kondo cũng đă phải nói: -"Thôi th́ đóng cửa vơ đường một thời gian".

Không bao lâu, Kondo trở về, Okita kể chuyện lại cho Kondo nghe, trong một quán trà ở Fuchu. Kondo bảo:

-"Không nhớ ra là bọn nào".

-"Tên này mặt có râu cá trê trắng đấy mà. À, c̣n mang theo dụng cụ ǵ lạ lắm. Trông giống như xà-cạp bó cẳng chân ấy".

-"Xà-cạp bó cẳng chân à?"

Kondo nhíu mày suy nghĩ, im lặng một hồi rồi nói:

-"Thế th́ là phái Ryugo ḍng Shogetsu rồi".

Okita nghe lạ tai quá. Nhưng Kondo đă nhăn mặt, im ĺm mất, nên anh không hỏi thêm ǵ được.

Sáng hôm sau, Hijikata trở về. Okita hỏi th́ Hijikata cho biết: -"À, bọn ấy là địch thủ kinh doanh cạnh tranh với anh Kondo đấy". Gốc của ḍng Shogetsu (Tùng Nguyệt) ấy là phái kiếm Ryugo (Liễu Cương), tổ là Okada Souemon Kiryo (1765-1826) mới chết đây (ngày 24 tháng 9 năm Bunsei thứ 9, 1826). Kiryo sinh vào một nhà nông ở làng Warabi, quận Adachi xứ Bushu. Lúc đầu học kiếm phái Shinkeiriki từ thầy Iba Gunbee Tadayasu, sau đó đi tu tập khắp các xứ rồi lập ra một môn phái mới, đặt tên là Ryugo, mở vơ đường ở xóm gần vơ đường Chiba ở Otamagaike. Sau đó, đă trở thành thầy chỉ đạo kiếm thuật cho nhà Hitotsubashi, nên có thời đă thu được nhiều môn sinh là vơ sĩ con cháu các gia thần của Mạc Phủ, nghe đâu trong số đó có cả kiếm khách trứ danh thời bấy giờ là Matsudaira Chikaranosuke (Kazusanosuke, 1818-1882), giáo thụ trong Sở Giảng Vơ của Mạc Phủ.

Hijikata bảo: -"Có chuyện này thú vị lắm". Có lần quan Ngự sử Owari tụ tập kiếm khách Edo lại mở hội thi đấu vơ nghệ thật lớn. Phái kiếm Ryugo cũng gửi đại biểu đến tham gia. Đó là em ruột của cố chưởng môn sáng lập Kiryo, tên là Okada Kinai, đang làm thầy chỉ đạo kiếm thuật của phiên trấn Tatsuno xứ Banshu, 5 vạn 3 ngàn hộc [4] của Lănh Chúa Wakisaka tước Awaji-no-kami.

Đương thời, trong đám kiếm khách ở Edo, đă có người chỉ trích phái Ryugo là ngoại đạo, có người nói lén là "kiếm thuật nhà quê" nữa. Có lẽ v́ tổ sáng lập phái ấy gốc nông dân ở Bushu. Và đặc điểm của phái kiếm này khác hẳn tất cả các môn phái khác, là từ thế tấn trên tầm cao, cầm thanh kiếm tre to dài quá khổ mà nhắm đánh vào hai cẳng chân của đối thủ. Kiếm pháp kiểu đó th́ không thấy đâu trong tất cả 57 lưu phái từ xưa đến nay. Đúng là một kiếm pháp kỳ dị, nhưng không phải kiếm pháp chính thống.

Thế nhưng, phái kiếm Ryugo lại rất mạnh trong chuyện thi đấu kiếm tre. Trong hội thi đấu lớn ấy, các kiếm khách trứ danh ở Edo lần lượt bị phái Ryugo đánh trúng cẳng chân, chẳng ai địch nổi cả. Phái ấy tấn kiếm ở tầm cao trông cũng không khác ǵ các phái khác. Nhưng sau đó cứ lấy thanh kiếm tre quá sức dài ấy mà quét, đánh vào cẳng chân đối thủ, trông thật kỳ cục, khiến người xem buồn cười. Vậy mà lại thắng hoài, tiến dần vào các trận cuối, khiến nhiều người ngầm tặc lưỡi khó chịu. Nghe đâu ngay cả chủ của Okada Kinai là Lănh Chúa Wakisaka cũng đă th́ thầm với bộ hạ tả hữu rằng:

-"Xem phái Ryugo này đấu với các phái khác th́ trông có vẻ khó coi quá. Ngay cả môn đô vật sumo cũng cho chuyện nắm chân cẳng đối thủ là thô bỉ. Trước nay, ta không để ư, nhưng để xây dựng phong cách cho vơ sĩ trong phiên trấn nhà mà dùng kiểu kiếm pháp như thế th́ phải suy xét lại mới được".

Okada Kinai tiếp tục thắng, cuối cùng đă gặp Chiba Eijiro. Là con thứ của Chiba Shusaku (1794-1856, kiếm khách Nhật Bản nổi tiếng thứ 2 sau Miyamoto Musashi), thủy tổ của môn phái Hokushin Itto, Eijiro lúc đó làm giáo thụ dạy kiếm ở vơ đường Gendokan vùng Mito, v́ người anh cả là Kisotaro đang bệnh nên thay anh mà đại diện cho môn phái ở hội thi đấu này.

Mọi người trong hội trường nín thở. Lư do cũng dễ hiểu. Eijiro là đại biểu của vơ đường Gendokan phái Hokushin Itto của nhà Chiba có đến ba ngàn môn sinh, chia ba thiên hạ về vơ nghệ ở đất Edo này, với vơ đường của Momonoi Shunzo phái kiếm Kyoshin Meichi ở Asarigashi vùng Kyobashi, và vơ đường của Saito Yakuro (1799-1872, phái kiếm Shinto Munen) ở Kojimachi. Phái kiếm Ryugo mà hạ gục được Chiba Eijiro th́ không khác ǵ lấy được thủ cấp của Đại tướng địch trên chiến trường vậy.

Cách tấn kiếm trên cao của Chiba Eijiro cũng khác thường. Chỉ một cánh tay phải giương thanh kiếm tre to dài 4 thước (chừng 1 mét 2) lên cao, hơi ưỡn bụng ra trước, ḷng bàn tay trái áp nhẹ vào hông, lúc chém tới th́ bàn tay trái ấy vừa ấn vào như nâng thân người lên, vừa dậm chân phóng tới thần tốc đến nỗi đối thủ không kịp thấy, rồi chém kiếm xuống nhanh như điện xẹt.

Thế nhưng, lần này đấu với Okada Kinai th́ kiếm sĩ Chiba ấy trong chớp mắt đă bị Okada nhắm chém vào chân khiến tư thế bị phá hỏng, v́ sơ hở đó mà bị một đ̣n vào mặt, một đ̣n vào thân người.

Cả hội trường chợt xanh mặt. Ai cũng lo: thế này th́ kiếm thuật Edo tàn đời rồi!

Đối thủ cuối cùng là Momonoi Shunzo ở Asarigashi, cùng với Chiba và Saito lập nên thế ba chân vạc của nền kiếm thuật Edo. Nhà Momonoi truyền từ đời này sang đời khác giữ vững uy danh của môn phái Kyoshin Meichi, đến Shunzo này là đời thứ tư, gọi tên là Shunzo Naomasa, nổi tiếng là danh nhân được hâm mộ nhất trong ḍng dơi Momonoi. Chính Momonoi Shunzo Naomasa đă đưa vơ đường ở Asarigashi lên thành một trong ba vơ đường lớn nhất Edo. Tương truyền rằng Shunzo là người lúc nào cũng tươi cười, vừa qua giữa lứa tuổi 40 mà đă hói tóc đến tận sau đầu, khuôn mặt hồng hào, trông ra dáng một lăo ông phúc hậu.

