Trên tháng ngày đă qua

Vũ Đăng Khuê (Exryu Japan)

Sương mênh mông che kín lấp non xanh
Ôi cánh buồm nâu c̣n trên lớp sóng xuân
Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
Cánh nhạn vào mây thiết tha.
Lưu luyến t́nh đầu tiên

Câu hát quen thuộc phát ra từ cuốn băng ghi lại dư âm NHN-2004 như đẩy tôi trở lại thế giới của tôi, đời sống riêng tôi, 5 h́nh bóng của “Ban Thăng Long hội ngộ” trong đó có cả ḿnh đang di động trước màn h́nh đem cả dĩ văng hiện về hiện thực. Ngồi ở nhà, nhưng cứ ngỡ như đang có mặt tại Nihonkaku (Tokyo), tưởng như đang ngất ngư v́ men say, chất ngất v́ những bài hát không dứt ở hội quán một khách sạn dưới chân núi Phú Sĩ.
Những sôi nổi, lo âu, phấn khởi cùng những mừng vui trong suốt thời gian từ lúc chuẩn bị cho đến lúc ra quân đă thật sự trôi qua, nhưng tôi tin rằng sẽ c̣n măi trong tất cả chúng ta. Bồi hồi nhớ lại từng khuôn mặt thân quen, tôi quyết định xuống bút ghi lại một vài cảm tưởng cho ...đỡ sầu nhân thế. Ghi lại tất cả để mong mọi người cùng cảm nhận như ḿnh có lẽ là điều không tưởng, v́ chủ quan, v́ sức người có hạn... Xin tất cả thông cảm cho.

Vượt qua những trở ngại, lấn cấn tưởng chừng không thể suốt từ tháng 3/2003 cho đến cuối tháng 9, “cờ” mới chính thức được giao để chàng “phất”, nhưng phất làm sao? phất như thế nào lại là cả một vấn đề. Chợt nhớ lại một ngày của tháng 10 năm 2000, nhân lúc tham dự chương tŕnh nhạc tái ngộ của ban nhạc Kaguyahime sau gần 20 năm ră đám, nh́n xung quanh thấy ai cũng trạc tầm 5 bó như ḿnh cả, thấy thiên hạ say sưa ḥ hét theo từng bài hát quen thuộc của ban nhạc nổi tiếng này, ḿnh cũng “bốc” theo, cũng ḥ hét, điên cuồng không kém, cuối cùng câu “Oretachi mada wakai daze” trước khi chấm dứt đă để lại cho “chàng” nhiều ấn tượng nhất. Thế là “chàng” quyết định chọn ngay cái tên cho buổi văn nghệ Ngày Hội Ngộ 2004 là “Chúng Ta C̣n Rất Trẻ“

Xong phần chủ đề, c̣n phần nội dung? nh́n lại “gia tài” văn nghệ của xứ Phù Tang mà thấy buồn 5 phút, chẳng c̣n ai cả, mọi người đă lần lượt rủ nhau bỏ cái xứ chật hẹp này đi tứ phương. Nghĩ thấy mà thèm, nhớ lại vào những năm 1972, 1973, 1974 trong các chương tŕnh văn nghệ “Hát Trong Mùa Lá Bay với Thanh Lan, Phạm Duy”, “Cứu Trợ Nạn Lụt”, “Cứu Trợ Cô Nhi”.... nhân tài đâu mà nhiều thế.

Được vấn kế từ các Ban Tổ Chức trước: “nên nhờ anh em Bắc Cali mới thành chuyện, v́ họ có đầy đủ nhân tài vật lực”. Xong ngay, mail cho Nguyễn Từ Nguyên, ông bầu của xứ Bắc Cali đă nhanh chóng đưa ra một danh sách hùng hậu, điểm qua một lượt th́ thấy đủ mặt anh hào. Ngoài bầu Nguyên c̣n có Lê Văn Dũng, tay folksong hát nhạc Nhật nhuyễn như hồi c̣n ở Nhật, 2 sempai Lê Ngọc Thành, Nguyễn Anh Tuấn, Phước mập, Cô Ba Tokai, chị Vũ Liên Hoa, cây MC số 1 Vũ Đức Long. Có cả Phương Tú, tiếng hát số 1 của exryu 72, và “Trưng Trắc” Túy Ngọc, 2 anh thư đă góp mặt hầu hết trên các sân khấu lúc chàng c̣n “son trẻ”. Ngoài ra, c̣n có các nàng dâu của Exryu như Thanh Chi, Ngọc Lan, Quưt.... đă làm dài và phong phú thêm phần đóng góp.

