Trang đặc biệt Tưởng nhớ

Exryu Nguyễn Châu (Manabu Kubota)

( 20 tháng 5 năm 1945  -  9 tháng 8 năm 2018  )

       

Những hàng chia tay của gia đ́nh Exryu

 

Vô cùng thương tiếc báo tin

Anh NGUYỄN CHÂU - Exryu 64, Todai

Đă từ trần tại Tokyo, Nhật Bản ngày 9 tháng 8 năm 2018, hưởng thọ 74 tuổi.

Thành thật chia buồn cùng chị Kyomi và toàn thể tang quyến.

Nguyện xin hương linh anh Châu sớm văng sanh về cơi tịnh độ

Anh em Exryu Cuối Tuần

http://www.ERCT.com

 

 

From: Bùi Chí Trung (Japan)

突然の訃報に悲しく思います。

ご親族の皆さまに心からお悔やみを申し上げます。

Xin thanh that chia buon cung tang quyen anh Nguyen Chau va xin cau nguyen Huong Hon Anh Chau som tieu dieu Mien Cuc Lac.

Bui Chi Trung

 

From: Đào Hữu Dũng (Japan)

NHỚ ANH NGUYỄN CHÂU

Tôi được tin anh em ở Nhật báo hung tin là anh Nguyễn Châu (1945-2018) đã ra đi. Dù không dám kể mình vào số bạn bè thân thiết của anh, tôi thật bồi hồi xúc động và không dám tin điều ấy là sự thật. Lần gặp nhau cuối cùng đã trên 5 năm, lúc ấy tôi thấy anh thật khỏe mạnh, nói chuyện vui vẻ hóm hỉnh. Anh vẫn gầy như hồi ở lứa tuổi 20 nhưng theo tôi thì những người gầy mới sống lâu và cứ nghĩ rằng có ra đi thì những đứa mập mạp như mình sẽ đi trước anh thôi. Nào ngờ!

Tôi với anh Châu có một chút “nhân duyên”. Tôi và anh cùng chọn ngành Giáo Dục khi xin du học Nhật Bản khóa năm 1964. Anh được chọn đi chính thức và tôi dự khuyết. Dự khuyết thì, ôi thôi, nó đồng nghĩa với... lọt sổ. Không biết về sau, trong những lần tuyển chọn, người ta còn phân chia hai đẳng cấp oái oăm này hay không. Tôi đã đi học Nhật ngữ ở Tổng Nha kế hoạch 2 tuần và ôm ấp nhiều hy vọng để sau đó ngả ngữa, lủi thủi ra về trên con đường Sài Gòn một chiều nắng quái, bên cạnh hai bạn khác cùng chung cảnh ngộ. Nói vui thôi nhưng hỏi có khác nào cảnh King Kazu bị Huấn luyện viên Okada Takeshi mời ra khỏi đội hình World Cup!

Nhưng tôi không phải đợi lâu vì sau khi ép xác học hành suốt một năm trời và thử thời vận thêm lần nữa, tôi đã may mắn theo chân các anh chị sang Nhật với các bạn khóa 1965. Tôi cũng không buồn lâu vì tôi nhận ngay ra rằng anh Châu – người “rival” bất đắc dĩ (vì cả anh và tôi nào có muốn) của mình - là một sinh viên thông minh, học nổi tiếng ở ngoài Huế và cũng là một nhân cách đáng trân quí. Cũng vì chút “nhân duyên” đó mà khi gặp nhau ở Komaba năm 1965 (lúc đó anh đang thu xếp chuyển xuống Chiba để theo ngành khoa học), dù chưa hề gặp mặt, anh đã ân cần tiếp đón tôi như một người bạn quen biết lâu ngày.

