Ḷng  Đă  Trót  Yêu

(Kesa to Morito)

Akutagawa Ryunosuke

Lời người dịch:   Đây là vở kịch gồm hai màn, được viết phỏng theo sự tích trong một truyện dài rất cổ:  Genpei Seisui-ki (chuyện thịnh suy của hai gịng họ Minamoto và Taira). Truyện này lại thoát thai từ Heikei Monogatari, một truyện khác cổ hơn, được viết vào khoảng đầu thế kỷ 12.  Viết tiểu thuyết dựa trên những truyện cổ là một trong những nét đặc sắc của tác giả Akutagawa Ryunosuke. Ông nổi tiếng v́ tuy viết theo lối văn mới nhưng vẫn giữ được những nét hay đẹp như lối văn trong truyện cổ, lại c̣n sáng tạo cho nội dung hoàn toàn khác hẵn, mà vở kịch này là một ví dụ.

Mặc dầu chi tiết toàn là hư cấu, đây lại là một chuyện có thực:  Kesa là một nữ lưu quí phái, nổi tiếng đẹp và có đức hạnh, lễ nghi.  Một hôm, nàng gặp lại Morito, một vũ sĩ trẻ (mười chín tuổi) trong đội Ngự Lâm Quân.  Morito say mê nhan sắc của Kesa, nên dọa giết mẹ nàng nếu Kesa không chịu gặp ḿnh.  Nghe người quen đến khóc lóc báo tin, Kesa bằng ḷng đi gặp Morito.  Chỉ trong lần đó, hai người đă hẹn với nhau sẽ giết chồng của Kesa.  Nàng sẽ gội đầu chồng vào một buổi chiều, và khi Morito tới trong đêm tối th́ sẽ sờ đầu người nào ướt để vung kiếm.

Đêm đó, để bảo toàn danh tiết, Kesa lại gội cho tóc ḿnh ướt, nên Morito giết lầm.   Hối hận việc ḿnh làm, và cũng nhận ra được sự vô thường trong cuộc đời – những thay đổi không ngờ được của tâm tính con người, cùng những đam mê, dục vọng, tuy ngắn ngủi nhưng nhiều khi mănh liệt đến độ có thể làm thay đổi tất cả như có định mệnh đưa đẩy –  Morito bỏ đi tu, để sám hối, và để nguyện cầu cho linh hồn của Kesa.  Về sau, Morito trở thành một nhân vật lừng danh:  đó là đại sư Mongaku (1139-1203), người sáng lập ra môn phái Phật giáo Shingon, và đồng thời là người giúp Minamoto no Yorimoto làm nên thời đại Kamakura lẫy lừng trong lịch sử Nhật Bản.

Truyện này mang đầy triết lư của Phật giáo:  sắc sắc không không, thiện thiện ác ác.  Chân tính của con người có thể tùy theo hoàn cảnh mà thay đổi hay được bộc lộ ra, chỉ v́ đam mê, hay chỉ v́ dám thành thực với những khát khao tiềm ẩn trong bản ngă. Ở đây, câu hỏi căn bản được nhắc lại:  nghiệp chướng do đâu mà có,  tự ḷng ta hay tại tha nhân?

Bài dưới đây được dịch theo bản của nhà xuất bản Kaizo-sha, Tokyo 1928.

 

Màn 1 :

Đêm yên lặng, con trăng chênh chếch.  Morito rảo bước bên g̣ đất thấp, tiếng lá khô nghe xào xạc dưới chân.  Anh suy nghĩ miên man, rồi nói một ḿnh nho nhỏ:

Trăng lên rồi ư!  Thường ta vẫn hay chờ đợi, sao đêm nay lại sợ cả ánh trăng?  Mà không run sao được.  Chỉ đêm nay thôi, trước khi trời sáng ta đă trở thành kẻ giết người.  Cứ tưởng tượng xem, đôi bàn tay này sẽ nhuốm đầy máu, lúc đó chắc ta sẽ trông khủng khiếp vô cùng.  Giá như đi giết một người ḿnh ghét th́ cũng đành, nhưng khổ tâm thay, đêm nay ta lại phải giết một kẻ mà ḿnh hoàn toàn không thù ghét! 

