Góc tối đỉnh Băng sơn

Huỳnh Vi

 
  Tôi nhận được và đọc lại bài viết này vào đêm giao thừa xứ người (Omisoka) năm nay (2014). Tôi đă xem và cho đăng bài viết này vào tờ báo của cộng đồng ở đây khi c̣n phụ trách khoảng 30 năm về trước. Tác gỉa đă mượn một tâm trạng có thực của ai đó và lẽ dĩ nhiên cũng có một phần hư cấu để tạo thành bài viết. Nhưng những tâm t́nh của nhân vật gọi là “hắn” trong bài viết chỉ mới là một mặt, c̣n một mặt nữa tích cực, kiêu dũng và oai hùng hơn mà tôi biết rơ v́ tôi và tác giả đă qua nhiều lần tâm sự, tôi có khuyến khích tác giả “thố lộ” nhưng tác giả cứ chần chờ và cuối cùng bài viết vẫn nguyên như thế. V́ thế tôi hiểu rơ “mặt khác” của nhân vật “hắn” qua câu kết luận: Tôi sẽ trở về nơi đă bỏ đi! Vào thời điểm hiện tại, người đọc có thể “lư giải” tâm t́nh của “nhân vật hắn” khác với tôi sau 30 năm vật đổi sao dời. Xin cứ tự nhiên mà tưởng tượng. Tuy nhiên bài viết có rất nhiều t́nh tiết độc đáo không thể bỏ qua.

Vũ Đăng Khuê

 

..............................

 

Đoản văn kỷ niệm những ngày cuối năm, lúc c̣n cầm bút dưới sự hướng dẫn của ông anh V.K.

...Mấy ngày hôm nay, gă ra thăm bụi cây “Lâm Mai” nhiều hơn thường lệ, gă gọi là mai rừng v́ chẳng c̣n nghĩ được cái tên nào khác. Mục đích của gă, không hẳn chỉ để chăm sóc cho nó ra hoa kịp ngày tết. Tết đối với gă chẳng c̣n ư nghĩa ǵ từ khi bước xuống chiếc thuyền bé con đi vượt biên. Vả lại những năm trước đây, khi gă chưa tới ngôi chùa này, không cần gă chăm sóc, nó vẫn ra hoa theo như lời kể của sư trụ tŕ. Gă ra vườn v́ ở đó gă thường xuyên bắt gặp ánh mắt của người phụ nữ trẻ tuổi từ ngôi nhà cất riêng cho gia đ́nh nhà sư cư ngụ. Ánh mắt lạnh băng trên khuôn mặt trắng nuốt làm gă rùng ḿnh. Gă biết đó là bà vợ trẻ của nhà sư. Gă không dám nghĩ là h́nh ảnh người phụ nữ này đă đi cả vào trong giấc ngủ của gă; gầy guộc, khi ẩn khi hiện nhưng không kém phần quyến rũ và thanh cao như một cành mai nở hoa.

*********

Từ ngày vào sống trong chùa, Khang Tử có thói quen đứng từ thư pḥng riêng phóng tầm mắt qua làn cửa kính nh́n ra ngoài khu vườn. Nàng muốn t́m sự b́nh yên nơi mỗi bụi hoa, v́ nàng biết… nàng không thể nào t́m được sự b́nh yên đó nơi thiền viện hay trước ṭa sen. Cho đến bây giờ, Khang Tử vẫn không hiểu tại sao ḿnh lại có thể chôn vùi cuộc đời son trẻ ở một nơi u tịch như cảnh chùa này. Chắc chắn không phải là v́ t́nh yêu của nàng dành cho nhà sư; nàng chưa biết yêu, phải khẳng định là như thế!

Ngay trong thời gian 4 năm ở đại học, Khang Tử chưa một lần rung động trước vẻ hào hoa của những người bạn trai, đến nỗi họ phải tặng cho nàng cái biệt danh “Băng Sơn”, nhiều người ác miệng th́ thầm rằng nàng mắc bệnh lạnh cảm.. Thế nhưng họ đâu biết, Khang Tử đang chờ một cái ǵ đó vượt trên thứ t́nh yêu b́nh thường trong xă hội xô bồ đầy bụi bặm này. Nàng muốn có một t́nh yêu như đám mây xanh vờn quanh đỉnh Phú Sĩ sơn đầy tuyết trắng… Nhưng thứ t́nh đó chưa kịp đến th́ mẹ nàng báo lại lời cầu hôn của nhà sư Thảo Trúc với một vẻ vui mừng hiếm thấy, nàng dửng dưng, rồi… nhận lời.