Đấu nhau ba hiệp. Nếu Shunzo mà thua th́ không chỉ toàn Edo bị phái Ryugo đánh bại, mà nói cho to tát hơn, th́ là cả truyền thống kiếm thuật từ thời kiếm pháp cổ truyền Katori-Kajima đến nay cũng bị một thứ kiếm pháp hư ngụy phá đổ mất! Trong áp lực nặng nề như thế của toàn hội trường, Shunzo đứng lên. Nhưng có vẻ không hăng hái ǵ mấy, nhè nhẹ duỗi hai bàn chân trên sàn vơ đường, dạng hai chân ra như sắp ngồi xuống lại. Chiều dài thanh kiếm tre của anh là 3 thước 8 tấc (chừng 1 mét 15), đúng quy định của Sở Giảng Vơ mà anh làm giáo thụ đă tự ḿnh đặt ra, chứ chẳng có ǵ đặc biệt khác lạ cả.

Hai đấu thủ đứng lên. Vừa đứng lên th́ thắng bại đă rơ ràng. Okada Kinai bị đâm thẳng đến bật ngă ra phía sau đến 6 thước (chừng 2 mét). Vậy mà thân người của Momonoi Shunzo hầu như chẳng động đậy chút nào. Chính Okada và những người đứng xem bên cạnh đấy cũng không rơ sự việc đă xảy ra như thế nào cả. Rồi cả hai hiệp sau, kiếm của Okada chưa kịp chạm đến kiếm Shunzo th́ Okada đă lănh hai đ̣n vào mặt, nhanh như chớp.

Chiba Eijiro nh́n thế công của Shunzo th́ hiểu ra là Shunzo đă đặc biệt dùng kỹ thuật công phu nơi bước chân. Quả xứng danh là bậc thầy về kiếm thuật Momonoi tiên sinh! Vừa thấy cách ḿnh thua, đă nghĩ ra ngay được chiến thuật ấy!

Okada Kinai vừa xong trận đấu, quay trở lại, th́ Chiba Eijiro bước tới nói:

-"Thi đấu th́ đă xong rồi, nhưng xin tiên sinh vui ḷng chỉ giáo cho kẻ hậu học yếu đuối này một trận nữa".

Hầu tước Owari cao hứng cho phép đấu thêm hai hiệp.

Lần này, Eijiro dễ dàng đánh được ngay một đ̣n vào mặt đối thủ, rồi chém tới tấp như đấu với đứa con nít, cuối cùng, Eijiro lách sang phải tạt mạnh đỡ thanh kiếm của Okada chém tới bật thẳng lên, rồi quay phắt lại, chém sả xuống ngay sau mặt của Okada. Okada tối tăm mặt mày ngă xuống bất tỉnh, giây lâu vẫn chưa ngóc dậy được.

Sau hội thi đấu này, Hầu tước Wakisaka cũng đâm ghét môn phái Ryugo, đă cho Okada Kinai nghỉ dài hạn. Ngay trong thành phố Edo, số người theo học môn phái này cũng ít hẳn đi, mà cả vơ đường phái Ryugo cũng không c̣n dạy kỹ pháp đặc thù nhằm chém vào chân cẳng đối thủ nữa. Tự nhiên mà bọn kiếm khách phái Ryugo nhỏ yếu này đă lâm vào t́nh trạng túng quẫn.

-"Cậu đă gặp phải bọn ấy đấy". Hijikata Toshizo nói. -"Không kiếm ăn được ở Edo nên bọn ấy phải trôi dạt về thôn quê, chắc là bây giờ muốn quấy phá địa bàn ba làng Tama của môn phái Rishin chúng ta đấy. Cậu bảo là phái Ryugo ḍng Shogetsu đấy nhỉ?"

-"Vâng."

-"Chắc là bọn ở vùng Warabi đấy rồi. Ta đă nghe đồn Warabi có một môn phái như thế nổi lên. Trong số đó, có một, hai tay kiếm nghe đâu cao cường lắm".

Theo lời Hijikata th́ môn phái Ryugo phát khởi từ vùng Warabi xứ Bushu, dạo gần đây có tay kiếm khách địa phương là Hiraoka Shogetsu mở vơ đường ở các làng, hô hào phục hưng môn phái trở lại thời của tổ sáng lập. Trở lại dạy cho môn sinh kiếm pháp kỳ dị: tấn kiếm trên cao rồi nhắm chém vào chân đối thủ thật mănh liệt, không ngừng thu hút được nhiều người theo học. Địa bàn của bọn ấy là khu vực đông bắc xứ Bushu, dần dần tiến xuống phía nam, lấn sang phía tây, định xâm phạm địa bàn của môn phái Rishin. Hijikata Toshizo suy đoán như thế.

-"V́ sao lại làm như thế chứ?"

-"V́ không kiếm ăn được chứ ǵ. Họ nghĩ là nếu thách đấu mà thắng được phái ta, cả hai môn phái đều dạy kiếm pháp có gốc từ Bushu cả, th́ hẳn là người yêu thích kiếm pháp địa phương sẽ đổ xô theo học môn phái Ryugo Shogetsu của họ".

Chỉ chuyện bệnh sởi truyền nhiễm cũng đủ làm cho vơ đường của Kondo ở Edo này vắng hoe rồi. Nếu bị mất cả địa bàn ở ba làng Tama nữa th́ chắc là Kondo lâm vào thế cùng quẫn lắm. Thế nhưng Kondo chẳng đả động ǵ đến chuyện bọn kiếm khách ở Warabi ấy cả. Chỉ biết, theo bản phân công th́ hai ngày sau đến phiên Kondo lên dạy ở Tama, nhưng Kondo đột nhiên nói: -"Ta có chuyện cần phải làm", rồi bảo Inoue Genzaburo đi thế. Chẳng phải Kondo khiếp sợ. Chỉ v́ một người đường đường là chủ vơ đường của một môn phái mà đột ngột tỉ thí với một kiếm khách chưa hề biết mặt của phái kiếm nào đâu đâu, th́ là chuyện khinh xuất nên tránh. Hẳn là Kondo muốn t́m hiểu kỹ càng về phái kiếm Ryugo trước khi quyết định đối sách.

Hoá ra đó là vận rủi của Inoue. Anh đă chạm trán bọn kiếm khách ở Warabi ấy. Nói đúng hơn, là bọn ấy đă giăng bẫy sẵn để tóm anh. Inoue đang kèm môn sinh tập luyện ở đền Chinbusha làng Kami-Tobitakyu phía bên kia khu Fuda, th́nh ĺnh bọn ấy đến thách đấu. Inoue th́ chẳng hay biết ǵ về bọn này cả. Thản nhiên nhận lời thách đấu, Inoue bị kiếm tre chém tơi bời vào cẳng chân, đến nỗi chân anh sưng rộp lên, mấy ngày liền không đứng dậy được.

-"Cứ như là thứ kiếm pháp đánh lộn của bọn du đăng ấy. Thứ ấy th́ là môn phái ǵ thế nhỉ?"

Inoue vốn tính hiền hậu, về lại xóm Yanagi chỉ cười khổ sở mà nói như thế, c̣n Kondo nghe chuyện th́ khoanh tay lại, im ĺm, mặt xanh lè. Kondo b́nh thường không lộ t́nh cảm ra ngoài mặt, nhưng khi nào nổi giận lên th́ mặt như rút hết máu. Tối hôm đó, mới gọi Okita đến bảo:

-"Soji này, gần đây cậu không ghé lại Myogadani đấy hả?"

