NHẬT KƯ ĐH-2006 

 

Phần 1       Phần 2      Phần 3

 
Các anh chị thân mến, 

Hôm nay đă là ngày 17/1. Đại hội Exryu tại Melbourne như vậy cũng đă xong được 1 ngày. Vậy mà anh em vẫn c̣n quyến luyến nhau, đêm nào cũng thức đến 2,3 giờ sáng, chuyện tṛ rôm rả. Có lẽ người này tưởng người kia sẽ viết mail tường thuật, cuối cùng có vẻ như ai cũng dành giữ hết khoảng thời giờ ngắn ngủi đó cho bè bạn ở cái xứ hiếu khách này.
Tối nay cũng thế, sau khi đă bỏ hết cả 1 ngày dạo chơi với nhau trên vùng phố xá có gịng sông Yarra hiền hoà, trở về nhà, mở mail, tôi vẫn chỉ thấy 1 số h́nh ảnh mới của các anh DQTuấn, DTDũng, ERCT... mà chưa thấy bài tường thuật nào trên mạng. Ngày mai BTC sẽ tiễn đưa anh em lên Sydney, có lẽ sau đó BTC mới có th́ giờ ngồi viết bài tường thuật cho các anh chị nghe chăng ? Và chắc hẳn phải là hấp dẫn.
Bây giờ, xin được mạn phép kể lại cuộc hành tŕnh của ḿnh qua trang nhật kư ghi vội, hy vọng qua đó các anh chị sẽ thấy được 1 phần nào quang cảnh và tâm t́nh lần ĐH thứ năm của chúng ta.
Xin được ghi lại theo từng đoạn tuỳ theo thơi giờ cá nhân của ḿnh. Có ǵ sai sót xin niệm t́nh bỏ qua cho.

Thanmen, vinhtruong,

...............................................


Ngày thứ nhất (15/1/2006) - Phần 1

Tôi là người cuối cùng đến Melbourne (13:00 ngày 15/01/06). Nghe nói cũng ngày hôm nay, gia đ́nh anh Trần Hữu Thạnh cũng vừa đến lúc sáng.
Lần này đi dự DH tôi bị nhiều trục trặc. Số xui sao đó mà công việc trong tháng 12, tháng 1 cứ liên miên. Rồi Visa bị trễ, may nhờ 1 anh trong BTC bảo lănh, can thiệp mới suông sẻ được. Rồi đến khi khởi hành th́ máy bay bị trễ cả hai chặng Tokyo-Sydney và Sydney-Melbourne. Đợi ở phi truờng lại bị mẻ mắt kiếng, cũng may mà c̣n tàm tạm dùng được đến hôm nay. Hơi bị xấu, nhưng không sao, " Nhất muối tiêu, nh́ Việt kiều " mà ( cái này là anh TVQuang nói ). Mà ḿnh th́ sở hữu cả hai. 
Ngoài ra cũng nhờ mấy tiếng đồng hồ đợi ở phi trường mà tôi hiểu thêm được chút nào về người Úc. Công nhận họ hiếu khách thiệt, bị 1 vài hành khách nóng t́nh to tiếng, họ cũng chỉ đáp lại " Thank you ". 
Lấy xong hành lư kư gửi, c̣n đang lúng túng th́ gặp ngay ông Bầu Phước mập. À, chắc là PHThái (Meisei-72) sợ lâu quá không nhận ra ḿnh nên nhờ "Gương mặt Meisei " ra đón đây. Ba anh em chưa kịp lên xe là chuyện đă bắt đầu nổ như bắp rang. Mới qua được 2 ngày mà P. đă thu thập được khá nhiều chuyện tếu. Tôi nghĩ, thế nào DH tối nay P. cũng sẽ cho anh em ḿnh nghe vài câu A-li-ḥ-lờ mới chế biến dành cho Exryu Châu Úc. 
PHThái cũng không thay đổi nhiều, vẫn " Hiền như Ma-sơ ", chỉ hơi mập lên một chút theo tuổi trung niên. Dâu Exryu - chị Lan bà xă của Thái cũng vẫn trẻ đẹp như 20 năm trước lúc đưa tiễn tại Narita. 20 năm vật đổi sao dời mà t́nh exryu ḿnh vẫn chẳng đổi thay. Nhớ câu nói của anh NTNguyên năm nào " Nếu trên đời này có ǵ là vĩnh cửu, th́ dó chính là T́nh Nghĩa Exryu ". 

