Nghi Án Về GIẢ HOÀNG HẬU

Phạm Xuân Hy
 

Ngạn ngữ có câu « Hồng nhan bạc mệnh 紅顏薄 », th́ cũng lại có câu : « Hồng nhan họa thủy 紅顏禍水», để chỉ nhan sắc là cái họa làm mất nước. Người đàn bà đẹp có thể làm cho giang sơn nghiêng ngửa, đất nước tiêu vong. Câu nói này được coi là tiêu chí khuyên các bậc đế vương phải đề pḥng nữ sắc.

Trong lịch sử của Trung Quốc, đất nước bị mất v́ tay đàn bà không phải là ít. Triều đại nào cũng xẩy ra. Nhà Hạ có Muội Hỷ. Nhà Thương Đát Kỷ. Nhà Chu có Bao Tự. Thời Xuân Thu có Tây Thi. Tam Quốc có Điêu Thuyền. Nhà Đường có Dương Quư Phi. Nhà Minh có Khách Thị. Nhà Thanh có Từ Hy.

Những người đàn bà trên đây đều là những đàn bà thuộc loại « Chim sa cá lặn », « Bế nguyệt tu hoa », sắc đẹp được lưu truyền thiên cổ.

Tuy thế, một người đàn bà không thuộc giới hồng nhan khuynh quốc, mà ngược lại, nổi tiếng là « xú nữ », đen đúa, lùn nhỏ, từng làm cho vương triều nhà Tây Tây tan nát suy đồi, và hậu quả, gây ra một cuộc chiến tranh nội loạn kéo dài hàng trăm năm.

Người đàn bà đó tên là Giả Nam Phong, tức Giả Hậu, vợ của vua Tấn Huệ Đế Tư Mă Chung. Nếu như, Giả Nam Phong biết an phận là một người đàn bà trời bắt xấu, chỉ giữ trọn vai tṛ của bậc mẫu nghi thiên hạ, th́ có lẽ các nhà sử học, các văn gia, tiểu thuyết gia đời sau, không phải tốn nhiều giấy mực viết về bà.

Giả Hậu chẳng những đă là người đàn không có nhan sắc, mà c̣n bị coi là người đàn bà tập trung của mọi tật xấu : hoang dâm,bạo ngược, lạnh lùng, âm hiểm, giảo hoạt, ti tiểu, hiếu sát, đố kỵ, say mê quyền lực, và mắt th́ như mắt chuột.

Nên chung quanh bà hoàng hậu này, các các nhà sử học, các văn gia, tiểu thuyết gia đă thêm khá nhiều giai thoại ly kỳ, thú vị. Chẳng hạn như nhà văn Trường Bạch Hạo Ca Tử trong truyện Giả Nữ trong Huỳnh Song Dị Thảo, mà chúng tôi đă dịch cách dây hơn mười năm.

Do đó, cuộc đời của vị Hoàng Hậu này có khá nhiều nghi án. Một trong những nghi án nổi tiếng bị chú ư đó là việc bà thường phái người ra ngoài cung để t́m kiếm « diện thủ 面首 », tức những thanh niên đẹp trai, đem vào dấu trong cung để hưởng lạc, rồi giết đi.

Thứ hai,một người đàn bà xấu như thế, lẽ nào lại có thế làm say mê hoàng đế nhà Tấn, cuối cùng, vận dụng mọi thủ đoạn mưu lược, từng bước từ từ nắm được quyền lực tối cao của quốc gia, và thao túng triều chính trong ṿng 10 năm trời ? Làm điên đảo vương triều nhà Tấn ?

A-Gia thế môn phong của Giả Hậu.

1-Về người cha của Giả Hậu.

Giả Nam Phong (256-300) là hoàng hậu của vua Tấn Huệ Đế Tư Mă Chung, sử gọi là Huệ Giả Hoàng Hậu, và nổi tiếng là là « xú nữ » trong lịch sử Trung Quốc có tên gọi là Giả Nam Phong.

Theo sử sách ghi lại th́ Giả Nam Phong thân h́nh lùn tịt, ngắn ngủi, cao khoảng 1,40 mét. Sắc mặt ngăm đen, lỗ mũi hếch, môi dầy, ở bên dưới khóe mắt có một vết tràm bẩm sinh mầu đen.

Giả Nam Phong là con gái thứ ba của Giả Sung, một khai quốc nguyên huân của nhà Tây Tấn, mẹ là Quách Ḥe, kế thất của Giả Sung.

Giả Nam Phong sinh năm Cam Lộ nguyên niên tức năm 256 CN, người B́nh Nguyên Tương Dương, nay thuộc đông bắc Tương Phần tỉnh Sơn Tây. Lúc c̣n nhỏ, Giả Nam Phong có tiểu danh là Thời, tổ phụ là Giả Quỳ. Giả Quỳ từng giữ chức Thứ Sử Dự Châu, tước Dương Lư Đ́nh Hầu. Măi đến gần cuối đời Giả Quỳ mới sinh được con trai, nên rất vui mừng, cho rằng phải làm lễ ăn mừng thật lớn cho vẻ vang làng xóm, v́ thế mới đặt tên con là Sung (sung có nghĩa là khuyếch đại, phát dương), tự là Công Lữ. Và Giả Sung chính là thân phụ của Giả Nam Phong

Giả Sung dưới triều nhà Ngụy, từng giữ chức Quân Trung Tư Mă, Trưởng Sử dưới quyền Đại Tướng Quân Tư Mă Chiêu, tước Tuyên Dương Hương Hầu.

Giả Sung là người thông minh, khôn khéo, có tài biện luận lưu loát, là tay chân thân tín của Tư Mă Chiêu. C̣n Tư Mă Chiêu là con của trọng thần nhà Ngụy là Tư Mă Ư.

Cuối thời nhà Tào Ngụy, thế lực của họ Tư Mă rất cường thịnh, ví như mặt trời giữa không trung, quyền hành khuynh đảo trong triều ngoài dă. Đến khi Tư Mă Chiêu được phong làm Tấn Vương, thế lực của họ Tư Mă áp đảo tất cả mọi công hầu khanh tướng, lấn lướt cả thế lực của vua nhà Ngụy.

Vua Ngụy bấy giờ là Cao Quư Hương Công Tào Mao vốn biết dă tâm muốn soán đoạt ngôi báu nhà Ngụy của Tư Mă Chiêu từ lâu, từng phát biểu : « Tư Mă Chiêu chi tâm, lộ nhân giai tri -Bung dạ của Tư Mă Chiêu,người đi đường ai chẳng biết ».

Là tay chân tâm phúc của Tư Mă Chiêu, Giả Sung đem hết ḷng gióng trống khua cờ, hô hào trợ lực Tư Mă Chiêu. Sau này, Giả Sung phụng mệnh đem quân giết chết Cao Quư Hương Công Tào Mao, đồng thời khuyên Tư Mă Chiêu lên thay thế nhà Tào Ngụy, lập một triều đại khác. Nhưng Tư Mă Chiêu cho rằng thời cơ chưa đến, mới bắt chước sách lược đoạt ngôi nhà Hán của Tào Tháo, không chịu nhận thiền vị, mà cho lập Tào Hoán làm một ông vua bù nh́n trong tay của ḿnh.

Khi Tư Mă Chiêu lên ngôi Tấn Vương, từng có ư lập người con thứ là Tư Mă Du lên làm Thế Tử. Nhưng Giả Sung khuyên ngăn nói :

-Trưởng tử Tư Mă Viêm là người thông minh anh vơ, đảm lược hơn người, tài năng siêu việt, lại khoan dung hiếu thuận, có cái đức của bậc nhân chủ, khiến cho ai ai cũng đều qui thuận. Đáng được làm Thế Tử.

Nhờ lời khuyên này của Giả Sung, Tư Mă Viêm được lên kế vị ngôi Thế Tử.

Trước lúc lâm chung, Tư Mă Chiêu cầm tay Tư Mă Viêm ân cần dặn ḍ :

-Người biết rơ được ngươi, chính là Giả Công Lữ đấy, ngươi phải nhớ lấy, chớ có quên !

Nhờ thế, Giả Sung rất được Tư Mă Viêm trông cậy và kính trọng. Ít lâu sau, Giả Sung được Tư Mă Viêm phong làm Tấn Quốc Vệ Tướng Quân, Nghi Đồng Tam Ty, Cấp Sự Trung, tước Lâm Dĩnh Hầu.

Năm Hàm Hy nhị niên đời Ngụy Nguyên Đế Tào Hoán, tức năm 265 CN, Tư Mă Viêm được bọn Giả Sung, Bùi Tú hiệp trợ bức ép Tào Hoán nhường ngôi. Tư Mă Viêm thụ thiền lên ngôi, sử gọi là Tấn Vơ Đế, kiến nguyên là Thái Thủy, định đô ở Lạc Dương.

Giả Sung nhân có công được gia tước là Lỗ Quận Công, bái làm Xa Kỵ Tướng Quân, Tán Kỵ Thường Thị, Thượng Thư Bộc Xạ, sau lại phong làm Thị Trung, và Thượng Thư Lệnh, tham dự xu mật cơ yếu, hiển hách phơi phới như diều gặp gió.

2- Về người mẹ của Giả Hậu.

Người mẹ của Giả Nam Phong là Quảng Thành Quân Quách Ḥe, con gái của Thái Thú Thành Dương là Quách Phối, tục huyền với Giả Sung. Người vợ trước của Sung là Lư thị,một người đàn bà hiền thục, đoan chính, mỹ lệ, sinh được hai người con gái, sau bị liên đới v́ tội của cha, Lư thị bị đầy ra biên cảnh. Bấy giờ, Giả Sung mới tục huyền với Quách Ḥe.

Quách Ḥe là một người đàn bà có máu cả ghen ghê gớm, bị người đương thời ví như một hũ mẻ chua, và gọi là « Thố Đàn Tử ».

Đến năm Cam Lộ nguyên niên, tức năm 265, Quách Ḥe mới sinh Giả Nam Phong, th́ tính ghen tuông lại càng tệ hại hơn. Hễ người đàn bà nào sán gần đến bên Giả Sung, đều bị Quách Ḥe nghi kỵ, đề pḥng. Có khi, cơn ghen bỗng đùng đùng nổi lên như gió táp ầm ầm, đến nỗi Giả Sung không thể chống chế, biện giải được. Có lần, Giả Sung bị vợ ghen, té cả người lẫn ngựa

Một hôm, người con trai của Giả Nam Phong là Giả Lê Dân lên ba tuổi, được nhũ mẫu bế ra trước cửa để vui đùa, lúc đó Giả Sung đi qua, đứa trẻ bèn dơ tay cười để đón cha bế. Giả Sung cũng thân ái cúi người xuống vỗ về con, th́ gặp đúng lúc Quách Ḥe đi qua đó, Quách Ḥe cho rằng người nhũ mẫu có tư t́nh với Giả Sung, chẳng hỏi chẳng hỏi rơ trắng đen ǵ, cứ lôi người nhũ mẫu ấy đem đi đánh đến chết.

C̣n đứa trẻ nhân v́ nhũ mẫu bị chết, cũng mang bệnh qua đời.

Sau này khi Tư Mă Viêm chiếm ngôi nhà Tào Ngụy, người nguyên phối họ Lư của Giả Sung được đại xá trở về Lạc Dương. V́ muốn thành toàn cho vợ chồng Giả Sung được đoàn tụ, Tư Mă Viêm đặc biết xuống chiếu ban ân cho Giả Sung được thiết lập tả và hữu nhị phu nhân, và nghinh đón Lư Thị trở về.

Quách Ḥe được tin đó, cơn ghen bốc lên, mắng mỏ trách cứ Giả Sung một trận thậm tệ. Giả Sung đành phải tạ ân Tấn Vơ Đế Tư Mă Viêm, rồi xây một ngôi nhà khác ở ngoài thành cho vợ trước cư ngụ.

Thói thường trước t́nh cảnh hai pḥng như thế, người ta thường âm thầm kín đáo đi lại với người vợ cũ, nhưng Giả Sung không hề dám hó hé bén mảng. Mặc dầu vậy, Giả Sung vẫn chưa đủ làm cho Quách Ḥe yên ḷng. Nên mỗi khi Giả Sung đi ra ngoài, Quách Ḥe đề phái người kín đáo theo rơi, xem Giả Sung đến nhà Lư Thị không, chỉ e ngai Giả Sung t́m đến với người vợ cũ.