-"Ừm, chỗ đó sao mà khó xử quá!"

-"Không nên! Người ta lo lắng tưởng rằng cậu đă có bồ bịch ǵ rồi đấy!"

-"Có bồ bịch ǵ đâu, thứ tôi th́ làm sao mà có được chứ!"

-"Th́ ta cũng đă nói với thầy ấy như thế. Rằng cậu ấy c̣n trẻ con lắm. Nghe thế th́ thầy Seian bảo: cứ nói là trẻ con trẻ con, ngược lại hóa ra nguy hiểm, bởi trẻ con th́ không biết nh́n người, dễ bị đàn bà con gái lừa gạt! Thế ngay ngày mai, cậu lên đấy thăm thầy ấy đi nhé!".

Thầy Seian ấy chính là Sumiyoshi Seian, nhà ở bên cạnh biệt dinh của Hầu tước Toda Awaji-no-kami của lănh địa Myogadani xứ Kobinata. Thầy là y sĩ Lan học [5] được biết tiếng ở đất Edo, nghe đâu ngày trước vốn là sư tăng theo Phật giáo Ấn độ ở chùa Hongan-ji, đă học y học Hà Lan ở cảng Nagasaki. Hiện nay, có được nhiều khách quen giàu sang từ các dăy tư dinh bộ tướng Mạc Phủ khắp khu vực Koishikawa, nên sống thoải mái, là bạn thân của dưỡng phụ của Kondo Isami là Shusuke (danh hiệu lúc đă quy ẩn là Shusai). Do quan hệ như thế nên khi Kondo thấy Okita có vẻ nhuốm bệnh lao th́ lo lắng, thỉnh thoảng lại cho Okita đến thầy ấy xin thuốc uống. Người thầy thuốc này rất thương Okita, nên lâu ngày không thấy anh ta đến lại mong đợi.

Sáng hôm sau, Okita vừa bước ra cổng vơ đường định đi Myogadani th́ Hijikata Toshizo từ bên giếng sau vơ đường gọi giật lại:

-"Soji! Cậu có vẻ vô tư lự mà đi thăm thầy Seian đấy nhỉ! Thế câu đố mà ông chủ trẻ của vơ đường này đă ra cho đấy, cậu đă giải xong rồi mới đi đấy chứ?"

-"Câu đố ǵ kia?"

-"Ngốc thế! Bảo cậu thay thế mà đi đấu với bọn kiếm khách ở Warabi đấy chứ ǵ nữa!".

-"Anh Hijikata lại trêu chọc nữa rồi!"

-"Thế mới bảo là Soji cứ c̣n trẻ con măi đấy! Cậu nghĩ xem thầy Seian có bệnh nhân danh tiếng là ai nào?"

Okita ngẩn người, kinh ngạc. Anh nhớ ra trong đám bệnh nhân của thầy Seian, có nhà Chiba ở Otamagaike. Chiba Eijiro sau hội thi đấu ấy đă nhuốm bệnh lao, thầy Seian phải lặn lội đến tận Kanda kiếm thuốc cho uống. "Câu đố" của Kondo hẳn là: nhờ thầy Seian giới thiệu đến Chiba Eijiro để hỏi cách thức pḥng chống kiếm pháp nhắm chém cẳng chân của phái Ryugo đấy chứ ǵ.

-"Hiểu rồi! Thế nhưng... nghe đồn rằng bệnh của Eijiro nặng lắm, đến không biết c̣n sống được bao lâu nữa". Nhà Chiba gần đây gặp nhiều chuyện bất hạnh liên tiếp. Vài năm trước, Chiba Shusaku và trưởng nam là Kisotaro theo nhau bệnh chết, năm ngoái đây, con trai thứ tư là Tamonshiro chết, mới 24 tuổi. -"Sự t́nh nhà ấy như thế th́ làm sao mà dám đến quấy rầy được chứ?"

-"Th́ cũng phải đến chứ! Nhà Chiba có sự t́nh của nhà ấy, c̣n nhà này cũng có sự t́nh, mà nói cho to tát, th́ sự t́nh nhà này c̣n quan trọng đến mức có thể làm sụp đổ luôn cả vơ đường này nữa kia!".

Okita đến thầy Seian, đem chuyện ấy ra nhờ, không ngờ lại được thầy vui vẻ nhận giúp.

Thế nhưng, vài ngày sau, đến thầy hỏi kết quả th́ thầy Seian bảo: -"Chuyện ấy không xong rồi!".

Eijiro tuy là người độ lượng, không từ khước chuyện chỉ bảo cho cả người ngoài môn phái, nhưng kẹt là thế phá ấy đă được cho vào kiếm pháp riêng của môn phái Hokushin Itto nhà Chiba rồi, không thể truyền ra ngoài được. Nghe vậy, Okita nghĩ: Đi hỏi người ta là sai lầm rồi. Kiếm pháp th́ phải tự ḿnh nghĩ ra mà thôi. Ḷng anh từ đó đă quyết như thế.

Bọn kiếm khách Warabi càng ngày càng khiêu khích tợn. Môn sinh phái Rishin ở Minami-Tama t́m đến vơ đường Kondo ở xóm Yanagi hầu như mỗi ngày để than văn chuyện bị chúng hoành hành thô bạo. Bọn Warabi ấy cứ t́m đến các làng ở Tama, thách thức đám trai trẻ nhà nông: -"Xin chỉ giáo cho một trận!". Cậu trai nào không biết mà nhận lời, mang dụng cụ bảo vệ mặt, cổ tay, ra đấu, đều bị chém tơi bời, cuối cùng c̣n bị mắng: -"Môn phái Rishin thực lực chỉ có thế thôi à!". Có lẽ bọn ấy nghĩ mạt sát như thế th́ Kondo sẽ phải ra đấu thôi. Mưu tính của chúng là sẽ đánh bại Kondo ngay trước mặt bọn môn sinh phái Rishin trong các làng ấy.

Theo lời đám môn sinh ấy th́ bọn Warabi có lẽ không chỉ là kiếm khách. Mà có vẻ đă chịu ảnh hưởng của phiên trấn Mito mà thành lăng sĩ Cần Vương Nhương Di (pḥ vua, đánh đuổi bọn man di là người ngoại quốc), nên đă t́m đến những người có học trong giới hương sĩ, hào lư, tăng lữ ở ba làng Tama mà trao đổi ư kiến Cần Vương.

-"Hoá ra là bọn người như thế đấy à!"

Nhà Kondo từ lâu đă có khuynh hướng riêng, rất ghét bọn lăng sĩ Cần Vương Nhương Di là thứ đang thịnh hành thời bấy giờ, nhưng về mặt tư tưởng th́ Kondo cũng là một người có học đương thời nên cũng có khuynh hướng bài xích người ngoại quốc (bọn man di Tây phương) và kính trọng triều đ́nh Thiên hoàng ở Kyoto. Tuy nhiên, anh thường bảo bọn môn đệ rằng:

-"Th́ cũng giống như đối với thần thủ hộ thôi".

Nghĩa là, kính trọng triều đ́nh nhưng không nên tôn pḥ. Nhất là những kẻ lợi dụng chuyện tôn pḥ Cần Vương, cứ nâng kiệu thần thủ hộ lên vai mà xông vào nhà người ta, đạp đổ tường cửa, giết hại hay làm tổn thương người khác th́ rất đáng căm ghét. Anh nghĩ đối với thần thánh, chỉ cần tránh tội bất kính là đủ.

