Tam Sinh Mộng
- 三生夢


Nguyn tc : Huỳnh Song Dị Thảo

Tc giả : Trường Bạch Hạo Ca Tử

Bản dịch của : Phạm Xun Hy

  TIỂU SỬ TC GIẢ

Trường Bạch Hạo Ca Tử - 長 白 浩 哥 子

Cũng cn gọi l Hạo Ca Tử, l một tc giả gốc Mn Chu đời Cn Long, tn họ thật v đời sống bất tường.Nhưng theo Bt Kỳ Nghệ Văn Bin Mục ghi ch th Huỳnh Song Dị Thảo do Khnh Lan người Mn Chu soạn.

Khnh Lan tn chữ l Tự Thn, l một văn sĩ ngho, từng giao thiệp với văn học gia nổi tiếng đương thời l Vin Mai.Tuy sống m thầm khng được người đời biết đến, nhưng phụ thn ng l Don Kế Thiện l một đại thần nổi tiếng của Thanh triều, lịch nhậm cc chức Tuần Phủ, Tổng Đốc, sau đến Văn Hoa Điện Đại Học Sĩ kim Qun Cơ Đại Thần.

Tc phẩm Huỳnh Song Dị Thảo gồm c một trăm ba mươi tm truyện ngắn, viết theo lối văn ngn.

Mặc dầu m phỏng theo phong cch của Bồ Tng Linh trong Liu Trai Ch Dị, nhưng Huỳnh Song Dị Thảo khng phải l khng c nhưng tc phẩm ưu t, tư tưởng v nghệ thuật tương đối cao.Cốt truyện thường c khuynh hướng đề cao nam nữ tự do luyến i, v đả kch sự tri buộc của lễ gio phong kiến hủ bại, nn từ lu đ được độc giả hoan nghnh ưa thch.

(Một số truyện trong tc phẩm Huỳnh Song Dị Thảo đ được chng ti dịch v xuất bản hai chục năm trước đy)

Phạm Xun Hy - Paris, ngy 28-7-2019

 

 

Tam Sinh Mộng - 三生夢

 

Ở pha bắc sng Kinh Thuỷ, c bậc dị nhn nọ, người kể truyện qun, khng biết tn họ, tn hiệu l g, nn cứ tạm gọi l Mỗ.

Trong nh Mỗ chẳng c một vật gi trị.Ngoi một chiếc ti rỗng, trống khng, treo ở trn tường. Nhưng mỗi lần đi qua chốn tr lu tửu qun, Mỗ đều vc ti gh vo, uống rượu cho thật say, rồi th tay su vo ti, lấy tiền ra trả.

Khng hề thiếu một su.

Ai thấy thế cũng đều lấy lm lạ.

Một hm, Mỗ vo uống rượu trong một tửu điếm, lc Mỗ đang ng ng say th c một g ăn my, o quần lam lũ, hi thối khng kham nổi,diện mạo th lỗ xấu x, tuổi chừng ngoi ba chục, tiến lại gần Mỗ xin tiền.

Mỗ ngạc nhin, hỏi :

-Mỹ nhn ! Sao tiều tuỵ đến nng nỗi ny, nụ cười đng gi ngn vng năm xưa, nay khng cn đủ cho khanh o ấm cơm no nữa sao ?

G ăn chỉ nhn Mỗ kinh ngạc.

Thế l, những người lm trong qun rượu, từ qut nh đến tạp dịch, nghe Mỗ ni đều cười ngất ngưởng.

Mỗ tỏ ra khng hề ch đến họ, thản nhin gọi tửu bảo mang thm rượu, rt mời g ăn my đồng ẩm, lại cn yu cầu g ln tiếng ca để trợ hứng.

Nhưng g từ chối, ni khng biết ht.

Mỗ cười, ni :

-Khanh vẫn thẹn th e lệ như xưa, trch g khi lng mnh đ say !

