NHỮNG NGƯỜI   ĐẸP  LÊ NGỌC  HÂN.

TRẦN CHÂU,  Exryu Phần Lan

Thân tặng các nữ sinh Trung Học Lê Ngọc Hân, Mỹ Tho.

Ở trường Lê Ngọc Hân (LNH), các cô đều là người đẹp, và đa số trong đó là những  người đẹp trong mộng của các chàng nam sinh Trung Học Nguyễn Đ́nh Chiểu (TH/NĐC) chúng tôi.

Vào năm 1954 ấy, khi mới ngơ ngáo khiêng hành trang từ tỉnh lị nhỏ bé Sa Đéc đến tỉnh Mỹ Tho xa xôi, rộng lớn để vào học lớp Đệ Thất NĐC, cái ǵ đối với tôi cũng đều xa lạ. Tôi nhút nhác và bơ vơ sống giữa những người xa lạ, giữa các bạn học chung lớp đến từ nhiều nơi khác.Tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, em và các bạn bè của tôi ở quê. Những ngày xa nhà đầu tiên, đêm đêm nằm ngũ, nhớ nhà .... muốn khóc ! Nằm kế bên tôi là 2 người bạn quê Sa Đéc là Trần Kim Thinh, học chung ở Tiểu Học với tôi, và anh Đặng Trường Phước, học trên tôi 1 lớp. Trừ những buổi chiều đi học ( chúng tôi lớp nhỏ, nên đi học buổi chiều), về nhà tôi thường quanh quẩn bên họ. Thuở  ấy, chưa có trường nữ trung học, nên các nữ sinh c̣n học chung ở NĐC với chúng tôi. Y phục đi học rất đơn sơ, giản dị, nam sinh áo trắng ngắn tay, quần đùi đen, mang guốc gỗ, nữ sinh áo dài trắng, quần đen, cũng đi guốc, lúc đó chưa có phù hiệụ( Măi đến khi tôi lên học lớp Đệ Ngũ, hay Đệ Tứ ǵ đó, chúng tôi mới mặc  đồng phục áo trắng, quần dài xanh, mang phù hiệu NĐC ở túi áo trước ngực. Lúc đó, các nữ  sinh đă dời qua trường TH/LNH rồi ).

Năm học Đệ Thất, Đệ Lục, tuy hăy c̣n nhỏ , nhưng sẳn có tâm hồn mơ mộng, lăng mạn, tôi rất thích môn Việt văn. Ở lớp Đệ Thất, thầy Huỳnh Thuận dạy Việt văn rất “ cưng “ tôi, v́ tôi chăm học và đứng nhất môn thầy dạy! Lớp Đệ Lục, thầy Phạm Mạnh Cương dạy Việt văn quá hay, các học tṛ nam sinh hay nữ sinh đều thích giờ dạy của thầy! Những chuyện t́nh mơ mộng, lăng mạn ” người Tiên, kẻ Tục” như Tú Uyên, Giáng Kiều…, làm tôi càng say mê, mơ mộng.Thêm vào đó, tôi c̣n đọc nhiều sách, chuyện t́nh của Dương Hà, Bà Tùng Long, Ngọc Linh, Thẩm Thệ  Hà…, càng làm phong phú thêm tâm hồn tôi.

Lớp tôi đang học ở sân sau của trường (lúc đó trường c̣n quay cửa trước ra bến xe đ̣, sau này là Chợ Hàng Bông , Mỹ Tho), những buổi chiều ngồi trong lớp nh́n ra sân, ngắm các cô nữ sinh đang mặc áo cánh trắng, quần đùi đen, tập thể dục do cô  Phán dạỵ. Các cô nào là đang tập chạy, nhảy dài, leo dây…, tóc dài bay bay trong gió! Tôi bỗng để  ư đến một cô đang lấy đà nhảy  cao, khi nàng chạy và nhảy, tà áo trắng và mái tóc thề bay bay trong gió, trông cảnh tượng rất đẹp! Tôi để  ư nh́n kỹ  gương mặt nàng và sau đó t́m cách ḍ hỏi tên nàng, được biết nàng tên Nguyễn thị Thơ, học lớp Đệ Thất 2. H́nh dáng nàng con gái, tuy không đẹp xuất sắc, nhưng với dáng thon nhỏ, mái tóc xoả  dài bay trong gió luôn  quấn quít trong đầu tôi. Thế rồi một hôm, không cưỡng được, tôi viết 1 lá thư gửi cho nàng. Bức thư t́nh đầu tiên của thời học sinh đó thật ngô nghê, vụng khờ, rất ngắn chỉ độ mươi ḍng, đại khái nói tôi mơ  ước như chàng ..Tú Uyên được gặp nàng Giáng Kiều! Cuối thư đề tên họ và.. lớp học ..đàng hoàng !!Thư được dán tem và gửi..về địa chỉ..lớp học của nàng! Thế mới biết tuổi trẻ ngây dại ! Thư gửi đi với bao hồi họp đợi chờ…, không được hồi âm bao giờ! Sau một thời gian mơi mắt trông chờ, mà chẳng thấy ǵ hết, tôi gần như quên lăng đi ! Bỗng một hôm, bác Bảy gái, vợ ông Nguyễn văn Vàng ( chủ nhà trọ, ở đường Hàng Xoài “Trương Vĩnh Kư”) kêu tôi vào pḥng hỏi nhỏ: “ Có phải cháu có gửi 1 lá thơ cho 1 cô học sinh trong trường không ?”. Trúng ..ngay chóc, hết c̣n chối cải ǵ nữa! Tôi mắc cở và hồi họp gật đầu: “ Dạ, có ǵ…hả ..bác ?”. Bác bảo: “ Ông Tổng Giám thị Lê văn Chí vừa mời bác vào Văn pḥng nói vụ đó và hỏi thăm về cháu! ”.Tôi run run hỏi: “ Ông ấy nói ǵ và…có sao không bác ?”.

- Ông ấy hỏi thăm tánh t́nh cháu ra sao và ở nhà trọ thế  nào?.Bác nói cháu ở nhà hiền lắm và chăm học nữa! Ông ấy nhắn rằng cháu c̣n nhỏ, ráng lo học hành, đừng nên nghĩ đến chuyện khác, không tốt!

Tôi dạ dạ lui ra. Tôi nghĩ  rằng, nhờ gặp ông Tổng Giám thị hiền và dù sao chuyện t́nh của anh Hữu và chị Hăi Đường mấy năm trước làm ông đau buồn, nên cách cư xử cũng nhẹ nhàng, chừng mực! Từ đó, tôi chỉ dám nh́n các nàng…xa ..xa thôi, và chăm chỉ học tập! Năm sau, tôi chuyển đến ở trọ nhà Thầy tôi ( ông Vơ văn Liễu), kỹ  luật nghiêm minh, nên tôi cứ lo học và vui chơi với các bạn trai cùng trọ ở đó. Lúc đó, nhà bác Tư (Thầy tôi) cũng có vài chị ở trọ, là cháu Thầy hay bà con thân thuộc như :chị Hồ thị Thoại, Hồ thị Tiền, Lê Chơn Không…, sau đó th́ có Trương Kim Châu, Trương Mỹ Tố, Cam thị Đạo ..v..v…Các chị đều hiền và xem ra cũng đẹp, nhưng tôi vẫn luôn đối xử thân t́nh như anh chị  em trong nhà.