Sau này, người con của Lư Thị là Giả Thuyên trở thành vợ của Tề Vương Tư Mă Du, em của Tấn Vơ Đế, từng lậy lục van xin Giả Sung bỏ Quách Ḥe để đón mẹ ḿnh trở về, nhưng Giả Sung không dám đáp ứng, trong ḷng chỉ biết thương xót Lư thị mà thôi.

Trước khi mẹ Giả Sung mất,Giả Sung có hỏi mẹ xem có điều ǵ dặn bảo th́ người mẹ chỉ nói :

-Mẹ bảo con là đưa người con dâu hiền thục về nhà, con không nghe, nay c̣n hỏi ta làm ǵ nữa !

Giả Nam Phong xuất thân từ một gia đinh nhu thế nên cũng dễ dàng leo vào thượng tằng quyền lực, nhưng cái tính ghen tàn khốc của người mẹ đă ghi sâu vào tâm khảm của Giả Nam Phong những ấn tượng không thể xóa bỏ được, và cũng đă dậy cho Giả Nam Phong cách thức làm sao đẻ có thể bảo vệ duy tŕ được địa vị của ḿnh. Chính ảnh hưởng của hoàn cảnh gia đ́nh đă tạo cho Giả Nam Phong cái tính ghen tuông bạo, để lại biết bao tiếng xấu trong lịch sử Trung Quốc.

B-Giả Nam Phong làm thái tử phi

Đến khi trưởng thành, Giả Nam Phong không có một nét ǵ được gọi là duyên dáng. Diện mạo th́ cứ đen như củ súng. Dáng dấp lại lùn tịt, có thể gọi là « kỳ xú vô tỷ  ». Một thiếu nữ xấu như vậy, nào ngờ lại được lựa chọn làm Thái Tử Phi, vợ của hoàng đế tương lai.

Ắt hẳn cũng phải có động cơ, nguyên do bí ẩn nào?

Thật ra, vào năm Thái Thủy thất niên đời Tấn Vơ Đế, tức năm 271, các tộc Đê, Khương ở các nước Tần, Lương (nay thuộc vùng Thiên Thủy, Vơ Oai tỉnh Cam Túc) thường đem quân vào quấy phá trung nguyên. Những đại thần như Thị Trung Nhâm Khải, Trung Thư Lệnh Sưu Thuần thường ngày vốn có ác cảm với Giả Sung, bèn nhân cơ hội này tấu thỉnh triều đ́nh nên phái Giả Sung đem quân chinh thảo và trấn giữ vùng Quan Trung.

Tấn Vơ Đế đồng ư, chuẩn tấu. Dự định đầu năm sau sẽ phát binh.

Riêng Giả Sung trong ḷng cũng không muốn rời xa triều đ́nh, nên trong bụng tỏ ra căm phẫn oán hờn đối với bọn Nhâm Khải

C̣n những người thân thiết phe cánh của Giả Sung, như Trung Thư Giám Tuân Úc, cũng cảm thấy thất vọng, lo ngại trước việc Giả Sung bị phái đi xa.

V́ thế, Tuân Úc bèn bàn với người thân tín của ḿnh là Phùng Thuyết rằng :

-Giả Công mà đi xa, chúng ḿnh sẽ mất chỗ nhờ cậy, và nhất định sẽ bị thất thế ở trong triều,phải làm sao t́m cách giữ Giả Công lại. Ông cũng biết rằng, thái tử đă 13 tuổi rồi mà chưa lấy vợ. Giả sử như chúng ḿnh t́m được cách để con gái Giả Công lấy thái tử, th́ chúng ḿnh chẳng cần ǵ phải ra mặt xin Giả Công ở lại, ngay như ông ấy có muốn đi cũng không đi được.

Phùng Thuyết nói :

Tuân Úc đáp :

-Y kiến của ông rất hay, nhưng không biết Giả Công tính thế nào ? Ngày mai, bách quan sẽ làm tiệc tiễn hành ở Tịch Dương Đ́nh, tôi sẽ bắn tin cho ông ấy.

Đến khi gặp Giả Sung, Tân Úc lấy cớ có chuyện riêng muốn mật đàm với Giả Sung. Giả Sung chẳng đợi Tuân Úc khai khẩu, đă đem nỗi lo ngại,buồn rầu của ḿnh ra thổ lộ trước với Úc.

Tuân Úc cười mủm mỉm nói :

-Ngài là bậc Tể Tướng cao quư, pḥ tá quốc gia, lại chịu áp chế bởi bọn Nhâm Khải nhu nhược ấy hay sao. Dầu vậy, lần này tướng công phụng mệnh ra trấn giữ Quan Trung cũng khó thối từ được. Duy chỉ có cách tướng công gả con gái cho thái tử, như vậy…như vậy…có được không ?

Giả Sung nh́n mặt Tân Úc, nói :

-Qủa thật diệu kế !Nhưng kết hôn bằng cách nào.

Tuân Úc đáp :

-Tôi tự có cách.

Nói xong, cố ư cười một cách bí mật.  

Sau này, bọn Tuân Úc được Tấn Vơ Đế mời vào cung dự yến. Tuân Úc bèn mượn hơi rượu thưa với Tấn Vơ Đế :

-Hoàng thái tử đă đến tuổi niên phú lực cường, cũng nên sớm lập gia thất, để kế thừa hoàng thống. Con gái của Thị Trung Giả Sung là bậc tài sắc tuyệt thế, đức hạnh hiền thục, rất xứng làm vợ thái tử.

Câu nói này của Tuân Úc, chẳng qua chỉ là bạo miệng nói lấy được, không suy nghĩ. Kỳ thực, Tấn Vơ Đế biết rất rơ về con gái sủa Giả Sung. Đối việc hôn nhân của thái tử, trong ḷng Tấn Vơ Đế đă có ư muốn chọn con gái viên đại thần là Vệ Quán, và đă từng bảo với vợ là hoàng hậu Dương Diễm rằng :

-Cọ gái của Vệ Quán và con gái của Giả Sung khác biệt hẳn nhau, khanh có biết hay không? Vợ Giả Sung tính t́nh ghen tuông đố kỵ, lại ít con cái. C̣n con gái nhà họ Giả th́ vừa đen vừa lùn, xấu khỏi nói, như có cưới về làm phi tử th́ sẽ ảnh lớn đến hậu đại ḍng họ Tư Mă nhà ta. Trái lại, vợ của Vệ Quán là người hiền thục, con cái đầy nhà. C̣n con gái lại trắng trẻo đẹp đẽ, khanh thấy nên chọn ai ?

Dương Hoàng Hậu vốn thường nghe phe cánh thân tín của Giả Sung tâng bốc con gái Giả Sung là người hiền đức, nên ngả theo ư kiến của bọn Tuân Úc đề nghị Tấn Vơ Đế chọn họ Giả. Thêm nữa, lúc đó Thái Uư Tuân Dư, là Thái Phó của thái tử cũng phụ họa với Dương Hoàng Hậu, thượng tấu lên là con gái của Giả Sung là người hiền thục, đáng được tuyển chọn làm thái tử phi nhất

Tuân Úc, Tuân Dư, và Giả Sung đều là những đại thần thân tín của Tấn Vơ Đế, rất được Tấn Vơ Đế trọng dụng. Việc chọn lựa thái tử phi, được mọi người đồng ḷng nhất ư như vậy, khiến cho Tấn Vơ Đế không thể không suy nghĩ, mong sao củng cố được đế vị của chính ḍng họ minh, nên cũng đành chiều theo ư kiến của mọi người.

Gặp lúc kinh thành Lạc Dương có đại tuyết. Tuyết liên tiếp mấy ngày liền,tích lũy trên mặt đất dầy hàng tấc. Từ thôn quê đến thành thị, đâu đâu cũng ch́m ngập một mầu trắng xóa. Đường xá lưu thông đều bị tắc nghẽn cản trở, đi lại không được. Người không nh́n rơ nhau.

Khiến cho Giả Sung ngay như có thực ḷng muốn xuất phát đại quân đi đánh giặc, cũng đành bó tay, phải chờ cho tuyết tan. Bọn Tuân Úc, cũng nhân thế tăng cường hoạt động, thúc dục thái tử sớm hoàn thành hôn lễ.

Tuân Úc thương tấu lên Tấn Vơ Đế rằng :

-Nay là tháng hai, trọng xuân, trời đổ « thụy tuyết », thực là một điềm cát tường, hoàng thái tử nên chọn ngày lành tháng tốt để thành hôn.

Tấn Vơ Đế chuẩn tấu, nhân thế vào tháng hai, năm Thái Thủy bát niên, tức năm 272, Tấn Vơ Đế hạ chiếu cho phép thái tử lấy con gái Giả Sung, và nhân v́ hôn lễ, Tấn Vơ Đế cũng xuống chiếu co phép Giả Sung giữ nguyên chức vụ cũ, ở lại triều đ́nh, không phải xuất quân ra quan ải nữa.

Thoạt kỳ thủy, người được chọn là Giả Ngọ, con gái thứ hai của Giả Sung, nhưng lúc đó Giả Ngọ c̣n nhỏ, mới có mười hai tuổi, đành phải chọn người chị là Giả Nam Phong thay thế. Khi đó Giả Nam Phong đă 15 tuổi rồi, so với thái tử Tư Mă Chung lớn hơn hai tuổi, trở thành hoàng thái tử phi một cách bất đắc dĩ.

Sau khi Giả Nam Phong nhập cung, phát hiện ra rằng thái tử Tư Mă Chung, chỉ là một anh chàng ngốc, không biết ǵ khác ngoài việc ẩm thực, y phục, nam nữ.

Một lần, Tư Mă Chung ra chơi ở ngoài hoa viên, ghe tiếng cóc kêu, bèn hỏi :

-Tiếng cóc kêu đó là quan hay tư thế ?

Khiến cho mọi người có mặt đều phải bật cười.

Sự ngờ nghệch của Tư Mă Chung nổi tiếng c̣n do nhiều câu chuyện khác nữa.

Lúc Tư Mă Chung vừa lên ngôi hoàng đế, thiên hạ bị nạn đói và mất mùa. Người bị chết đói đày đường. Tư Mă Chung không hiểu nổi tại sao người ta lại bị chết đói như thế, từng ngờ nghệch hỏi đại thần :

-Dân chúng bị chết đói nhiều như vậy, sao không bảo họ lấy cháo thịt mà ăn ?

Thấy thế, Giả Nam Phong đối với Tư Mă Chung thường có những nỗi tủi hờn vô cớ, và thường tỏ ư khinh nhờn, Ngược lại, Thái Tử Tư Mă Chung cũng tỏ ra sợ hăi người vợ lớn tuổi hơn ḿnh.

Sau này, một ông vua ngơ nghệch đến thế, có bị vợ thao túng lấn át, chuyên quyền cũng chỉ là một điều tất nhiên xảy ra mà thôi.

C-Sự ghen tuông và bạo ngược của Giả Nam Phong

Tính ghen tuông đố kỵ của Giả Nam cũng không thua gi người me. Mặc dầu không yêu thương ǵ thái tử Tư Mă Chung, nhưng Giả Nam Phong cũng quyết không cho một người đàn bà nào lớ xớ đến gần thái tử để được sủng hạnh.

Thời gian thấm thóa trôi qua, cái tính ghen tuông tàn bạo « mẫu truyền » của Giả Nam Phong khi vào trong cung, cũng bạo lộ một cách trọn vẹn. Giả Nam Phong càng ngày càng tỏ ra tàn ngược, hung ác. Hễ thấy ai không thuận với ḿnh, bèn tự cầm dao giết chết người ấy. Nhất là những cung tần, ngự nữ nào vô t́nh được thái tử lâm hạnh, đều bị Giả Nam Phong giết tàn nhẫn không thương sót.

Một lần nghe tin có một cung phi có thai với thái tử, Giả Nam Phong bèn tiện tay cầm chiếc hoạch kích 畫戟, dùng sức mạnh lao thẳng vào bụng của người cung phi ấy, khiến cho thai nhi bị rơi xuống đất, máu huyết lênh láng, trông hết sức thảm thương.

Tấn Vơ Đế biết được chuyện này, vô cùng tức giận, lại đúng lúc Thành Kim Dung mới xây cất xong, Tấn Vơ Đế bèn chuẩn bị phế Giả Nam Phong. Tin tức Tấn Vơ Đế có ư phế thái tử phi lan truyền ra ngoài, làm chấn động.

Một người phi tần thường lai văng thân mật với Giả Nam Phong là Triệu Sung Hoa, bèn tâu với Tấn Vơ Đế :

-Thái Tử Phi Giả thị, tuổi c̣n nhỏ. Vả, ghen tuông đố kỵ là thiên tính của người đàn bà, xin đợi cho Giả thị lớn lên tất hiểu đạo lư, xin bệ hạ tường xét..