Người này cũng chả phải ai xa lạ: WATARU Saemon-no-jo!  Tên của y bây giờ ta mới nhớ rơ, nhưng cái mặt đó th́ có quên được đâu    đàn ông ǵ mà cứ mịn màng trắng trẻo!  Khi biết được y là chồng của Kesa, quả thực là ta có thấy ghen tức, nhưng mà sau đó th́ thôi, nào ta có suy nghĩ ǵ thêm!  Ừ, th́ y cũng là t́nh địch, nhưng ta chả oán ghét căm hận ǵ y, c̣n cảm động với những việc y làm là đằng khác.  Nghe bà Koromogawa kể chuyện y đă lao tâm khổ tứ để chinh phục Kesa, ta cũng thấy cảm kích.  Ôi chao, y đă ráng tập làm thơ để lấy ḷng Kesa!  Chỉ tưởng tượng đến cảnh chàng vơ sĩ Wataru, b́nh thường vốn ngây ngô chân chỉ, nay đi cắm cúi làm thơ tặng gái là đă không nhịn cười được.  Dĩ nhiên không phải cười để chế nhạo, v́ những chân t́nh của y rất đáng cảm động.  Đúng ra có thể nói những nhiệt t́nh của y dành cho người đẹp Kesa mà ta yêu quí, c̣n làm cho ta đây –  người yêu thực sự của nàng –  thấy tự ái rất được vuốt ve là đằng khác. 

Nói th́ như thế, nhưng ta có yêu Kesa thật không?  Chuyện với nàng phải chia ra làm hai thời kỳ:  lúc trước và bây giờ.  Trước khi Kesa lấy chồng, ta đă rất mực yêu nàng    hay ngỡ là rất yêu nàng.  Thực ra, giờ nghĩ lại thấy chẳng đơn thuần như thế.  Ta mơ ước nàng chỉ v́ thưở ấy chưa biết đến đàn bà, cho nên đúng ra là ta mơ ước thân thể của nàng.  Nói có thể hơi quá một chút, nhưng t́nh yêu đó chỉ là dục vọng được t́nh-cảm-hóa cho đẹp ra, thế thôi.  Sau khi không c̣n gặp Kesa nữa, suốt ba năm tṛn ta không thể quên nàng – nhưng nếu thưở đó đă biết được thân thể của nàng rồi, chắc ǵ ta măi nhớ nhung đến thế?  Thực t́nh ta không dám khẳng định được điều này ngay với cả chính ḿnh, nghĩ cũng đáng thẹn!   Về sau, Kesa có chồng rồi, ḷng ta vẫn khôn nguôi,  tuy ḷng thiết tha đó chỉ đầy những luyến tiếc ấm ức là đă chưa từng được cùng nàng chung đụng.  Rồi với cái t́nh cảm đam mê cuồng nhiệt đó, ta được gần nàng, một điều ta vừa sợ, mà cũng hằng mong.  Và hiện tại th́ sao?  Ta muốn hỏi ḷng ḿnh lần nữa:  ta có thực sự yêu Kesa, hay không?

Trước khi trả lời, mặc dù không thích thú ǵ khi nhớ tới, nhưng cũng nên ôn lại một lượt những ǵ ta đă trải qua.