Sự thực, chuyện Kondo nói đó đă xảy ra hầu như hằng ngày ở kinh đô Kyoto. Bọn lăng sĩ Cần Vương bỏ các phiên trấn nhà, tràn vào kinh đô, tàn sát những người chủ trương khai quốc hay pḥ Mạc Phủ, bêu đầu họ ở băi sông Sanjo; có khi lại xông vào các nhà buôn giàu có, dùng danh nghĩa lấy tiền sung quỹ pḥ vua mà cướp bóc nữa. Bọn chúng hoành hành tràn lan, khiến cho Sở Chưởng quản kinh đô, Sở Bảo an kinh đô của Mạc Phủ hoàn toàn bó tay trong một thời gian dài, do đó trong tháng này, Mạc Phủ đă đặc biệt thiết lập Sở Trấn thủ kinh đô giao cho Lănh Chúa phiên trấn Aizu Wakamatsu 23 vạn hộc là Matsudaira Katamori (1836-1893) đảm nhiệm, trú đóng để bảo vệ an ninh cho kinh đô Kyoto. Nghe đồn rằng biện pháp mới này đă khiến dân chúng kinh đô lâu nay khiếp sợ bọn lăng sĩ Cần Vương hoành hành, trở nên vui mừng vô cùng. Tin đồn như thế đă truyền đến tận Edo này. Ngay cả Edo (là bản doanh của Mạc Phủ) mà bọn lăng sĩ Cần Vương cũng vẫn hoành hành táo tợn, Kondo đă gặp vài người trong bọn ấy. Họ âm mưu đánh đổ Mạc Phủ. Kondo ghét bọn này như ghét loài lang sói.

-"Được rồi!". Kondo nói, giọng có vẻ tươi tắn. -"Soji à, cậu đến Warabi xem sao. Xác nhận kỹ càng môn phái ấy trước rồi hăy xử trí việc này".

Từ sáng sớm hôm sau, Okita Soji lên đường đi Warabi bằng quốc lộ Nakasendo. Warabi cách Edo 4 dặm (chừng 16 km). Okita vẫn ăn mặc như cũ, đội nón rơm leo núi của nông dân ấy, nhưng không mang kiếm tre và dụng cụ bảo vệ khi tập kiếm. Khoảng gần trưa vào đến nhà nghỉ, hỏi thăm đường đến vơ đường kia th́ được biết ngay.

Vơ đường phái Ryugo Shogetsu giống hệt một nhà kho, mái lợp ván, nhưng cửa sổ duy nhất làm giống như cửa sổ của các vơ đường trên Edo, cao và xếp ván so le để bên ngoài khó ḍm vào trong. Okita đến dưới cửa sổ, thử nhón chân lên xem nhưng hiểu là không thể ḍm qua cửa sổ được. Anh suy nghĩ một lúc rồi bước đến cửa, nói lớn: -"Xin giúp cho!", để nhờ hướng dẫn.

Có người trong nhà đi ra, có vẻ là nông dân trong vùng. Okita nói rằng ḿnh là vơ sĩ tăng nhân trong chùa Dentsu-in, có tập luyện kiếm kích, đến xin được chỉ giáo cho. Người đàn ông có vẻ nông dân ấy vào trong một hồi rồi trở ra, đưa anh vào trong vơ đường.

Tiếng ve vang dậy ồn ào. Vơ đường có vẻ vắng lặng, chẳng thấy ai khác. Vùng này nhiều ruồi. Okita quơ tay đuổi ruồi bâu vào mặt, ngồi đợi cả nửa giờ. Cuối cùng, một cô gái có vẻ là người làm bưng trà ra. Okita b́nh thản cầm chén trà lên, th́ cô gái mỉm cười hỏi:

-"Thưa, ngài Okita đấy ạ?"

Okita giật ḿnh, ngẩng mặt lên:

-"Thế, cô là ai?"

-"Ngài quên rồi sao? Trong quán trà ở Fuchu, chúng tôi đă được gặp mặt ngài..."

-"Thế này th́ thật là tệ quá!". Okita bẽn lẽn găi nhẹ đầu. -"Không biết là đă bị lộ, nên hớn hở đóng kịch, hoá ra thành tṛ cười mất rồi. Thực ra th́ tôi định đến xem trộm kiếm pháp của quư môn phái đây, không biết có cho phép xem trộm không đây?".

-"......"

-"Nói thế có vẻ lần khân quá nhỉ!".

-"Thưa, chủ vơ đường và thầy dạy kiếm đều đi vắng cả rồi. Nhưng như thế lại là điều may mắn cho ngài không chừng. Chứ nếu các vị đó đang có mặt ở đây, th́ có khi ngài khó an toàn mà về lại được Edo kia đấy!".

-"Thế cô là..."

-"Thưa, tên là Kao đây ạ".

-"Là người như thế nào của vơ đường này?"

Okita thấy cô ta tuy áo quần bằng vải thô, nhưng nh́n kỹ th́ có phong cách không đến nỗi tầm thường, nên không c̣n nghĩ cô ta là người làm trong nhà này nữa.

Cô gái chỉ cười mà không trả lời thẳng, chỉ nói:

-"Nếu ngài không chê th́ tôi cũng có thể thi triển được một loạt chiêu thức của môn phái nhà. Sau đó, tùy ư ngài muốn xem trộm nữa hay không".

-"Xin thứ lỗi, nhưng cô cũng là người dùng kiếm?..."

Okita hỏi. Sau này về lại Edo rồi, mới ân hận đă hỏi như trẻ con đến mức ấy.

Okita chưa quen với người phụ nữ nào từ khi mẹ anh mất năm anh 18 tuổi. Do vậy mà anh mù tịt về phụ nữ đến mức kỳ dị như thế. Cô gái đang đứng trước mặt đây là người làm trong vơ đường, hay con gái của chủ vơ đường, hay có là gái buôn hương bán phấn đi nữa, anh cũng chẳng phân biệt được.

-"Thế th́ xin chỉ giáo cho".

-"Thưa, ở vơ đường này th́ bất tiện, vậy đúng 8 giờ tối nay, xin ngài đợi cho ở rừng tùng sau lưng ngôi chùa Sangaku-in phái Tịnh độ Chân tông phía trước đây. Đúng vào giờ đó sẽ có trăng mười sáu. Ánh trăng đủ sáng để có thể thi triển cho ngài xem các thế kiếm của môn phái này".

Okita ra khỏi vơ đường. Trong khi chờ đến giờ hẹn, anh vào nghỉ ở quán trọ Fujiya cho thuê cáng vơng của Joshichi, ngủ một giấc rồi ra rừng tùng của chùa Sangaku-in ấy xem sao.

Có vẻ trăng sắp lên, bầu trời phía đông bắt đầu mờ mờ sáng như bị hun khói. Okita chọn một vũng bóng cây đen thẫm gần gốc cây tùng, đốt một mẩu gỗ, trên đó phủ lá tùng ẩm để nhốt khói, rồi bốc một nhúm thuốc lá rải lên trên. Chẳng phải anh nghi ngờ cô gái kia, chỉ là thói quen pḥng ngừa bọn đánh lén đó thôi. Không bao lâu, mẩu gỗ toả lên mùi như từ da người, hoà lẫn với mùi thuốc lá. Nhưng Okita th́ nấp vào một bóng cây tùng cách đấy vài gian (gian: 1 mét 8).

Đâu chừng nửa giờ sau, anh mới thấy có người đến. Và ngạc nhiên v́ không phải bóng dáng phụ nữ. Anh đếm được 7 bóng người tất cả. Đến tận lúc đó, chàng trai trẻ vốn dễ tin người khác là Okita mới hiểu ra là ḿnh bị lừa vào bẫy. Nhưng bọn kia cũng bị lừa bởi cái bẫy mà Okita đă giăng ra. Chúng ṃ đến chỗ có mẩu gỗ cháy ấy.