Lời tâu đó của Triệu San quả nhiên có tác dụng. Cơn giận của Tấn Vơ Đế lập tức giảm bớt đi.

Nguyên do, hoàng hậu Dương Diễm, vợ của Tấn Vơ Đế cũng là người đàn bà có mấu ghen ghê gớm. Tấn Vơ Đế từng hạ chiếu tuyển chọn mỹ nữ để mang vào cung. Nhưng hoàng hậu Dương Diễm chỉ chọn cho ông những người có da trắng bạch, to đầu, c̣n những người có nhan sắc kiều diễm mỹ mạo đều bị cho lọt sổ.

Năm Thái Thủy thập niên, tức năm 274, hoàng hậu Dương Diễm bị bệnh không ngồi dậy được, trong ḷng lo lắng sau khi bà chết, người được Tấn Vơ Đế sủng ái là Hồ Phương sẽ được lập làm hoàng hậu. Đó là điều nguy hiểm cho họ Dương của bà và thái tử Tư Mă Chung, bà bèn sót sa ai cầu Tấn Vơ Đế lấy người em gái cùng họ của ḿnh là Dương Chỉ. Tấn Vơ Đế nhận lời và tuyển Dương Chỉ vào cung rồi phong làm hoàng hậu.

Bấy giờ hoàng hậu Dương Chỉ ở bên cạnh, cũng vui vẻ tâu thêm vào :

-Tâu bệ hạ, Giả Sung là bậc nguyên huân của Tấn triều, khi bệ hạ mới dựng nước th́ Giả Sung đă đóng góp nhiều công lao, con cái đời sau đáng được hưởng khoan dung. Giả Nam Phong là con của Giả Sung, lẽ nào bệ hại lại quên cái công của họ Giả sao ? Giả Nam Phong tuy tính t́nh đố kỵ, ghen tuông, cũng đáng trách thật, nhưng nhân v́ thế mà bị phế, th́ thiên hạ sẽ cho rằng bệ hạ quá bạc đăi công thần !

Người chú của hoàng hậu Dương Chỉ cũng như bọn Tuân Úc, Phùng Canh đều vội tâu xin khoan hồng cho Giả Nam Phong. Nhờ thế, Tấn Vơ Đế mới bỏ qua, không truy cứu việc truất phế Giả Nam Phong nữa.

Và Giả Nam Phong được giữ ngôi thái tử phi như cũ, tiếp tục làm vợ của một một vị thái tử ngu ngốc đần độn, đêm ngày ôm nỗi sầu khổ muộn trong cung cấm thâm u.

Sau đấy, hoàng hậu Dương Chỉ nhiều lần đem ḷng tử tế khuyên nhủ và chỉ dậy Giả Nam Phong. Nhưng Giả Nam Phong lại không hiểu đến sự trợ giúp ngấm ngầm của hoàng hậu. Ngược lại, Giả Nam Phong cho rằng hoàng hậu nói xấu ḿnh trước nhà vua, nên chẳng những không có một chút cảm t́nh, ngược lại đem ḷng thù ghét với hoàng hậu Dương Chỉ, nên người ta cũng chẳng lạ ǵ về sau Giả Nam Phong đă nhẫn tâm thẳng tay giết bà một cách tàn khốc.

Việc thoát khỏi bị truất phế lần này là một sự may mắn của Giả Nam Phong.

Nhưng lần sau này đă làm cho Giả Nam Phong sợ hăi táng đảm kinh hồn.

Nguyên do là trong triều đ́nh cũng có nhiều vị đại thần trung chính cương trực, nhận ra sự vô năng si ngốc của thái tử Tư Mă Trung, lấy làm lo ngại cho tiền đồ của quốc gia, mới khéo léo tâu với Tấn Vơ Đế rằng :

-Thái tử là người « thuần chất », sợ không hiểu cách trị quốc.

Về vấn đề này, Tấn Vơ Đế cũng từng có lần bàn bạc với hoàng hậu Dương Dễm :

-Trẫm nghe ngoài triều các đại thần nói là thái tử là người « nhân nhu », e tương lai không nối nổi đại thống, sợ sẽ xẩy ra biến loạn, trẫm thật lấy làm lo lắng. Chẳng biết khanh nghĩ trẫm nên làm thế nào ?

Hoàng hậu Dương Diễm vốn là mẹ đẻ ra thái tử Tư Mă Chung, đương nhiên là không muốn địa vị của con ḿnh bị lung lay dao động, nên thuận miệng nói :

- Cổ xưa lấy trưởng lập đích chứ không lấy hiền tài lập đích, đó là nguyên tắc đă có săn, nay bệ hạ có thể nào cải biến được sao ?

Tấn Vơ Đế bèn phái Trung Thư Lệnh Hoà Kiều cùng Tuân Úc đến đông cung xem xét, và dậy bảo cho thái tử. Hoà Kiều về tâu với Tấn Vơ Đế là thái tử vẫn như cũ, khiến cho Tấn Vơ Đế không được vui. Có người đem chuyện đó kể cho Giả Nam Phong nên Giả Nam Phong rất lấy làm căm giận Hoà Kiều.

Triều thần đối với việc đăng cơ của thái tử cũng bàn tán phân vân, không ai an ḷng.

Thái Tử Thiếu Phó Vệ Quán, là thầy dậy và pḥ giúp thái tử cũng nhiều lần có ư tưởng muốn khuyên Tấn Vơ Đế lập một người khác, nhưng không giám nói rơ.

Một hôm, quân thần cùng Tấn Vơ Đế hội ẩm ở Lăng Vân Đài, Vệ Quán giả vờ say rượu, quỳ   

xuống trước ngự tiền, tâu với Tấn Vơ Đế :

-Thần có điều muốn tâu với bệ hạ.

Vơ Đế hỏi :

-Khanh muốn tâu điều ǵ ?

Nhưng Vệ Quán ngập ngừng, mấy lần lời nói cứ muốn bung ra khỏi miệng, rồi lại nuốt vào cổ,cuối cùng, Quán dùng tay vỗ vỗ vào cái ghế ngồi của Tấn Vơ Đế, nói :

-Cái ghế này thật là đáng tiếc !

Nhất thời, Tấn Vơ Đế hiểu ngay ra điều Vệ Quán muốn nói, nhưng lặng thinh, chuyển sang chuyện khác, bảo với Vệ Quán rằng :

-Khanh say thật rồi !

Chuyện này cũng đến tai Giả Nam Phong, ḷng càng thêm căm ghét Vệ Quán nhiều hơn.

Dầu vậy, việc bàn tán về ngôi vị thái tử mỗi ngày càng tăng gia thêm ở trong triều. Có đại thần công khai đề xuất nên trọn Tề Vương Tư Mă Du lên kế hoàng vị.

Tấn Vơ Đế đối với vấn này cũng không biết phải giải quyết ra sao. Ông nghĩ ra một kế là để cho các đại thần kiểm nghiệm trực tiếp tài năng của thái tử, và để dẹp tắt những lời bàn tán sôi nổi lung tung.

Một hôm, Tấn Vơ Đế mở đại yến, và cho vời tất cả quan lại ở phủ đông cung, bất kể lớn nhỏ, đều phải đến dự. Sau đó sai sứ giả đưa đến cho thái tử một mật kiện, trong đó có một công văn của triều đ́nh cần phải giải quyết gấp, yêu cầu thái tử phải lập tức làm xong, không được tŕ nghi, sứ giả phải chờ thái tử làm xong, th́ đích thân mang về.

Trong khi đó, Tấn Vơ Đế và quần thần vừa ăn uống vừa chờ đợi.

Khi sứ giả đem phong thư đến phủ đông cung, Giả Nam Phong nh́n thấy mật thư th́ vô cùng kinh hoảng, mồ hôi toát ra, lạnh ướt toàn thân. Giả Nam Phong vốn sẵn hiểu dụng ư của Tấn Vơ Đế, biết phong mật thư này có quan hệ đến ngôi vị của thái tử cũng như tương lai của chính ḿnh, nên không dám coi thường.

Mà trước mắt trong phủ không c̣n lại một viên quan lại nào, Giả Nam Phong chỉ c̣n cách mua chuộc viên sứ giả, cho phép ra bên ngoài cung t́m người thay thế giải đáp hộ. Nhưng người này không rơ căn do, nên lời giải đáp phần nhiều dẫn dụng kinh điển, văn chương quán thế.

May có viên tiểu hoạn quan là Trương Hoằng đứng bên cạnh thấy vậy, mới nhắc khéo với Giả Nam Phong:

 –Thái tử vốn không có đọc sách, tài học chẳng có bao nhiêu, vậy mà lời giải đáp lại phần nhiều dẫn dụng cổ nghĩa, tất sẽ bị lộ. Khi bị điều tra, thái tử sẽ không trả lời được. Theo ư kiến của thần, th́ hỏi sao cứ trực tiếp trả lời vậy.

Giả Nam Phong thấy Trương Hoằng nói như thế th́ mừng rỡ không thể tưởng tượng được,bảo với Trương Hoằng :

-Vậy ngươi hăy khéo khéo giải đáp dùm ta, ta sẽ không quên ḷng trung nghĩa của ngươi. Sau này ngươi khỏi lo sẽ không được vinh hoa phú quư.

Trương Hoằng vốn cũng có đôi chút tài vặt, nay được Giả Nam Phong khen thưởng, hứa hẹn, bèn cầm bút viết lời giải đáp, rồi lại để cho thái tử viết lại lần nữa, sau mới đưa cho sứ giả mang về.

Trong lúc chờ đợi, Giả Nam Phong hồi hộp lo sợ, tim đập th́nh th́nh.

Tấn Vơ Đế thấy lời giải đáp của Thái Tử có đầu có đuôi, rành rơ, sáng sủa, nhất thời lộ vẻ vui mừng, lập tức trao lời giải đáp cho viên Thái Tử Thiếu Phó Vệ Quán. Vệ Quán xem xong, th́ tỏ ra lúng túng, không lư giải được.

Bấy giờ ? mọi người mới hiểu rơ ư nghĩa thực của bữa tiệc hôm đó, đều đồng thanh cao hô vạn tuế. Từ đấy, việc bàn tán dị nghị về ngôi vị của thái tử cũng chấm dứt, không c̣n ai nhắc đến nữa.

Riêng Giả Sung, sau bữa tiệc, liền cho người vào thông báo sự t́nh cho Giả Nam Phong biết, và c̣n dặn với Giả Nam Phong rằng :

-Việc dị nghi về ngôi thái tử là do chủ ư của thằng cha già Vệ Quán cả đấy, suưt nữa làm hỏng cả tương lai của vợ chồng con. Từ nay về sau cần đề pḥng hắn một chút.

Năm Thái Hy nguyên niên, tức năm 209, Tấn Vơ Đế bị bênh nặng qua đời. Thái Tử Tư Mă Chung lên kế vị, tức Tấn Huệ Đế. Tất nhiên Giả Nam Phong được phong làm Hoàng Hậu, c̣n Dương Chỉ được phong làm Hoàng Thái Hậu.

D- Loạn Bát Vương

Lúc Tấn Huệ Đế Tư Mă Chung mới lên ngôi, Giả Hậu tuy muốn được tham dự triều chính, nhưng đại quyền bị thân phụ hoàng thái hậu là Thái Phó Dương Tuấn nắm giữ trọn. Dương Tuấn cũng e ngại Giả Hậu đố kỵ, dữ dằn, sảo quyệt, nên pḥng bị một cách thật kỹ lưỡng, v́ thế Giả Hậu không nắm được thực quyền.

Trước lúc lâm chung Tấn Vơ Đế có để di chiếu chỉ định Dương Tuấn làm Thái Uư, Thái Tử Thái Phó, trông coi mọi việc quân sự ở trong triều cũng như ngoài triều, đồng thời bổ nhiệm làm Thị Trung, Lục Thượng Thư Sự, được ngủ ở trong cung điện, khi ra vào cung ra vào được quyền mang vơ khí, trông coi phụ giúp Tấn Huệ Đế, nắm đại quyền quân sự và chính vụ..