C̣n miền Nam Cali thế nào? Qua “móc nối” của Liêu Bửu Khương, ban hợp ca Sandiego từng ra mắt mọi người ca khúc “Trả lại tôi tuổi trẻ” ở Toronto 2002 đă nhận lời tiếp tục mang tinh thần “tuổi trẻ” đến xứ Phù Tang đúng như chủ đề “Chúng ta c̣n rất trẻ”. Viết đến đây chợt nhớ 8 câu thơ thật hợp t́nh hợp cảnh của nhà thơ Lệ Hà, một thành viên của Ban Hợp Ca Sandiego, xin được ghi lại để mọi người cùng cảm:

Phải đó anh! chúng ta c̣n rất trẻ
Mới hôm qua ta nuôi mộng vá trời
Dẫu cho nay thế sự có tơi bời
Niềm tin vững và tim tràn nhiệt huyết
C̣n rất trẻ v́ tuổi ta cộng lại
Vẫn thua xa tuổi tác của đất trời
Ta hân hoan tha thiết lẫn đón mời
Anh, em, chị khắp nơi về hội ngộ

Gần đến ngày cuối th́ được bất ngờ thông báo sẽ có sự góp mặt của cặp uyên ương “trẻ măi không già” Trần Văn Quang-Nguyễn Thị Nhẫn. Rồi qua sự giới thiệu của Nguyễn Đoàn Hùng, một giọng ngâm, giọng ca chuyên nghiệp của miền Đông Hoa Kỳ là chị Bảo Oanh cũng đă nhận lời có mặt.
Đến đây th́ Nguyễn Bá Hỷ xuất hiện, Hỷ là một tên “majime” nhất trong nhóm tụi tôi thời đó gồm những tên chơi nhiều hơn học, chuyện ǵ Hỷ cũng chiều anh em và sẵn sàng tới “bến” nhưng lại rất ư chừng mực, không “tràn cung mây” như tôi và một số tên khác. V́ thế khi Hỷ nhận lời, tôi mừng hết lớn và yên tâm hơn bao giờ hết, Hỷ c̣n rủ thêm ông anh Đỗ Hưng và chỉ vài ngày sau sempai Hưng cho biết: đă nhờ bà hàng xóm mua hết “đồ xài” cho ngày hôm đó rồi. Sempai chu đáo quá.

Thực lực của Nhật th́ sao? Đếm đi đếm lại chả c̣n ai, chỉ c̣n sempai Dương Tuấn Kiệt, Trương Thị Hảo, mẹ cháu (Tuyết Hương) và tấm ḷng... của bố cháu. Thôi có bao nhiêu làm bấy nhiêu.
Xong phần nhân sự, chỉ c̣n phần tập dượt. “Giác ngộ” ngay từ đầu đây là buổi văn nghệ ta hát cho ḿnh nghe, nên tất cả đă đồng ḷng chấp nhận “karaoke” là tiêu chuẩn chính cho toàn buổi. Mọi người đều tự tập dượt trong tinh thần hồn ai nấy giữ, nghe nói bên Bắc Cali, ông bầu Nguyên đă tốn rất nhiều “chè cháo” cho gánh hát của ḿnh. Cám ơn ông bầu nhiều lắm. Có dịp sẽ xin đáp trả đền ơn. Mail qua mail lại khiến hộp thơ tràn ngập, vẫn không đủ, rồi điện thoại viễn liên tới tấp để điều chỉnh, để sửa đổi. Chương tŕnh thay đổi như chong chóng, Hết thêm, rồi bớt và...