Cuối năm học lớp Đệ Lục (1956), trong buổi Liên Hoan phát thưởng của trường, cô Trần Kim Anh ( học cùng cở với tôi ), lên hát bài Ḷng Mẹ(Y Vân) rất hay và cảm động lắm. Cô là con của ông Trần Bá Mậu, dân Tây ( quốc tịch Pháp), Thanh Tra Tiểu Học ở Sa Đéc, cùng quê với tôi.. Khi c̣n học Tiểu Học ở  Sa Đéc, thỉnh thoảng ông Trần Bá Mậu đến thanh tra trường, coi rất bệ vệ và oai nghiêm, chúng tôi rất sợ ông. Kim Anh khá đẹp, mặc đồ sang, tướng hơi…quậy, thỉnh thoảng khi tựu trường hoặc băi trường, tôi cùng đi chuyến xe đ̣ Vĩnh Hưng ( đi Sa Đéc-Mỹ Tho-Sa Đéc) với cô. Tôi hơi nhát , nên chỉ ngồi xa xa ngắm cô thôi, chứ chưa 1 lần chào hỏi hay làm quen! Cô đến ở trọ nhà bác Ba Trần văn Vạng ( Tổng Giám thị), và dường như cô  bà con với bác Ba, vai em họ, và là  vai cô của các chị Huỳnh Anh, Huỳnh Hoa, Chuẩn Tướng Trần Bá Di, Trần Bá Thanh..

Lúc ấy, chị Tám Thoại và chị Chín Tiền, học trên tôi 1 lớp, có vài cô bạn dễ thương và cũng  đẹp. Năm học lớp Đệ Ngũ (1957), tôi có 1 tập b́a cứng, khá dầy, chép các bài thơ hay của các tác giả Tiền Chiến như Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử…, Vũ Hoàng Chương, Đông Hồ…, kể cả vài bài thơ hay thời Kháng Chiến của Tố Hữu như “Dậy Mà Đi ”…Chị Chín Tiền cung cấp cho tôi nhiều bài nhất, chép từ các bạn của chị. Tôi biết đến vài người bạn của chị như chị Chung Ngọc Ninh ( cháu ông Chung Tốt), Lệ Khanh (có làm vài bài thơ hay, nhà ở đường Huỳnh Tịnh Của, sau Nhà Thờ Mỹ Tho), chị Ngọc Tuyết, người đẹp, có tướng đi rất đặc biệt ( khi đi, ngực cứ  ưỡn ra phía trước ), xem rất…hấp dẫn… Chị Chung Ngọc Ninh, chị Lệ Khanh, đẹp, hiền, điềm đạm. Chị Ngọc Ninh là chị của thằng bạn thân Chung Kinh, đang học chung  lớp với  Vơ  Bá Thiện, Nguyễn Ngọc Châu ( cùng cỡ với tôi).

Năm học Đệ Tứ (lớp 10, 1958), nhân dịp lên Saigon, tôi đi dự chưong tŕnh Văn nghệ ban Cữu Long, do một nhóm anh chị Học sinh và Sinh viên Saigon thành lập, bạn của chị tôi, có làm quen với các anh chị của Ban đó. Các thành viên của ban Văn nghệ này gồm các anh chị học sinh và sinh viên có khuynh hướng ” yêu nước ” và cảm t́nh với ” Mặt Trận Giải phóng miền Nam ” sau này ( mà lúc đó, tôi không biết ) như các anh Nguyễn Cộng  Hoà ( nhà ở đường Đinh Công Tráng, Phú Nhuận, sau tốt nghiệp Đại Học Dưọc,  năm 1975 trở về làm lớn trong Chính Phủ Cộng Hoà miền Nam VN), chị Trương thị Bích Đào, anh của chị là Trương Vĩnh Tiên. Anh Tiên ( năm 1973 làm BS Phó Giám Đốc Bệnh viện Chợ Rẩy, Saigon), các chị Lâm Mỹ Linh, Lâm Mỹ Lê…V́ là bạn của chị tôi, nên đa số các anh chị đều lớn tuổi hơn tôi ( chị tôi lớn hơn tôi 6 tuổi ).Tôi làm quen và nói chuyện nhiều với cô gái nhỏ nhất trong nhóm tên Thái thị Kiều Vân, có nhà ở gần nhà cậu tôi, mà chị tôi đang ở trọ đi học.( Cậu Ba tôi làm Bác sĩ, nhà ở dường Gia Long, quận 3 , Saigon).

Về lại Mỹ Tho, tôi viết thư thăm hỏi nàng và được nàng viết hồi âm lại. Lúc đầu cũng chuyện trời trăng  mây nước, dần dần tôi đâm sinh t́nh cảm nhiều với nàng! Khoảng 10 ngày hay 2 tuần, tôi viết thư cho nàng 1 lần, lá thư ngày càng đầy hơn và t́nh cảm của tôi với nàng càng đậm đà hơn ! Bạn Mai văn Long ở chung nhà trọ với tôi được nghe tâm sự và có biết cũng như đă gặp nàng trong vài lần cùng tôi lên Saigon ghé nhà thăm nàng. Nàng ở chung với ông bà ngoại, mẹ và 2 chị nàng, nên nhà trông hơi chật. Hai chị nàng tương đối lớn, đă đi làm việc. Mẹ nàng có nuôi cơm tháng cho vài người bạn của chị nàng ghé ăn trưa. Lúc đó cậu tôi vừa đi Pháp để thăm các con du học bên đó, ( chị tôi đă về Sa Đéc làm việc), nên căn nhà trống, nhờ mẹ nàng trông coi dùm.Thường tôi và Long ở đó ngày cuối tuần, chiều Chúa nhật về lại Mỹ Tho. Ở đây, chúng tôi được quen với vài chị, trong đó có chị Lê Hoàng Oanh và chị Nguyễn Thị Hoa, nhận chúng tôi làm em..kết nghĩa v́ 2 chị đều lớn hơn tôi 3 tuổi. Chị Oanh thỉnh thoảng có viết thư cho tôi và Long ( gửi chung 2 đứa ), và chúng tôi viết lại. Nhưng thường xuyên, vẫn là những lá thư đầy t́nh cảm giữa tôi và K.Vân. Có lúc thư đến Mỹ Tho, gặp thầy tôi nhận, ông cầm bao thư, với nét chữ mềm mại của con gái, ông đọc to lên khi kêu tôi xuống nhận: “ Tŕu mến gửi…, ai cha ! tha thiết…lăng mạn quá! …Tṛ ráng chăm chú học hành, đừng bỏ thời giờ yêu đương lăng mạn quá! ” Tôi dạ …dạ .., cầm bao thư,…mắc cở muốn…độn thổ luôn !…Nhưng đây chỉ là cuộc t́nh lăng mạn qua những lá thư của thời học sinh…

Hè năm học Đệ Tứ (1958), sau khi thi đậu Trung học Đệ nhất cấp, tôi ở Saigon học thêm Anh văn, tôi khám phá ra nàng lớn hơn tôi 3 tuổi và đă có người yêu rồi, nên chia tay với nàng trong đau buồn một ḿnh!! Chị Oanh và chị Hoa có viết thư an ủi tôi…

Cũng vào dịp cuối nam học Đệ Tứ, lúc Liên Hoan văn nghệ của trường, cô Tuyết ( mà các bạn tôi thường gọi là “ Tuyết điệu “), học ở Lê Ngọc Hân, cùng cỡ với tôi, lên hát bài Mẹ Tôi ( của Nhị Hà ), rất hay và cảm động lắm! Tuyết cũng đẹp, quyến rũ  và…điệu lắm ! Nghe thằng Trần Vương Quang, bạn tôi, bảo cô ở vùng Cầu Bắc ( Mỹ Tho-Bến Tre), cô  giao thiệp rộng và quen với nhiều Giáo Sư  trẻ.