Để khống chế Tấn Huệ Đế, và đề pḥng Giả Hậu tham dự triều chính, Dương Tuấn dùng người cháu ngoại của ḿnh là Đoàn Quảng làm quan cận thị, chuyên môn túc trực ở bên cạnh Tấn Huệ Đế, trông coi mọi việc cơ mật ở trung ương, c̣n viên quan Bắc Trung Quân Vương Hựu được điều ra làm Thái Thú Hà Đông. Ngoài ra, Dương Tuấn bổ nhiệm người thân tín của ḿnh là Trương Thiệu, làm Trung Hộ Quân, trông coi cấm quân trung ương. Mọi chiếu chiếu chi, mệnh lệnh của nhà vua, đều phải được Dương Tuấn soạn sẵn rồi mới giao cho Tấn Huệ Đế, đồng thời do Đoàn Quảng chuyển tŕnh lên Hoàng Thái Hậu Dương Chỉ, khiến cho Giả Hậu không có kẽ hở nào mà nhúng được tay vào triều chính.

Đứng trước t́nh cảnh như thế, Giả Hậu sớm đă có ḷng bất măn. Với hơn mười năm tôi luyện kinh nghiệm sống trong cung đ́nh, Giả Hậu chẳng lúc nào là không nghĩ đến việc lên nắm lấy quyền hành, nên bà luôn suy nghĩ t́m cơ hội để trừ khử Dương Tuấn, từ đó Giả Hậu Giả Hậu tự tôi luyện trở thành một con người giảo hoạt, âm mưu, tàn nhẫn, kết quả đưa vương triều nhà Tây Tấn phải chim đắm trong cảnh gió tanh mưa máu , mây thảm móc sầu, là điều không sao tránh khỏi.

Rồi t́nh thế mỗi ngày mỗi biến chuyển có lợi cho Giả Hậu.

Sự chuyên chế độc đoán của Dương Tuấn, gây nên sự oán thán của tông thất họ Tư Mă, mà ngay cả trong triều lẫn ngoài dă, cũng đều bừng bừng muốn nổi lên chông lại Dương Tuấn

. Người em của Dương Tuấn là Dương Tế, và người cháu họ là Lư Vũ, cũng cho là t́nh thế như vậy là không thỏa đáng, không thích hợp đạo lư, nên từng khuyên bảo Dương Tuấn hăy đối đăi ôn hoà hơn với các chư hầu vương và tông thất nhà Tấn, và nên mời Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương cùng vào pḥ trợ Tấn triều.

Dương Tế từng bầy tỏ nỗi lo lắng của ḿnh với viên Thượng Thư Tả Thừa là Phó Hàm rằng

-Này nay trong triều ngoài dă dị nghi phân vân, ông anh tôi không chịu lắng nghe, e rằng tai họa sắp đến nơi rồi. Nếu như anh tôi mời ngay được Nhữ Nam Vương vào chủ tŕ triều chính, rồi về ở ẩn làm hiền sĩ nhường quyền, th́ hoặc giả mới bảo toàn được thanh danh. C̣n nếu không cái họa diệt tộc không tránh khỏi.

Phó Hàm đáp :

-Đi về qui ẩn, chưa hẳn đă yên, cần phải mời được Đại Tư Mă Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương về triều mới là điều đại cát. Tông thất với ngoại thích, nương dựa vào nhau như răng với môi. Môi hở răng lạnh là điều ai cũng thấy. C̣n nếu như ngoại thích v́ nắm giữ triều cương mà gạt bỏ tông thất ra ngoài, e không phải là điềm lành.

Người bạn lai văng thân mật với Dương Tuấn là Thái Thú Phùng Dực Tôn Sở, thấy t́nh thế quá nghiêm trọng như thế, cũng lấy lời ngay thẳng khuyên nhủ Dương Tuấn rằng :

-Ông là ngoại thích, địa vị cao trọng, được giao đại quyền để khuông pḥ vua yếu nhược, th́ cũng nên học theo cái đạo chí thành và khiêm nhu của tiền nhân. Tông thất chư vương chia bè kết phái, ai cũng cầm quân để thủ thế, những việc đại sự ông không cho họ tham dự, khiến cho bên trong th́ nghi kỵ,ngoài lập đảng kéo phe, tôi e rằng đại họa xẩy đến không xa đâu!

Những lới khuyên chân thành ngay thẳng đó của Tôn Sở chỉ là nước đổ lá khoai, tai này sang tai kia, Tuấn vẫn làm theo ư ḿnh.

Trong khi đó, sự bất măn của chư vương và tông thất, đồng liêu đối với Dương Tuấn mỗi ngày một nghiêm trọng.

Trong khi đó,Giả Hậu bắt đầu cấu kết với bọn hoạn quan thân tín là Đổng Mănh, mật mưu truất phế Hoàng Thái Hậu Dương Chỉ, đồng thời ra lệnh cho Đổng Mănh kín đáo giao tế với Điện Trung Trung Lang Mạnh Quan, Lư Triệu để đối phó với Dương Tuấn.

Sau khi đă sách hoạch, tính toán kỹ càng, Giả Hậu mới bắt đầu phản kích.

Trước hết, Giả Hậu phái Lư Khải bí mật đến Hứa Xương t́m gặp Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương, mời Tư Mă Lương phát binh thảo phạt Dương Tuấn.

Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương chính là người con thứ tư của Tư Mă Ư, tức là chú của Tấn Vơ Đế Tư Mă Mă Viêm, trong ḍng họ Tư Mă, ông có bối phận cực cao, nhưng là con người khôn ranh và giảo hoạt. Mặc dầu, bị Dương Tuấn đầy ra khỏi triều đ́nh, nhưng Tư Mă Lương cho rằng Dương Tuấn là người hung bạo, không có tài, th́ thất bại và cái chết cũng không xa. V́ thế, Tư Mă Lương không chịu nghe theo sự điều động của Giả Hậu, và không chịu phát binh.

Thấy không thuyết phục được Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương, Lư Triệu bèn đến thẳng Kinh Châu mưu tính với Sở Vương Tư Mă Vĩ. Vĩ là con của Tấn Vơ Đế Tư Mă Viêm, tức là em của Tấn Huệ Đế Tư Mă Chung, tuổi c̣n trẻ, tính t́nh nông nổi nóng nẩy, hữu dơng vô mưu, nên khi nghe Lư Triệu t́m đển cầu viện, bèn khảng khái nhận lời đem binh vào triều.

Khoảng đêm ngày 8 háng 3 năm Vĩnh B́nh nguyên niên, tức ăm 291, Giả Hậu đánh lừa Tấn Huệ Đế hạ một chiếu lệnh, nói là Dương Tuấn mưu phản, nên phái Sở Vương Tư Mă Vĩ xuất binh bao vây phủ của Dương Tuấn. Đó là thời điểm mở đầu cuộc nội loạn, cát cứ tranh quyền, dưới vương triều nhà Tây Tấn, mà sử gia sau này gọi là “Bát Vương Chi Loan八王之亂” gồm có tám vị tông thất chư vương, tiếp theo nhau phát động binh biến.

Tám người ấy là :

-Nhữ Nam Vương Tư Mă Lương
-Sở Vương Tư Mă Vĩ
-Triệu Vương Tư Mă Luân.
-Tề Vương Tư Mă Quưnh
-Trường Sa Vương
-Thành Đô Vương Tư Mă Dĩnh.

-Hà Gian Vương Tư Mă Ngung
-Đông Hải Vương Tư Mă Việt

E-Giả Hậu nắm trọn đại quyền

Trước t́nh thế đó, Dương Tuấn vội vă t́m cách đối phó, thương nghị với Chủ Bạ Chu Trấn rằng :

-Sự biến đột phát như hiện tại, mục đích nhằm vào Thái Phó, nhất định là do Giả Hoàng Hậu và bọn quan hoạn sách hoạch. T́nh thế khẩn bách lắm rồi, Thái Phó nên đem gia đinh đến phủ đông cung, cùng Hoàng Thái Tử và binh sĩ khỏe mạnh bên ngoài xông vào hậu cung, xin hoàng thượng cho bắt thủ phạm. Nếu như Thái Phó vào được hậu cung rồi, th́ tất sẽ bảo toàn được tính mệnh.

Nhưng Dương Tuấn cho rằng kế của Chu Trấn không thỏa đáng, nên không dám tấn công vào hậu cung, chỉ trông chờ Tả Quân Tướng Quân là Lưu Dự đem binh ở ngoài vào cứu. Dương Tuấn đâu có ngờ rằng Lưu Dự đă bị người biểu đệ của Giả Hậu là Hữu Quân Tướng Quân Bùi Lược cho đổi đi nơi khác, không c̣n cầm quân nữa.

Dương Tuấn bị vây ở trong phủ chẳng khác ǵ như cá nằm trong ang, không có cách nào chống lại. Kết quả, bị quân của Sở Vương Tư Mă Vĩ xông vào trong phủ cướp bóc sạch,c̣n Dương Tuấn bị loạn quân giết chết.

Giả Hậu hạ lệnh cho Mạnh Quan mang tất cả những người trong phủ của Dương Tuấn, bất kể già trẻ lớn bé giết sạch. Số người bị giết lên đến mấy ngàn người. Phe đảng thân tín của Dương Tuấn như Dương Diêu, Dương Tế, Trương Thiệu, Lư Vơ, Đoàn Quảng, Lưu Dự,Vơ Mậu, Dương Mạc, Tưởng Tuấn, tất cả đều bị bắt, không người nào thoát khỏi. Phủ đệ đều bị thiêu hủy. Ngay cả xác của Dương Tuấn cũng không có người thâu lượm, chôn cất. Sau có một người xá nhân là Diêm Toản nghĩ t́nh cũ mới đem xác của Dương Tuấn bọc lại mai táng.

Giết xong Dương Tuấn, Giả Hậu có ư muốn trừ khử Hoàng Thái Hậu Dương Chỉ, cùng thanh lư nội cung.

Lúc khởi đầu cuộc chính biến, Thái Hậu Dương Chỉ sợ thân phụ ḿnh bị hại. Trong ḷng lo lắng như lửa đốt, nhưng trong cung và ngoài phủ bị cách tuyệt, không có cách nào thông tin với nhau được, Thái Hậu Dương Chỉ bèn lấy một cái khăn thêu mấy chữ : “Ai cứu Thái Phó th́ sẽ được thưởng”, rồi dung cung bắn ra ngoài. V́ thế, Giả Hậu vịn vào đó tuyên bố là Hoàng Thái Hậu Dương Chỉ cùng với cha âm mưu loạn, đem bà giam vào cung Vĩnh Ninh. Sau đó, Giả Hậu ngầm ư cho quan viên trong triều tâu lên Tấn Huệ Đế Tư Mă Chung, xin phế Thái Hậu làm thứ nhân 庶人, đồng thời yêu cầu đem vợ Dương Tuấn, mẹ của Thái Hậu là Bàng thị ra chém đầu.

Mới đầu, Tấn Huệ Đế không đồng ư, nhưng một số quan lại đă ngả theo với Giả Hậu thỉnh cầu nên ông vua ngốc này chỉ c̣n nước gật đầu mà thôi.

Hôm Bàng thị lâm h́nh, Thái Hậu Dương Chỉ ôm lấy mẹ mà gào lóc thảm thiết. Rồi từ tư cách tôn quư của một Hoàng Thái Hậu, hạ ḿnh xưng “thiếp ”, tự coi ḿnh như kẻ nô lệ hạ tiện, van xin nài nỉ Giả Hậu tha chết cho mẹ ḿnh.

Nhưng Giả Hậu vẫn lạnh lùng không lư đến.

Giết xong Bàng thị, Giả Hậu hạ lệnh đuổi hết những thị nữ c̣n lại bên cạnh Thái Hậu Dương Chỉ, và để mặc bà Thái Hậu này bị chết đói ở Kim Dung Thành.

Giả Hậu lại c̣n mê tín, sợ Thái Hậu Dương Chỉ sau khi chết xuống âm phủ sẽ tố cáo tội lỗi của ḿnh với tiên đế, nên khi hạ táng, Giả Hậu ra lệnh úp mặt xác chết của Thái Hậu xuống đất, trên lưng th́ dán bùa chú và đổ một loại dược vật mà thời ấy người ta tin rằng sẽ ngăn kẻ chết ở cơi âm không nói được.

Sau khi Thái Phó Dương Tuấn và con gái là Thái Hậu Dương Chỉ bị giết, Nhữ Nam Vương Tư Mă Lượng được bổ nhiệm làm Thái Tể, c̣n Vệ Quán được bổ làm Lục Thượng Thư Sự, cùng nhau phụ chính.

Vệ Quán vốn là kẻ từng đối đầu với họ Giả từ lâu. Nhưng lúc đó,Giả Hậu chưa có thể nhúng tay vào mọi việc trong triều, tùy ư muốn làm ǵ th́ làm, nên không thể tiếp tục ra tay tàn sát nữa.