Sự luyện tập, chuẩn bị triền miên đưa đến ngày tŕnh diễn, Nihonkaku 17/4/2004. Những chiếc phông được giăng lên, âm thanh được điều chỉnh. “Okusan” Trương Thị Hảo run run lo lắng:
- Lâu quá không đọc tiếng Việt, cầm giấy hát được không?
- Chơi luôn, nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ.

Ban văn nghệ với giờ tập dượt không bằng thời gian tàn một điếu thuốc đang chuẩn bị ra quân:

Sau lời chào của ban tổ chức, kampai của daisempai Đàm Quang Tuấn và tiếng “hét” vang trời của sempai Hồ Lai Phượng:
Oretachi mada wakai daze
Oretachi ojisan, obasan mada nattenai daze
Oretachi no tamashi istumade mo seishun daze th́ chương tŕnh đă diễn ra theo thứ tự:
- Quỳnh Hương (Phương Tú, Ngọc Lan, Quít)
- Linh hồn tượng đá (Lê Ngọc Thành)
- Lệ đá (Thanh Chi)
- 60 năm cuộc đời (anh Quang-chị Nhẫn)
- Chuyện hài hước (sempai Đỗ Hưng)
- Và tôi cũng yêu em (Từ Nguyên, Bá Hỷ, Lê Văn Dũng)
- Liên khúc “T́nh khúc cho em-Vũng lầy của chúng ta” (Bá Hỷ, Đ.Khuê, T.Hương)
- Anata (Cô ba Tokai Cao Thanh Vân)
- Giọt nước mắt ngà (Từ Nguyên – Túy Ngoc)
- Và con tim đă vui trở lại (Ban hợp ca Bắc Cali)
- Khúc nhạc dưới trăng, Trường làng tôi (Ban Thăng Long hội ngộ với Bá Hỷ, Đăng Khuê, Phương Tú, Trương Thị Hảo, Tuyết Hương)
- ”Bóng Người Đi” và bài thơ “Tương Tư” (chị Bảo Oanh)
- Sake to namida to otoko to onna (Từ Nguyên, Bá Hỷ, Lê Văn Dũng)
- Erimo misaki (Dương Tuấn Kiệt)
- Nagasaki wa kyo mo ame datta (Nguyễn Anh Tuấn)
- Mưa trên biển vắng (Ngọc Lan)
- Tiếng thời gian (chị Vũ Liên Hoa)
- Chuyện hài hước (Lê Hữu Phước)
- Hợp ca “Hát với tôi” (ban hợp ca Sandiego)
- Mata au hi made

Trên đây chỉ là diễn tiến của phần văn nghệ chưa kể 2 tiết mục và 2 sự kiện bất ngờ xen kẽ.
Tiết mục thứ nhất là xổ số. Sáng kiến này là của anh chị Bắc Cali muốn đóng góp thêm phần “men” cho tiệc hội ngộ. Quà trúng số do các anh chị khắp nơi “quyên góp” cũng “thơm” không kém. Các ngựi đẹp Bắc Cali chia nhau đi khắp các bàn tiệc để “ḅn” tiền thiên hạ. Kết quả nghe nói đâu cũng được cả 160,000 yen.
C̣n trời c̣n nước c̣n non
C̣n anh c̣n chị ta c̣n say sưa.

