Nghe cô Ngà Michiyo nói, nghĩ ǵ?

 

1. Có cô gái Việt tên Michiyo  –  23 tuổi, đang sống tại Nhật  –  đưa ra nhận định về đàn ông con trai Việt Nam.  Cô bảo, trong khi trai Tây (ư nói “Tây phương”) “lịch lăm, hiểu biết, quư trọng con người, cuộc sống và tôn trọng phụ nữ, chuyện chăn gối th́ mĩ măn đỉnh điểm”  th́ trai Việt Nam:

đa phần là bảo thủ, ít giao lưu, ít hiểu biết những văn minh của thế giới, mà chỉ giống như trai làng, ếch ngồi đáy giếng, ít sự tôn trọng phụ nữ, vô duyên, không khéo léo mọi mặt”.  Đa số “lười, không lo làm ăn, rượu chè cờ bạc, sống bám váy đàn bà... Người giàu th́ nay em này mai em khác, bỏ vợ bỏ con; người đẹp trai th́ bất tài vô dụng; người xấu xí giàu có nhưng lại khinh người… có tiền (nên) nh́n phụ nữ ai ai cũng là tṛ chơi của họ”.  Đặc biệt về sex th́ “cực ḱ kém và non nớt, ích kỷ”.

V́ cô nói thẳng vào các lănh vực nhạy cảm nên nhiều đấng mày râu Việt Nam “phản pháo” khá dữ dội.  Dù vậy, trong những ǵ cô nói lại có nhiều sự thật:   Từ thành đến tỉnh, đâu đâu cũng thấy toàn các đấng mày râu ngồi tràn trong quán nhậu, quán cà phê, ngày cũng như đêm ... Ở nhiều làng xă, thanh niên VN cả ngày chỉ uống rượu, đàn đúm lêu lổng vô tích sự, điều này có.  Con trai lớn 30-35 tuổi c̣n để cha mẹ nuôi, chả làm ǵ cả, có!  Trong xă hội có nhiều người bất chấp cả đạo đức, t́nh cảm, đi làm những điều không hay để có lợi lộc, có!   Nhiều đám nhà giàu ăn chơi, coi phụ nữ như món đồ chơi, có!  Cô không nói oan cho ai.  Dĩ nhiên không fải tất cả đàn ông con trai VN đều thế cả. 

2. Mới nh́n sơ qua, chuyện cô nói ra có vẻ nhỏ nhưng thật ra không nhỏ v́ đây là những điều thực tế, và nếu thành thực th́ ai cũng thấy như vậy.  Tuy nhiên tại sao trong xă hội ta lại có những thực trạng như thế th́ có vẻ không ai chú ư đến.

Thực ra, xă hội Việt Nam hiện nay có nhiều vấn đề to lớn hơn chuyện đàn ông có lịch sự với phụ nữ không, hoặc có thoả măn phụ nữ về sex hay không -- V́ có các vấn đề khác bức thiết đối với mọi người hơn, cả nam lẫn nữ, ví dụ như:

a)      Đồng lương có đủ sống không, mỗi ngày có đủ tiền đi chợ không?

b)      Có dễ kiếm việc làm không, làm sao để không bị thất nghiệp?

c)      Có đủ tiền để lo cho ḿnh khi đau ốm, già nua, hay không?

d)      Có đủ tiền lo cho con cái học hành, ăn mặc không?

e)      Có cơ hội để có nhà ở, để tự lập, khỏi nhờ vào cha mẹ không?

f)       Có đất đai cho ḿnh để trồng trọt, làm ăn, chăn nuôi, sinh nhai ... hay không?

vv .....

Dĩ nhiên các điều trên cần một nền kinh tế lành mạnh để bảo đảm.  Để kinh tế được vững, phải cần ít nhiều điều kiện, ví dụ như:

a)      Phải có quản lư giỏi, trong đó trí tuệ và khả năng đứng hàng đầu.

b)      Luật pháp phải rơ ràng, nghiêm minh, công bằng.

c)       Phải có vốn, kể cả tài nguyên, tài chính và vốn trí tuệ.

d)      Phải có kế hoạch lâu dài, rơ ràng.

e)      Đất nước không bị các yếu tố bên ngoài chi phối.

f)       Con người có niềm tin vào tương lai.  Được  yên tâm để làm ăn, đầu tư,  phát triển, tăng trưởng của cải ... 

Nhưng xă hội ta đang như thế nào, ai cũng biết.  Mỗi ngày vật lộn với cuộc sống để sinh tồn, người Việt Nam, trai cũng như gái, từng gia đ́nh nhỏ phải bấu víu vào nhau mà sống.  Lo cho ḿnh, lo cho con cái, lo cho tương lai ... chừng đó đủ làm cho gái cũng như trai căng thẳng, kiệt sức, người này cau có với người kia ... mặc dù ai cũng biết là ḿnh thiếu sót, kém cỏi về mặt này mặt nọ ...  Thành ra phải thể tất cho nhau, v́ ai cũng biết chuyện “Một ngày ba bận trèo non –  Lấy ǵ mà đẹp mà ḍn hỡ anh/em!”

Cho nên, người Việt không thể t́m được cái tuyệt đối, mà chỉ chọn được cái ǵ ngang vừa tầm tay với.  Trai hay gái ǵ cũng thế, trên lư thuyết mỗi cá nhân đều mong người bạn đường lịch sự với ḿnh, có thân h́nh cân đối, bề ngoài đẹp đẽ, thơm tho, đáp ứng nhu cầu sinh lư đúng mức ...  Nhưng ở người bạn đường VN trong thực tế, điều thiết yếu hơn vẫn là yếu tố đồng lao cộng khổ, chung lưng đấu cật trước những mưa băo trên đời...  Khi nước mắt cùng chảy xuống, con người bỏ qua cho nhau những điều khiếm khuyết... 