Trong vùng Gia cổ Xuyên này, không ai là không biết đến ngôi chùa Trúc Sơn Tự của ḍng họ Thảo Trúc. Và khi người con trai duy nhất của Sư Cụ tốt nghiệp xong Đại học Phật giáo Kinh Đô trở về thay cha lo chuyện tụng niệm ở bên ngoài, th́ các nhà có con gái ôm mộng gả con cho nhà sư trẻ đẹp trai. Không c̣n ǵ bảo đảm hơn khi về làm dâu cho một ngôi chùa nổi tiếng. Đă có chùa là phải có tiền cúng và người chết lúc nào cũng sẵn sàng giúp cho nhà sư có công ăn việc làm quanh năm, chưa kể đất đai của gịng họ để lại… Nhưng sư Thảo Trúc cũng rất kén. Mặc dù bị sư cụ thúc giục lấy vợ sớm để thấy được đời thứ ba trước khi Sư về cực lạc, ông vẫn cứ nấn ná chờ một người thích hợp. Tới lúc gặp được Khang Tử trong dịp ông tụng niệm tang cho thân phụ nàng th́ nhà sư mới thấy xao xuyến bởi sự tinh khiết toát ra từ làn da trắng trong, từ đôi mắt khuấy động, từ gương mặt thoảng nét buồn cô tử… Dường như nàng sinh ra không phải để sống ở thời đại này. Gần nàng, sư Thảo Trúc có cảm giác thời gian chạy ngược, đôi lúc sư thấy nàng lộng lẫy, kiêu sa và bí ẩn… như kiến trúc của những ngôi chùa cổ tại Kinh Đô.

Chờ nàng để tang xong ba năm, Sư Thảo Trúc ngỏ lời cầu hôn, lúc đó ông đă vào tứ tuần!

Cũng giống như một số chùa, dùng một phần tiền Phật tử cúng vào việc thiện; hàng năm sư Thảo Trúc nhận nuôi vài học sinh ngoại quốc không đủ điều kiện tài chánh theo học ở Nhật, trong đó có một thanh niên Việt Nam do hội Hồng thập tự giới thiệu. Ông có t́nh cảm đặc biệt với hắn ta v́ hoàn cảnh lạ lùng của hắn; ngoài ra hắn có những suy nghĩ thật khác với các thanh niên b́nh thường. Những suy nghĩ đó, theo ông, mang ít nhiều tính Thiền nhưng hắn th́ cho rằng, chẳng có ǵ đáng gọi cao xa. Nó chỉ phát sinh do những đụng chạm trong một xă hội cùng khổ, thương tâm mà hắn đă trải qua. Khi không biết cách nào để thoát khỏi cảnh khổ đó th́ con người phải tưởng tượng, mơ ước để được sống c̣n. “C̣n như sư…”, hắn từng nói đùa với sư, …”Sư sướng từ nhỏ nên sư muốn thuyết pháp về cái khổ th́ sư phải học, mà cái khổ th́ không nằm trong kinh điển…”.

Tên Việt Nam tị nạn đó chẳng bao giờ nói rơ cho sư Thảo Trúc biết tôn giáo của hắn. Tuy nhiên, mỗi sáng hắn vẫn dậy sớm lúc 5 giờ để tham dự buổi ngồi thiền với sư. Trong pḥng hắn, sư Thảo Trúc thấy có cuốn Lịch sử Phật Giáo và cuốn kinh thánh Thiên chúa giáo. Trong một lần đàm luận, hắn nói suy nghĩ của hắn về số phận con người như sau:

-Chắc sư có biết về khoa tử vi của Trung Quốc. Nhiều người không tin v́ theo họ, nếu mỗi người có một ngôi sao chiếu mạng th́ giải thích làm sao hiện tượng hai người cùng sinh ra trong một thời điểm mà hai số phận lại khác nhau. Theo tôi, th́ tôi tin có sự ảnh hưởng của các v́ sao đối với đời sống con người nhưng không nghĩ là có sự an bài nào đă định trước. Con người sinh ra đă có ḍng điện, tôi quan niệm đó là linh hồn. Từng phút, từng giây có hàng triệu, hàng tỉ tia bức xạ của các ngôi sao xa lạ đến trái đất. Ḍng điện con người vô t́nh hấp thụ bức xạ của ngôi sao nào là sẽ bị ảnh hưởng bởi bức xạ đó, không chỉ một mà là rất nhiều. Những làn sóng điện từ đến từ các tinh tú xa xôi và lạ lùng kia khiến cho tâm tính và khả năng con người trở nên không giống nhau; tài năng và thời vận của họ sau này cũng từ ảnh hưởng đó… V́ thế mới có người rụt rè, chậm chạp; người mạnh bạo, nhanh nhẹn, có kẻ bao dung nhưng cũng có thứ tàn ác; có thiên tài và có sự b́nh thường. Chứ có lư nào thượng đế lại bất công sinh ra một kẻ khù khờ chịu nhiều khổ đau trong khi kẻ khác chỉ gặp toàn những hạnh phúc thành công. Do đó, tôi nghĩ những nhà sáng lập tôn giáo đă hấp thụ rất nhiều sóng điện từ đặc biệt để trở thành một con người xuất chúng về tư tưởng hơn những con người b́nh thường; và nếu họ có cho ḿnh là con thượng đế th́ cũng chẳng có ǵ là ngoa v́ trong họ đă được tập trung những quyền năng vũ trụ…