Tiết mục thứ hai là màn biểu diễn Akido của hai anh Đặng Tấn Phát và Nguyễn Văn Ân. Gọi là biểu diễn vơ thuât cho văn vẻ chứ thực ra đây là màn kịch ...câm: “Tay không dập cướp” mà anh Phát và anh Ân là vai chính. Anh Phát, ngựi tuy nhỏ nhưng nhanh như sóc và khoẻ như voi, “uy nghi” trong y phục vơ thuật đóng vai “liễu yếu đào tơ” giữa đường gặp cướp, c̣n anh Ân, đi th́ “chân nam đá chân siêu” lại thùng th́nh trong bộ áo thể thao thủ vai “quân cướp kiêm quân sàm sỡ”. Qua vài màn “chôm chỉa”, “rờ... đây, rờ... đó”, Anh Pháp “vật” anh Ân tơi tả. Màn kịch kết thúc với lời hổn hển của “quân cướp”: Ảnh... mạnh tay quá....
Sau đó là hai cuộc hội ngộ không hẹn trước.
Đại tiền bối Phạm Xuân Ngân, sang Nhật từ năm 1941 đă bất ngờ xuất hiện trước đám Kohai chỉ đáng đàn con cháu. Có lẽ quá cảm động, bác cả Ngân chỉ nói được: “Gặp các anh chị tôi vui quá, mừng quá”, “Đă lâu không nói tiếng Viêt....” rồi nghẹn lời.
Cuộc trùng phùng giữa cô giáo và học tṛ. 4 trong 6 học tṛ của cô giáo là các anh Đỗ Thông Minh, Nguyễn Văn Thanh, Bùi Chí Trung, chị Nguyễn Thị Minh Tính... đă quây quần quanh cô giáo Toda để nghe cô tỉ tê tâm sự sau gần 33 năm không gặp. Nếu không nghe phần đối thoại hoặc chỉ nh́n h́nh, chắc sẽ không biết ai là thày ai là trỏ cả, v́ có cái anh đen đen, cao cao dân Nodai trông có vẻ “đứng tuổi” hơn cô giáo nữa.

* * *
Bản nhạc cuối cùng vừa kết thúc th́ không khí hội trường như muốn vỡ tung v́ tất cả đều muốn thời gian ngừng lại, những chai bia cuối cùng được chuyền khắp:
- Xong rồi ông đi đâu?
- Bao giờ mày về? Trời ơi bao giờ mới gặp lại đây?
Mọi người tụ tập nhóm năm nhóm ba.
- Đừng về nghe ông, đợi tôi ở dưới.
- Đợi ở đâu?
- Đâu cũng được. Ngồi đại xuống lề đường nói chuyện cũng đâu có sao
- Trời ơi gặp nhau làm chi vậy?

Nhưng dù sao đi nữa cuộc vui chơi cũng phải có đoạn kết khi Nguyễn Vĩnh Trường phát biểu:
BTC chúng tôi, một BTC tập họp những Exryu nhiều thành phần khuynh hướng, xin cám ơn các anh chị đă cho chúng tôi một cơ hội để chúng tôi gặp gỡ, làm việc chung với nhau để hàn gắn lại được những ǵ đă đổ vỡ một phần tư thế kỷ trong ḷng cá nhân mỗi chúng tôi...
Chúng tôi đă ôm ấp bao ưu tư lo lắng, nhưng bây giờ, giờ phút này đây, chúng tôi có thể tuyên bố: “NHN 2004 của chúng ta đă thành công“
Xin hăy bắt tay nhau và hứa với nhau rằng:
Sẽ gặp lại tại ĐH-2006 ở Úc Châu
Tiệc tàn, mọi người lần lượt ra về. Chúng tôi chia tay nhau trong không khí ấm cúng của một mái gia đ́nh, của cái t́nh exryu bàng bạc dưới ánh đèn vàng lung linh huyền ảo. Điều khiến tôi cảm động và cảm thấy rơ ràng nhất là t́nh cảm nồng ấm mà tất cả đă dành cho nhau. Trong mịt mùng của đời sống, bao giờ chúng ta mới gặp lại nhau đây? Buồn quá. Riêng tôi sẽ vẫn giữ trái tim nồng cháy để chờ ngày tái ngộ, để cùng mang lời ca tiếng nhạc, mang ân t́nh đậm đà vun xới cho cái t́nh exryu vừa t́m thấy.
Xin cảm ơn những tiếng hát, những câu “chuyện nở như gạo rang, chuyện dai như giẻ rách, chuyện đổ bốn chân giường, chuyện long ba bức vách”, những vần thơ hội ngộ của sempai, bạn bè khắp nơi đă cho tôi được hưởng những phút giây ngập tràn hạnh phúc.
Xin cám ơn tất cả các anh chị khắp nơi đă cho tôi cơ hội cùng tham gia một chương tŕnh rất dài với đầy đủ tiết mục từ “văn” sang “vơ”. Không có biên giới giữa diễn viên và khán giả v́ phía dưói “rượu vào” th́ phía trên “lời ra”, trên sân khấu “hát” th́ ở bên dưói “bè”. Ôi vô cùng vô tận.