Đúng lúc đó xẩy ra việc Nhữ Nam Vương Tư Mă Lượng thượng tấu đề nghị chư vương phải trở về phong quốc của ḿnh. Tấu thỉnh của Tư Mă Lượng được Vệ Quán tích cực tán đồng. Cùng việc này xẩy ra sự đố kỵ của Sở Vương Tư Mă Vĩ với công lao của Chu Dương.

Giả Hậu bèn lợi dụng sự mâu thuẫn này giữa các chư vương để trừ khử những người bất đồng ư với ḿnh.

Tháng sáu năm Vĩnh B́nh nguyên niên,Giả Hậu vu cáo cho Nhữ Nam Vương Lượng và Vệ Quán âm mưu phản nghịch, yêu cầu Tấn Huệ Đế xuống mật chiếu cho Sở Vương Tư Mă Vĩ, bắt Nhữ Nam Vương Lượng và băi chức Vệ Quán. Sở Vương Tư Mă Vĩ nhận được mật chiếu, bèn nắm lấy cơ hội này để thổ hết những oán hận riêng của ḿnh. Ngay đêm ấy, Vĩ phái binh lính đến bao hai phủ đệ của Nhữ Nam Vương Lương và Vệ Quán. Kết quả là Nhữ Nam Vương Lượng trở tay không kịp bị giết chết. Con cái và những người ở trong phủ cũng bị giết hết. Duy chỉ có đứa con nhỏ nhất là Tư Mă Bỉnh, c̣n nằm trong tă, may mắn được một đứa gia nhân bế trốn ra khỏi phủ, đem đến dấu ở nhà Lâm Hải Hầu là Bùi Hài là sống sót.

Cùng hôm đó, Vệ Quán, là một vị lăo thần trung thành suốt đời với họ Tư Mă cũng bị giết, con cháu tất cả chín người cũng đều bị hạ độc thủ,chỉ riêng có Vệ Giới nhân bị bệnh không có ở nhà nên thoát khỏi kiếp nạn.

Chỉ trong thời gian có một ngày, mà hai vị phụ chính đại thần đều bị giết chết một cách oan uổng. Tin tức đó làm chấn động cả trong triều và ngoài dă.

Nhân thế, viên đại thần là Trương Hoa mới thượng tấu lên :

-Ban đêm Sở Vương Vĩ đem binh giết hai vị lăo thần, ắt hẳn là làm chiếu giả, để tự tiện giết người, tội này cũng như tội mưu loạn, không thể tha được. Muốn ổn định cục thế, phải lập tức cho chư quân biết rơ, để cho quan binh giải tán.

Giả Hậu bèn y theo đề nghị của Trương Hoa thi hành, rồi nhân thế, thuận thủy chèo thuyền, đổ tội lên đầu của Sở Vương Tư Mă Vĩ.

Giả Hậu báo cáo với Tấn Huệ Đế rằng :

-Sở Vương Vĩ mang quân tác loạn, phạm tội cực ác, phải xử tử h́nh để tạ tội thiên hạ !

Tấn Huệ Đế chẳng phân biệt thực hư, giả ngụy, nghe lời Giả Hậu nói, lập tức hạ chiếu bắt em ḿnh là Sở Vương Vĩ kết án tử h́nh.

Nhất tiễn song điêu, Giả Hậu chỉ dùng một mũi tên mà hại một lục hai địch thủ. Mới đầu dùng Sở Vương Vĩ để trừ khử Thái Phó Dương Tuấn. Sau. Sau lại mượn tay Sở Vương Vĩ giết Nhữ Nam Vương Lượng và Vệ Quán. Rồi đổ tội cho Sở Vương Vĩ. Bắt Vĩ lên đoạn đầu đài để làm dê tế thần.

Quả thật, Giả Hậu một cao thủ trong sinh hoạt chính trị đương thời, một con người giảo hoạt, âm hiểm, thủ đoạn tinh vi, đă lần lượt thanh toán từng đối thủ một. C̣n ông chồng ngốc, chẳng qua chỉ là một bù nh́n trong bàn tay của bà. Từ đấy, Giả Hậu bắt đầu thao túng quyền bính

F-Giả Hậu chuyên chế và dâm dật.

Sau khi nắm vững được đại quyền trong tay, Giả Hậu bắt đầu thi phát hiệu lệnh, ngay cả việc ban hành những chiếu lệnh của triều đ́nh, cũng đều phải qua tay của Giả Hậu. Quyền uy của Giả Hậu thực sự lấn át cả mọi việc trong triều ngoài dă.

Chẳng những thế, Giả Hậu c̣n công nhiên bổ nhiệm người thân của ḿnh, kéo bè lập đảng, để gây dựng một thế lực riêng. Người anh đồng tộc là Giả Mô, người cậu là Quách Chương, cháu nội của Giả Sung là Giả Mật, đều được bổ nhiệm nắm giữ vai tṛ quan trọng trong guồng máy cai trị của Giả Hậu.

Ai cũng biết rằng họ Tư Mă lập nên nhà Tây Tấn vốn phải dựa vào lớp thế gia hào môn, do đó, đă h́nh thành nên một chính quyền sĩ tộc môn phiệt. Những con cháu của lớp sĩ tộc môn phiệt này, chỉ cần dựa vào công lao của tổ phụ là con đường tiến thân ra làm quan không khó khăn ǵ.

Nhưng Giả Hậu là con người khôn ranh, mưu lược và để tỏ ra là người có công tâm, đặc biệt là do Giả Mô, và Giả Mật tri tŕ ủng hộ, đă lạp lũng tầng lớp thứ tộc , lôi kéo được Trương Hoa, một người của tầng lớp này, gia nhập trung tâm quyền lực của ḿnh.

Trương Hoa tự là Mậu Tiên, người Phương Thành Phần Dương, (nay thuộc huyện Cố An tỉnh Hà Bắc), tính t́nh nho nhă, có mưu lược, là một bậc danh sĩ đương thời, uy tín rất lớn. Nhờ có Trương Hoa tận tâm tận lực pḥ tá triều chính, nên trong khoảng niên hiệu Nguyên Khang ( tức từ năm 291-299) xuất hiện một cục diện chính trị tạm thời tương đối ổn định. Nên sử khen đó là công của Trương Hoa.

Trước những tham tàn vơ vét tiền của dân chúng thái quá của thân tộc Giả Hậu, Trương Hoa từng làm bài “Sử Nữ Trâm” để phóng thích khôi hài dâng lên Giả Hậu. Giả Hậu tuy là người đố kỵ bạo ngược, nhưng vốn biết Trương Hoa không có tham vọng chính trị, sở dĩ không trách tội Trương Hoa, ngược lại, do ḷng kính trọng Trương Hoa, nên tiến phong cho Trương Hoa làm tam công, tước là Tráng Vơ Quận Công.

Nhờ những thành công lớn về chính trị, và ổn định cục thế, Giả Hậu buông thả cho thân tộc lũng đoạn vơ vét, mặc cho họ tự khuyếch trương thế lực.

Giả Mật, một người cháu nội của Giả Sung, từng tụ tập được một số danh sĩ nổi tiếng thời bấy giờ, mà sử gia mệnh danh là “Nhị Thập Tứ Hữu”, như Thạch Sùng, Âu Dương Kiến,Phan Nhạc, Lục Cơ, Mâu Chinh, Đỗ Vũ, Thế Ngu, Gia Cát Thuyên, Vương Túy, Đỗ Dục, Trâu Tiệp, Thôi Cơ, Lưu Hoàn,, Hoà Đô, Hoà Úc, Chu Khôi, Quách Chương, Khiên Tú, Lưu Dư, Lưu Côn, Lưu Nạp, Hứa Mănh, Quách Chương.

Bọn danh sĩ này, mỗi người một tính. Cách thức cư sử khác nhau. Phẩm hạnh khác nhau.

Người hùa theo nịnh hót Giả Hậu như Phan Nhạc, tục danh là Phan An, người được hậu thế coi là tiêu chí của mỹ nam tử “Mạo tỷ Phan An -Mạo tỷ Phan An. Và người cũng thường nói “đẹp trai như Phan An Tống Ngọc”.. Phan Nhạc c̣n là một nhà từ phú gia nổi tiếng, đă để lại cho văn học sử Trung Quốc nhiều bài phú lừng danh, được đời sau sao chép ngâm vịnh. Nhưng tính nết phóng túng, buông tuồng, xu phụ thế lợi, nịnh nọt Giả Hậu, đến nỗi có nghi vấn rằng Phan Nhạc v́ đẹp trai nên từng Giả Hậu chiếu cố. Phan Nhạc mỗi khi thấy Giả Hậu xuất hành, thường đứng sau xe bụi bặm vọng theo vái chào.

Có người như Thạch Sùng, của cải trong nhà tích lũy như núi, sa xỉ vô độ. Sùng từng với người cậu của Tấn Vơ Đế là Vương Khải đua nhau phú quư. C̣n như Tả Tư, Lục Cơ là những người được mệnh danh là “tài cao bát đấu 才高八斗 ”, học thức uyên bác, cũng xu nịnh hùa Giả Hậu.

Chính nhờ đám “Nhị Thập Tứ Hữu” này, mà Giả Hậu đă lôi kéo được những nhân tài về pḥ tá ḿnh.

Giả Hậu sinh hoạt càng ngày càng trở nên dâm dật, phóng đăng. Trước đó, đối với ông chồng Thái Tử khờ khạo đần độn, Giả hậu đâu có yêu thương ǵ. Bà không được lạc thú ái t́nh qua Thái Tử. Trong ḷng bà, thường cho là vô vị và oán trách thầm. Nên Giả Hậu đă từng thông dâm với viên Thái Y Lệnh Tŕnh Cứ, y sĩ riêng hầu cận ḿnh và những quan viên được phép ra vào trong cung.

Từ khi nắm được đại quyền trong tay, Giả Hậu lại càng không kiêng kỵ ǵ nữa, thả sức t́m kiếm bọn “diện thủ”, tức những nam sủng đẹp trai, để thả sức dâm dật. Giả Hậu dưới tay có một đám thủ hạ chuyên môn ra ngoài cung, để t́m ṭi thu góp những người con trai khỏe mạnh đẹp đẽ để bí mật đem vào cung cho Giả Hậu hưởng thụ.

Tiếng đồn đăi lan rộng khắp kinh thành Lạc Dương..

Tương truyền rằng, bấy giờ ở ngoài thành Lạc Dương có một viên tiểu lại nhà nghèo, diện mạo khôi ngô anh tuấn. Bỗng một hôm, người ta thấy viên tiểu lại ăn mặc một quân áo hoa lệ khác thường, không đúng với địa vị xă hội của anh. Điều đó, khiến thượng cấp của anh nghi ngờ, cho rằng viên tiểu lại ăn cắp bộ y phục đó, v́ thế, nên viên trưởng quan này mới giữ y lại để tra hỏi cho rơ minh bạch, th́ được viên tiểu lại thuật lại như sau:

“Một hôm tôi ra ngoài đường, gặp một bà lăo già bảo tôi là trong nhà bà ta có người bệnh, phải ra ngoài thành phía nam t́m một người thiếu niên để khu tà, nên muốn nhờ tôi đi tạm một chút, việc xong sẽ cho nhiều tiền thưởng. Tôi bằng ḷng giúp bà ấy. Sau khi tôi đă lên xe, th́ bà lăo buông màn che kín xe lại, dấu tôi trong một cái ḥm bằng tre thật lớn. Đi chừng khoảng hơn mười dặm, qua sáu bẩy lần cửa, tôi được thả ra khỏi cái ḥm tre. Tôi mở mắt ngẩng đầu lên nh́n, trời ơi ! chỉ thấy điện vàng gác tia, trông sang trọng giầu có, thật diễm lệ nguy nga.

Tôi mới hỏi bà lăo :

-Đây à đâu vậy ?

Một người thay bà lăo trả lời :

-Đây là thiên đàng!

Tôi cũng không dám hỏi thêm ǵ nữa.

Sau đó, tôi dược tắm rửa bằng nước nóng có hương thơm sực mũi, mà từ trước tôi chưa từng được hưởng bao giờ. Tắm xong, người ta trao cho tôi một bộ quần áo thật đẹp, và bưng đến toàn những thức ăn thuộc lại trân châu hải vi, mỹ vị hiếm có. Cơm rượu no say, một lát, tôi thấy xuất hiện một người đàn bà, tuổi trông chừng ba mươi nhăm, ba mươi sáu, người lùn nhỏ, nước da nâu đen. Cuối đuôi mắt có một cái bớt đen. Người đàn bà đó giữ tôi ở lại mấy ngày để cùng chăn chiếu, thật vô cùng hoan lạc.