Nghe xong, sư Thảo Trúc có cảm giác mấy chục năm kinh kệ của ḿnh trở thành vô nghĩa! Nhà sư hỏi hắn:

-Anh có tin ở thuyết luân hồi?

Tin chớ, nhưng chỉ một phần. V́ thường thường, ai sống qua một kiếp người, chắc chắn sẽ không c̣n muốn quay trở lại. Kiếp người chán quá! Chỉ có những người chưa thực hiện xong sứ mạng của họ, ví dụ như trường hợp của các thiên tài, mà phải chết sớm; th́ mới muốn đầu thai sang kiếp khác để làm cho xong việc mà thôi!

************

Sư Thảo Trúc đem những suy nghĩ của tên học sinh ngoại quốc kia nói với vợ trong những buổi cơm của hai người. Đám học sinh ăn riêng và thường thường ăn trước. V́ thế mà Khang Tử tự nhiên có những chú ư khác thường đến hắn ta. Nàng muốn t́m hiểu những suy nghĩ thật của hắn hơn là những ǵ mà nhà sư đă biết về hắn. Dần dần, cảm giác chờ đợi bóng dáng gă ra gốc cây mai mỗi chiều xâm chiếm tâm hồn nàng lúc nào không hay. Hôm nào hắn về học trễ, tự nhiên Kháng Tử cảm thấy bức rức, bực ḿnh về những chuyện không đâu. Đêm nằm cạnh sư Thảo Trúc mà nàng chỉ thấy gương mắt của hắn, vuông vức trầm tĩnh, thoáng chút kiêu hănh nhưng không dấu được nét hằn khổ đau. Đôi lúc gương mặt đó biến thành dăy núi trong giấc mơ nửa vời; Khang Tử thấy hắn một tay cắp lưng nàng, một tay cầm bó đuốc chạy châm lửa từng góc nhà của Trúc Sơn Tự. Chao ơi, chẳng khác ǵ tên tiểu tăng đốt chùa Kim Các Tự ngày xưa. Gương mặt của hắn bất chợt trở nên dữ tợn… :”Rồi tất cả các biểu tượng sẽ trở nên vô nghĩa, chỉ ḿnh em… ta sẽ ôm em ra biển cho dù em chỉ là một ngọn băng sơn…”

Nhiều khi Khang Tử muốn mở miệng nói chuyện thân mật với hắn như nhà sư chồng nàng vẫn làm, ngoài những câu chào hỏi lạnh lùng. Nhưng cứ đối diện với hắn là dường như có một bức màn vô h́nh ngăn chận. Vả lại không gian thường nhật giữa hai người chỉ là chiếc hành lang từ pḥng ăn dẫn lên chánh điện ngang qua pḥng sách chung.

Cho đến một buổi chiều cuối năm, Sư Thảo Trúc và đệ tử phải đi tụng niệm cho gia đ́nh một phật tử mới qua đời; người đàn bà giúp việc đă xin về quê ăn tết; mấy học sinh ngoại quốc chắc đă lên phố Thần Hộ vui chơi với những người đồng hương của họ; chỉ c̣n hắn và nàng trong khuôn viên ngôi chùa rộng bao la. Khang Tử đă chăm chú theo dơi hắn ngồi cả giờ bên gốc mai. Cuối cùng nàng lấy hết can đảm với tay chiếc áo khoác mặc hờ vào người rồi ra vườn hoa.

Khác với những lần gặp nhau trao đổi bằng tiếng chào lịch sự. Khang Tử và hắn tự nhiên cùng im lặng. Cảnh u tịch dường như đồng lơa với hai người, chỉ có tiếng xào xạc nhẹ nhẹ của gió vườn mơn trớn trên những chiếc lá khô.