-"Chẳng có ở đây. Trốn mất rồi sao chứ?"

-"C̣n lửa đây, th́ chắc chưa đi xa đâu".

Lúc ấy đáng lẽ Okita nên chạy trốn đi. Nhưng anh lại nghĩ muốn ra tay trả đũa cho Inoue Genzaburo.

-"Okita Soji đây này!"

Th́nh ĺnh, anh dùng sống kiếm quật hết sức vào xương bả vai của ba người trong bọn ấy, rồi nhảy vọt ra xa, quay lưng chạy trốn. -"Xin cáo từ!".

-"Không thoát nổi đâu!"

Một tên cao gần 6 thước (chừng 1 mét 8) nhanh nhẹn chận đầu Okita. Hắn rút ra thanh kiếm lưỡi sáng loáng dài chừng 3 thước (0 mét 9) mà quát:

-"Ta là Hiraoka Shogetsusai đây. Đúng như lời đă hứa, đêm nay sẽ cho ngươi thấy kiếm pháp của phái Ryugo Shogetsu!"

Okita nhủ thầm: Không xong rồi, nhưng đành thủ thế tấn kiếm ở tầm giữa. Đây là lần đầu tiên Okita đấu bằng kiếm thật. Về sau này, Okita trong cương vị phụ tá hạng nhất của phó tướng đội Shinsengumi, đă trải qua không biết bao nhiêu là trận đấu kiếm khốc liệt, nhưng không có lần nào đáng khiếp hăi bằng lần này. Nhiều lúc anh suưt bị chém trúng, hai lần vấp phải gốc tùng khuỵ chân xuống.

Shogetsusai sử dụng kiếm pháp kỳ dị. Luôn luôn tấn kiếm ở tầm cao, bất chấp có gượng ép hay không, mà lưỡi kiếm dài ngoằng ấy cứ như là th́nh ĺnh bị hút mạnh xuống ḷng đất, lao vút xuống cẳng chân Okita. Luồng gió vun vút tạt vào chân Okita khiến anh cứ phải nhảy cao lên hoặc lùi lại phía sau, chẳng làm sao có th́ giờ nghĩ cách phản công. Thế tấn của anh bị phá hỏng, tránh thoát được lưỡi kiếm kia đă là may mắn lắm rồi. Mấy lần đă nghĩ là sắp bị chém trúng rồi.

Anh hiểu ra rằng phái Ryugo nhắm chém vào cẳng chân đối thủ không phải để chém đứt chân địch, mà chính là để phá hỏng thế tấn của địch, rồi nhân địch sơ hở v́ hỏng tấn, mà nhanh nhẹn kéo ngược lưỡi kiếm lên, chém vào hai bên hông đối thủ, rồi tùy cơ ứng biến mà chém vào mặt, cườm tay hay đâm thẳng vào người địch. Nếu chém hụt th́ trở lại động tác nhắm chém vào chân, không cho đối thủ có khoảng trống để phản công.

Cuối cùng, Okita tránh cú chém xuống chân, nhảy thật xa về phía sau th́ ngă ngửa vào một cái hố cạn. Loài dương xỉ mọc dày đặc, đáy hố ẩm thấp. Okita nín thở. Hố cạn chỉ chừng 3 thước (0 mét 9), chung quanh có những cây tùng lớn che khuất ánh trăng nên tối om, bọn kia không sao nh́n ra vị trí thân người của Okita được.

-"Nh́n kỹ xem nào!"

Vài người khom lưng bên bờ hố, ḍm xuống. Okita rút thanh đoản kiếm nơi thắt lưng, ném ṿng ra xa. Tiếng kim khí chạm vào đá ở nơi xa vang bật lên trong bóng đêm. Cả bọn giật ḿnh, quay nh́n về hướng có tiếng động kia. Nhân cơ hội, Okita nhảy vọt lên bờ, chém ngă một tên, rồi nương theo bóng tối của rừng tùng mà chạy thục mạng bất kể trời đất ǵ nữa. Mấy lần đă tống mạnh vào nhánh cây, ngă ra đất, bật máu mũi.

Sáng ra, Okita về đến vơ đường ở xóm Yanagi, Edo, mặt mày chân tay bê bết máu. Kondo chỉ liếc nh́n h́nh dạng Okita như thế nhưng không nói ǵ. Okita cũng im ĺm, mặt mày u ám, là chuyện lạ đối với chàng trai trẻ vốn vui tính này.

Từ hôm sau đó, Okita trốn khỏi vơ đường, đi đâu mất trong suốt ba tháng trời. Chẳng ai biết đi đâu. Chỉ nói với Hijikata Toshizo trước khi trốn đi rằng:

-"Kiếm thuật của phái Ryugo đáng sợ thật, nhưng cũng giống như tṛ thi ngồi yên mà rút kiếm nhanh chém địch ấy, chỉ cần chận nhát chém đầu tiên của bọn ấy là được. Có điều ngồi yên mà thi rút kiếm nhanh th́ chỉ cần né người tránh mũi kiếm địch là xong, trong khi đấu với bọn Ryugo, chỉ né tránh không thôi th́ thế nào cuối cùng cũng bị chém trúng. V́ vậy, đừng né tránh nhát kiếm đầu tiên chém xuống chân ấy, mà phải đánh bật lại, rồi nương theo sức bật ấy mà chém tiếp mới được. Chỉ cần tập cho thành thục thế công ấy, th́ sau đó sẽ đánh bại được đối thủ dễ dàng như đập vỏ trứng thôi".

Hijikata đă chỉ nghe được như thế. Kondo bảo:

-"Có thể hắn trở về Shirakawa xứ Oshu rồi".

Có lần Kondo đă nghe nói ở Shirakawa ấy có thầy dạy Okita hồi nhỏ là Ohara Kagemasa hiệu là Yosai về hưu ở đấy. Cho đến tuổi tráng niên, Kagemasa đă ở Edo, lănh ấn chứng phái kiếm Tenshin Itto từ Terada Gorouemon, gia thần của Lănh Chúa Takasaki xứ Joshu là Matsudaira Ukyodayu. Okita đă theo học Kagemasa trong khoảng thầy ấy ở Edo.

Tương truyền rằng Kagemasa ấy quy ẩn ở Shirakawa, qua tuổi 60 th́ nghĩ ra nhiều chiêu thức thêm thắt vào thuật đánh côn trượng gia truyền Soshin-ryu mà khai sáng môn phái trượng pháp Hoen-ryu. Kondo suy đoán rằng Okita có lẽ đă trở về nhờ thầy Yosai ấy dạy cho cách chống đỡ theo trượng pháp của thầy.

 

3

Okita trở lại Edo vào tháng Chạp năm Bunkyu thứ 2 (1862). Lúc bấy giờ, an ninh ở kinh đô đă trở nên tồi tệ, đến nỗi người ta lo ngại cho cả an nguy của Tướng quân Tokugawa sắp sửa lên kinh đô. Cuối cùng Mạc Phủ phải quyết định dùng kế sách "dùng độc trị độc" do lăng sĩ thực khách trong trang Dewa là Kiyokawa Hachiro đề xướng, lấy danh nghĩa chính thức của Mạc Phủ mà chiêu mộ bọn lăng sĩ để tổ chức đội vơ trang bảo vệ đặc biệt. Ngày 19 tháng 12 năm đó, Mạc Phủ cắt đặt Matsudaira Chikaranosuke đảm trách việc chiêu mộ tổ chức, Yamaoka Tetsutaro, Matsuoka Yorozu (Tsumoru, Mutsumi),... quản lĩnh bọn lăng sĩ. Bố cáo của Mạc Phủ kêu gọi "những kẻ sĩ tận trung báo quốc, chí khí phương cường" đến ứng mộ, thực chất là kêu gọi bọn kiếm khách lăng sĩ chưa vào làm việc cho Mạc Phủ .