Lúc ra về, tôi được người đàn bà đó cho bộ y phục này.

Mọi người nghe viên tiểu lại kể, đều biết đó là Giả Hậu,cùng cười lặng lẽ bỏ đi.

Lúc bấy giờ, ở Lạc Dương thường xẩy ra những vụ các thanh niên đẹp trai bị bất cóc mất tích.

Nguyên do là những người này bị đem vào trong cung cho Giả Hậu hành dâm, rồi bị giết chết, chôn một cách bí mật. Riêng viên tiểu lại kể trên, nhờ bảnh trai, khéo léo phục dịch, được Giả Hậu thương t́nh, nên thoát chết.

G- Giả Hậu giết thái tử Tư Mă Duật

Giả Hậu chỉ có bốn người con gái mà không có con trai. Thái Tử Tư Mă Duật, mẹ đẻ Thái Tử là Tạ Mai, nguyên là tài nhân của Tấn Vơ Đế, cha của Tấn Huệ Đế. Trước khi Giả Nam Phong được trọn vào cung để làm vợ Tư Mă Chung, th́ Tấn Vơ Đế lo ngại Tư Mă Chung c̣n nhỏ dại, không hiểu việc pḥng the, nên phái Tạ Mai đến Đông Cung phục thị, chẳng ngờ Tạ Mai lại có thai. Đến khi Giả Nam Phong vào cung, Tạ Mai bị Giả Nam Phong ghen, phải trở về Tây Cung, ít lâu sau th́ sinh ra Tư Mă Duật.

Lúc c̣n bé, Tư Mă Duật tương đổi cũng có đôi chút thông minh lanh lợi, nên được ông nội là Tấn Vơ Đế thương yêu. Nhưng ngược lại th́ lại bị Giả Nam Phong ngấm ngầm ghét bỏ, nên thường nghĩ cách loại trừ Thái Tử Tư Mă Duật.

Để đạt được mục đích, Giả Hậu từng nói dối là ḿnh có bầu, và dùng lụa để quấn ở bên trong quần áo để che tai mắt mọi người. Đến ngày sinh nở, Giả Hậu đem người con của người em ruột là Giả Ngọ vào trong cung, nói dối là con của ḿnh, đặt tên là Úy Tổ để, với mưu tính thay thế Thái Tử Tư Mă Duật.

Phe phái của Giả Hậu ra sức đem những thói hư tật xấu của Thái Tử Tư Mă Duật tuyên bố ra bên ngoài tạo dư luận cho dễ truất phế.

Nguyên do, lúc Thái Tử Tư Mă Duật lớn lên, bị tiêm nhiễm đời sống phong kiến hủ bại ở trong cung đ́nh, không chịu đọc sách, chỉ cùng bọn tiểu thái và hoạn quan rong chơi đùa nghịch.

Ở trong cung, Tư Mă Duật thường thành lập chợ búa giả, cho người làm giả buôn bán rượu thịt, để Tư Mă Duật đến mua. Tư Mă Duật có tài dùng tay thay cân, mà trọng lượng không hề bị sai nhầm. Trung Xá Nhân là Đỗ Tích thấy vậy thường tỏ ra lo lắng e ngại, khuyên ngăn Tư Mă Duật nên tu tỉnh, giữ ǵn thanh danh. Nhưng Tư Mă Duật chẳng những đă không nghe lời, c̣n nghịch ngợm dùng kim gài vào chỗ ngồi của Đỗ Tích, để đâm vào mông cho chẩy máu.

Nhờ vậy mà Giả Hậu có lư do để chỉ trích Tư Mă Duật.

Đối với mưu đồ truất phế Thái Tử của Giả Hậu, trong triều ngoài dă không ai là không biết. Đến nỗi trong thành Lạc Dương bấy giờ có câu đồng dao rằng : “ Nam phong liệt liệt suy hoàng sa- -Gío nam phần phật thổi tung cát vàng”. Nam Phong là tên của Giả Hậu, c̣n Tư Mă Duật có nhũ danh là Sa Môn.

Tháng 12 năm Nguyên Khang cửu niên, tức năm 299, Giả Nam Phong nói dối là Tấn Huệ Đế bị bịnh, muốn Thái Tử vào hầu. Lúc Thái Tử vào cung, Giả Hậu cố ư tránh mặt không gặp, sai tỳ nữ mang ba thăng rượu ra nói là do hoàng đế ban cho Thái Tử. Rượu hoàng đế ban, Tư Mă Duật đâu có thể chối từ được. Bèn cạn cho hết. Lập tức túy lúy say mèn, không c̣n biết trời đất trắng đen là ǵ. Giả Hậu bèn sai Hoàng Môn Thị Lang phỏng theo những lời nói của Thái Tử say rượu, làm một bài biểu văn, và ép Thái Tử theo đó mà tự tay sao chép lại. Lời lẽ của biểu văn như sau :

“Bệ hạ phải tự kết liễu ḿnh đi, nếu không tự kết liễu ḿnh, tôi sẽ vào cung kết liễu cho. Giả Hậu cũng nên tự kết liễu ḿnh đi. Nếu không, tôi sẽ kết liễu cho. Ta đă hẹn với mẹ ta là Tạ Phi, đồng thời nổi dậy, diệt hết hậu hoạn, lập con ta Tư Mă Đạo Văn lên làm vương, và Tưởng Thị (vợ của Tư Mă Duật) làm Hoàng Hậu.

Tư Mă Duật mơ mơ hồ hồ, chữ viết phân nửa là không rơ ràng. Đích thân Giả Hậu phải thêm nét thiếu vào, sau đó mới giáo cho Tấn Huệ Đế.

Tấn Huệ Đế không phân biện thật, hay giả, chỉ thấy Thái Tử bảo ḿnh phải tự tử. Như vậy thật là tội đại nghịch bất đạo, lập tức hạ chiếu:

“Thái Tử dám viết biểu văn thế này, đem chém ngay”

Rồi sai Hoàng Môn Lệnh Đổng Mănh cầm biểu văn của Thái Tử và chiếu lệnh của Hoàng Đế đến Thức Càn Điện tuyên đọc cho công khanh và các đại thần nghe.

Viên đại thần Trương Hoa và số bạn đồng liêu, hết ḷng t́m cách gỡ oan cho Thái Tử, xin Tấn Huệ Đế thận trọng hành sự, và tâu rằng:

-Đây là việc hệ trọng, có liên quan đến sự suy vong của quốc gia. Trước hết, xin bệ hạ cho thẩm vấn người truyền đạt biểu văn của Thái Tử, sau đó, đem kiểm hiệu bút tích thường ngày của Thái Tử, để biết rơ giả thật mới được.

Giả Hậu thấy t́nh trạng như vậy, lập tức sai người mang một số tấu chương của Thái Tử đem ra để so sánh bút tích, nhưng không ai dám nói là đó không phải bút tự của Thái Tử. Lúc đó, Giả Hậu lại sui Đổng Mănh nói thác lời của Trường Quảng Công Chúa tâu với Tấn Huệ Đế rằng :

-Việc này xin bệ hạ hăy sớm kết thúc đi, cứ mỗi người một ư, th́ tranh căi đến bao giờ mới xong. Ai không tuân lệnh, cứ chiếu theo quân pháp mà trị.

Tuy vậy, cả triều đ́nh tranh nghị măi đến lúc chiều xuống vẫn không kết thúc.

Phe của đại thần Trương Hoa kiên tŕ ư chí, không đồng ư xử tử Thái Tử. C̣n phe Gia Hậu th́ e ngại chuyện bé xé chuyện to, nên chịu lui một bước, kiến nghị Tấn Huệ Đế phế Thái Tử làm thứ nhân, tha cho tội chết, và lập tức đem đến u cấm ở Kim Dung Thành.

Sau đó, Giả Hậu súi một tiểu hoàng môn ra đầu thú, thừa nhận đă cùng với Thái Tử mưu nghịch, rồi lại sai người điều tra đánh đập, rồi lại đem từ Lạc Dương đến giam ở Hứa Xương.

H- Cái chết của Giả Hậu

Loạn Bát Vương và việc phế Thái Tử Tư Mă Duật đă tạo nên sự oán hận của dân chúng khắp mọi nơi. Nhưng cũng phải công nhận một điều, nhờ vào chuyên chế, Giả Hậu cũng đă giữ được một cục diện chính trị tương đối là ổn định, nhưng đă không duy tŕ nó được lâu dài, và v́ thế dẫn đến một thời kỳ hỗn loạn suy đồi.

Trước hết, phe Hữu Vệ Đốc Tư Mă Nhă mưu tính truất phế Giả Hậu, khuông pḥ Thái Tử. Tư Mă Nhă nhắm vào việc lối kéo Hữu Tương Quân là Tư Mă Luân, là người con thứ chín của Tư Mă Ư, trong tay có quân đội, nhưng v́ xu nịnh Giả Hậu, nên được Giả Hậu coi là thân tín.

Tư Mă Nhă nhờ biết sự cấu kết của Tôn Tú và Tư Mă Luân, luôn chuẩn bị chờ cơ hội khởi sự đối phó với Giả Hậu.

 Trước đó Tôn Tú từng khuyên Triệu Vương Tư Mă Luân rằng :

-Thái Tử là người thông minh cương cường, nếu như được phục hồi trở về Đông Cung, nhất định Thái Tử sẽ không chịu bị dưới quyền ai nữa đâu. Ai cũng biết tướng quân vốn sẵn là chỗ thân thiết với Giả Hậu, dù tướng quân có liều chết để ủng hộ và đưa Thái Tử trở về ngôi vị, Thái Tử sẽ lại cho rằng tướng quân v́ t́nh thế bức bách, nên phải bội phản Giả Hậu để chậy tội, như thế, nhất định tướng quân sẽ không được coi là người có ơn với Thái Tử. Và sau này nếu Thái Tử cố ư đổ tội, tướng quân sẽ khó thoát khỏi nguy hiểm. Chi bằng bây giờ tướng cứ tạm thời tŕ hoăn, lập kế cho Giả Hậu diệt trừ Thái Tử, rồi lấy cớ báo thù cho Thái Tử, khởi binh phế trừ Giả Hậu,há chẳng phải là diệu kế sao !

Triệu Vương Luân nghe Tôn Tú bàn như vậy, cho là rất đúng, bèn sai người của ḿnh tung tin là trong cung có người muốn khuông pḥ Thái Tử để phế Giả Hậu. Tin đó đến tai Giả Hậu khiến bà lo sợ, bèn nghĩ đến việc phải trừ ngay cho được Thái Tử Tư Mă Duật.

Tháng ba, năm Vĩnh Khang nguyên niên, tức năm 300, Giả Hậu ra lệnh cho Thái Y Tŕnh Cứ, phối chế độc dược, rồi làm chiếu giả sai hoạn quan là Tôn Lự đến cung ở Hứa Xương t́m cơ hội đánh thuốc độc sát hại Thái Tử.

Nhưng từ khi bị truất phế, Thái Tử luôn luôn lo lắng đề pḥng, chỉ sợ bị mưu sát, thường tự ḿnh nấu nướng lấy, nên nhất thời Tôn Lự khó xuống tay được. Sau Tôn Lự không kiên nhẫn nổi, cố bức Thái Tử phải uống. Thái Tử kiên quyết không chịu. Tôn Lự bất đắc dĩ, ŕnh lúc Thái Tử vào cầu tiêu, dùng chầy đập chết Thái Tử.

Năm đó Thái Tử mới có 23 tuổi.

Sau khi giết xong Thái Tư Mă Duật, Giả Hậu cố ư làm vẻ tử tế, xin với Tấn Huệ Đế dùng vương lễ chôn cất cho Thái Tử trọng hậu, và ḷng không c̣n lo sợ bị người khác lật đổ nữa.

Nhưng Giả Hậu đâu có ngờ rằng tính thế lại chuyển biến tệ hại một cách nhanh chóng.

Bấy giờ Triệu Vương Luân thấy thời cơ đă chín mùi, bèn bí mật liên lạc với Lương Vương Tư Mă Dung (con thứ tám của Tư Mă Ư), Tề Vương Tư Mă Quưnh, con của Tư Mă Du, cùng cầm quân nổi dậy.