Sau đ, g n my mới chịu ngồi xuống cng Mỗ đối ẩm. chn tạc chn th, v cng thn thiết.

Hai người uống mi cho đến lc chiều t bng khuất, mặt trời đ gc non đoi, mới cầm tay nhau từ biệt.

Mỗ lại dốc ti, lấy ra một su tiền trao cho g, ni :

-Khanh cầm tạm lấy m mua son phấn, đừng c từ chối nh !

G ăn my mừng rỡ. Dập đầu tạ ơn.

Mỗ lộ vẻ u buồn buồn lộ trn nt mặt, trắc ẩn, bất nhẫn. Khi g ăn my đi khỏi. Mỗ ngủ lại qun rượu. Đ thi quen của Mỗ mỗi khi qu chn say sưa, cũng chỉ l việc thường tnh.

Sng ngy hm sau thức dậy, kẻ hiếu sự t m, thch nghe những chuyện lạ, ko nhau tm đến gặp Mỗ để hỏi cho r chuyện.

Mỗ chỉ trả lời :

-G ăn my hm qua, tiền kiếp l một mỹ nhn tuyệt đẹp. Qu vị ai muốn biết chuyện kiếp trước của g th đi theo ti thăm g .

Mọi người đều nhao nhao đi đi theo.

Đi chừng nửa dậm, th đến chỗ g ăn my ở.

Đ l một ngi miếu bỏ hoang. Tứ bề tường bị đổ nt, tan hoang đứt đoạn. Chỉ thấy g ăn my nằm một mnh ở ngoi hin.Lc tiến lại gần.Mới thấy g gối đầu trn một cục đ, trn thn phủ bằng một lớp cỏ dại; hnh như l g đang ốm.

Ai nấy đều lấy lm i ngại, chưa kịp hỏi han g, th g đ mở to mắt nhn thấy Mỗ, g liền ni :

-Knh Thầy, thầy đ đến đấy ư ! Tam sinh nhất mộng , nếu chẳng nhờ c thần lực của Thầy th đến nay đệ tử vẫn cn chấp m chưa tỉnh.

Mọi người cng lấy lm lạ, gạn hỏi.

Mỗi người hỏi một cu.Rối bời cả ln. Mỗ chắp tay hnh lễ, vi mọi người, rồi bảo họ ngồi xếp thnh một vng trn, để nghe g ăn my tự thuật tiền thn kiếp trước của mnh.

Nhờ vậy mới tạm vỡ lẽ.

***

Nguyn, sau khi g ăn my từ gi Mỗ trở về chỗ ở của mnh, lng vừa nghi hoặc, vừa lo ngại, nhưng chưa hết cơn say, hơi men cn chếnh chong mơ hồ, liền t xuống m ngủ. Ngy như chết.

mng, g thấy mnh đi vo một to trạch đệ rộng lớn. Trong nh bầy la liệt những kim cương, hột xon, tơ lụa, gấm vc. Xếp thnh từng đống.Trong bụng thch lắm.Rồi lại chẳng thấy c người trng coi bảo vệ, bụng cng nẩy lng tham, bn lựa lấy những vin ngọc tinh mỹ,vừa to lớn vừa qu gi, dấu đi. Nhưng bỗng bụng lại bảo dạ :

- a ! Mnh đu c phải l đạo tặc , nếu bị bắt, ắt sẽ bị trừng phạt chứ khng tha ! Thi, phải về nh ngay mới được.

Nghĩ thế, g đi ra khỏi phng. Chỉ thấy tứ bề chung quanh, tường cao hơn một trượng, kh m leo ln được. Giữa lc cn hoảng hốt, g cảm thấy hai chn dời khỏi mặt đất, tự nhin như khng c cnh m bay ln. G mừng lắm.Ngoi đầu nhn vo trong to trung đường, thấy đn sng rực rỡ. R rng c người cầm đuốc truy lng. Tiếng h hon hung hn. Tiếng v kh va chạm vang ln loảng xoảng, xoy vo lỗ tai g. G bỏ chạy thục mạng trn cc nc nh. Mỗi mi cch nhau cũng cả trượng, m g cảm thấy như khng trở ngại g.