* * *
Đêm đó, về nhà với đầy cảm xúc, bồi hồi, tôi thiếp ngay đi trong giấc ngủ và mơ thấy h́nh như ḿnh đang ở đâu đó trên quê hương, đang bước vào một khu vườn rộng rộn ră tiếng mời chào bằng thứ tiếng Việt rất chuẩn của các cô các cậu c̣n rất trẻ trông hao hao giống như ai đó đă từng gặp.
- Bác từ đâu về thế? Xin mời bác ghi tên....
Vào trong một chút th́ thấy đầy đủ mặt đă từng gặp lúc ban chiều, trông bác nào bác nấy tươi rói, cười nói huyên thuyên, không khí vui như ngày hội. Xung quanh th́ đầy tiếng líu lo: “Mời bác ngồi đây, mời cô dùng nước...” của những cô bé xinh như mộng.
Nh́n lên bực tam cấp phía trước nghe thấy loáng thoáng tiếng ca của một nhóm người trẻ.
Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh
Muôn chim hót vang lên êm đềm
Bên trường tôi con đê bé xinh xinh
Len qua đám mây xanh nhẹ lướt
- Ai ḱa, ai thế ḱa?
Một giọng đàn ông oang oang khỏe mạnh h́nh như là Phước mập
- Hai cái tên đang đờn đó một là từ Nhật, một là từ Mỹ, c̣n con nhỏ mặc áo dài xanh dương là từ Úc, con nhỏ đứng giữa là từ Pháp về, c̣n con nhỏ đứng kế là ở Việt Nam.... Exryu nisei đó Khuê... mập..
À, th́ ra thế tôi đă hiểu, thế hệ thứ 2 của đại gia đ́nh exryu đă thay thế chúng tôi.
Mờ mờ trước mắt là một biểu ngữ được giăng ngang chạy hàng chữ
“Ngày Hội Ngộ Exryu 201....”; cố rướn ḿnh để thấy cho rơ con số cuối cùng của dăy số “201...” v́ cái đầu của ai đó đằng trước che mất th́ giật ḿnh tỉnh giấc. Tiếc hùi hụi.
Cầu mong con số cuối cùng của dăy số “201..” của tấm biểu ngữ mất phần đuôi sẽ là một con số nhỏ nhất của dăy số từ 0-9 và địa điểm sẽ là một nơi nào đó trên đất nước Việt Nam đúng với ước nguyện “thủy chung” mà Nguyễn Mỹ Tuấn đă phát biểu: ... ngày hội ngộ exryu thực sự có ư nghĩa, thực sự đoàn viên ngay trên quê hương chúng ta, khâu khởi đầu và cũng là khâu cuối cùng trong ṿng “thủy chung” của chúng ta.
Ngày đó chắc vui lắm. Tôi lại mơ:
Chân bước trên đường quê
Ḷng chan chứa t́nh quê
Lẩm cẩm đến đây cũng đă tạm đủ. Xin cả nhà tha thứ cho về một bài viết không đầu không đuôi, không nguyên tắc.
Xin ngừng bút và cám ơn tất cả đă chịu khó đọc đến ḍng chữ cuối cùng.
Vũ Đăng Khuê
Tháng 8/2004
(Exryu 72)


Bị chú : Bài đă đăng trên Đặc San NHN 2004 do anh Khuê ghi trên trang Diễn Đàn. Chia sẻ lại trên ERCT với sự đồng ư của anh Khuê