Nhân dịp lễ cầu siêu ở gần cầu Watanabê, ta t́nh cờ gặp lại Kesa sau ba năm xa cách.  Từ đó, cũng trong khoảng nửa năm, ta đă xếp đặt đủ mưu mô để có được một lần ḥ hẹn với nàng – và ta đă thành công, không phải chỉ ở việc gặp gỡ không thôi, mà c̣n thoả được ước mơ là cùng nàng chung đụng.  Không cần phải nói lại, động cơ thúc đẩy ta lúc đó là những ấm ức nuối tiếc chất chứa trong bao nhiêu năm về việc chưa biết được thân thể của nàng.  Nhưng khi có được những phút riêng tư cùng nàng trong căn pḥng ở nhà bà Koromogawa, tự nhiên cái nuối tiếc ấy sao bỗng vơi đi rơ rệt.  Ta cũng vẫn tự hỏi: Phải chăng v́ lúc đó, ta đă biết được thế nào là thân thể một người đàn bà, cho nên cái đam mê ngun ngút có bớt đi chăng?  Đúng hơn là v́ nhan sắc của nàng đă phôi pha đi.  Kesa bên cạnh ta không c̣n là một Kesa của ba năm về trước.  Chỉ có đôi mắt đen nháy long lanh ấy là không khác bao nhiêu, nhưng da nàng đă hết láng, dưới mắt đă có quầng thâm, chung quanh g̣ má và dưới cằm, cái trẻ trung mơn mởn cũng đă biến đi đâu mất;  làm cho những đam mê sôi nổi của ta bỗng biến thành hụt hẫng.  Suốt ba năm nhung nhớ, nhưng tự nhiên ta đă phải liếc đi nơi khác khi cùng nh́n tận mặt nhau.  Cái bàng hoàng ấy, bây giờ ta vẫn c̣n nhớ rơ.

Rồi bây giờ, những ấm ức về việc chưa chiếm được thân thể nàng đă hết, sao ta phải c̣n gắn bó với Kesa?  Dễ hiểu thôi, v́ ta khoan khoái với cảm giác của kẻ đi chinh phục.  Kesa vẫn bảo rằng nàng rất được chồng thương, nhưng với ta, điều này vô nghĩa.  Nàng chỉ muốn khoe khoang, hay có thể chỉ v́ mặc cảm sợ ta thương hại.  Không hiểu sao lắm lúc ta muốn vạch trần những lời dối trá đó, nhưng nàng có dối trá hay không, thực t́nh ta chả biết.  Có ai vặn hỏi, ta cũng không cắt nghĩa được.  Nhưng ta tin là nàng nói dối, bây giờ vẫn c̣n tin.  Cũng c̣n một lư do nữa, nhưng nói ra th́ quá mắc cỡ:  Ta chỉ t́m nhục dục, không hẳn phải là nàng mà ta chỉ cần một thân thể đàn bà, để thoả măn, để dâm dục.  Chắc những người cần đến gái buôn hương bán phấn cũng không ai quá thèm nhục dục như  ta.

Chỉ v́ thế mà ta t́m tới Kesa, và cưỡng ép nàng, để dâm dục.  Cho nên với câu hỏi “ta có yêu Kesa không” lúc năy, chắc khỏi cần phải trả lời.  Thực ra đôi khi ta c̣n thấy ghét nàng là đằng khác.  Lần đó, khi mọi sự xong xuôi, nàng nằm khóc rấm rức, và ta ôm lên, thấy nàng c̣n khát khao thèm muốn hơn cả chính ta.  Cứ nh́n mái tóc rối ren ấy, gương mặt phấn son ướt lấm mồ hôi ấy, có thể bảo rằng về cả hai mặt tâm hồn và thể xác, hẳn không người phụ nữ nào lại có thể xấu xí và đọa lạc hơn.  Thành ra giá lúc trước ta có yêu nàng đi nữa, cái t́nh yêu cũng đă lịm chết ngay từ hôm ấy.  Hay nếu ta đă không yêu nàng ǵ cả, ai có bảo từ ngày đó trong ḷng ta đă nảy sinh ra mầm chán ngán th́ cũng chẳng sai.  Oái ăm thay, đêm nay, v́ một người mà ḿnh chẳng thương yêu, ta phải đi giết một kẻ mà ḿnh không thù ghét!