Chừng về đến nh, g thấy vợ v con đang ngồi bn cạnh đn chờ g.

G cảm thấy hết hẳn c đơn, khng cn sợ hi g nữa.

Vợ con g thấy g trở về, đều đến bn n cần han hỏi, đi hm rượu, v mang đồ nhắm phục dịch g rất l tử tế.

G uống cho thật say, rồi ln giường nằm ngủ.

Sng hm sau thức dậy, g mang tiền bạc v ngọc ng, cưỡi một con tuấn m, cng một đứa n bộc, đi ln thnh nội. Mọi người trong thnh nội thấy g đều ln tiếng cho hỏi, tỏ vẻ nể nang.Y phục, khăn đống, trng g r ra l một tay đại đạo thế gi, đu phải l một tn trộm vặt, bắt g bắt ch nữa.

G đắc vừa lng.

Từ đấy về sau, chiều tối no g cũng ra đi, chớp được mẻ lớn mới trở về. Chẳng ai lm g được hắn cả.

Khi đến tuổi su mươi, g c đến mấy người vợ, cả th lẫn thiếp.Con trai,con gi đều đ thnh gia thất. Nhờ c tiền bạc sung tc, đủ cung phụng cho g vui với tuổi gi, nn g bỏ hẳn ci nghề đạo tặc.

Bỗng một tối, men rượu cn chếnh chong, g đi ra ngoi, đến một ngi nh, vo một tẩm phng của phụ nữ nằm su khuất cuối ngi nh đ. G chỉ thấy c hai thiếu phụ cng mấy con hầu. G cho l đn b th chn yếu tay mềm. G coi thường. Đẩy cửa ln vo.

G thấy hai người đn b.

Một người đ ln giường nằm.

Cn người kia đang tho dy lưng, cởi quần o xim y. Họ thấy g. Đều hốt hoảng. Ku khng thnh tiếng. G nhn người đn b thay quần o.Da thịt trắng nn. Mướt mịn như da ngọc. Lng dục của g bỗng bừng nổi dậy.G tiến lại.Lật chiếc chăn đắp trn mnh của thiếu phụ nằm trn giường.

Người đn b cũng tỏ ra khng khng cự.

Chừng g quay đầu lại nhn th khng thấy người đn bn thay quần o lc ny đu nữa. G đm ra lo ngại. Tnh xuống giường đi tm. Bỗng nghe ngoi cửa nổi ln những tiếng người gọi nhau huyn no, ồn o.Người đến thật đng.T ra, đ l những người do thiếu phụ thay quần o gọi đến để bắt g.G ỷ vo v nghệ cao cường, nn bnh tĩnh, thản nhin, đi ra cửa để trốn.

Thnh lnh g cảm thấy c vật g, như sương rơi lạnh ướt trn đầu. Ton thn g, theo đ tay ng quỵ xuống.

Bn tai g cn nghe r c tiếng người ni :

-Tn cướp, đ bị ta chm chết rồi.Ai dm ni l bảo kiếm của ta khng sắc.

***

Bấy giờ, g mới biết l mnh đ qua đời.

Hồn phch phiu du, theo gi bay trở về nh gặp lại vợ con.

Khi g vo đến giữa cửa v chiếc bnh phong, th nghe pha trong c người vỗ tay, cười lớn m ni :

-Ra đi l thằng ăn cướp, th sau trở về , ắt phải l kỹ nữ !

G khng hiểu r nghĩa của lời ni , lng lại cng thấy st sa bi thảm thm.

Chừng g đến gần, lại nghe c tiếng nhiều người ồn o, sầm s bảo nhau :

-Đẻ rồi ! Đẻ rồi ! Con gi.