Khang Tử là người lên tiếng trước, nàng kéo vạt áo sát vào người, hai tay co ro ôm trước bụng rồi ngồi xuống cạnh hắn ta:

-Tôi thấy anh ngồi bên gốc cây này khá lâu, nó có ǵ đặc biệt khiến anh phải bỏ nhiều th́ giờ cho nó quá vậy?

Hắn trả lời bằng một giọng run run; Khang Tử không ngờ là hắn cũng đang cố gắng đè nén xúc cảm lạ khi ở cạnh nàng:

-Cô không thấy nó đang chuẩn bị ra hoa. Ở nước tôi, cây mai là h́nh ảnh của người con gái; chỉ nở ít ngày trong mùa xuân rồi tàn… nó như một cô gái đẹp nhưng chết vội. Sau khi chết cũng có hồn vất vưởng chờ đợi cả năm sau để nhập lại!

-Anh nghĩ cây mai rừng này cũng có hồn của một cô gái nào đó?

-Chắc là vậy, nếu không nó chẳng bao giờ ra hoa.

-Thảo Trúc nói anh hay có những suy nghĩ lạ lùng…

Lấy can đảm hắn đưa mắt nh́n sang Khang Tử. Cái lạnh lùng mà hắn thường gặp chung quanh nàng đă biến mất từ lúc nào, thay vào đó là một vẻ nhu ḿ đầy chịu đựng. Hắn thấy nàng rất đẹp nhưng là một nét đẹp hoàn toàn không tạo ra cảm giác thèm muốn. Hắn buột miệng khi t́m ra được một h́nh ảnh để so sánh:

-Trông cô như một nhánh hoa Anh Đào.

Nói xong hắn cảm thấy xấu hổ v́ câu này mà đem khen một cô gái ở quê hương hắn th́… cải lương… vô cùng.

Nhưng Khang Tử không cho đó là một câu khách sáo. Nàng nh́n hắn:

-Anh Đào của Nhật cũng như cây Mai ở nước anh, đều tượng trưng cho người con gái; nhưng anh có biết cây Anh Đào này đang thật cô đơn lắm không?

Hắn cố giữ b́nh tĩnh nhưng từ đáy ḷng những đợt sóng ngầm bắt đầu trào dâng:

-Cô sẽ trở về cuộc sống của cô cho dù phải cô đơn, tôi có thế giới của tôi. Được nói chuyện với cô như thế này là quá hạnh phúc, nó chỉ có trong giấc mơ của tôi.

…Tôi nghĩ đă tới lúc tôi phải ra đi. Ở lại đây, ngay trong những lúc ngồi thiền với sư Thảo Trúc mà ḷng tôi mang đầy tạp niệm, toàn là những ư tưởng chinh phục cô. Sư Thảo Trúc đối với tôi quá tốt. Thà hồn tôi lang thang với một bóng h́nh c̣n hơn là phải ăn năn suốt đời ở thế giới bên kia v́ đă không ḱm chế được xác thân.

Khang Tử đă ngồi sát cạnh hắn ta từ lúc nào. Nàng đưa bàn tay giá buốt chụp lấy cánh tay rắn chắc của hắn kéo vào người ḿnh. Hắn giật nảy ḿnh vội ngă ra phía sau để thoát khỏi những ngón tay như chiếc ṿi bạch tuột của người con gái. Khang Tử ngă theo hắn, thân hai người đè lên bụi mai; hắn cảm thấy lưng bị những cành mai cứa vào một cách đau đớn. Hắn ngửi mùi hương lạ, từa tựa mùi hương tỏa ra trong đêm ở vườn mai nhà hắn…đồng thời hắn có cảm giác đang trượt chân giữa lưng chừng dốc núi, phía trên là cả tảng băng sơn đang vỡ vụn ào ào như thác đổ… chôn kín!

Sáng mồng một, sư Thảo Trúc vẫn dậy sớm để ngồi thiền đầu năm. Sư hơi làm lạ v́ gă thanh niên tị nạn không lên chánh điện ngồi với sư như mọi khi. Nghĩ hắn ta có lẽ thức đón giao thừa hơi khuya, không dậy nổi nên sư cũng chẳng bận tâm. Vả lại, sư c̣n phải lo các công việc tiếp khách thập phương đến viếng chùa. Tới chiều, vẫn không thấy bóng dáng gă, sư vội ghé qua pḥng. Trên chiếc bàn nhỏ của hắn có một lá thư gởi cho sư. Trong thư ngoài những lời cám ơn là ḍng chữ:

-Tôi sẽ trở về nơi đă bỏ đi!

Vô t́nh sư Thảo Trúc đưa mắt nh́n ra chỗ bụi mai. Những nhánh cây đă ngă nghiêng và bẹp dúm!

Huỳnh Vi