Lên lớp Đệ Tam B 8, tôi cảm thấy …lớn ra, và tham gia chơi, giởn , phá thầy như các bạn, nhất là T.V. Quang, Phùng văn Bá, Nguyễn Triển, Lê Quang Hậu.. v..v…Bá và Triển thân nhau hơn, c̣n tôi thân với Quang và Hậu hơn ! Quang rất năng động, và trẻ tuổi nhất, nên quen rất nhiều cô đẹp, học cùng cỡ với chúng tôi. V́ là năm cuối ở bậc Trung học, tự do chơi giởn, không phải lo thi cuối năm, nên chúng tôi vừa học vừa giởn, phá, thật là vui ! Thầy Cô nào cũng dễ  dăi, nhất là thầy Nguyễn Cự dạy Việt văn , dạy và giới thiệu rất nhiều bài thơ  t́nh cảm, lăng mạn của các thi sĩ nổi danh: Xuân Diệu , Huy Cận, Nguyễn Bính, Lưu Trọng Lư, Hàn Mặc Tử , Tế Hanh, VũHoàng Chương, Đinh Hùng...v...v….Chúng tôi chép thơ vào tập thơ riêng, vào Lưu Bút, lập Hội Thơ và..nắn nót làm các bài thơ…con cóc!! Thằng Vương Quang cũng sưu tập cho tôi nhiều bài thơ hay. Trong lớp, có bạn Huỳnh Tấn Kim Khánh, quê ở Bến Tre, cũng thích thơ , và thường ngâm thơ cho cả lớp và  thầy Ng. Cự nghe. Thầy Cự, có người anh là thầy Nguyễn Liệu, dạy ở các Trung Học tư thục tại Mỹ Tho, cũng thân thiết với thầy Lê Sử, v́ cùng quê và cùng chí hướng ( có lẻ theo Hệ phái Đại Việt ?). ( Sau này, khi chúng tôi học hết bậc Đại Học ở Saigon, nghe tin  thầy Lê Sử làm “ ông Chủ tiệm vàng” ở góc dường Lê Đại Hành,  thầy Ng. Liệu lập gia đ́nh với cháu gái bà T.T. Thiệu ở Mỹ Tho, và cũng ..”bà con .xa..xa “ với thằng Quang, là cháu rễ của ông Tổng Thống, lấy con gái ông Đại Sứ VNCH tại Đài Loan).( Hiện nay, V. Quang định cư tại Florida, Mỹ)..

Những lúc rỗi rảnh, Quang dẫn tôi đến nhà nó chơi, hay đến thăm các “ chị bà con hoặc kết nghĩa “ với nó. Các người đẹp Lê Ngọc Hân như các chị Phụng Nga, Phụng Mỹ ( bà con với Quang), Yến Hồ ( nhà ở gần Cầu Quây), Thọ ( con ông Mười Bàn.), Nguyễn .thi. Cẫm ( em chị Trước Đào, ở  gần nhà Thờ Tin Lành), Huỳnh Mai ( nổi tiếng v́ quen với 1 ông GS ở NĐC)..v..v…Yến Hồ đẹp, nhưng nói chuyện khôn ngoan, cao vọng…Tôi cũng nghe các em Nguyễn văn Đào, Sáu Lăng ( con Thầy tôi)  khen các cô Ngọc Hoà, Chiêu Hoà ( nhà gần Bệnh viện 3 Dă Chiến ) là đẹp, nhưng tôi chưa gặp mặt. Phải kể thêm  các người đẹp như các chị Ba Minh Hồng ( chị V. B. Thiện), chị Tuư  Nga ( bạn chị Hồng, sau này học Bác sĩ ), “4 chị em nhà Nàng “, là các người đẹp “kín cổng cao tường”, nghiêm trang, hiền  dịu, rất khó..làm quen ! Chị  em nàng, người nào cũng đẹp, mũi cao, da trắng, má lúm đồng tiền. Nhất là chị Bảy của nàng, cao ráo, tướng sang, gương mặt đẹp như  1 cô Đầm lai! Nhưng nổi tiếng nhất ở Mỹ Tho lúc này  ( năm tôi học lớp Đệ Tam, 1959) là Lê thị Nguyệt Thu (cháu ngoại Ông Bà tiệm vàng Khương Hữu ) đẹp sắc săo nhất ! N.Thu đẹp, vui tính, xă giao rộng, rất nhiều người ngắm nghé !Thằng V. Quang rất giỏi, gần như ai nó cũng quen hết! Nó hỏi tôi muốn quen N. Thu không? Tôi chịu liền, để xem người đẹp nổi tiếng nhất trường Lê Ngọc Hân ( và cả thành phố Mỹ Tho) ra thế nàa ?

Một buổi chiều tan trường, tôi và V. Quang chờ sẳn ở trước cửa trường NĐC , đường Hùng Vương, đợi các nữ sinh Lê Ngọc Hân cũng vừa toả ra khỏi cổng trường. Chúng tôi đi dài theo Đại lộ Hùng Vương hướng về dinh Tỉnh Trưởng, sau lưng các cô.  Đợi các học sinh tản mát dần, để đi về nhà họ, chúng tôi tiến sát lên ngang hàng với các cộ Lúc đó, nhóm của N.Thu chỉ c̣n độ 3 người về chung đường là  N. Thu, Nguyễn Anh Tú (chị thằng Nguyễn Triển, học chung lớp chúng tôi) và 1 cô ba.n.Thấy V. Quang nên N.Thu và  Anh Tú gật đầu chào, và vẫn nói tiếp câu chuyện đang dang dở của các cô. Sau màn giới thiệu của V. Quang cho tôi và các cô làm quen, chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện. Câu chuyện các cô rất tự nhiên, vui vẻ  và thỉnh thoảng tô điểm bằng các tràng cười khúc khích. Chúng tôi lắng nghe, và thỉnh thoảng góp ư vào, để cuộc nói chuyện đó sôi động lư thú hơn. Tôi vừa tiếp chuyện vừa ngắm các nàng. Nguyệt Thu tướng thon thả, cao trung b́nh, mặt trái xoan, gương mặt đẹp, quyến rũ. Mái tóc dài buông nhẹ bờ vai, nụ cười tươi, ăn nói nhẹ nhàng, pha chút ngọt ngào, quyến rũ. Tuy mới quen, nhưng nàng vẫn tự nhiên, không có vẻ ǵ  e lệ, thẹn thùng, tuy dáng điệu, cử chỉ có hơi làm điệu của 1 người biết ḿnh đẹp, có nhiều bạn trai mến mộ. Nói chuyện với tôi, nàng thường kêu bằng anh và xưng tên. Anh Tú người Bắc, hơi thấp hơn và  không đẹp bằng N.Thu, gương mặt hơi tṛn 1 chút, tuy cũng đẹp! Chúng tôi vừa đi vừa tṛ chuyện, để đưa các nàng đến tận nhà và sau đó đi ngược trở về nhà ḿnh. Sau đó, chúng tôi thỉnh thoảng có đi như vậy để đưa các cô về nhà độ 3 hay 4 lần nữa , rồi thôi ! N. Thu đẹp quá, lại con cháu nhà giàu, có rất nhiều người sẳn sàng đưa đón, ân cần. Họ học cao hơn tôi, có khi c̣n có địa vi.trong xă hội rồi, đủ điều kiện để đi hỏi nàng liền, c̣n tôi chỉ mới là học sinh thôi, làm ǵ đến phiên ḿnh được ?! Tôi thường nghe thằng Đào nói, anh Chánh, nhà ở gần Bệnh viện 3 Dă Chiến, gần nhà N. Thu, chơi với nàng rất thân, và thường hay đánh vũ cầu với nàng vào các buổi chiều. Anh Chánh cao ráo, đẹp trai, học trên tôi 1 hay 2 lớp, gia đ́nh cũng b́nh thường. Nguyệt Thu có cô em gái tên Nguyệt Vân, có gương mặt hơi tṛn, nhỏ, cũng đẹp, nhưng không bằng cô chị. Ba.n tôi, Vơ Bá Thiện thường khen Nguyệt Vân, thỉnh thoảng đánh cầu lông với nàng. N. Vân học lớp thấp hơn, nên ít khi đi học về chung với nhóm nàỵ ( Hiện nay, N. Thu định cư tại Florida, Mỹ).