G giật mnh.Nhn chung quanh phng.

Thấy mnh đang đứng trong phng của một người vợ lẽ của mnh. Người vợ lẽ ny cũng mới vừa sinh nở. G biết l mnh cũng vừa chuyển thế đầu thai, nn khng dm h lộ tiền thn. V cn nằm trong t .

Dầu vậy, g vẫn nghe, vẫn hiểu r mồn một từng sự kiện, từng cu chuyện chung quanh.

Trong nh hắn, người con trưởng v người con thứ của g đều bị những gia đnh mất trộm, thưa ln phủ. Phủ quan tra xt, tịch thu hết của cải. Nh trống vắng khng cn g.

Rồi hai người con đ cũng đều chết thảm ở trong t.

Ring người thiếp của g, phải mang đứa con gi về ở với mẹ. Được t lu, cũng cải gi, bỏ đi lấy chồng khc, khng ng ngng g đến đứa con gi nữa .

Đứa con gi chnh l hậu thn của g ăn my m Mỗ đ gặp, phải sống nhờ một người cậu, đến mười mấy tuổi.Lớn ln, tư dung kiều diễm, xinh đẹp.Nhưng bị người mợ du đối xử qu h khắc, bạc bẽo, bắt lm mọi việc tạp dịch trong nh, như con sen đứa ở.

Một hm, c một người b lo gi bước vo cửa, ni với người người mợ du rằng :

-Chồng b, bảo ti l trong nh c trồng một cy liễu, muốn nhờ ti đem trồng ở nơi khc, b cho ti xem một t được khng ?

Người mợ du gọi đứa chu gi ra gặp.

Người đn b gi vui vẻ ni :

-ng nh, ni khng sai, lo đem về nh trồng, lấy chỗ dựa dẫm lc về gi !

Ni rồi tnh bước ra về.

Nhưng người mợ du gọi b lo, dặn :

-Đứa con gi ny, n khng thuộc nh ti. N l chu gi nội của tn đạo tặc, trộm cướp.B nhớ, đừng ni lộ ra, kẻo người ta ch cười gia đnh nh chng ti đấy nh.

Người đn b gi lun mồm dạ,dạ đp lại. Rồi mới quay lưng đi.

Hai ngy sau, c người mang kiệu đến rước đứa con gi .

Nhưng đứa con gi biết l mnh bị bn vo kỹ viện, nn quyết khng chịu đi.

Hai vợ chồng người cậu phải dng doi đnh đập. Đau đớn qu.Mới chịu ln kiệu đi vậy.

Lc đến nơi, người con gi đươc người ta cho ăn mặc đẹp đẽ tử tế, son t phấn cht, dựa cửa cười đa lẳng lơ. Mấy tuần sau th tiếng tăm đồn đi nổi dậy như cồn. Cc loại nhạc cụ, vốn ngy trước chẳng hề biết, như tỳ b, đn tranh, so, địch. Nay th đều thng thạo cả.Ngay cả chnh nng , cũng chẳng hiểu tại sao.

Lại nhờ trời, thin sinh diễm lệ, nghệ thuật tinh thng, nn những chng ti rỗng bố y, tiền bạc khng kh, th đừng mong g được vin cnh bẻ liễu. Duy, chỉ những tay đại gia cự ph mới hy vọng được tiếp xc với nng thi.

Nng vốn tnh n nhu ho thuận, nay đem so với ci nghề khot vch đục tường, cn kh hơn nghề bắt g trộm ch, thấp hn v đ tiện qu.

Chịu cảnh sớm mận tối đo, sng chiều lm vợ khắp người ta, thn liễu điều trở ci đch ngoi xạ trường, ai người tiếc ngọc thương hoa.

Tuy thn l đạo tặc, trở thnh kỹ nữ, g ăn my cũng cảm thấy tủi nhục xấu hổ. Nn được mười năm, tm tnh buồn rầu u uất m qua đời.