Thực tế mà bàn tay người Việt c̣n có thể với tới là một người bạn đường có chung hoàn cảnh, chung  vận mệnh, chung lịch sử –  mà hoàn cảnh nước ta th́ không nói ra ai cũng biết:  “mối tơ ai gỡ lúc này xong”... 

3. Cho nên “một ngày nào đó, phụ nữ trẻ VN sẽ không chọn các anh VN nữa mà đi lấy chồng ngoại quốc hết” hay không, điều này không hẳn.  Một số cô nào đó đă, đang, và có thể sẽ “sang ngang” như thế, đó là thực tế.  Nhưng trong vũ trụ này không đâu lại có thiên đường dọn sẵn.  Những cái cầu vồng nơi xa xăm đều có sắc màu đẹp đẽ, nhưng chúng có phải là thiên đường hay không, cũng khó biết được.  Ví dù thiên đường có thật đi nữa, và một vài cá nhân nào đó may mắn để lọt vô được, điều chắc chắn là “chỗ ngồi chỗ đứng chẳng ngang bao giờ”.

Trong đời này, cái ǵ cũng phải từ cái “tâm”, và từ t́nh thương mà ra.  Ngay cả chuyện sex, nếu không có yếu tố t́nh thương trong đó, rồi cũng chỉ là điều nhạt nhẽo, chán chường.

Nói như thế không phải là để bênh vực những đấng râu mày lêu lổng hay thiếu ư thức.  Khi một nồi canh mà chỉ có vài lá rau chen với cả trăm ngàn con sâu lúc nhúc, th́ đó không c̣n là nồi canh nữa mà là một nồi sâu.  Nghĩa là các đấng nam tử không thể bảo “con sâu làm rầu nồi canh” được.

4. Những điều cô Michiyo nhận định có chỗ đúng, có chỗ không.  Nhưng có nên cám ơn cô v́ “đă can đảm nói ra ... để cảnh tỉnh nam giới” như ư kiến của một vài người hay không?

Thực ra, cô Michiyo đưa ra những phê phán không phải do sự quan tâm đến một vấn đề chung.  Cô chỉ nói về sở thích cá nhân của ḿnh thôi.  Những ǵ cô nói cho thấy được cô không tỏ ra lo lắng cho những khiếm khuyết của nhiều người nam, hay cho tệ nạn của xă hội ta.   Cô cũng cho biết v́ cô “có khả năng, có tiền bạc, không cần quỵ lụy ai, và thích thẳng thắn” cho nên khi cô thích một cái này, hay một cái kia, th́ cô chẳng ngại ǵ mà lại không nói thẳng.  Thẳng thắn như cô là điều tốt, mọi người thấy được, nhưng bên cạnh đó người ta cũng hiểu được rằng trong những lúc ngặt nghèo, khốn khó, lội nước hay lặn hụp ... th́ không nên hy vọng ǵ ở cô.  Nói cách khác, không nên t́m kiếm một ư hướng muốn chia xẻ hay đồng cảm ǵ ở cô cả.

Khách quan mà nói, trong những câu hỏi, chất vấn, chửi bới, hạch sách... đối với cô, ta thấy được là do tự ái nhất thời nhưng phần lớn có vẻ thiếu chín chắn, nếu không bảo là khá non tay.  Mặt khác cũng có người nổi giận với cô v́ họ quá hy vọng ở một điều mà cô không có (và có vẻ cô cũng không quan tâm), đó là  “Biết điều khinh trọng, nói lời phải chăng”.  Hy vọng như thế ở cô th́ quả là thiếu thực tế.  Thiếu thực tế v́ với điều cô không có và không quan tâm, đi nổi giận với cô ấy làm ǵ?

Thay vào đó, có lẽ nên để năng lực của ḿnh vào những điều to lớn hơn, đáng lo lắng hơn, đáng hổ thẹn hơn, ví dụ như:

a)      Chúng ta tự hào là văn minh, nhưng với bốn ngàn năn văn hiến, chả lẽ cả nước tiếp tục không có lấy một cách chào nhau chính thức để biểu hiện sự tôn kính, lễ độ với người khác? (Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Thái Lan vv... khi họ gặp nhau, mọi người cùng chào một kiểu, nhă nhặn, lễ độ).

b)      Đến bao giờ mới biết tôn trọng chữ viết, biết nâng niu quốc ngữ  của ḿnh?  Trong cả nước, có bao nhiêu người viết đúng chính tả?  Bao giờ mới thôi dùng từ ngữ bừa băi, thôi phát âm sai tiếng mẹ đẻ của ḿnh?

c)      Khi kinh doanh, mở hàng quán, có bỏ chất độc hại, giả mạo, hư hỏng ... (mà người mua không thể biết) để bán không?

d)      C̣n nhiều, chỉ nêu ra một ít.

Thật ra, những vấn đề cô  Michiyo nói đến, nếu được đưa ra một cách thận trọng theo ư hướng để suy nghĩ chung, có lẽ sẽ được thảo luận một cách nghiêm túc.  Đáng tiếc là chủ ư từ đầu không mang ư hướng đó, cho nên không giải quyết được ǵ cả.

Văn Lang

2012-07-22