V. Quang cũng c̣n dẫn tôi đi quen nhiều người nữa, học cùng cở với tôi hay thấp hơn 1, 2 lớp, nhưng vẫn chưa dẫn lên nhà người đẹp ở đường Nguyên Trăi, dù nó đă quen từ lâu rồi! Tôi chỉ được ngắm lén Nàng vào các buổi chiều tối thứ Bảy cuối tuần, hay các buổi tối gần ngày Tết, ba má nàng thường dẫn nàng và cô em gái út đi dạo chợ  đêm trên chiếc xe hơi nhà, có ông tài xế lái. Nàng và cô em, cùng mặc  áo  đầm (jupe), cùng màu, trông như 2 chị  em sinh đôi, đẹp như 2 nàng Ngọc Nữ, ai thấy cũng trầm trồ khen ngợi ..

Một hôm V. Quang  bỗng hỏi tôi: “Anh có nhớ chị Thơ  không ? Dường như chị ấy vẫn c̣n giữ  lá thư hồi năm…Đệ Thất của anh đó! Anh muốn làm quen  và…xin lại không? ”. Tôi hơi ngượng ngùng, mắc cở với nó! Bẵng đi 3, 4 năm rồi, lúc đó tôi bị thầy Lê văn Chí( Tổng Giám thị) rầy, và mét với bác Bảy gái, tôi tưởng lá thư đó thầy Chí đă tịch thu và quăng vào sọt rác từ lâu rồi! Ai dè, thầy vẫn lịch sự trao cho Thơ , và cô ấy vẫn giữ  làm ..kỹ niệm đến tận bây giờ!! Với sự sắp xếp của Quang, một buổi chiều, nó dẫn tôi đến nhà của Thơ. Nhà nàng ở gần cuối  đường Lê Lợi  (?), gần đường Nguyễn Tri Phương và rạch Bảo Định. đó là 1 căn phố nhỏ, do mẹ nàng mua, ở với nàng để săn sóc con gái đi ho.c.Nhà mẹ nàng có nuôi cơm tháng, có vài chị ở trọ, cùng chung lớp với nàng. Sau màn giới thiệu, với vẻ mặt ngượng ngùng của tôi, Thơ khôn khéo, vui vẻ tiếp chuyện…coi như không có ǵ..xảy ra! Chúng tôi chào mẹ nàng, và bà để Thơ tự do tiếp bạn ở pḥng khách phía trước. Buổi nói chuyện vui vẻ, cởi mở. Lúc này, nàng vẫn c̣n hơi ốm, dong dỏng cao, tóc thề chấm vai, đẹp và hiền !Lúc ra về, V. Quang nói với tôi: “ Như vậy là xong bổn phận của thằng em rồi đó nha, anh đă quen được người đẹp, từ nay về sau, anh tự chủ động lấy ! ”. Tôi cười bảo với nó: “ Quen th́ đă quen rồi thiệt, nhưng cái vu…xin lại lá thư…khó nói quá, thôi th́ Quang giúp dùm ông anh này luôn cho trọn vẹn đi mà!”.

Tuần sau, nó đưa tôi lá thư “ học tṛ ” ngày xưa ! Lá thư vẫn c̣n như mới nguyên, dấu cắt mở thư ngay ngắn, nàng giữ thư cẩn thận …thiệt, chắc để dành làm kỹ  niệm ?! Nội dung lá thư ngắn, đọc lại thấy vui và..thẹn lắm ! Đại khái khen nàng đẹp, và tôi mong muốn như “ chàng Tú Uyên” bên người đẹp “ Giáng Kiều”. Tuồng chữ học tṛ trên lá thư xanh, ḍng mực tím, nắn nót…dễ thương ! Hèn chi “ người đẹp “để dành ..lâu như vậy !

Từ đó, tôi thỉnh thoảng đến thăm nàng vào buổi sáng thứ 7 hay Chúa nhật, nói chuyện học hành, chuyện…đủ thứ, có khi nàng đem mấy bài toán khó trong lớp nhờ tôi giải nghĩa  dùm ! Mẹ nàng vẫn đi ra, vô, cư xử tế nhị với tôi, để tôi tṛ chuyện với nàng ở  pḥng khách phía  trước. Biết nàng cũng thích thơ, và chép thơ, tôi đưa nàng xem tập thơ của tôi, chép rất nhiều bài thơ hay của các Thi sĩ nổi danh như Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Bính, Lưu Trọng Lư, Tế Hanh, Hàn Mặc Tử, Vũ Hoàng Chương, Đông Hồ..v..v.. Nhân đọc bài thơ” Đây thôn Vĩ Dạ ” của Hàn Mặc Tử, nàng thấy tôi chép thiếu 1 câu( nằm phía dưới tựa), bèn chép thêm vào dùm tôi:

            “ Mênh mông trời rộng, nhớ sông dài “  ( người chép B.T.)

Tập thơ này, thằng V. Quang dùng màu nước, vẽ thêm vào một ít cành liễu rũ bên bờ hồ, như 1 bức tranh Thũy Mặc Trung Hoa, khá đẹp !

Tôi đến chơi như vậy cả 1 hay 2 tháng liền, mà chẳng gặp nàng có bạn trai nào đến thăm, trừ 1, 2 lần có anh Lê văn Mịn và 1 anh bạn đến t́m thăm chị Phương, bạn học ở nhà trọ nàng. Một hôm, V. Quang bảo tôi đưa tập thơ, để chép dùm 1 bài thơ của Xuân Diệu, mới t́m được, hay lắm. Tuần sau, tôi hỏi nó, chép xong chưa, tập thơ đâu rồi ? Nó đáp tỉnh bơ :” Em chép rồi, xong đă đưa chị Thơ mượn rồi!”. Thấy mặt nó vừa cười, vừa trả lời, có vẻ …có gian ư, nhưng tôi cũng đành chịu thôi! Sáng chúa nhật đó, tôi đến chơi, nàng đem trả tập thơ cho tôi, nói  đă xem rồi, và vẫn tự  nhiên nói chuyện như thường! Tôi vừa nói chuyện với Thơ, vừa giở tập thơ ra xem. Đọc bài thơ Quang chép vào đó, thấy…tức, muốn…độn thổ luôn!!Bài thơ chỉ có mấy ḍng thôi:

                                    “ Thơ ta hơ hớ chưa chồng,
                                       Ta yêu muốn cưới , mà không thời giờ
                                       Mua thi sắp đến em Thơ,
                                      Cái hôn âu yếm xin chờ  năm sau “

                                                                                                                                    Xuân  Diệụ

Đọc xong, tôi liếc nh́n nàng. Nàng vẫn vui vẻ tṛ chuyện, khoé mắt hơi cười, mà vẫn như không có ǵ! Sau buổi nói chuyện, nàng vẫn tiễn chân tôi đến tận đầu ngơ như những lần trước.

Về đến nhà, gặp Quang sau đó, tôi cằn  nhằn nó quá trời luôn, về tội không hỏi ư tôi mà chép bài thơ vào và đưa thẳng tận tay nàng !Tôi thắc mắc không biết  bài thơ đó có phải của X. Diệu không? Nó lấy tập ” Thơ  Thơ ” của X. Diệu ra và chỉ ngay vào bài thơ đó,…của ông X. Diệu thiệt! Nó c̣n…chọc quê tôi là chơi thơ, chép thơ, mà  không biết  bài này của X. Diệu! Lại c̣n bảo, tôi… tỏ t́nh dùm anh rồi, không cám ơn , c̣n trách ?! Tôi đỏ mặt cải : “ Tao có..thích cô ấy thiệt, nhưng chưa phải lúc..tỏ t́nh! Mới quen lại, tuy cô  ấy tiếp đăi vui vẻ, có cảm t́nh, nhưng chưa …t́m hiểu thêm nhiều, chưa biết thật sự “ người ta ” ra sao, có bồ chưa ?” . Nó c̣n ráng cải: “ Vậy chớ hồi học Đệ Thất, Đệ Lục ǵ đó, anh viết thư cho người ta th́ sao ?”. Tôi mắc  cở , nhưng vẫn cải:” Hồi đó...c̣n nhỏ..khác, bây giờ khác!”. Nó vừa cười vừa nói: “ Tôi thấy anh vẫn vậy !Làm ơn c̣n mắc oán !”.