Ai gây ra việc này ư ?  Ta đâu trách ai được, v́ chính ta đă bày ra, đă th́ thầm bên tai Kesa bảo “phải giết Wataru”.  Chắc lúc ấy ta hóa điên, v́ rơ ràng là với đôi hàm răng nghiến chặt, chính miệng ta đă rủ nàng phải giết.   Mà tại sao?  Thực t́nh ta chả hiểu!  Ráng nghĩ cho kỹ th́ lúc đó, càng ghét nàng, càng khinh bỉ nàng, ta lại càng thấy cần phải làm nhục nàng –  và cách đích đáng nhất là xúi cho nàng muốn giết người chồng mà nàng cứ khoe khoang là vẫn thương yêu nàng rất mực.  Ta như sống trong ác mộng, lư trí th́ bảo đừng mà miệng lại cứ th́-thầm măi để thúc dục nàng.  Trước sau là vậy, nhưng đă bảo thế mà c̣n chưa giải thích được tại sao ta muốn giết chồng nàng th́ chỉ có thể nói là do ma xui quỷ ám, hay có một sức huyền bí nào đó đă thúc đẩy ta mà thôi.

Nào ngờ, Kesa nằm im một lát rồi vụt ngẩng lên, và bảo là nàng cũng muốn vậy.  Ánh mắt của nàng thực kỳ lạ, xưa nay ta chưa từng thấy như thế bao giờ.  Ôi, sao mà dễ vậy?  Ta bàng hoàng, không kềm được ư nghĩ  đồ gái lăng loàn!”.  Trong thất vọng chơi vơi, ta bỗng thấy ra mưu đồ của ta thực quá khủng khiếp.  Nh́n nàng lúc đó, dáng điệu dâm đăng,  mặt mày nhợt nhạt khó coi, ta thực như muốn chết đi v́ chán ngán, đau khổ.

Lúc đó, giá có thể được, ta cũng muốn dẹp ngay chuyện giết người, và d́m cho thanh danh con người không tiết hạnh đó xuống tận tột cùng của nhục nhă –  như thế, lương tâm ta sẽ đỡ bị cắn rứt, dù chính ta đă kéo nàng vào chuyện ô danh.  Nhưng h́nh như đọc được ư nghĩ của ta, Kesa bỗng đổi thay nét mặt và nh́n vào mắt ta chằm chặp.  Thành ra, phải thú thực là ta đâm ra sợ nàng trả thù, nên đành hẹn với nàng ngày giờ nhất định để giết Wataru.  Nỗi sợ này, chao ôi, giờ đây vẫn c̣n đầy ắp!   Có ai cười ta hèn nhát, ta cũng đành cam chịu.  Nào các người có thấy được Kesa lúc đó để hiểu đâu!   Khi thấy nàng ngồi khóc mà không có một giọt nước mắt, ta biết không lùi được nữa.   Nếu ta không chịu giết Wataru, chắc chắn nàng sẽ giết ta bằng cách này hay cách khác!   Đành phải ráng thôi!   Nghe ta hứa  xong, nàng  cúi đầu nh́n xuống, mĩm cười.   Nụ cười làm hiện lên núng đồng tiền trên g̣ má trắng, rất lặng lẽ, mà sao ta thấy lạnh cả ḿnh.

Ôi thôi, chỉ v́ lời hứa oan nghiệt ấy, giờ đây ta mang tấm ḷng nhơ nhuốc, dấn thân đi làm kẻ sát nhân.  Cứ nghĩ, giá ta bỏ hết đi vào giờ phút chót, chắc cũng không thể được.  V́ ta đă thề thốt, nhưng đúng hơn –  điều này ta nói thực –  ta sợ nàng sẽ trả thù.  C̣n lư do ǵ khác nữa không nhỉ?   Cái ǵ lại có thể làm cho một kẻ hèn nhát như ta phải đi giết một người vô tội?  Cái ǵ mà mănh liệt thế, thực t́nh ta không hiểu.   Tuy nhiên ... Tuy nhiên ... Nhưng không!  Không thể thế được!  Ta khinh bỉ người đàn bà đó!  Ta sợ nàng, ta ghét nàng.  Nhưng biết đâu, tất cả chỉ v́ ta ... thực sự yêu nàng !

Morito vẫn tiếp tục đi đi lại lại, nhưng không nói thêm một lời nào.  Trăng đă lên cao, sáng tỏ. Có tiếng hát vọng lên từ một nơi nào đó, rất xa xăm:

Ḷng người ta quả thực

Là tăm tối u mê

Cháy theo dục vọng gớm ghê

Phút giây tàn lụi một bề, thế thôi.