Quẳng hành lư ở nhà Thái, chúng tôi kéo nhau sang nhà BQPhước-Kim (Tokodai-72), thưởng thức bữa cơm trễ cùng với anh chị Quang-Nhẫn ( Osakadai-68), anh chị Dũng-Lan ( Tokai-71), anh TVTân (Tokodai-70). Và, câu chuyện từ ba bốn chục năm xưa lại tiếp tục xôn xao trở về. H́nh như đây chẳng phải là Châu Úc, hôm nay đây chẳng phải là ngày DH. Mà như anh em đang ngồi quanh cái bàn Pingpong của Đông Du, hay quanh cái bàn ăn ở Komaba, Kokusai. Và thời gian như trở lại với nụ cười rạng rỡ của thuở nào, thuở mà ḷng chưa nhiều lắm cát bụi trần gian.

17:30, Chiều Melbourne mặt trời vẫn c̣n treo cao mong đợi. Sẽ bao nhiêu người tham dự nhỉ ? 30, 40, 50 hay 60 người. Đành rằng niềm vui tái ngộ không hẳn chỉ phụ thuộc vào con số đó. Nhưng sao trong ḷng vẫn mong rằng mọi người sẽ đến thật đông. 
Đường từ nhà Thái đến Hội trường rực vàng nắng hạ, có gịng sông Yarra êm ả hiền hoà. Và hội trường là một nhà hàng nằm bên bờ sông đó. Xin được khen BTC đă khéo chọn một địa điểm hữu t́nh.

(... C̣n tiếp...)

Ngày thứ nhất (15/1/2006) -  Phần 2

 Sông Yarra ! Tôi nhớ lại bài thơ thả gịng êm ả của DQTuấn " Melbourne có ǵ lạ không em ? "

  Em có t́m anh trong phố đông ?
 
Khi đêm về lửa đỏ trên sông
 
Em có c̣n hồng trên đôi má
 
Khao khát anh về sánh vai em

 Và đồng thời cũng nhớ lại ngọn lửa trong bài thơ " Có thật là em không Yarra ? " của ḿnh.

  Có thật là em không, Yarra ?
 
Sao nghe buồn hơi thở Kanda
 
Sao miên man sóng bờ Bến Hải
 
Sao vẫn mỏi ṃn nỗi cách xa

 Những canh cánh khi viết bài thơ day dứt đó giờ như đang dậy sóng ngầm. Những đài cao như ống khói, một chút nữa đây, từng giờ từng giờ, khi kim phút trở về con số 12 khởi điểm, là từ đó những ngọn lửa đốt ḷng sẽ phừng phực vụt lên. Hôm nay, rồi ngọn lửa đó sẽ đốt lên niềm ấm áp ? Hay sẽ thiêu rụi những ǵ ḿnh ôm ấp xưa nay ?

 18:00 Bầu Phước, Thái, Hoa ( Phu nhân của Thái-san - xin đính chính ) và tôi đến ghi danh tại bàn tiếp tân. Trong hội trường đă khá đông người, các anh chị chỗ này chỗ kia đang tụ lại thành từng nhóm, thỉnh thoảng lại vang ra những tràng cười thích thú. Hội trường là một nhà hàng Trung Hoa, có lẽ BTC đă bao nguyên nhà hàng cho tối nay, nên ngoài khoảng chục bàn đă sắp sẵn, phân nửa phía sau được để trống, hay là anh em định dành chỗ nhảy đầm ở đây.   