Đêm ngày mồng ba tháng tư năm Vĩnh Khang nguyên niên, Triệu Vương Tư Mă Luân làm giả chiếu chỉ, mang quân vào trong hoàng cung. Người làm nội ứng ở trong hoàng cung lúc bấy giờ là Lạc Hưu, đă dời Tấn Huệ Đế đến toà nhà Đông Đường, sau đó hạ chiếu gọi Giả Mật đến hầu.

Giả Mật đến nơi, thấy có biến, mới hô hoán lên “Hoàng Hậu cứu cháu”, nhưng tiếng kêu vừa ra khỏi cửa miệng, th́ đầu đă bị chém rơi xuống đất. Thấy đă khống chế được hậu cung, Tề Vương Tư Mă Luân mới phái Tề Vương Tư Mă Quưnh vào trong điện tróc nă Giả Hậu.

Giả Hậu thấy Tề Vương Quưnh ban đêm đem quân xâm nhập vào trong hoàng cung, biết chắc là có điều không hay xẩy ra, sợ hăi hỏi Tề Vương Quưnh :

-Ngươi vào đây có việc ǵ ?

Tề Vương Tư Mă Quưnh đáp:

-Tôi phụng chiếu đến bắt Hoàng Hậu!

Giả Hậu nghiêm sắc mặt, nói:

-Chiếu chỉ là do tay ta ban ra,ngươi phụng chiếu của ai?

Nhưng Tề Vương Tư Mă Quưnh, mặc cho Giả Hậu nói, cứ bắt giải đưa Giả Hậu đến phía sau điện.

Lúc đi đến cửa, Giả Hậu thấp thoáng thấy bóng Tấn Huệ Đế qua ánh hỏa quang, bèn hô hoán gọi:

-Bệ hạ sao nỡ đứng nh́n vợ ḿnh bị người ta bắt bớ, truất phế, liệu họ có để yên cho bệ hạ không ?

Giả Hậu kêu gào một lúc, sau quay ra hỏi Tề Vương Tư Mă Quưnh :

-Ai là người chủ mưu khởi sự phản nghịch ?

Tề Vương Tư Mă Quưnh không dấu diếm, cứ thẳng thắn nói :

-Đó là Triệu Vương, và Lương Vương.

Giả Hậu nghe nói vậy, trong ḷng hối tiếc vô cùng, tức tối lớn tiếng mắng chửi, nói :

-Buộc chó phải buộc ở cổ, ta đă làm ngược, buộc chó ở đuôi, cho nên mới đến nông nỗi này. Chỉ tiếc là trước đây ta đă không giết hai con chó già này, nên mói bị chung cắn trộm.

Khi đi đến cung điện ở phía tây, Giả Nam Phong nh́n thấy xác của Giả Mật, đau đớn không cầm nổi ḷng, lớn tiếng gào khóc, như muốn đứt hơi.

Sau đó Giả Hậu bị Triệu Vương Tư Mă Luân phế làm thứ dân. Họ hàng, vây cánh của Giả Hậu đều bị bắt hết. Mới đầu, Giả Hậu bị giam ở trong cung, sau bị đưa đến khốn cấm ở Kim Dung Thành, nơi tước đây từng khốn cấm Thái Tử Tư Mă Duật.

Vài hôm sau, Triệu Vương Tư Mă Luân cũng lại làm chiếu giả ép Giả Hậu uống rượu có pha với mạt thép. Lúc sống, Giả Hậu quen dùng quyền thuật mưu mô để hạ đối thủ, cuối cùng th́ cũng kết liễu đời ḿnh bằng chén rượi độc.

Sau khi Giả Hậu chết, vương triều nhà Tây Tấn chẳng những không được thái b́nh, mà mỗi ngày càng lụn bại, tan hoang.

Nắm được đại quyền trong tay, dă tâm muốn làm hoàng đế của Triệu Vương Luân trở nên một giấc mơ vàng.

Một hôm vào đầu năm Vĩnh Ninh nguyên niên, tức năm 301, Triệu Vương Tư Mă Luân bịa ra câu chuyện là Tư Mă Ư, từng muốn ông ta làm hoàng đế, rồi bức bách ông vua ngốc Tấn Huệ Đế Tư Mă Duật phải thiền vị.

Sau khi lên ngôi, Tư Mă Luân mặc sức phong thưởng cho tay chân thân tín, và bè đảng của ḿnh. Thậm chí đến cả nô tỳ, tiểu tốt, tư dịch, cũng được phong quan tiến tước. Nhất thời, quan cao chức trọng đầy khắp cả triều đ́nh. Bấy giờ mũ đội của các quan lại thường dùng đuôi con điêu để làm vật trang chí trên đầu cho sang trọng. Bỗng nhiên, v́ việc lạm dụng thăng thưởng quan lại quá đông, đuôi con điêu không có đủ để cung cấp. Người ta phải dùng đuôi chó thay thế. V́ vậy, đương thời mới có câu nói để khôi hài : “Điêu bất túc, cẩu vĩ tục 不足 không đủ đuôi điêu th́ dùng đuôi chó”.

Sự tích này, về sau biến thành câu tục ngữ “Cẩu vĩ tục điêu 狗尾續貂”.

Trong lúc đó, tiền tích trữ trong quốc khố không đủ để chi dùng. Và cả kim ngân dùng để đúc ấn cũng không có.

Đến tháng tám, lại xẩy ra cụộc chính biến nữa. Hải Nam Vương Tư Mă Duẫn lại khởi binh thảo phạt Triệu Vương Tư Mă Luân, mở đầu cho một cuộc tàn sát giết hại lẫn nhau giữa các tông thất nhà Tây Tấn.

Giả Hậu tuy không được xếp vào loại “hồng nhan” nhưng việc can dự vào chính quyền của Giả Hậu, đă đẻ ra cái loạn Bát Vương, làm tan vỡ sự thống nhất của vương triều Tây Tấn, đưa Trung Quốc vào cục diện phân liệt cát cứ. Hai tiếng “họa thủy 禍水”, Giả Hậu phải gánh chịu phần nào, là điều tất nhiên không tránh khỏi.

Tuy thế, hai nhà nghiên cứu sử là Lưu Hoằng Trung và Vu Viễn Hồng lại tỏ ư nghi ngờ và đặt lại vấn đề. Theo hai tác giả này, sự suy đồi đi đến diệt vong của nhà Tây Tấn, xét cho cùng,không ai khác chính là Tân Vơ Đế Tư Mă Viêm.

Ngay khi mới thống nhất được thiên hạ, lên ngôi hoàng đế, Tấn Vơ Đế đă phong vương :1 ông chú, 6 người chú, 3 người em, 17 người anh em đồng tộc, lại ban cho quyền được thiết lập quân đội riêng trên phong quốc của ḿnh. V́ thế, thế lực của chư vương mỗi ngày một bành trướng. Ai cũng ôm mộng lên làm hoàng đế. Đưa đến cái loạn Bát Vương. Các thân tộc của họ Tư Mă cầm binh nổi lên tàn sát lẫn nhau, đẩy vương triều nhà Tây Tấn mau đến chỗ diệt vong. C̣n bản thân của Giả Hậu chỉ là một nhân vật quá độ của giai đoạn lịch sử này mà thôi.

Riêng về tội dâm bôn, cho người ra ngoài để t́m kiếm những người đẹp trai mang vào cung hành lạc rồi giết đi, có người đă cho rằng các nhà viết dă sử, các tiểu thuyết gia đời sau, chỉ dựa vào lời khai mơ hồ của tên tiểu lại bị điều tra về bộ y phục hoa lệ, ghi ngắn ngủi trong “Tấn Thư – Huệ Giả Hậu Hậu truyện”, rồi suy diễn, mà vẽ rắn thêm chân chăng?

Ngay cả Phan Nhạc, đệ nhất mỹ nam tử thời bấy giờ, có được Giả Hậu chiếu cố điên loan đảo phụng hay không, không thấy chính sử ghi rơ.

Đến nay vẫn c̣n là một truyền thuyết, một nghi án.

(Phạm xuân Hy- Paris, ngày 2 – 11 – 2010, lúc 24,45 g- Đêm nay tuyết tan. Lạnh nhiều. )

 

Chú Thích :

Hồng nhan họa thủy  - 

Hồng nhan , chỉ chung người đàn bà đẹp,.

Họa thủy . Cái tai họa của nước. Thủy làm cho hỏa bị diệt tắt. Nghĩa bóng là người đàn bà đẹp làm tiêu tan đất nước, như nước làm tắt lửa.

Theo điển tích,đời nhà Hán, Triệu Phi Yên có người em gái là Triệu Hợp Đức, dung mạo xinh tươi đẹp đẽ, vua Hán Thành Đế thấy vậy, mới đem ḷng yêu thích, bèn chiêu nạp vào trong cung. Một vị nữ giáo quan là Náo Phương Thành dậy học ở cung Phi Hương thời Hán Tuyên Đế nay đă già, thấy vậy tỏ ư khinh chê, nhổ nước miếng mà nói :

- 也,滅 Thử họa thủy dă, diệt hỏa tất hĩ !

(Đây là cái họa bởi nước, thủy tất sẽ dập hỏa)

Theo thuyết ngũ hành chung thủy,th́ nhà Hán dấy lên được là nhà « hỏa đức », khi Triệu Hợp Đức được vu mê, sẽ làm nhà Hán tiêu vong, như thủy diệt hỏa vậy. Về sau, chữ « họa thủy » được sử dụng để chỉ người phụ nữ có sắc đẹp mê hoặc vua chúa và làm tiêu tan quốc gia.

 

Muội Hỷ  - 

Muội Hỷ là vợ vua Kiệt nhà Hạ, con gái của họ Hữu Thi Thị. Theo truyền thuyết, th́ Muội Hỷ nổi tiếng là người có nhân sắc, nhưng thiếu đức hạnh. Khi vua Kiệt nhà Hạ chinh phạt Hữu Thi Thị, người của họ này đem Muội Hỷ tiến dâng cho vua Kiệt. Muội Hỷ được vua Kiệt say mê. Vua Kiệt v́ Muội Hỷ xây dựng quỳnh cung đào, ngày đêm cùng Muội Hỷ uống rượu ở đấy. Vua Kiệt từng đào một cái ao chứa rượu, cho người ta uống say

Rồi bị chết ch́m trong đó, làm tṛ mua cho Muội Hỷ.

Vua Kiệt cũng thường bế Muội Hỷ ngồi trên đùi, nói năng những lời hôn loạn vô đạo đức. Đến khi vua Thang nhà Thương đem quân chinh phạt nhà Hạ, vua Kiệt bị bại trận, phải dùng thuyền trốn ra biển với Muội Hỷ, chết ở Nam Sào.

Lại có thuyết cho rằng về sau Muội Hỷ bị vua Kiệt bỏ rơi, Muội Hỷ bèn tư thông với tướng của nhà Thang là Y Doăn, làm nội ứng cho Doăn, v́ thế nhà Hạ bị diệt vong.

 

Lă Hậu  - 

Lă Hậu sinh năm 241 trước CN,Hoàng Hậu của Hán Cao Tổ, tên là Trĩ tự là Nga Hu, lấy Hán Cao Tổ lúc ông c̣n là Đ́nh Trưởng ở Bái Huyện, sinh ra Thái Tử Lưu Doanh, tức Hán Huệ Đế.

Trong cuộc chiến tranh Hán Sở, Lă Hậu từng bị Hạng Vũ cầm tù, mấy năm sau được thả, từng giúp Hán Cao Tổ giết Hàn Tín, Bành Việt và các chư hầu vương khác họ. Lă Hậu tính cả ghen thâm hiểm tàn ác, dâm loạn, trong cung trên dưới đều nể sợ. Bà từng thông dâm với Thẩm Thực Ky, việc đến tai Hán Cao Tổ, nhưng ông lờ đi. Sau Thẩm Thũ Kỳ bị Hoài Nam Vương là Lưu Trường cầm dùi đâm chết.

Lúc Hán Cao Tổ đánh Sở, có nạp người sủng thiếp là Thích Phu Nhân ở Định Đào, sinh ra Triệu Vương Như Ư.

Đến khi Hán Cao Tổ mất, Thái Tử Lưu Doanh lên ngôi, tức Hán Huệ Đế, quyền bính nằm trong tay Lă Hậu. Lă Hậu dùng độc dược giết Triệu Vương Như Ư, sau đó sai người chặt chân tay, khoét mắt, đổ hỏa dược vào mồm và tai Thích Phu Nhân, rồi vứt vào chuồng heo gọi là "nhân trệ ".