Màn 2 :

Trời đêm tĩnh mịch.  Bên chiếc giường thấp, Kesa đứng quay lưng lại với ngọn đèn,  miệng cắn vào tay áo rộng, đắm ḿnh theo bao ư nghĩ bồn chồn:

Sao lại chưa tới?  Thế nào đêm nay cũng phải tới, nhưng trăng đă quá đỉnh đầu mà chẳng thấy tăm hơi ǵ cả, hay anh ta bỗng đổi ư rồi chăng?  Chao ôi, anh ta mà không tới th́ chết mất! Tôi sẽ phải mặt dày mày dạn để sống thêm những ngày tủi hổ, như thân phận gái lầu xanh!  Cứ nghĩ lúc đó, nếu tội lỗi phơi bày ra ánh sáng, thân tôi sẽ đẫn đờ tiều tụy như xác chết,  bị lôi ra bên đường cho người ta chà đạp, nhục mạ, rồi đám đông bu vào sỉ vả, nhưng vẫn phải lặng câm hứng chịu, làm sao tôi kham được!   Ôi, với bao nhiêu đoạ đày nhục nhă đó, có chết đi chắc cũng không đành ḷng mà  nhắm mắt.  Không!  Không!  Anh ta nhất định phải tới!   Nh́n vào mắt anh ta lúc chia tay hôm đó, tôi biết chắc anh ta sẽ phải giữ lời, v́ sợ tôi!  Phải, ghét tôi, khinh bỉ tôi, nhưng phải tới, v́ sợ tôi!  Dĩ nhiên nếu chỉ v́ tôi mà thôi th́ chắc anh ta không tới.  Nhưng tôi biết nắm được anh ta, dựa vào ḷng ích kỷ của anh ta, hay nói đúng hơn là dựa vào sự sợ sệt đến hèn hạ của anh ta.  Thành ra dù trời có sập đi chăng, chắc chắn anh ta cũng phải ráng mà t́m tới.

Nhưng nghĩ đến thân tôi, bây giờ không tin được vào mănh lực quyến rũ của chính ḿnh nữa th́ quả thực đáng thương.  Ba năm trước đây, mọi sự mọi việc tôi đều trông cậy vào chính tôi, vào sắc đẹp của tôi.  Bảo là ba năm, nhưng thực sự phải nói là măi từ trước cho đến ngày hôm ấy th́ đúng hơn.  Hôm hẹn với anh ta, chỉ nh́n thoáng qua ánh mắt, tôi hiểu ngay ḿnh hết c̣n được xem là một người đẹp, xấu xí là đằng khác. Tuy anh ta ráng trấn tỉnh và nói ra toàn những lời thiết tha êm ái, nhưng với một người đàn bà đă nhận ra được ḿnh hết c̣n son trẻ, những lời ngọt ngào c̣n mang lại được điều chi –  nếu không nói là chỉ làm tôi thêm buồn, thêm tiếc nuối và lo sợ cho những tháng ngày sắp tới –  khi nhan sắc dần phai mà ḿnh không thể nào níu kéo.  Ôi, nỗi buồn lúc ấy sao bao la đến thế?  So với nỗi lo buồn sợ hăi mà tôi cảm thấy lúc c̣n bé –  khi đang được bế trong tay của người nhũ mẫu và giương mắt lên nh́n trời đất âm u trong một đêm nguyệt thực –  không biết cái nào mạnh mẽ hơn?  Chỉ trong phút giây ngắn ngủi thôi, tất cả những mơ mộng tự hào mà tôi hằng ấp ủ bỗng biến đi đâu mất, nhường chỗ cho một cảm giác mênh mang và lạnh lẽo như lúc trời mới mưa xong.  Tôi chơi vơi trong biển buồn sâu rộng, nên đâm ra ngẩn ngơ thờ-thẩn nửa sống nửa chết, và đem thân ḿnh dâng hiến cho anh ta, một người mà tôi chẳng yêu thương, một người mà tôi biết đang ghét tôi, khinh bỉ tôi, t́m đến với tôi chỉ v́ nhục dục!