Đội vơ trang này lúc đầu tạm xưng là "đội lăng sĩ", sau đó chính thức được gọi là Shinchogumi (Tân trưng tổ). Thực tế, đảm nhiệm chuyện trưng mộ bọn lăng sĩ là Ishizaka Shuzo, lăng sĩ phiên trấn Hikone, và Ikeda Tokutaro, lăng sĩ Geishu; hai người này đă đi khắp các vơ đường trong các xóm ở Edo, viếng cả các kiếm khách ở vùng Kanto, Koshu, nhiệt tâm thuyết phục từng người. Tuy họ không đích thân đến vơ đường của Kondo ở xóm Yanagi nhưng một lăng sĩ bỏ phiên trấn Sendai đến tá túc nhà Kondo là Yamanami Keisuke, một tay kiếm bậc thầy trong phái Hokushin Itto, đă nghe tin mà báo cho Kondo biết. Kondo lập tức triệu tập tất cả các môn nhân ṇng cốt của vơ đường, từ Hijikata Toshizo, Okita Soji trở xuống.

-"Kể từ hôm nay, vơ đường đóng cửa. Ta định tham gia vào đội lăng sĩ do Phủ Chúa đứng ra chiêu mộ. Chư vị cũng tham gia được th́ không c̣n ǵ bằng".

Dạo này, Kondo đă chán ngán chuyện kinh doanh vơ đường rồi. Đến tháng Chạp th́ dịch sởi đă dứt nhưng trong t́nh trạng các vơ đường đua nhau mọc ra loạn xị ở các xóm, người đến học chẳng bao nhiêu, rồi lại xảy ra chuyện bọn kiếm khách ở Warabi kia nữa. Kondo chẳng thích thú ǵ chuyện hai phái kiếm xuất xứ cùng địa phương mà đi tranh giành địa bàn ở Tama ấy.

Hijikata đáp: -"Đâu có cần phải bàn luận ǵ nữa. Xin vui mừng mà được cùng sống chết với nhau".

Thế là Kondo, Hijikata, Okita, Inoue, Yamanami, bạn cùng tá túc ở vơ đường Kondo là Todo Heisuke cùng phái Hokushin Itto với Yamanami, và bạn của Todo là Nagakura Shinpachi, kiếm khách bậc thầy của phái Shindo Munen, rồi Harada Sanosuke, một bậc thầy về thuật đánh thương của phái Hozoin, đă cùng nhau gia nhập đội lăng sĩ.

Vận mệnh của Okita Soji biến đổi từ đấy. Tháng 2 năm Bunkyu thứ 3 (1863), cả bọn là đội viên lẫn lộn trong đội lăng sĩ hai trăm mấy chục người, được phái lên trị an kinh đô Kyoto. Sau đó, thành phần chủ lực của đội trở về Edo, đám đội viên c̣n lại tách ra, lập thành đội Shinsengumi. Không bao lâu, nhóm đội viên thuộc phái Rishin góp tay đánh đổ chủ tướng đầu tiên của đội là Serizawa Kamo, đưa Kondo Isami chính thức lên làm chủ tướng tổng chỉ huy Shinsengumi.

Có tháng, Okita chém chết người ta hầu như mỗi ngày. Nhất là trong vụ xông vào chém giết ở quán Ikedaya ngày 5 tháng 6 Genji nguyên niên (1864), Okita đă tung hoành mănh liệt cuồng bạo, chém giết cho đến khi mũi kiếm găy ĺa, khiến nhiều lăng sĩ Cần Vương ngă gục dưới lưỡi kiếm của anh, như Yoshida Toshimaro, lăng sĩ Choshu, Matsuda Shigesuke, lăng sĩ Higo,......

Trong kinh đô, nghe đến tên của Okita, Hijikata, người ta c̣n khiếp sợ hơn cả tên Kondo nữa.

Thế nhưng, con người Okita th́ không thay đổi bao nhiêu. Vẫn có lúc ngây ngô trẻ con, hễ rảnh rỗi lại chơi đùa với bọn con nít ở gần doanh trại.

Có điều, về vụ phái kiếm Ryugo Shogetsu th́ ai hỏi ǵ cũng không nói. Có lẽ anh ta ôm mối hận sâu sắc ấy trong ḷng. Sau biến cố ở cửa Hamaguri của Hoàng thành, phiên trấn Choshu bị xem là cừu địch của triều đ́nh, đội Shinsengumi hễ thấy phiên sĩ Choshu hay lăng sĩ từ Choshu lẻn vào kinh đô là chém ngay. Một phụ tá phó tướng của đội Shinsengumi là Yamazaki Susumu giăng mạng lưới mật thám khắp kinh đô và các vùng phụ cận. Một ngày nọ, có tin mật báo về. Yamazaki giả trang làm nhà buôn dạo đi do thám th́ biết được ở quán Ogawatei dưới dốc phía tây đại lộ Yamato, chân cầu phía đông của cầu Sanjo, đang có lănh tụ Cần Vương của phiên trấn Choshu là Katsura Kogoro dẫn theo vài lăng sĩ ẩn náu ở đó. Từ trước đến nay, đă có lắm lần tin sai lạc về chuyện Katsura tiềm nhập vào kinh đô. Mỗi lần như thế, đội Shinsengumi lại kéo một đám đông đội viên đi bắt, mà chẳng được tích sự ǵ. Nhưng lần này, Yamazaki bảo là chính mắt đă thấy mặt Katsura đang bước vào quán Ogawatei.

-"Thưa chủ tướng, lần này th́ không sai chạy vào đâu được!"

Hôm sau, phó tướng Hijikata Toshizo đích thân dẫn toàn đội của phụ tá Okita và toàn đội của phụ tá Harada đến bao vây quán Ogawatei lúc trời chưa kịp sáng.

Tương truyền rằng bà chủ quán trọ ấy, c̣n sống đến tháng 9 năm Taisho thứ 12 (1923), là người nghĩa hiệp, thường bao che cho bọn lăng sĩ Cần Vương. Đội Shinsengumi cũng biết là chung quanh đấy có nhiều nhà trọ của bọn lăng sĩ từ đất Higo, nên quán Ogawatei đă sớm trở thành nơi hội họp bí mật của bọn lăng sĩ ấy. Việc Katsura nương nhờ bọn lăng sĩ Higo mà ẩn náu trong quán trọ ấy là điều rất hợp lư.

Quán Ogawatei này đă có vài sự kiện xảy ra rồi. Miyabe Kenzo, lăng sĩ Higo về sau chết trong vụ Shinsengumi tấn công quán Ikedaya, có lần hội họp bí mật với bọn Yoshida Toshimaro, lăng sĩ Choshu, ở căn pḥng 8 chiếu [6]  biệt lập ở góc xa của quán này, đă bị đội tuần tiễu tấn công. Theo lời kể chuyện xưa của bà chủ quán th́ lúc họ hội họp đó, bà cụ mẹ chồng của bà chủ quán, là Orise đang bị trúng phong, nhưng cũng gắng ngồi canh phía trước quán ngó ra đường, hễ thấy trên đường có bóng người khả nghi th́ giật chuông báo hiệu. Nhưng hôm bọn Miyabe Kenzo hội họp th́ bị tấn công bất ngờ quá nên không kịp báo hiệu ǵ được. Bà cụ đành giả vờ lên cơn động kinh trước mặt đội tuần tiễu để câu giờ, và ra hiệu cho người tớ gái là Omatsu biết có biến mà khẩn cấp đưa bọn lăng sĩ trốn thoát từ cửa sau quán.