Sau đó, tôi vẫn đến chơi và t́m hiểu thêm về nàng. Giở tập thơ ra, tôi cứ thắc mắc 2 chữ B.T. mà nàng viết ở  cuối câu thơ (bài “ Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử). Tôi nhờ thằng V. Quang đi điều tra dùm. Ít lâu sau, nó bảo tôi :” Em nghe dường như chị ấy có 1 anh “bồ”, tên B́nh, học trước ḿnh vài năm, hiện anh ấy đang học Sư Phạm Bổ Túc ( chỉ cần có bằng Trung học Đệ Nhất cấp thi vào, học 2 năm( hay 3 năm ? ), ra trường dạy Tiểu Học (lớp Nhất). Thời chúng tôi đang học( 1958- 59 ), tốt nghiệp Sư Phạm Bổ Túc về dạy các trường Tiểu Học ở Tỉnh lỵ ( hay Thị Xả ), cũng có ”giá ” lắm! Tôi nghĩ, th́ ra là vậy, B.T. là chữ ghép của tên anh bồ và tên nàng!! Từ đó trở  đi, tôi đến nhà nàng thưa dần, và  ít lâu sau, không đến nữa! Đó là những tháng cuối năm lớp Đệ Tam (1959).

Trong số các người đẹp cùng cỡ chúng tôi lúc bấy giờ, có người đẹp trông hiền và…dễ thương nhất, nhưng khó làm quen nhất, là người đẹp đường Nguyễn Trải, nhà kế bên Nhà Thờ Tin Lành ( cháu anh Châu Trung Chánh, chị họ  của thằng Nguyễn văn Đào)! Tôi ch́u chuộng và “ o bế “ anh Chánh và thằng Đào ghê lắm, để nhờ họ  có dịp lên nhà nàng chơi, sẽ dẫn tôi theo, nhưng 2 “ Ông Thần “ này làm khó tôi lắm, chưa chịu dẫn đi! Thằng V. Quang cũng có quen, tôi cũng có năn nỉ nó, nhưng nó cứ bảo: “Chị ấy khó lắm, lại nhà có 2, 3 con chó Berger to và dử, em cũng ngán đến chơi lắm !”.Tuy trước đó,V. Quang đă dẫn tôi đến chơi và quen với các người đẹp như Huỳnh Mai, Cẩm, chị Trước Đào..v..v…, có nhà gần bên  rồi. Các người đẹp này dạn dỉ, ăn nói vui vẻ, tiếp đăi xă giao, có bạn bè rất nhiều. Tánh tôi thích đẹp mà hiền dịu, ít nói và ..ít bạn 1 chút!

V. Quang mới hiến kế cho tôi: “ Thôi th́ anh đi ”đường  ṿng “ một chút, để em giới thiệu cho anh quen vài người bạn thân của chị ấy, nhờ họ “ nói vô ” hay tạo cơ hội để gặp nói chuyện với chị ấy ”. Thế rồi nó từ từ dẫn tôi đến nhà và làm quen với các người đẹp bạn nàng, như chị  Đỗ Huỳnh Phước( em anh Đỗ Huỳnh Có ), chị Đinh Vơ Ngọc Hoa ( em anh Đinh Vơ Văn Thâm, đang dạy Anh Văn ở một số trường Tư Thục). Chị Hoa là chị của em Đinh văn Bé Bảy, và em bé Đinh Vơ Ngọc Mỹ. Nhà chị ở đường Alexandre De Rhodes, bên rạch Băo Định. Chị hiền, ăn nói nhỏ nhẹ, dễ làm người đối diện có cảm t́nh. Người bạn gái, học chung và thân nhất của nàng là Huỳnh thị Thu Cúc ( con bác Huỳnh Văn Đồ, Thanh tra Lắm ).Chị Ngọc Hoa lớn hơn tôi 1 hay 2 tuổi, c̣n Huỳnh Phước, Thu Cúc nhỏ tuổi hơn tôi..T. Cúc rất vui, ăn nói dạn dỉ, dễ thương, hay “ chọc quê” tôi lắm. Không biết sao, Cúc lại biết chuyện tôi và Kiều Vân, nên cứ theo ghẹo tôi “ thất t́nh “  một người đẹp lớn hơn tôi 3 tuổi, và chuyện tôi viết thư t́nh  khi mới học Đệ Thất và quen với Thơ  ? Sau này lần lần, tôi mới khám phá ra, là T. Cúc có người chị đi làm ở Saigon, lúc trước ở nhà K.Vân ăn cơm trưa, và chuyện viết thơ “t́nh “ năm Đệ Thất là v́ các cô  này đều học chung lớp, từ lớp Đệ Thất đến nay! Cúc cũng có làm vài bài thơ khá hay và vui!

Học chung với các cô, c̣n có người đẹp tên Nhàn, có h́nh được trưng bày ở tiệm chụp h́nh Lâm Tuấn, gần Cầu Quây, bên Chợ Cũ, mà bạn tôi Lê Quang Hậu thường khen đẹp lắm. Người đẹp Lê Ngọc Hân , trưởng nữ  bác Đông Y Sĩ Hồ Duy Thiệt, mà Hậu đang theo đuổi, cũng đầy khó khăn giống như nàng ! ( Nói về bạn “ tâm t́nh” th́ Hậu và tôi thân thiết lắm, thường tâm sự nhau khi vui buồn, kéo dài từ lúc c̣n học Đệ Tam Trung Học, đến khi cùng học ở Đại Học và đến khi chúng tôi ra trường cùng thành công…”rước nàng về dinh” !). Nhớ lại những năm sau đó, khi đang học Đại Học, v́ nhà Hậu và nhà tôi ở gần nhau ( đường Phan thanh Giản, gần Viện Hoá Đạo), học chung lớp (lớp Vật Lư Đại cương và Hoá Học Đại cương, Physique General và Chimie Generale ), dù khác Khoa ( Hậu học ĐH/Sư Phạm, tôi học DH/Khoa Học ban Lư Hoá ). Chúng tôi chia sẻ  rất nhiều những lo lắng, vui buồn về việc “ cua ” hai “ người đẹp Lê Ngọc Hân ” .Như  lần Hậu rũ tôi nghỉ học 1 hôm để đến thành phố Vĩnh Long, hai đứa mướn pḥng ngũ để đi ủng hô….từ xa  người đẹp của anh ấy thi vào trường Sư Phạm; hay khi chúng tôi hồi hộp, lo lắng v́ các nàng, ra tận Nghĩa Địa Phú Lâm vào lúc chiều tối, để t́m cho được 1 tấm…ván ḥm người chết, về nhà  đẽo thành h́nh trái tim để “ Cầu  Cơ “ ở nhà tôi.  Báo hại, suốt đêm đó, cầu cơ xong ( linh lắm các bạn ạ, không tin các bạn…làm thử xem! ), tôi phải kéo Hậu ở lại ngũ luôn, v́ tôi ở nhà có một ḿnh và…sợ ma !!Hôm sau, tôi phải đốt nhang cúng vái và đưa trả miếng ván ḥm về  lại Nghĩa Địa!