Tại sao tôi để cho ra như thế nhỉ?  Có phải v́ tôi không kham được nỗi buồn quá lớn khi nhận ra giờ đây ḿnh chẳng c̣n đẹp, nên vô t́nh muốn vớt vát t́nh cảm, để thấy ḿnh vẫn c̣n được say mê?  Hay tại tôi cố ư viện ra đủ thứ lư do để có thể quên đi tất cả trong phút nhiệt cuồng của thân xác, khi được anh ta ôm sát trong ṿng tay?  Nếu quả như vậy th́ tôi nào khác ǵ anh ta, cũng kiếm t́m vật dục, cũng để cho ḷng khát khao sôi nổi lôi kéo ḿnh đi!  Trời ơi, đúng rồi, chỉ nhớ lại mà thẹn, thật mắc cỡ, thấp hèn, nhục nhă!  Nỗi nhục này đầy ắp khi anh ta xong việc và buông ra.  Tôi được tự do trở lại, nhưng thấy tủi thẹn xác thân ḿnh, và khinh ghét chính ḿnh đến cùng cực.

Nước mắt tôi trào ra, mặc dù tôi cứ nhủ ḿnh đừng khóc.  Tôi không khóc v́ thanh danh hay xác thân đă thành ô uế, nhưng đau v́ tự ái bị thương tổn, v́ tôi đă bị coi rẻ, cứ như một con chó cùi ghẻ lở, đă chịu khinh khi ghê tởm mà c̣n bị hành hạ dày ṿ.

Hôm ấy ra sao nhỉ?  Bây giờ tất cả hầu như đă lu mờ như một kư ức xa xôi, nhưng tôi c̣n nhớ được cảm giác của râu anh ta chạm vào bên tai, khi tôi đang nằm khóc.  Anh ta hạ thấp giọng, và th́ thào qua hơi thở nóng hổi, bảo phải giết Wataru.  Lạ lùng thay, khi nghe được câu này cả người tôi như có sinh khí trở lại.   Sinh khí?  Vâng, nếu bảo ánh trăng là sáng th́ đó cũng là sinh khí, tuy không được như ánh mặt trời.  Nhưng tôi thấy nguôi ngoai, v́ t́nh cảm của tôi được an ủi bởi những lời khủng khiếp đó.  Chao ôi, có phải ḷng người đàn bà là thế, khi biết ra ḿnh được yêu thương th́ cảm thấy sung sướng, dù là đến nỗi phải giết cả chồng ḿnh? 

Tôi vẫn cứ nằm khóc, trí óc ngổn ngang với nỗi buồn tê tái trong khi ḷng ḿnh nhẹ hẵn xuống.  Hai cảm giác đó xen lẫn nhau, mông lung man mác như ánh sáng trăng.   Rồi sao nữa?  Lúc nào tôi đă đưa tay ước hẹn cùng anh ta để giết chồng tôi?  Chồng tôi!  Lúc đó tôi mới chợt nhớ đến.  Đúng thế, vào giây phút ấy tôi mới bắt đầu nhớ đến chồng tôi.  Trước đó th́ tôi hoàn toàn chỉ nghĩ đến tôi, đến chuyện bản thân tôi bị nhục nhă.  H́nh ảnh của chồng tôi, con người hiền lành nhỏ nhẹ ấy...  Nhưng không, lúc ấy tôi không nhớ chồng, tôi chỉ nghĩ đến gương mặt vẫn thường tươi cười mỗi khi có chuyện ǵ nói với tôi, thế thôi.  Và có phải trong thoáng phút giây khi nghĩ đến gương mặt tươi cười đó, trong trí tôi bỗng nảy ra được một quyết định chăng?  Tôi nghĩ rằng ḿnh sẽ chết, và thấy hài ḷng sung sướng với lựa chọn này.  Tôi thôi khóc, nhưng khi ngẩng mặt lên, thấy được trong mắt anh ta lại hiện ra h́nh ảnh xấu xí của tôi, niềm sung sướng ngắn ngủi trong tôi vụt biến mất.  Tự nhiên những u ám hăi hùng của đêm nguyệt thực mà tôi cảm được lúc ấu thơ khi c̣n được bế ẵm trong tay bỗng kéo về đầy ắp, cứ như có đám yêu quỷ gớm ghê độc ác đang lẫn trốn dưới đáy của niềm sung sướng bỗng lao vút ra cùng một lúc, phủ vây và chế ngự cả trí óc tôi.

