Rồi Một Ngày

 

Rồi một ngày tôi t́m lại ḍng sông
Tháng năm trôi con nước chảy xuôi ḍng
Ḍng biến đổi đưa tôi về bến hẹn
Thời gian nhẹ nhàng cảm thấy thân quen. 

Rồi một ngày t́m lại màu nắng quen
Tháng năm qua như gió thoảng qua rèm
Sống, tranh đấu cho cuộc đời hiện tại
Những mảng đời buồn vui tôi đi qua. 

Rồi một ngày tàu cập từ bến xa
Hành tŕnh hôm nay đâu cũng là nhà
Từng tia nắng chan ḥa từng nhịp sống
Đại Dương đời xanh ước mộng lên cao. 

Rồi một ngày đời đẹp như chiêm bao
Cuộc sống yên vui, vị sống ngọt ngào
Tôi tắm gội trong ḍng sông biến đổi
Đời thắm nét đơi, đời vuốt ve tôi. 

Tôi b́nh an , hơi thở của một đời
Tôi tĩnh lặng. Trong ḍng đời tôi sống.
Năm tháng trôi qua, đất trời lồng lộng
Tôi cám ơn đời, trọn một đời yêu. 

Rồi một ngày, tôi như một cánh diều
Chợt cao bổng, theo gió chiều xa mất.
Vùng biển xanh, triều nước lên cao ngất
Thiên nhiên ta về ḷng mẹ mến yêu. 

                        Demontreville 2001

                        Trần B́nh An

 

 

 

[Trở về