 Để đợi các anh chị đến trễ, BTC kêu gọi chụp h́nh chung. Mới đầu định là từng năm, nhưng thấy gọi từ năm 1960, 61, 62 rồi 63 mà chẳng thấy có ai nên anh DTGiang cho ư kiến là chụp chung từng thập niên, bàn đi tính lại, cuối cùng các anh chị thập niên 60 chụp chung, sau đó là 71, rồi 72. 72 của chúng tôi là Kohai chót.

 Sau phần chào hỏi mở đầu chương tŕnh, MC Dzũng đột nhiên đọc phần dạo bài thơ " Con dốc nhỏ " của tôi. Tự nhiên trong ḷng dạt dào dậy nên một niềm rung cảm. Những h́nh ảnh xưa thời đi học lăng đăng theo giọng ấm áp truyền cảm của MC Dzũng trở về... 

 " Nếu có một con dốc mà cả đời người đi hoài cũng không vượt qua được, th́ với tôi đó là 1 con dốc của Meisei. Con dốc có nhiều hoa Tanpopo vàng lăng đăng bay mỗi độ hè về. Nơi tôi đă từng 1 tuần 3 buổi lẽo đẽo theo em, để được em chỉ cho những bài nhạc cổ điển trong 1 Club guitar classic bên kia bờ thung lũng của trường.  Chưa bao giờ cả ! Chưa một ngày tôi cảm nhận được em là của tôi trong suốt 3 năm theo em đó. Chỉ hoạ hoằn đôi khi, trong tích tắc giao thoa giữa khói sương và nắng hạ,  em dựa vào tôi rung nhẹ phím đàn, để hồn tôi đổ măi theo mái tóc em dài, theo ḍng nhạc buồn rưng rức đến chơi vơi... ".

 Anh chỉ đọc đến đó, không vào phần chính là bài thơ của tôi. Bài thơ có câu kết :

  " Con dốc đó vẫn vắt ngang tâm tưởng
    Nên bao năm tôi vẫn... giữa núi đồi ".

 Tôi nhớ tôi c̣n bài thơ " Khoảng Cách " nữa, phần dạo của bài thơ này cũng nói đến một nhức nhối, đó là khoảng cách của nhau ở giữa cuộc t́nh cũng như giữa  cuộc đời, khoảng cách từ thuở sinh viên mà đến giờ vẫn chưa thu ngắn được. Có phải chăng như tôi, MC Dzũng cũng đă gửi gấm điều ǵ trong đó ? " Con dốc mà cả đời người đi hoài cũng không vượt qua được.". Khoảng cách mà hơn 30 năm rồi, h́nh như vẫn c̣n vời vợi xa xăm.

 Có một chút trục trặc kỹ thuật nên phút mặc niệm nhũng exryu quá cố đành phải dời lại phần II. Anh em vào tiệc, và tiếng cười nói, Kampai, Dzdôô... lại nổi lên loạn xạ ở các bàn. Mọi người lại đi quanh, đổi chỗ để có với nhau những tấm h́nh kỷ niệm.

 Phút mặc niệm được bắt đầu sau khi anh em đă ngà ngà đôi chút. Có phải v́ thế không mà đâu đó cũng đầy những cặp mắt đỏ hoe khi lời hát buồn của bài ca " Shourou Nagashi " vang lên sau lời đề nghị xin một phút nhớ về những người khuất bóng. Trong tĩnh lặng linh thiêng, và trong âm vang nhạc gọi hồn đó, tôi nghe như có tiếng rụng của những v́ sao xuống gịng sông Yarra thẫm một màu trời đêm huyền bí. Đó không hẳn là màu đen đặc của dầu, cũng chẳng phải màu nâu của đất. Đó là màu trời của một đêm tĩnh mịch, khi ta đứng nh́n trời với một chút hy vọng mong manh. Tên của các anh chị em hiện ra rồi nhỏ dần trên màn ảnh, c̣n sót lại là tích tắc một màu đêm. Màu của gịng sông Yarra tôi vừa nói. Những chấm trắng như những hạt mưa rơi trên màn h́nh cũng làm tôi liên tưởng đến những Shourou ( Đèn lồng hay Thuyền rơm thả trôi sông để đưa những linh hồn quá cố về lại bên kia sau những ngày Obon ) trôi trên những gịng sông nhỏ ở NB, hay những Đèn lồng Hoa sen trên sông Hương ở Huế.