Bạn trai cùng lớp và cùng cở (promo) với chúng tôi c̣n có Nguyễn Huệ  Quang, Nguyễn Thanh Ṭng, Huỳnh Thanh Tâm. Các bạn này nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng cùng lứa với V.Quang nên thân nhau lắm! Huệ Quang trẻ tuổi, đẹp trai, cùng học chung với tôi từ lớp Đệ Lục, nhà ở trong khu Công Chức , phía sau nhà nàng. Nguyễn Thanh Ṭng, đẹp trai, mặt trái xoan ( hơi giống…con gái một chút), làm thơ và ngâm thơ khá hay, thường nghe chương tŕnh Tao Đàn trên đài Phát Thanh Saigon. Ṭng quê ở Chợ  Lách ( Vỉnh Long), nhà có trồng mấy mẫu xoài, thu nhập khá, nên ăn mặc đẹp, tướng như “ công tử” ! Ṭng đang ngấp nghé theo đuổi người đẹp Lê thị Hải, học dưới chúng tôi 1 lớp. Cô  Hải tướng mảnh khảnh, mặt trái xoan, đẹp, tóc thề  xoả  vai, hay làm dáng! Cô đang ở trọ đường Ngô  Quyền, phía đối diện nhà tôi ở, cùng dăy với nhà thầy  Trương Công Sâm ( dạy Công Dân Giáo Dục tôi năm lớp Đệ  Lục), phía gần nhà cô Tốt (dạy Pháp văn). Những buổi tối, Hải thường ngồi học bài bên cửa sổ, nh́n ra đường Ngô  Quyền, dưới ánh đèn, qua tấm màn voan mơng, trông đẹp như trong truyện Liêu Trai! C̣n Huỳnh Thanh Tâm, quê ở Bến Tre, trẻ tuổi nhất trong đám chúng tôi, ở  cùng nhà trọ với Ṭng.

Nhóm bạn thơ  chúng tôi, v́ học cùng cở nhau, nên sắp theo tuổi mà cho đứng thứ bậc. Chị Ngọc Hoa làm chị Hai của nhóm, kế dến tôi, Nàng, Ṭng, Thu Cúc, V. Quang và Tâm sau cùng. Rất ít khi nhóm họp chung, thường chỉ gặp nhau lẻ tẻ, và kêu nhau qua thứ bậc trong nhóm. Tôi và V. Quang năn nỉ T. Cúc sắp xếp sẳn để biết Thời Khoá Biểu lớp nàng, và dẩn nàng  đi về  chung, hay đến nhà chị N. Hoa chơi  để “ t́nh cờ” tôi ghé gặp nàng. Nàng e thẹn và ít nói lắm, những buổi đi học về ,Cúc và Quang đều  đi kế  nàng, tôi luôn phải đi cách 1 người, nhưng như vậy, đối với tôi là…sung sướng lắm rồi. C̣n ở nhà chị N. Hoa, được ngồi đối điện qua cái bàn ngắm nàng ngồi e thẹn, làm thinh nghe bạn bè nói, thỉnh thoảng mĩm cười là đủ..thích mê  rồi! Lâu lâu, vào các giờ Thể Dục buổi chiều, cô Phán đang dạy các người  đẹp chạy ṿng sân trước trường, tôi rủ V. Quang ( không dám đi một ḿnh v́..mắc cở lắm!), đi chầm chậm..bên kia lề đường, liếc nh́n các người đẹp đang tập Thể  Dục, với áo cánh trắng, quần đùi đen ngắn , bó sát đôi chân dài trắng nơn nà…đẹp thấy mê luôn ! Lớp nàng toàn là người đẹp tôi đă quen biết nhiều như: Nàng, Thơ, Nguyệt Thu, T. Cúc, Huỳnh Phước, Nguyễn Khai....v.v…, nên đâu dám dừng bước để ngắm các người đẹp, mà phải giả bộ t́nh  cờ đi chầm chậm lướt qua! Có lúc nh́n lén, bị ” bể  mánh ”, T. Cúc thấy được khều nàng chỉ chỉ về  phiá chúng tôi, bước chân đang chạy của nàng càng “ quính quáng” lên muốn vấp té luôn!

Từ đó đến năm học lớp Đệ Nhị, phần lo học thi, phần lên nhà  nàng rất khó, tôi chẳng tiến bộ được bao nhiêu! V. Quang dẫn tôi lên nhà nàng 1 lần, anh Chánh và Đào, mỗi  người 1 lần, nhưng tôi chẳng dám lên thăm nàng một  ḿnh lần nào, v́ sợ Ba Má nàng, sợ luôn 2 con chó Berger to như 2 con bê con dử tợn ở nhà nàng ! Đến cuối năm đó, nhân một dịp Đào dẫn tôi đến chơi vào buổi chiều tối, cả nhà nàng đă ăn cơm xong, đang ngồi quây quần trên chiếc ghế bố và băng đá ngoài sân trước nhà, vừa nói chuyện vui, vừa ngắm trăng đang mọc.Tôi đến nhà nàng mấy lần, nhưng ít khi gặp ba nàng, v́ ông thường bận hay đi đánh banh tennis , hôm nay gặp đủ ba má và các chị  em nàng. Trong câu chuyện, ba nàng hỏi thăm về gia đ́nh tôi, và khi được biết cậu ruột tôi là Bác Sỉ Trần Thoại Trân, th́ ba má nàng mới vở lẻ ra là chỗ  thâm giao lắm! Nguyên cậu tôi, năm 1945, đang làm Trưởng  Ty Y  Tế , kiêm Giám Đốc Bệnh viện tỉnh G̣ Công, khi Việt Minh nổi dậy, cướp Chánh Quyền, ông sợ quá chạy loạn, và có ở nhờ nhà ông Ngoại nàng, lúc đó ở chung với ba má nàng cùng chạy loạn với nhau.  Một thời gian khá dài ở chung nhau. Gia đ́nh nàng khi bệnh hoạn, đều do cậu tôi săn sóc, điều trị, nhất là anh Hai, anh Ba nàng, khi gặp bệnh sốt Thương Hàn! Ông ngoại nàng rất thương cậu tôi. Sau buổi nói chuyện, biết về gia đ́nh tôi, lại thấy tôi có vẻ hiền lành, chăm học, nên ba nàng có bảo tôi, thỉnh thoảng rảnh rổi lên nhà chơi!

 Được ba nàng gợi ư như vậy, tôi mừng trong bụng lắm, lén nh́n nàng…cười  cười Trong nhà nàng, chưa ai biết tôi thích nàng, chỉ trừ nàng và cô em gái út thứ 10 thôi! Từ đó, mỗi  tuần, tôi dành 1 buổi chiều, độ 2 hay 3g  đến thăm nàng ở nhà. Lần nào cũng vậy, khi nàng tiếp tôi, ngồi đối diện nơ cái bàn dài ở kế bên pḥng khách, toàn là tôi nói đủ thứ chuyện, nàng ngồi nghe…làm thinh, có khi gặp chuyện vui th́ mĩm cười chúm chím, hay khi nào tôi hỏi đúng ngay nàng, nàng mới nhỏ nhẹ trả  lời một câu ngắn thôi! Tôi thường hỏi nàng sao không nói ǵ hết vậy, nàng chỉ mĩm cười đáp: “ Tại tánh em ít nói mà, đâu biết ǵ đâu mà nói!“. Tôi thường trêu nàng, những buổi tôi thăm nàng, như những buổi Giảng Đạo vậy, v́ nàng chỉ ngồi nghe, và trả lời khi tôi hỏi đến nàng.