Hán Huệ Đế ghê sợ về sự tàn nhẫn của mẹ ḿnh, mang bệnh hơn một năm không rời khỏi giường, sau bảo với Lă Hậu " Hành vi đó không phải là con người, thần làm con Thái Hậu, không thể cai trị thiên hạ được".

Sau khi Hán Huệ Đế chết, Lă Hậu lập dưỡng tử của Huệ Đế là Lưu Cung lên kế vị tức Thiếu Đế, c̣n ḿnh lâm triều xưng chế phân phong người họ Lă làm Vương hầu, vi phản lời dặn của Hán Cao Tổ là:"Không phải là họ Lưu th́ không được phong vương"

Năm 184 trước CN, Thiếu Đế biết mẹ ḿnh cũng bị Lă Hậu giết, nên có lời oán hận v́ thế bị Lă Hậu giết rồi lập Lưu Nghĩa, một người con nuôi khác của Huệ Đế lên thay, nhưng quyền bính vẫn trong tay Lă Hậu.

Tính từ Huệ Đế, Lă Hậu trước sau cầm quyền mười lăm năm,về đối nội tiếp tục áp dụng chính sách "Cho dân nghỉ ngơi", khuyến khích nông nghiệp, nới rông thương nghiệp. Đối ngoại th́ hoà hoăn nhường nhị Hung Nô, đem công chúa gả cho Thiền Vu để tránh chiến tranh, nhưng lại hống hách hẹp ḥi với Nam Việt, cấm không cho bán đồ sắt sang nước này.

Năm 180 trước CN, Lă Hậu bị bịnh qua đời.

Có người đă so sánh tính nết của Lă Hậu và Giả Hậu, và trong cuốn sách nổi tiếng “Tri Mệnh Thức Tướng Ngũ Thập Niên“ xuất bản vào thập niên tám mươi ở Hương Cảng của Vi Thiên Lư đă dựa vào tướng thuật để giải thích cá tinh của Lă Hậu như sau :“ Ngày xưa Lă Hậu v́ có âm mao mầu vàng hoàng kim,dài và quăn, mệnh danh là “Kim Tuyến Triền Âm“, nên chủ về cực phẩm, và đa dâm.

 

Khách Thị  - 

Khách Thị (1588-1627),làn nhũ mẫu của vua Minh Hy Tông, người Định Hưng (nay là Định Hưng tỉnh Hà Bắc), vợ Hầu Nhị.

Năm 18 tuổi,Khách Thị vào cung làm nhũ mẫu của vua Minh Hy Tông Chu Do Hiệu,khi Hy Tông lên ngôi,phong Khách Thị là Phụng Thánh Phu Nhân.

Nguyên trước đó cùng Thái Gíám Ngụy Triều yêu nhau, nhưng đồng thời lại yêu cả Thái Gíám Ngụy Trung Hiền; đến nỗi xẩy ra cuộc tranh dành giữa Ngụy Triều và Ngụy Trung Hiền ngay ở trong cung cấm, nửa đêm om x̣m căi nhau làm kinh động đến Hy Tông.

Hy Tông hỏi Khách Thị yêu người nào th́ Hy Tông đứng ra làm chủ cho. Khách Thị cho biết là yêu Ngụy Trung Hiền hơn. Khách Thi bèn cùng với Ngụy Trung Hiền làm chiếu giả trục xuất Ngụy Triều ra khỏi cung,rồi khi Ngụy Trung đi đến nửa đường th́ sai người thắt cổ giết chết.

Tháng tư năm Thiên Khải nguyên niên, vua Hy Tông lấy Trương Thị làm Hoàng Hậu, và phong cho người cha của Trương Thị là Trương Quốc Kỷ làm Thái Khang Bá.

Sau đấy, Khách Thị sợ Trương Thị là người hiền năng,mới vu hăm Hoang Hậu là con gái của Tôn Chỉ Hiếu,người từng bị án tội,nhưng nhờ quan Ngự Sử củ chính lại những lời vu hăm ấy, tuy vậy Khách Thị cũng không hề bị vua quở trách.

Theo quy định của Minh triều, sau ngày vua lấy vợ, th́ người nhũ mẫu lập tức không được lưu lại trong cung nữa, và đ́nh thần xin ra lệnh cho Khách Thị xuất cung. Minh Tông cấp cho Khách Thị 20 khoảnh lương điền để làm hương hoả cúng tế, nhưng đ́nh thần cho rằng không đúng. Minh Tông không nghe.

Khi Khách Thị rời khỏi cung, vua quyến luyến không rời, thậm chí bỏ ăn mấy ngày,lại c̣n nói :”Hoàng Hậu c̣n trẻ,cần phải có nhũ mẫu bảo hộ”. Khách Thị sau khi xuất cung lại được trở vào.

Từ đông sang tây của Càn Thanh Cung, có chừng năm gian nhà, làm chỗ cư trú tạm thời của Hoang Hậu và phi tần. Nhưng Khách Thi được vua cho đến đó cư ngụ, ra vào đi lại đều có kiệu cáng y như phi tần, chỉ không có lọng xanh mà thôi, c̣n gối nệm xa xỉ vượt quá cả đẳng cấp của ḿnh. Sau Khách Thị được dời đến Hàm An Cung, thị ṭng tiền hô hậu ủng. Những nghi trượng xuất nhập của Khách Thị, các quư phi ở trong cung b́ không bằng. Mỗi ngày Khách Thị được hưởng ba bữa ngự thiện. Bữa ăn của Khách Thị được kêu riêng biệt là “Lăo Thái Thái Thiện”.

Gặp ngày sinh nhật của Khách Thị, th́ bọn hoạn quan ở trong cung đều lo lắng không yên. Bấy giờ có viên Thái Gíám Vương An, ỷ ḿnh là hoạn quan cố mệnh của vua Minh Quang Tông, và cũng từng coi Ty Lễ Giám, dám nói trực ngôn bảo Khách Thị rời khỏi cung, lại trách Ngụy Trung Hiền phải thay đổi lầm lỗi, khiến Khách Thị và Ngụy Trung Hiền căm giận, ngầm sai người hạch tội Vương An,và làm giả chiếu chỉ giáng Vương An làm Nam Hải Tử Tịnh Quân, rồi sai Nam Hải Tử ĐÈ Đốc giết chết.

Sau Ngụy Trung Hiền làm Tư Lễ Thái Gíám, Khách Thị càng hung hăng không sợ ǵ, trước từng vu hăm Hoàng Hậu Trương Thị không thành, bèn mưu hăm cha Hoang Hậu là Trương Quốc Kỷ, sai tay chân hạch tội Trương Quốc Kỷ có âm mưu chiếm tỳ nữ họ Vi, và làm chiếu giả bắt giam trong ngục, cho đến đầu đời vua Sùng Trinh mới được thả.

Khách Thị va Ngụy Trung Hiền tác oai tác quái trong cung, ra tay hăm hại rất nhiều phi tần. Ngay đến Hoàng Hậu có thai cũng bị Khách Thị dùng kế làm cho truỵ thai. Đ́nh thần ai can ngăn đều bị tàn hại.

Măi đến khi Hy Tông mất, Nghị Tông lên kế vị, th́ Khách Thị và Ngụy Trung Hiền cùng phe đảng mới bị diệt.

Ngụy Trung Hiền tự thắt cổ chết. C̣n Khách Thị bị đánh chết ở Hoán Y Cục. Các con cái đều bị đem ra chợ chém đầu.

 

Diện Thủ  -  面首

Do bốn chữ “Diện thủ tả hữu ” tỉnh lược đi, đọc “diện thủ”, chỉ những mỹ nam tử, tức những con trai đẹp, được tuyển chọn để làm thị ṭng, hầu hạ Hoàng Hậu và Công Chúa. Nguyên do là dưới đời Nam Tông, thời Nam Bắc Triều, Sơn Âm Công Chúa dâm dục quá độ, bảo với người anh là Lưu Tử Nghiệp, tức vua Tống Phế Đế rằng :

-Bệ hạ trong cung có hàng vạn cung nữ, c̣n thiếp chỉ có một ḿnh pḥ mă, sao bất công bằng đến thế!

Sau Lưu Tử Nghiệp phải cung cấp cho Sơn Âm Công Chúa những mỹ nam tử gọi là “Diện Thủ Tả Hữu “ để công chúa hưởng lạc, cũng như nhũng bậc đế vương vậy. Có thể nói Sơn Âm Công Chúa là người đàn bà đ̣i hỏi “phụ nữ b́nh quyền” đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc.

 

Thứ Sử  -  刺使

Tên một chức quan.

Do chức Gíám Sát Ngự Sử đời Tần mà ra. Năm Nguyên Phong ngũ niên, tức năm 106 t CN, Hán Vũ Đế bắt chính thức đặt ra chức Thứ Sử. Thứ có nghĩa là kiểm soát, chỉ ra những điều bất pháp. Sử là người do hoàng đế sai sử.

Hán Vũ Đế chia toàn quốc thành thập tam bộ châu, mỗi châu đặt một người Thứ Sử, ở trung ương th́ chịu sự quản hạt của Ngự Sử Trung Thừa, bên dưới th́ giám sát 13 châu, tuy trật lục bách thạch, địa vị dưới Đại Phu, nhưng có thể căn cứ vào “lục điều vấn sự” để giám sát quận thú (tức Thái thú một quận dù có trật cao hơn là nhị thiên thạch).

Lục điều là :

1-Các tông thất có nhà cửa, đát đai giầu có vượt chế độ quy định, lại ỷ cường lăng nhược, ỷ mạnh híếp yếu.

2-Các quan trật Nhị Thiên Thạch không tôn phụng chiếu thư, lấy của công làm của tư để thủ lợi, ḅn rú bách tánh, thu vét đồ gian.

3-Các quan trật Nhị Thiên Thạch không xét đến những án ngục c̣n nghi ngờ, tàn ác giết người. Vui th́ ban thưởng, giận th́ dùng h́nh phạt, làm phiền nhiều để cướp bóc của dân.

4-Các quan Nhị Thiên Thạch tuyển bạt người dưới quyền cho kẻ a dua nịnh hót, che dấu người có tài.

5-Con cái của cá quan có trật Nhị Thiên Thạch ỷ thế con quan nhờ cậy bắt bớ giam cầm người khác.

6-Các quan có trật Nhị Thiên Thạch vi phạm điều công chính, a dua kẻ cường hào, thông nhau hối lộ…

Nên Thái Sử trật nhỏ, nhưng lại có quyền hành rất lớn.

-Năm 8 t CN, Hán Thành Đế đổi danh Thứ Sử thành Châu Mục, trật thăng lên Nhị Thiên Thạch.

-Năm 5 t CN, Hán Ai Đế lại đổi Châu Mục trở lại là Thứ Sử.

-Năm 1 t CN Hán Ai Đế lại đổi là Châu Mục.

-Năm 42 CN, đời vua Hán Quang Vũ nhà Đông Hán, lại đổi Châu Mục trở lại là Thứ Sử, trật là Lục Bách Thạch, và thường đến tháng tám được phái đi tuần hành các quốc và các quận, đến cuối năm th́ lại trở về kinh sư để tâu lại với Thiên Tử.

-Năm 189 CN, Hán Linh Đế, nhằm mục địch tăng cường trấn áp các cuộc nổi dậy phản kháng của dân chúng, lại đổi Châu Mục, thỉnh thoảng phái đại thần ra nhậm chức này, quyền thế rất rất lớn, chính thức trở thành vị trưởng quan tối cao về quân sự, hành chính của một châu, trên cả quận thú.

 

Hoàng Môn Thị Lang  - 

-Nhà Tần và nhà Tây Hán, viên Lang quan lo việc ở phía trong cửa cung gọi là Hoàng Môn Lang, hay Hoàng Môn Thị Lang.

-Đến đời Đông Hán mới đặt thành chức quan riêng biệt, hoặc gọi là Cấp Sự Hoàng Môn Thị Lang, chức vụ của Hoàng Môn Thị Lang là thị ṭng Hoàng Đế và truyền đạt chiếu mệnh.

-Thời Nam Triều trở về sau nhân chưởng quản những văn kiện cơ mật, cố vấn cho Hoàng Đế, nên quyền hành ngày càng trở nên trọng yếu.

-Đầu đời Đường đổi làm Đông Đài Thị Lang, Loan Đài Thị Lang.

Năm Thiên Bảo nguyên niên, tức năm 742, lại đổi thành Môn Hạ Thị Lang

 


Cảm tưởng về thơ văn của anh Phạm Xuân Hy xin gởi về  Japan_ob@yahoo.com