Một chút buồn len lỏi khi đọc tên anh Mỹ với những dấu chấm hỏi trên phần tên họ.  " ? ? Mỹ ". Anh em tôi đă quên tên anh rồi anh Mỹ ơi. Đời người ngắn ngủi. Đă có tới hơn 30 người giă biệt chúng ta. Và thực sự c̣n bao nhiêu người nữa mà chúng ta không biết ?  Rồi lần tới này sẽ thêm những tên ai ? Tôi chợt nghe lành lạnh với ư nghĩ, biết đâu trên màn ảnh đó lại có tên ḿnh ?

 Trong DH lần tới, nếu chúng ta chuẩn bị được cả h́nh ảnh những người quá cố th́ chắc sẽ gợi nhớ được nhiều hơn BTC nhỉ. Tôi nghĩ vậy.

 Chương tŕnh văn nghệ thính pḥng thật hào hứng với những nhạc sĩ, danh ca quen thuộc : Các anh chị Quang-Nhẫn, Dũng-Lan, DTGiang, VTTNgọc, NTNguyên, NTQuang, BQPhước,...Có cả một bài thơ Đông kinh ơi và những con đường của Vũ Quyên được chị Đào tơ ngâm nữa. Thật tuyệt vời ! Và bài thơ â¡Çy càng tuyệt vời hơn khi được chúng ta nghe ở 1 ngày họp mặt để ôn nhớ chuyện xưa như thế này. Tôi thầm mơ sẽ có ngày ḿnh sẽ làm được 1 bài thơ hay như thế để được chị chọn ngâm.     

 À, trong phần này, tôi chờ măi bài hát về exryu mà anh DTGiang đă quảng cáo nhưng không hiểu sao anh đă đổi thành 1 bài hát tiếng Nhật khác. Zannen !

 Phần chuyển mục với danh hài Bầu Phước Mập với A-li-ḥ lờ trong đó có câu :

  Melbourne cùng với Sydney (Aliḥlờ),

  Đón chào thế giới (Aliḥlờ)

  Cả nhà chung vui ( Ḥ lơ hó lơ....

Là thật ấn tượng với tôi.

 Qua phần Hồng-Bạch ( Kou-haku ) th́ vui nhộn hẳn lên, MC Dzũng bắt cóc chị Đào Tơ và anh NĐôn Hùng làm trưởng nhóm và phân chia 2 nhóm cổ động. Đây là ư tưởng mới trong văn nghệ Đại hội đă giúp mọi người tham gia trực tiếp vào chương tŕnh. Sempai Đào Tơ " ăn hiếp " Kohai ND Hùng chọn hết người tài về phe Hồng. Thêm vào đó 2 sempai nữ DTơ và chị Dung (Giang) luôn trấn áp cổ động viên phe Bạch bằng những cái kư đầu Kohai nên phe Bạch đành phải dùng kế cuối cùng là " năn nỉ trọng tài ". Không biết có phải v́ thế không mà kết quả cuối cùng là 2 phe bằng điểm. À phải nói thêm là h́nh như 3 trọng tài này, chị Ngọc ( Phu nhân anh TVHùng ), chị Etsuko ( Phu nhân anh TTDanh ), chị Kim Phụng ( Phu nhân anh DTDũng) đă cũng có phần thiên vị khi chấm cho chị Marry Chánh ( exryu Canada ) và chị Diệu ( Phu nhân anh Nguyên ) được cả 2 giải Ăn mặc đẹp, trong khi đúng ra là có 1 giải nữ, 1 giải nam. Tóm lại tôi thấy lần DH này các phe nữ " trấn áp " phe nam nhiều quá. Mà cầu cứu các Sempai Nam th́ chỉ nhận được câu trả lời thôi mà một sự nhịn chín sự lành . May là ở đây chứ, các cậu chưa thấy các chị ấy " trấn lột " các anh khi ở nhà đâu... Hết biết !