Lần này, dưới sự chỉ huy của Hijikata, đội viên của Harada sẽ đạp đổ vách kéo, xông vào trong, c̣n đội viên của Okita th́ canh chặt các cửa. Cả bọn rời bản doanh ở Mibu vào cuối giờ Sửu (khoảng 2 giờ sáng). Trăng chưa lên, nhưng trời sao xanh trong hiếm thấy ở kinh đô. Sườn núi Kachozan trong dăy núi phía đông trông rơ nét như khắc lên nền trời. Tắt đèn lồng đi vẫn thấy rơ mặt đất mà bước đi được. Nửa đường, Hijikata bảo:

-"Soji này, quán Ogawatei ở phía đông cầu Sanjo là quán trọ khả nghi lắm, thế mà lần nào đội tuần tiễu hay thanh tra của Sở Chưởng quản bất ngờ đến khám xét cũng không phát hiện được tên lăng sĩ nào ở đấy cả".

-"Kỳ lạ thật chứ!".

Okita nghĩ rằng quán ấy có thể có cơ quan bí mật ǵ đấy chăng. Đến khoảng cầu Sanjo, Okita nói:

-"Anh Hijikata này, cho tôi đi một ḿnh trước nhé".

-"Muốn thám thính chỗ đó trước à?"

-"Vâng, cũng gần như thế".

Hijikata cho là phải nên đánh thức người trong quán trà ở chân cầu phía tây, bảo họ mở cửa cho đội viên vào chờ, rồi cắt đặt một người theo Okita đi trước.

Okita đi gần đến quán Ogawatei th́ bắt đầu một hành động khiến người đội viên đi cùng thắc mắc. Cửa chính của quán Ogawatei là nhiệm vụ của Okita phải canh gác th́ anh không để mắt đến, mà lại đi nấp vào hiên trước của tiệm bán nước tương c̣n cách quán Ogawatei 3 căn. Rồi tấm thân cao gầy ấy bắt đầu lách vào ngơ hẹp giữa tiệm bán nước tương và căn nhà bên cạnh.

-"Anh đi đâu thế?"

-"Xuống băi cát đây mà".

-"Phía sau này có băi cát à?"

-"Đúng thế".

Dăy nhà có quán Ogawatei ấy, ngày nay th́ sau lưng đó có ḍng sông, trên đê có đường tàu điện Kyoto-Osaka chạy qua, nhưng thời Okita đứng ở đấy th́ khác. Ngay sau lưng dăy nhà ấy là bờ đá. Từ đó nhảy xuống băi cát trắng bên sông Kamogawa.

Okita men theo bờ đá, vừa bước xuống băi cát vừa nghĩ: Cơ quan bí mật ǵ đâu! Chỉ v́ không biết mà chận các cửa phía trước và phía hông, không ngờ phía sau đuôi lại hở toang cả!.

Okita bảo người đội viên đi theo:

-"Về báo cho anh Hijikata là tiến được rồi. À, c̣n nữa. Khi tấn công th́ toàn đội của ta sẽ do anh Hijikata chỉ huy".

-"Thế anh Okita th́ làm ǵ?"

-"Ta sẽ ở trên băi cát này mà nghe sóng vỗ!".

Ngồi dựa lưng vào vách đá sau quán Ogawatei, Okita suy nghĩ về Katsura Kogoro. Nghe đâu Katsura ngày xưa đă lănh ấn chứng bậc thầy ở vơ đường của Saito Yakuro phái Shinto Munen ở Edo, và đă làm đến giáo thụ trưởng ở vơ đường ấy rồi. Ngày 3 tháng 10 năm Ansei thứ tư (1857), Katsura đă đại diện môn phái Shinto Munen tham dự hội thi đấu tất cả các lưu phái, tổ chức ở Edo trong dinh phiên trấn Satsuma ở Kajiyabashi, chỉ một hiệp đă đánh gục được Fukutomi Kenji vang danh tuấn kiệt ở vơ đường Momonoi, nên danh tiếng nổi như cồn. Sau đó, ở hội thi đấu vơ nghệ ở vơ đường Momonoi, Katsura đă liên tiếp thắng trận, vào đến chung kết mới thua Sakamoto Ryoma lúc bấy giờ làm giáo thụ trưởng ở vơ đường của Chiba Sadakichi (phái Hokushin Itto). Katsura đă là kiếm khách vang danh khắp Edo như thế đấy.

Hồi lâu sau, Okita nghe phía trước có tiếng náo động ghê gớm. Hẳn là bọn Harada đạp cửa xông vào quán đó rồi. Không bao lâu, bờ đá phía trên đầu Okita có bóng người xuất hiện, tung ḿnh lên không dưới trời sao, rồi đáp xuống băi cát. Có vẻ là Katsura đấy. Okita đứng dậy, thi lễ.

-"Tôi là Okita Soji của đội Shinsengumi. Xin nghênh tiếp".

Bóng đen vừa đứng lên th́ Okita đă rút kiếm chém tới. Bóng đen nhanh nhẹn nhảy lùi lại. Quả thật động tác rất thành thạo.

-"Đúng là ngài Katsura rồi chứ ǵ?"

Okita chĩa kiếm phóng tới, nhưng chợt nghiêng người đi. Có lưỡi kiếm chém sả từ phía trên xuống đầu anh. Một bóng đen khác nhảy xuống băi cát, đứng chắn che chở cho Katsura và nói:

-"Tiên sinh, xin để tên này cho tôi".

-"Ừ, thế đi".

Giọng nói có vẻ b́nh thản kỳ lạ, rồi bóng đen có vẻ là Katsura ấy biến đi mất.

Bóng người c̣n lại sấn tới.

Nghe nói Katsura có người cận vệ là một kiếm khách mang hỗn danh là "Kikyo giết người" (Kikyo: hoa tím, vi-ô-lét, cát cánh), có lẽ là người này đây. Nghe đâu người cận vệ ấy cao 5 thước 7, 8 tấc (chừng 1 mét 75). Người đang đứng trước mặt Okita cũng cao cỡ đó. Tên là ǵ th́ chẳng ai biết. Chỉ biết thường mặc áo có phù hiệu là hoa tím Kikyo. Hỗn danh khởi đầu từ phù hiệu ấy. Đă có 3 người trong đội tuần tiễu, 1 đội viên Shinsengumi bỏ mạng dưới tay anh ta khi đi tuần trong kinh thành.

Hai cánh tay bóng đen giương lên, hai bàn tay cầm kiếm tấn ở tầm cao. Hai chân dang rộng theo thế đứng như thanh gỗ dộng chuông, chân phải tấn phía sau, bàn chân bấm sâu vào đám sỏi trên băi cát. Sau lưng là trời sao soi bóng xuống ḍng sông, bóng đen to lớn cầm kiếm đứng chắn như ngọn núi trước mặt, khiến Okita cảm thấy ớn lạnh tận đáy ḷng. Anh nghĩ: có vẻ ḿnh đă thấy tên này đâu đấy rồi. Tức th́, anh tấn kiếm ch́m xuống, chĩa kiếm vào mắt địch. Rồi nâng tay kiếm lên chút ít, chĩa mũi kiếm về phía cổ tay địch, chân nhích dần tới, thu ngắn khoảng cách.

Có vẻ anh đă có tính toán ǵ rồi. Phía địch th́ vẫn giữ nguyên thế tấn kiếm ở tầm cao.

