Tiễn mẹ

                                    "Cửu sinh ra xưa vẫn như nay
                        
            Bao quăng đường đời đắng với cay"

                                                (Thơ của má tôi, bà Nguyễn Thị Cửu)

 

Thuở c̣n bé tôi yêu màu nắng ấm
Yêu ḍng sông xuyên qua khóm tre xanh
Yêu chiều lên bông lúa chín thơm lành
Con đường đất đưa tôi vào tuổi mộng. 

Căn nhà nhỏ nơi hàng ngày tôi sống
Mẹ tảo tần nuôi con lớn bao năm
Áo vá rách vai, loang lủng đáy quần
Mẹ khổ bao năm nuôi đời con lớn . 

Con bé dại nh́n trời xanh cao rộng
Chinh chiến tang thương, thôn xóm điêu tàn
Mẹ cồng kềnh, tay xách vai mang
Chiếc xe cộ xô đẩy nhau chạy trốn .

 Hầm núp đạn bom, phi cơ bay lượn
Bỏ xóm quê, gồng gánh về thành
Vất vưởng từng ngày t́m sống kiếm ăn
Mẹ lăn lộn làm đủ nghề để sống . 

Tôi yêu thương những ngày tháng mộng
Những t́nh người rộng răi bao la

 
T́nh cảm thân thương, t́nh mẹ hiền ḥa
Ḍng suối ngọt cho con tràn sức sống. 

Có những người giang ṿng tay mở rộng
Cho mẹ con tôi sống trọ ở nhờ
Mái tôn treo đinh lỏng lẻo lắt lơ
Khi băo đến tiếng reo muôn âm điệu. 

Vật chất khổ nhưng ḷng tôi đă hiểu
Lư lẽ lương tri, lẽ sống con người
Trong khó khăn khốn khổ vẫn nụ cười
Người độ lượng và t́nh người cao rộng. 

Qui-Nhơn đó, bảy năm tôi đă sống
Nghèo khó thân đen, nhẹ nhỏm  tâm hồn
Biển dạt dào nhừng ḷng mẹ rộng hơn
Như ru ngủ thuở con c̣n bé dại. 

Mẹ ở đó, những tháng ngày nhớ măi
Gánh cháo tôm, bánh nậm reo hàng
Vóc dáng nhỏ con, thoăn thoắt, vội vàng
Như chưa  biết một lần nghỉ mệt. 

Mẹ tranh đấu chừ bao giờ thấm mệt
Dạy cho con lẽ phải sống trong đời
Phải vươn lên mặc giông băo muôn nơi
Phải đứng dậy, phải biết ḿnh đang sống. 

Ḷng mẹ tôi một đời như biển rộng
Thái B́nh Dương lời con nhỏ ngọt ngào
Vững niềm tin, để mộng mị chiêm bao
Không quấy nhiễu cho con tṛn giấc ngủ. 

Mẹ nằm yên, chín mươi  hai năm trời vần vũ
Mẹ sống qua, đă trọn một kiếp người
Xuân về hôm nay, hoa trổ nụ khắp nơi
Như đưa tiễn linh hồn người siêu thoát. 

Xin cầu nguyện mẹ về vùng Cực Lạc
Với b́nh yên vĩnh cửu tâm hồn
Đời mẹ sẽ vui nhiều, sẽ bớt khổ hơn
Để cuộc sống thăng hoa những ngày sắp tới. 

Mẹ hăy đi nơi mẹ về đang đợi
Thôi đừng nên quyến luyến ở nơi này
Cơi Ta Bà nhiều khốn khổ đổi thay
Nơi mẹ đến đường muôn hoa trải rộng. 

Mẹ hăy an tâm. Tiếp tục đời con sống
Thuở năm xưa mẹ dạy con nên người
Bài học vỡ ḷng c̣n nhớ măi không thôi
Con nguyện sống theo lời răn của mẹ. 

Thôi mẹ hăy đi. Đi nhanh lên kẻo trễ
Con tàu ngược xuôi đưa khách tiễn người
Linh hồn mẹ thoát siêu, nở trọn nụ cười
Nắng đổ thênh thang, trời hôm nay gió nhẹ . 

Đưa tiễn, tiễn đưa, cuộc đời cứ thế
Người hội ngộ nhau một cơi đi về
Ḍng vô thường, sân, hận, si, mê

Con tiễn mẹ. Từ đây xin giả biệt .

           

Xin kính dâng lên hương hồn của má

Trần B́nh An

(St. Paul 4/25/2004)