 Phần bầu chọn địa phương tổ chức DH được tuyên bố nhất là Pháp, nh́ là VN... Chị VTTNgọc đă đại diện exryu France lên giới thiệu quảng cáo về Paris, về exryu Pháp và đề nghị mọi người suy nghĩ là lần tới sẽ không đợi đến 2008 mà nên tổ chức vào khoảng tháng 5 đến tháng 8 / 2007. Một đề nghị hay, v́ nếu không như thế chắc chúng ta sẽ khó giáp ṿng để trở lại thăm Úc Châu lần nữa. Tôi nghĩ vậy.

 ( C̣n tiếp... )  

Các anh chị thân mến,

 Tôi đă về đến Tokyo sau khi được các anh chị Sydney đón tiếp trong thân t́nh và nồng hậu.

 Qua đến Úc lần này, tôi mới hiểu được rằng những dị biệt ( xin dùng chữ của anh TTDanh ) không nhiều như tôi vẫn tưởng. Cũng có sự bất đồng hoặc không hợp nhau giữa các cá nhân, nhưng không hẳn đó là dị biệt. Và những dị biệt nếu có đó, cũng không hẳn là không thể vượt qua.

 Tôi viết những ḍng này trong niềm tin và hy vọng là Đại Hội Paris sẽ chứng minh cho những điều chúng ta tin là đúng.

 Thanmen, vinhtruong,

* * * * *

NHẬT KƯ DH-2006

Ngày thứ nhất (15/1/2006)  Phần 3

 Tôi quên mất là phần đấu giá trước hay sau phần công bố kết quả tuyển chọn nơi tổ chức DH-2008. Nhưng phần này cũng nhộn nhịp không kém. Có thể chỉ không vui với một số Daisempai bị Kohai ép giá phải mua cao thôi. ( H́, h́...). 

 Theo tôi nghĩ, đấu giá là mục để các mạnh thường quân có dịp ủng hộ cho quĩ DH, nhưng đấu giá cũng nên là nơi để các Kohai Ijiwaru các Daisempai, trả lại những " mối hận " ( đùa tí ) ngày xưa đă bị Daisempai bắt học hành, bắt phạt v́ không nghe lời lúc mới qua ( Kinh nghiệm này rơ nhất là ở Đông Du ). Và làm sao cho các Daisempai dẫu nhăn nhó, dẫu bị các bà chị đi theo bấu véo cũng ráng phải mỉm cười móc hầu bao ra ủng hộ. Về những chuyện ngày xưa chưa biết ǵ, bị Sempai Ijiwaru rồi đem ra chọc ghẹo, như chuyện đi Ofuro phải mang theo Passport và giấy khám sức khoẻ, hay mang xà bông rửa chén đi gội đầu... Tôi được nghe nhiều chuyện cười ngộ nghĩnh cho cái khờ dại của Kohai chúng tôi. Nhưng thôi xin miễn kể.