Okita định dụ địch, nên ra bộ nhắm chém vào cổ tay trái của đối thủ năy giờ để trống. Như đáp ứng, bóng đen chuyển động. Trầm người xuống. Tức th́, tiếng lưỡi kiếm địch rung lên mănh liệt, chém xuống cẳng chân Okita. Cỏ mùa hè trên băi cát bị chém đứt tung bắn lên.

A, quả là tên này rồi! Khi nhận ra đấy là Hiraoka Shogetsusai ở Warabi, th́ hai bàn chân của Okita đă phải nhảy từng nhịp tưng tưng kỳ dị trên lớp sỏi của băi sông.

Thật ra, Okita đă nghĩ ra ba thủ pháp đối phó rồi. Sau khi suưt bỏ mạng ở Warabi, Okita đă trốn khỏi vơ đường Kondo để t́m cách đối phó với bọn Ryugo Shogetsu. Không biết anh ta có học trượng pháp ở Shirakawa xứ Oshu như Kondo đoán không. Chỉ biết là Okita đă đem hết sức ḿnh gắng t́m giải pháp cho vấn đề đấu kiếm sinh tử với môn phái Ryugo Shogetsu ấy. Okita nghĩ trong thế chém đầu tiên của phái Ryugo, lưỡi kiếm có vẻ không được dùng như kiếm, mà dùng như một thứ côn trượng, hoặc như một cái phảng cắt cỏ. Trong trận đụng độ sau chùa Sangaku-in ở Warabi, Okita khi bị chém xuống chân, đă giở chân lên, nhưng không nhảy lùi lại ngay, nên suưt bị chém trúng; v́ vậy mà thế tấn bị hỏng, rồi bị địch tha hồ tấn công liên tục. Ở băi sông Kamogawa này, Shogetsusai cũng vẫn dùng thế kiếm đầu tiên nhắm chém vào cẳng chân địch như thế.

Okita lập tức tấn kiếm trên tầm cao, đồng thời chân vừa bước tới đă giở lên, liền rút ngược ra sau, rồi tức khắc xông lên, chém kiếm xuống đầu Shogetsusai.

Rơ ràng là đă chém trúng địch rồi! Vậy mà Shogetsusai vẫn không ngă xuống, hai người nhảy lướt qua nhau, đổi vị trí. Cả hai đều tấn kiếm trên tầm cao trở lại.

Toàn thân Okita ràn rụa mồ hôi nhơn nhớt. Hắn có đội mũ sắt ǵ rồi!

Shogetsusai hiểu rơ nhược điểm nơi mặt của phái Ryugo ḿnh, nên đă đội mũ kết bằng sắt mỏng và dây xích kim loại.

-"Thằng nhăi kia, đă học được nhiều rồi đấy nhỉ!". Có vẻ Shogetsusai cũng đă nhận ra địch thủ trong đội Shinsengumi này chính là Okita Soji ở vơ đường Kondo xóm Yanagi trên Edo. -"Ta khen cho đấy!".

-"À, đă khổ công chút đỉnh rồi đây".

Okita gượng cười. Nhưng không làm sao giữ hơi thở điều hoà được. Anh chuyển sang thế tấn kiếm ở tầm thấp. Shogetsusai th́ vẫn giữ thế tấn kiếm ở tầm cao, hơi nghiêng về phía trái, chân trái xoăi ra xa phía trước.

Khi Shogetsusai chém kiếm xuống cẳng chân anh, Okita rút phắt chân lên, đồng thời trở ngược thanh kiếm, lấy sống kiếm ngăn lưỡi kiếm địch, nhanh nhẹn giương kiếm lên cao, chém sả xuống mănh liệt, như chẻ đôi mũ sắt của địch. Ở tư thế đó, anh chỉ c̣n có thể chém vào đầu vào mặt địch mà thôi. Shogetsusai bị chém mạnh vào đầu đội mũ sắt, bật ngược, thối lui mười mấy bước mới dừng lại được, đến suưt ngă xuống nước.

-"Thằng nhăi kia, giỏi lắm!"

Shogetsusai lại giương hai cánh tay tấn kiếm ở tầm cao, hai chân dang ra theo thế thanh gỗ dộng chuông, bàn chân bám chặt lên đất. Nhưng có vẻ mắt c̣n choáng váng, nên không chém tới.

Okita toàn thân ướt đẫm mồ hôi như tắm, hơi thở gấp gáp.

-"Nhăi con, thử sức một hiệp nữa nào!".

-"À..."

-"Chân loạng choạng rồi ḱa!".

Shogetsusai nhích chân từ từ đến gần. Rồi phóng tới chém kiếm xuống cẳng chân Okita liên tiếp ba lần. Kiếm cuốn gió bật lên tiếng vun vút.

Nhưng trong chớp mắt, Shogetsusai đă bị chém ngược vào thân ḿnh, cả người bật nẩy lên không, cánh tay như múa điệu cổ điển, rồi rơi bịch xuống đất, tắt thở.

Okita sống sót. Nhưng ngă ngửa trên cát, bị xác chết Shogetsusai đè trùm lên. Máu từ xác chết không ngừng chảy ướt đẫm thân anh, nhưng Okita chẳng c̣n sức đâu mà nhỏm dậy nữa.

Đúng là phải dùng thế nằm mà chém ngược lên như phát cỏ, mới được. Anh đă t́m ra cách chống lại kiếm pháp phái Ryugo! Lúc Shogetsusai hét lên xông tới, Okita đă lập tức ngă nằm xuống. Cú như là nằm mộng. Lúc hoàn hồn th́ đă bị xác chết của Shogetsusai ngă đè lên rồi.

 

Phạm Vũ Thịnh dịch
Sydney 11/08-03/09

Chú thích:

[1] Cải cách Tenpo : cải cách về binh bị và kinh tế do Mizuno Tadakuni chủ xướng từ 1842, đưa đến việc bắt giam một số chính trị gia và văn nhân.

[2] Edo : trung tâm cai trị của Phủ Chúa Tokugawa, bây giờ là Tokyo.

[3] Shinsengumi : là đội vơ trang cảnh bị Kyoto, do Mạc Phủ chiêu mộ các vơ sĩ mất chủ tướng (lăng sĩ, ronin) mà lập ra để truy lùng tiêu diệt các chí sĩ Cần Vương mượn cớ đánh đuổi người ngoại quốc để mưu đồ đánh đổ Mạc Phủ, thực tế là đă khuấy động kinh đô Kyoto. Chủ tướng là Kondo Isami, phó tướng là Hijikata Toshizo, phụ tá phó tướng là Okita Soji.

[4] Hộc : Koku, đơn vị đo lường, khi dùng để tính bổng lộc của vơ sĩ, hay lực kinh tế của phiên trấn th́ khoảng 150 kí gạo, khi dùng để tính dung tích thuyền bè th́ khoảng 180 lít.

[5] Lan học : Rangaku, học theo Hà Lan là nuớc được phép buôn bán với Nhật thời bấy giờ.

[6] Chiếu: tấm cói dày lót sàn pḥng, cũng là đơn vị diện tích pḥng và nhà ở, khoảng 180 cm x 90 cm.

 

Ghi chú của người dịch:

Truyện ngắn "Rishin-ryu Ibun" của Shiba Ryotaro, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 8 trong tập truyện "Armstrong-hou" (Đại bác Armstrong), bản bỏ túi, do nhà Kodansha Bunko tái bản lần thứ 30 tháng 12 năm 2000.

Okita Soji (1842 - 1868)

 


® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"

Cảm tưởng, ư kiến xin gởi về  t4phamvu@hotmail.com