G vừa chết xong, lập tức c hơn mười con qui vật, đầu c sừng, răng c nanh, trng dữ dằn hung bạo, phi nhn phi th, xuất hiện bắt g tri lại , đưa g đến một to sảnh đường, m người trần thế bảo l Dim La Điện

G nhn thấy da mặt của Dim Vương đen sậm bng long, hai trng mắt cũng đen ly m sng quắc, c thần.Dng vẻ cao lớn, thần kh tinh anh, trng giống như Bao Long Đồ. Đội mũ mặc o theo lối quan cch, ngồi trn bệ cao Dim Vương Điện, hai tay bt cho với nhau , trng oai nghim trang trọng.

Dim La khng thẩm tra g g, m ni ngay :

-Ngươi trong lng cn c lim xỉ, nn khoan dung cho lm ăn my .

Rồi ra lệnh vin ngục lại đưa đi đầu thai.

Vin lại ngục bảo với g an my :

-Ba kiếp trước, nh ngươi l ăn my, lang thang nơi chợ ba, thấy của khng tham, tay trắng khng nghề ngỗng g, rồi v buồn lo m chết, nay lại cho ngươi trở lại lm nghề cũ, ấy l n đức của Dim Vương, ngươi hy mau dập đầu tạ n.

G gật đầu, tnh quỳ xuống vi tạ, thnh lnh thấy pha sau c một tn đại quỷ, cầm cy v kh bằng xương, đm vo pha sau lưng, đau điếng, sợ hi, ku thnh tiếng, tỉnh lại nhớ r mồn một, duy đầu no đau nhức, khng ngồi ln được.

Mọi người nghe g ăn my thuật truyện đều sợ hi lạnh xương sống, tot mồ hi .

Ngy trước, trong huyện cũng c một tn cường đạo lu năm hiệu l Phi Thủ Trương , chết cũng đ mấy chục năm .Y c ti ăn trộm dễ như lấy đồ trong nh, khng ai ngăn cản được.Sau c vin quan, dng kỹ nữ lm mồi nhử , rồi đập y chết ở trong buồng ngủ. Lại c người xướng kỹ nổi tiếng, trải qua mười năm tnh trường phong nguyệt, lm kinh động mấy quận, v người ta bảo đ l con của tn đạo tặc, đem so với truyện kể của g ăn my th khng sai, khiến ai nấy đều thn tức.

Nhn thế, Mỗ mới bảo g ăn my :

-Hai đời no ấm, một đời ngho khổ, may m cn giữ được thanh bạch, hơn l mang tiếng xấu.

Ni xong cười lớn.Bảo mọi người cng rời khỏi ngi miếu hoang.G ăn my cũng khỏi bệnh ngay.

Sau ny, ở ngoi chợ, c người gặp lại g ăn my, thấy g tỏ ra tu tỉnh, như c điều hối cải.Gặp khch đi đường đnh rơi tiền, g ln tiếng gọi ko lại.Người ấy mới đầu khng biết g l ăn my, quay đầu lại nhn g, cười ni :

-Ngươi l ăn my, sao khng nhặt lấy m si, m lại gọi ta ?

G ăn my lặng im khng ni, cũng khng quay lại lượm tiền, cứ bước đi thẳng.

Thấy tiền rơi khng nhặt, những người hiểu r chuyện đều cho l g ăn my đ đắc chn đạo.

****

Được t lu, Mỗ lại sch ti vải đến qun rượu, ni l c việc phải đi xa, để từ biệt g ăn my.

Mấy ngy hm sau, g ăn my cũng biến đu mất.

Hai người l Trần Ngưỡng Cử ở Hm Ninh v Hứa Phụ Nhn ở Thượng Nguyn đều c nghe qua chuyện kỳ lạ ny.

 

 


Cảm tưởng về thơ văn của anh Phạm Xun Hy xin gởi về  Japan_ob@yahoo.com