 Cũng nên nói thêm rằng, ai đó đă bảo exryu xứ Úc hiền, chỉ biết sáng xách ô đi tối xách về nhỉ. Không có chuyện đó đâu ! Bằng chứng là chỉ có 1 tờ giấy gói quà mà anh chị TVHùng phải đấu giá thêm mấy chục $A sau khi đă mua được 1 b́nh hoa ( quà của exryu Nhật Bản ) để tặng anh chị GiangĐung. Và món tiền vài ngàn Yen dư lại từ ngân sách làm DVD của DH-2004, được NMTuấn mua 1 bức tượng gỗ h́nh thù kỳ quái kiểu Picasso, tên gọi là Mẹ Bồng Con ( Thiệt không đó ? 2 ông Kohai-72 Phước - Tuấn ) đă bán được giá khá cao để anh DT Giang tặng anh chị TVHùng. Và cũng chỉ với 2 chai rượu " Nhất dạ Lục giao Sinh ngũ tử ", BQPhước đă bán được hơn trăm $A để xung quỹ DH. Tiếc là BTC đă không chuẩn bị thêm nhiều món quà có giá trị nhỏ để nhiều người có thể mua tặng nhau và ủng hộ Có lẽ lần tới BTC-2008 nên rút kinh nghiệm này. Tôi nghĩ chúng ta nên tích cực để đấu giá trở thành 1 " cơ hội " để các Sempai mua quà tặng nhau ( hay tặng Kohai cũng được ) đồng thời ủng hộ cho quỹ DH. ( H́, h́ ).

 Bế mạc :  Cuộc vui nào rồi cũng có lúc phải chia tay. Dẫu anh em c̣n muốn kéo dài hơn nữa phút giây hàn huyên tâm sự. Chẳng ai muốn ca bài " Mata Au Hi Made " quen thuộc đó. Một năm rưỡi nữa h́nh như quá xa xôi.

 Nhưng rồi cũng đến lúc anh TTDanh, đại diện BTC phải lên đọc lời bế mạc. Anh nói ngắn gọn, nhưng tôi nghe âm hưởng đó vang vọng măi trong ḿnh.

 Anh đă thay mặt tất cả exryu trên thế giới, thay mặt những người c̣n thiết tha với tinh thần thân hữu exryu, những người không xem dị biệt trong cuộc đời là quan trọng, để cảm tạ những anh em đă tham gia ngày DH-2006 này. Chữ " Dị biệt " của anh làm tôi nhớ lại bài thơ Khoảng Cách của tôi. Giờ lục lại phần dạo đầu bài thơ tôi đă viết trước ngày DH-2004 đó, tôi nghe như có âm vang " Dị Biệt " đó trong thơ tôi :

  " Hai mươi tám năm (75-03), một thời gian quả là dài với cuộc đời ngắn ngủi. Ấy thế mà đôi khi người ta vẫn cảm thấy c̣n chưa đủ để quên hẳn một chuyện t́nh. Hoặc chưa đủ để thu ngắn một Khoảng Cách. Khoảng Cách chênh lệch luôn có sẵn dưới nhiều h́nh thức giữa cuộc đời. ".

 Phần cuối bài thơ đó như sau :

 ...

  Rồi cứ thế ân t́nh ḿnh trôi nổi
 
Tim chênh vênh khắc khoải nỗi mong chờ
 
Mộng công hầu theo măi vẫn thờ ơ
 
Nên nào dám mơ bến bờ hạnh phúc

  Đêm hôm qua hương xưa reo trong ngực
 
Báo tin em mùa xuân tới sẽ về
 
Anh ngỡ ngàng thức tỉnh giấc hoang mê
 
Hong mười ngón đếm đốt dài đốt ngắn

  Hai mươi tám ! Đủ đầy năm khuất ẩn
 
Đường chỉ xưa rối rắm chẳng đổi thay
 
Những ngă ba chằng chịt khắp bàn tay
 
Anh biết đứng chỗ nào ? Ngày tái ngộ

 Vâng, tôi đă khó khăn t́m cho ḿnh một chỗ đứng trong Ngày hội ngộ 2004 đó. Đứng chỗ nào để tim hết chênh vênh ?