 Mùa Hè cuối năm lớp Đệ Nhị, tôi đă quen thân hầu hết gia đ́nh nàng. Nhân dịp em trai nàng, thứ 9, học yếu, và ham chơi, có nhiều bạn không chăm học, ba nàng mời tôi băi trường đó đến ở chơi nhà nàng, ở  chung pḥng với em trai nàng ( kế  pḥng nàng và cô em gái út ). Dỉ nhiên tôi thích lắm, nhận lời, và  đến ở chơi nhà nàng gần 1 tuần. Em trai nàng dẫn tôi đi  đánh bóng bàn ở quán Châu Diều, đánh bi da, đi  ăn tối ở chợ Hàng Bông Mỹ Tho.  Ở nhà nàng, đi đứng, ăn cơm chung ..v..v.., tôi càng giữ  cẩn thận, ít khi được nói chuyện riêng với nàng! Các chị nàng thứ 6, thứ 7 cũng thương tôi, thường thăm hỏi, tṛ chuyện. Nàng th́ e thẹn, ở miết trong pḥng, có khi 2 chị  em, chuyện tṛ, cười khúc khích với nhau.  Hai pḥng kề bên nhau, có 1 cái cửa  sổ nhỏ, ngăn bằng tấm màn voan trắng, tuy muốn lắm, nhưng  tôi đâu dám nh́n lén bao giờ!

Năm học lớp Đệ Nhất, tuy thân hơn, nhưng ”t́nh yêu” của tôi chẳng tiến thêm được bao nhiêu! Tôi thường than với T. Cúc, Cúc an ủi  tôi: “Tại tánh nó ít nói như vậy đó mà, cái ǵ khó khăn và chầm chậm, th́ mới tốt, mới bền, anh được như vậy là tốt quá rồi! Gia đ́nh nó khó, và nó đâu có quen ai ngoài anh đâu? ”.Thấy tôi hiền và học giỏi, ba nàng nhờ tôi kềm thêm môn Toán cho nàng mỗi  tuần. Tôi vui lắm, v́ được “ chính danh” để mỗi tuần thăm nàng, dù chỉ  nh́n ngắm nàng và nàng  ngồi im nghe tôi “giảng  đạo “ thôi! Có một lần, nh́n nàng ngồi im nghe, rồi mĩm cười khi tôi trêu, thấy …”thương” quá , tôi nhớm dậy, muốn chạy qua lén hôn má nàng 1 cái .Thấy gương mặt say đắm của tôi, sợ làm thiệt, nàng nói nhỏ: “Anh mà hôn , em la lên à nha! “. Tuy muốn lắm, nhưng sợ người nhà nàng biết, nên tôi  không dám, đành ngồi đó ngắm  gương mặt dễ thương của nàng thôi!

Cuối năm  lớp Đệ Nhất (1961), sau khi thi đỗ Tú Tài 2, buổi gặp nàng khi ở Mỹ Tho lần cuối, tuy buồn lắm, tôi luôn sợ nàng nghe lời cha mẹ gả nàng lấy chồng sớm khi có người đi hỏi nàng ( v́ các anh nàng làm lớn, có rất nhiều bạn bè giàu, có địa vị ), trước khi tôi tốt nghiệp Đại Học và có việc làm vững chắc để xin hỏi cưới nàng, tôi luôn mong nàng “ hứa 1 câu ” sẽ ráng chờ tôi. Khi tiễn tôi ra về , cả hai đứa đều buồn, và nàng chỉ nói với tôi : “ Anh ráng học đi! ”.Tôi ra đi, và mang h́nh ảnh yêu kiều của nàng và câu nói đó của nàng suốt các năm Đại Học! T́nh Yêu chúng tôi là vậy đó, yêu trong ḷng, không 1 cái nắm tay, không một nụ hôn để làm Kỹ Niệm !

Năm 1963, một hôm thằng V. Quang đến nhà bảo tôi : “ Chị Tám đi làm việc rồi, ở Toà Hành Chánh tỉnh Long An, anh muốn gặp không,  em chở anh đi ” Tôi chiu liền, nó chở  tôi ngồi sau chiếc xe Vespa cũ của nó về Tân An và đứng “ canh me” xa xa Toà Hành Chánh tỉnh lỵ, đợi chờ giờ tan sở. Một lát nàng mặc áo dài đi ra, đi bộ về nhà trọ( của anh họ nàng) ở cách độ 50m. Thấy tôi , nàng vui, nhưng có vẻ ngạc nhiên lắm. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, nhưng nàng cứ luôn lo sơ.người ta nh́n , nhắc tôi hoài: ” Thôi ..đi anh, người ta nh́n ḱa! ” Tôi hơi giận: “ Kệ họ chớ, đâu có ai để  ư em đâu, lần nào gặp em cũng bị đuổi  hết à !”. Nàng bảo: “ Đi như vầy ..kỳ quá à, rủi anh Ba thấy (anh họ nàng), mét Ba rồi sao?”. Đi bên nàng, tôi lén nắm bàn tay nhỏ, trắng mềm, đang đượm mồ hôi , bóp nhè nhe..Nàng càng sợ, gở nhẹ ra. Tuy vậy cũng về  gần đến nhà trọ nàng, và buổi trưa, tôi lại đón nàng gần nhà , để cùng đưa nàng đến gần nơi làm việc. Trưa đó, nàng mặc nguyên bộ đồ xanh của “ Thanh Nữ Cộng Hoà” ( do bà Ngô Đ́nh Nhu sáng lập và bắt tất cả nữ Công chức phải gia nhập), trông nhỏ bé, và dễ thưong vô cùng! Nàng cười bảo: “ Chiều nay bọn em phải tập bắn súng! ”. Lại nói tiếp: “ Sao anh chưa về  đi, đi song đôi như vậy, người ta thấy…kỳ lắm. Chiều nay, tan sở ra, Ba kêu bác Ba tài xế  đón em về Mỹ Tho, để bác Ba thấy, về mét với ba, em bị rầy đó!”. Tôi hỏi lại :” Bộ mỗi ngày ba cho bác Ba đưa em từ Mỹ Tho lên Tân An đi làm, và chiều rước về saỏ”. Nàng gật đầu da.. ! Ba nàng cưng và lo cho con gái kỹ quá, nên ít có ai quen được nàng. Tôi leo lên xe Vespa của Quang ra về với bao lưu luyến.

Từ đó, thỉnh thoảng tôi có về thăm nàng, được nàng tiếp đón vui vẻ , nhưng chỉ vậy thôi, tôi cứ đ̣i viết thư cho nàng, nhưng nàng không cho v́ sợ Ba nàng rầy, nên  T́nh Yêu chẳng tiến thêm được bao nhiêu!

Năm 1965, chị Đinh Vơ Ngọc Hoa làm đám cưới, mời tôi và V. Quang về dự.  Chú rễ  là 1 anh Giáo sư trường Trung Học Sa Đéc (quê tôi ), với anh Đặng Trường Phước, bạn đồng nghiệp, làm Phù Rễ. Chị N.Hoa biết ư, sắp nàng ngồi bàn kế  bên ( bàn các cô ) sát lưng với tôi.  Dỉ nhiên tôi nói chuyện và chăm sóc nàng. Lớn và đi làm việc rồi ( nàng đă đổi về Mỹ Tho làm việc), thế mà nàng vẫn c̣n mắc cở, e thẹn và..ít nói như xưa! Tôi ngồi bàn bên với V. Quang và em bé Mỹ ( em chị N. Hoa), nay đă lớn và đẹp, đang học lớp Đệ Tứ trường Lê Ngọc Hân. Ngồi chung bàn, c̣n có các cô bạn của Mỹ, cũng  đẹp, ăn nói rất dạn dĩ. V. Quang như trúng ngay môi trường, trêu chọc các cô rất tự nhiên, vui vẻ .Chiều hôm đó, tôi và Quang, theo xe tiễn cô dâu về  Sa Đéc, và trở  lại Mỹ Tho tối hôm đó.( Năm 1985, chúng tôi gặp lại chị N. Hoa đang dẫn con gái trên đường Tự Do ( Đồng Khởi) Saigon, sau 20 năm xa cách. Chị cho biết đang chuẩn bị thủ tục xuất cảnh sum họp với chồng đang định cư  ở  Úc).

