Lửa Cháy Đỏ Ṿm Trời Xanh New-York

 

Lửa cháy đỏ ṿm trời xanh chợt tối
Lửa hoang tàn đốt cháy vạn sinh linh
Xác thân tan đống gạch vụn vô t́nh
Lửa nung nóng, lửa dâng cao thù hận. 

NewYork sáng nay, người người tranh sống
Đi lang thang, hốc hác, xác không hồn
Quần áo bụi đầy, tóc mặt trắng phau
Tay nắm trong tay, niềm đau ức nghẹn. 

Đi về đâu khi ḍng đời tắt nghẽn
Khi niềm tin chợt quờ quạng, bâng quơ
Khi tang thương chợt đến thật bất ngờ
Mắt đỏ, lệ đau, người thân đâu mất ?! 

C̣n ǵ đâu những tháng năm quần quật
Giành dựt từng miếng ăn, câu nói, điệu cười ?
Người với người, người sống chẳng ra người
Vật chất đỉnh cao, con người quên ḿnh sống !! 

Trong tang tóc hôm nay, ḷng người mở rộng
Có có không không như gió thoảng qua cầu
Sống trọn hôm nay với t́nh nghĩa trao nhau,
Ngày mai đọ Biết đâu ḿnh không c̣n nữa ?! 

Giông tố dâng lên, t́nh người đua nở
Hoa yêu thương, hoa đồng  loại vuông tṛn
Khốn khổ Cho con người nhiều cơ hội thương nhau hơn,
Biết chia sớt khổ đau khi tuyệt vọng. 

New-york sáng nay, người bắt đầu biết sống,
Biết yêu thường, biết ngường nhịn, cảm thông.
Lư lẽ, lương tri, người sống thật ḷng
Thương yêu đó, hoa đời nay nở nhụy. 

                        Demontreville 9/11/2001

                        Trần B́nh An

 

[Trở về