 Lần này th́ anh Danh đă nói thẳng đến những dị biệt chính kiến, địa phương, tôn giáo... Và có phải v́ số người tham dự ít hơn mọi lần mà anh đă không công nhận là DH-2006 đă thành công. Anh nhắc đến sự tự nguyện, t́nh thân hữu của exryu toàn cầu. Và qua lời anh, tôi nghe như có niềm mong mỏi của BTC-2006 là : Hăy gắng vượt qua " những dị biệt, những khó khăn và phiền toái của đời sống hàng ngày mà ngồi lại với nhau " ( TTDanh ). Và có phải để vượt qua chính ḿnh, anh và BQPhước đă quyết định lên dự Ngày chào đón exryu toàn cầu do các anh chị Sydney tổ chức 21/1, cũng như ngày họp mặt ở nhà anh Bông  20/1. Tôi hy vọng những ngày gặp gỡ ở Sydney này sẽ thật vui thật đông để niềm hy vọng của BTC-2006, cũng chính là hy vọng của exryu toàn cầu, sớm được đạt tới.

 Tôi muốn bày tỏ sự cảm thông với anh Danh và cũng mong anh thông cảm bởi tôi cũng đă là người đọc bài diễn văn bế mạc NHN-2004. Và cũng bởi tôi là người đă góp phần vào những " Dị Biệt " anh nhắc đến hôm nay.

 Tuy nhiên, khác anh, tôi không nghĩ là DH-2006 không thành công. Xin trích dẫn lời phát biểu của 1 Daisempai : " Trước đây, tôi đă dự 3 lần DH, nhưng chưa lần nào vui như lần này, kể cả lần thăm lại Tokyo ". Tôi nghĩ có nhiều người đồng t́nh với cảm nhận này. Ít nhất ở Tokyo, chúng tôi đă không làm được việc đưa các anh chị gần nhau đến thế. Có lẽ cái để chúng ta đạt được điều này chính là sự tận tuỵ hết ḿnh của BTC-2006 và ḷng hiếu khách của các anh chị Úc Châu. Cũng xin nhắc lại là chưa đêm nào tôi được ngủ trước 2 giờ và sáng nào cũng dậy trước 7 giờ với ly cà phê pha sẵn chờ đợi  của chủ nhà.  

 Chương tŕnh Hồng - Bạch đă giúp mọi người cùng tích cực tham gia vào 1 tṛ chơi thích thú, h́nh như tất cả đă xoá bỏ ranh giới để trở thành những xóm nhà lá quậy tưng bừng. Khoảnh khắc đó h́nh như không có chỗ để nói chuyện riêng tư, không có người biểu diễn cho người thưởng ngoạn. Bởi bất cứ ai cũng có thể bị bắt cóc bất tử bởi 2 trưởng nhóm Hồng Bạch chị Đào Tơ và anh NDHùng.

 Phút mặc niệm những exryu quá cố và bản nhạc buồn Shourou Nagashi đă nhắc nhở rằng chúng ta chẳng c̣n nhiều ngày tháng để cho nhau. Một Sempai ( H́nh như anh Cang ) đă phát biểu  : " Chúng ta đă rất xa điểm khởi hành và rất gần điểm chấm dứt " và gửi lời mong mỏi : " Những lần gặp gỡ tới sẽ ngày càng đông đảo hơn ".

 Chúng ta đă bắt đầu DH-2006 bằng những ngày không vui vẻ, tưởng chừng như quyền tổ chức đă phải gửi trả lại cho Tokyo. Nhưng rồi chúng ta đă tiếp tục đi được con đường dang dở đó bằng sự nỗ lực của BTC và của rất nhiều người. Đành rằng chúng ta vẫn c̣n phải đi tiếp tục để một ngày nào đó có thể " Vượt qua những dị biệt, những khó khăn và phiền toái của đời sống hàng ngày mà ngồi lại với nhau " như anh TTDanh và BTC-2006 mong mỏi.

 Xin được kết thúc Nhật kư DH-2006 ngày đầu tiên này ở đây với lời mong mỏi đó.

 Xin cám ơn các anh chị đă bỏ th́ giờ đọc bài viết quá dài này.

 Xin chúc Đại Hội  Paris thành công.

Thân mến kính chào,

 vinhtruong,