Tuy nhiên, có phải v́ yêu chồng mà tôi chọn lựa sẽ chết thay?  Không đâu, đó chỉ là bề ngoài.  Thực ra tôi chỉ muốn chuộc lại lỗi ḿnh đă để cho anh ta kéo vào chuyện nhuốc nhơ, nhưng không can đảm đến độ có thể tự sát nên phải khéo lựa chọn để người ta ngỡ là tôi đă làm việc tốt.   Ḷng tôi nhỏ mọn xấu xa, tôi muốn điều tốt của tôi được nhiều người nh́n thấy, xa gần ai cũng biết tin.  Thực t́nh, khi nh́n vào mặt anh ta, mọi cảm giác tươi lành kỳ diệu như ánh trăng thanh bỗng tự dưng tắt hết trong tôi, chỉ có buồn tê tái.  Cho nên dưới danh nghĩa thế mạng cho chồng, tôi sẽ trả thù được việc anh ta đă dám ghét tôi, khinh bỉ tôi, đă xâm phạm thân thể tôi, và lấy ḷng dạ gian tà mà đối xử với tôi.  Tôi không phải v́ chồng.  Tôi chết v́ tôi, v́ cảm thương cho ḿnh đă bị vết thương ḷng và căm giận việc tấm thân đă thành ô uế.  Than ôi, tôi chả có ǵ vinh để sống, mà chết đi th́ cũng chẳng v́ chuyện ǵ vinh!

Dù sao th́ chết không vinh đi nữa vẫn c̣n hơn sống.   Hơn được bao nhiêu, tôi chẳng biết, nhưng đă lựa chọn một cách chết cho ḿnh.  Nên tôi nén nỗi buồn, và mĩm cười để ước hẹn với anh ta về việc giết chồng tôi.  Anh ta vốn tâm cơ linh mẫn, qua lời tôi hẳn hiểu được nếu không giữ lời hứa th́ tôi sẽ làm ǵ.  Lại c̣n thêm đă thề thốt nặng lời, cho nên đêm nay chắc chắn thế nào anh ta cũng đến.

Ôi, có phải vừa rồi là tiếng gió thổi đó không?  Cứ nghĩ sau đêm nay th́ những khổ tâm tôi mang măi từ ngày đó sẽ thôi day dứt mà thấy sao ḷng thật nhẹ.  Ngày mai khi b́nh minh đến, hẳn trên tấm thân không đầu của tôi ánh nắng lạnh của mặt trời mới mọc sẽ chiếu lên?  Nh́n vào đó, chồng tôi sẽ ... nhưng không, không nên nghĩ đến chồng tôi lúc này.  Chồng tôi thật thương tôi, nhưng tôi nào đă bao giờ đáp lại t́nh yêu ấy?  Trước sau tôi chỉ yêu có một người, và đêm nay, người ấy sẽ đến đây để kết liễu đời tôi!  Ôi, ngọn đèn này sao mà sáng quá!  Nhưng mà... thế nào đi nữa, với tôi, một người đă quá mỏi ṃn khổ sở v́ anh ấy... bây giờ ...

Kesa thổi tắt ngọn đèn.  Chỉ trong chốc lát, giữa cơn tịch mịch của đêm thâu có tiếng then cửa kêu nhè nhẹ.  Ánh trăng lạnh lách theo cửa mở, chiếu thẳng vào nhà.

Akutagawa Ryunosuke (tháng 3, 1918)

 

Văn Lang Tôn thất Phương dịch

Canberra, 6-2004

Npttp@yahoo.com.au

 

® "Khi phát hành lại thông tin từ trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả 
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com"