Năm 1965, c̣n chứng chỉ cuối, tôi định đi làm việc. Nhân dịp về ăn Tết ở  Sa Đéc, tôi có đến thăm ông cậu tôi là ông Huỳnh Thuỷ Lê ( sau này là Suôi gia với Phó Tổng Thống Trần Văn Hương. D́ tôi, Huỳnh Thuỷ Hà, là vợ của cậu Ba  Trần Văn Đính, con trai út ông Hương). Tại đây, tôi gặp ông Tiến sỉ Phạm Văn Hai, đang làm Giám Đốc nhà máy Nhuộm An Nhơn ( G̣ Vấp), thuộc Tổng Công Ty Dệt Sicovina của ông Đinh Xáng ở Thủ Đức. Chỉ 1 tiếng nói của ông, tôi đă được ông Hai nhận vào Thực Tập và làm việc ở Pḥng Thí Nghiệm của nhà máy. Nơi đây, tôi gặp chị Dương Bích Vân, học chung với tôi năm Hoá Đại Cương( Chimie Generale), đang làm Quyền Trưởng Pḥng.( Sau đó, chị B.Vân đi lấy chồng, thầy Cổ Tấn Long dạy tôi ở DH / Khoa Học thay thế. Sau khi tôi rời nơi đây, cô  Lê thị Thanh Hương, học sau tôi 1 năm ở DH /KH, con gái nữ Văn sĩ Tùng Long, về thay tôi)  Tôi thích làm ngành Công Nghiệp đang phát triển của VN hiện nay, nhưng tôi không tốt nghiệp ở trường Kỷ Sư Phú Thọ, nên khó tiến lên ở b́nh diện rộng!

Năm 1966, với sự vận động của nhân dân miền Tây, Chánh Phủ VNCH mở Viện Đại Học Cantho, và bổ nhiệm Giáo Sư Phạm Hoàng Hộ làm Viện Trưởng. Đa số nhân viên Ban Giảng Huấn đều từ Viện Đại Học Saigon về dạy, các Giảng Viên trẻ đều vừa tốt nghiệp ở Viện Đại Học Saigon. Nhân dịp một lần về thăm nàng, tôi hỏi ư xem nàng muốn tôi làm ở đâu .Nàng đáp, ở đâu cũng được, nhưng ở Cantho, th́ môi trường Đại Học có vẻ êm đềm và sau này có thể học lên cao hơn.( Thuở  ấy, nhờ năm nào học ở Đại Học, tôi đều đậu và lên lớp, nên luôn được Hoăn Dịch v́ lư do Học Vấn!).

Về Saigon, tôi suy  nghĩ thêm ít lâu, và sau đó, với sự giúp đỡ của D́ Ba ( phu nhân của ông Kỹ Sư Lê Văn  Thả đang theo Mặt Trận GP miền Nam , sau này làm Thứ Trưởng  Bộ  Giao Thông Vận Tải của Chánh Phủ Cộng Hoà Miền Nam VN năm 1975. Bà là chị dâu của GS Lê Văn Thới, thầy dạy Hoá Hữu Cơ của tôi ở  DH/ Khoa Học Saigon). Được  GS Thới gửi gắm GS Phạm Hoàng Hộ, GS Viện Trưỏng đem đơn xin việc của tôi về. Một tuần sau, tôi xin từ giả và cám ơn ông Giám Đốc Phạm Văn Hai, về Cantho nhận việc vào tháng 8 năm 1966.

Tôi làm lễ Đính Hôn với nàng năm 1967, và “ rước  nàng về  dinh” năm 1968, trước Tết Mậu Thân khoảng 1 tháng, một cuộc t́nh đẹp kéo dài hơn 6 năm!

Năm 1980, để  “ sắp xếp chuyện gia đ́nh” ( ư định vượt biên), tránh Ban Giám Hiệu mới của trường DH/Cantho để  ư, chúng tôi đưa 2 đứa con trai về tá túc với gia đ́nh Nhạc gia.  Nhờ ba vợ tôi quen biết nhiều, nên 2 đứa con tôi  được anh Phạm văn Bổn, Hiệu Phó trường Phổ Thông Cơ Sở  Phường 7 , TP/ Mỹ Tho ( trường Lê Ngọc Hân cũ ) nhận cho vào học, khi chúng  chưa có Hộ Khẩu ở Mỹ Tho ( chỉ có Học Bạ, và giấy chuyển trường). Buổi đưa con đi học đầu tiên vào ngôi trường  mà mẹ chúng  đă học hồi gần 30 năm về trưóc,  nh́n ngôi trường tiêu điều, cũ kỹ sau 5 năm “ Đổi  Đời ”, tôi mơ  tưởng như c̣n  đâu đây những h́nh ảnh sinh động , vui cười của các Người Đẹp Lê Ngọc Hân  ngày xưa, mà buồn rưng rưng nước mắt!!!

Một năm sau, cháu lớn, nhờ học giỏi, được tuyển thẳng vào lớp 10 trường Trung Học Nguyễn Đ́nh Chiểụ. Sau kỳ xét tuyển, v́ vẫn chưa có Hộ Khẩu ở Mỹ Tho, nên tôi phải vào gặp ông Hiệu Trưởng của trường NĐC. May gặp người quen, Hiệu trưởng là em Phạm Văn Hà ( và cả vợ em ấy), là học tṛ cũ của tôi ở trường Đại Học Canthọ Em Hà là con trai của ông Phạm Văn B́nh, Chánh Án  Toà Án Nhân Dân tỉnh Tiền Giang, nên ngồi ghế Hiệu Trưởng NĐC rất lâu ! Hai vợ chồng em tiếp tôi vui vẻ ( chị  vợ đang dạy môn Sinh Vật ở trường NĐC), và dẫn tôi đi thăm khắp trường.( Tôi vẫn  c̣n đang giảng dạy và  kiêm Phó Pḥng Giáo Vụ & Đào Tạo của trường DH/ Cantho). Trường có sơn phết lại, sửa  sang đôi chút, nhưng không khí có vẻ hơi buồn, không vui vẻ, sinh động như ngày xưa! Ngày xưa tôi đi học nơi đây, rồi gần 30 năm sau, 2 con tôi lại học trường này. Ôi, cả 2 Thế Hệ chúng tôi đều là những người con yêu dấu của 2 mái trường LNH và NĐC ! Vật có đổi, sao có dời, chúng tôi luôn vẫn được “ 2 mái  trường Mẹ” ôm ấp , dạy dỗ, yêu thương!! Đi viếng quanh trường, mà tôi như người Mộng Du, nhớ Thầy Cô, nhớ Bạn Bè ngày xưa mà nước mắt cứ rưng rưng!! Tôi nhớ đến 2 câu thơ cũ:

                        “ Người xưa, cảnh cũ c̣n đâu tá

                          Nhớ đến ḷng đây luống ngậm ngùi!”

Thầy Đặng Vượng,( ba của các em Nakamura Đặng ở Nhật  và Đặng Hà ở Úc ) trước kia dạy nàng ở trường Lê Ngọc Hân, nay vẫn c̣n dạy tiếp các con của nàng ở TH/NĐC. Chúng tôi đến nhà kính thăm Thầy Cô, nhà thầy ở khít phía sau nhà Nhạc gia tôi..Khi con trai lớn tôi  thi tốt nghiệp Trung Học, đậu cao, bà D.Vượng gặp nàng có bảo: ” Thầy bảo tôi nói với cô, thầy dạy cả mấy mươi năm nay, chưa thấy ai giỏi xuất sắc các môn như cháu lớn của cô, ngày xưa có 1 người, bạn của cô ( có lẻ muốn chỉ Nguyễn Khai), là một, nay con cô là hai thôi! Cô ráng t́m cách cho nó ra nước ngoài để học Tiến Sĩ, chứ ở đây uổng lắm, sẽ mai một đi !”..

Đó là một trong những tâm nguyện của chúng tôi, và chúng tôi đă bỏ hết để ra đị!

Phần Lan ,tháng Hai năm 2007.