Tôi làm sao quên được âm sắc Quảng Trị nhẹ nhàng vì có pha chất Huế trong tiếng nói, dáng người mảnh khảnh, cao ráo trắng trẻo với nụ cười hồn nhiên của anh trong lần gặp gỡ đầu tiên ấy. Anh vui vẻ trao lại cho tôi những kinh nghiệm học Nhật ngữ, đường đi nước bước ở trường Gaigo, nơi anh đã trải qua và tôi sắp đưa chân vào. Anh cũng chỉ dẫn tôi nếu học Kanji nên mua quyển Vaccari màu hồng vì in chữ to, giải thích giản dị, hợp với người khai tâm hơn là quyển Nelson màu đỏ tuy phong phú nhưng sẽ làm cho dân mới học vỡ lòng bị tẩu hỏa nhập ma, giá nó lại đắt trên 5 lần. Đặc biệt anh dành thời giờ để dạy tôi cách thắt cà vạt, một kiểu đơn và một kiểu kép. Tay anh thoăn thoắt, chỉ vẻ gảy gọn, đúng là con người khoa học. Anh bắt chú “học trò” ngố dượt đi dượt lại nhiều lần. Thế nhưng anh Châu ơi, đứa học trò nhà quê đến từ cao nguyên miền Trung là tôi lại quá biếng nhác và vụng về, đến nay chỉ còn nhớ mỗi kiểu thắt đơn mà sư phụ đã tâm truyền.

Bẵng đi rất lâu, anh xuống Chiba, “đi trường” rồi ra nhà ngoài, tôi không còn gặp anh nữa hay chỉ nhìn thấy loáng thoáng đâu đó trong những kỳ họp hành của Hội Sinh Viên (mà chưa chắc anh đã có mặt). Rồi năm 1970, tôi cũng theo con đường định mệnh của mình, lưu lạc qua bên Pháp. Vào năm 2008, nếu không có anh Nguyễn Văn Chuyển rủ rê thì chẳng có cơ hội gặp lại anh trong một quán ăn ở Tokyo sau 43 năm xa cách. Tôi nhớ rõ ngày tháng vì chỉ 2 tuần sau buổi hội ngộ đó, anh Chuyển - người bạn quí của chúng ta - đã đột ngột qua đời.

Biết tôi có dịch thuật chút đỉnh để mua vui và san sẻ cho người chung quanh, có lần anh khuyên tôi nên dịch cuốn hồi ký của ông Tsutsumi Seiji (1927-2013), chủ tịch tập đoàn bán lẻ Seibu, một tiến sĩ kinh tế, doanh nhân siêu thành đạt và cũng là nhà văn hóa đa tài (làm thơ, viết tiểu thuyết, tùy bút, hồi ký, hội trưởng Pen Club). Trong hồi ký ấy, ông đã nhắc đến cuộc đời ngoại hạng của mình và chia sẻ những kinh nghiệm sống quí giá. Tôi nghĩ là anh bị lôi cuốn bởi nhân vật này và biết đâu ông ta chẳng là mẫu người lý tưởng của anh. Thế nhưng khi ra hiệu sách tìm để xem thử thì tôi mới thấy nó, eo ôi, là một quyển sách dày 2 tập gần tới ngàn trang, dù là khổ bỏ túi, vượt khỏi sức lực và thời gian của tôi, nên đã vội chào thua.

Tôi được biết tên Nhật của anh là Kubota Manabu. Manabu có nghĩa là Học phải không ạ? Thế thì cái tên ấy thật hợp với con người yêu chuộng học vấn như anh. Anh đã có học vị cao nhất trong ngành Hóa học Thủy tinh ở một đại học tên tuổi. Anh học giỏi mà hành cũng giỏi vì đã làm việc cho đến tuổi hưu ở hãng Hoya, đại xí nghiệp chuyên về pha lê và thủy tinh. Sau khi ra trường và sau khi về hưu, anh không rời các phòng nghiên cứu và trường đại học, khi thì học hỏi chuyên sâu, khi thì truyền thụ kiến thức cho thế hệ trẻ của Nhật Bản. Trước 1975 và sau này, dù theo đường chính thức (trước) hay thiện nguyện (sau), anh đều muốn có dịp về quê hương làm việc nhưng hoàn cảnh khách quan đã khiến cho những ước nguyện đó không thành. Không biết anh đã nghĩ gì và cảm thấy thế nào nhưng đối với tôi thì đó là một điều vô cùng đáng tiếc cho giới trẻ Việt Nam mình, khi nhìn lại sở học chuyên môn, kinh nghiệm thực tiễn cũng như sự am tường về văn hóa và xã hội Nhật Bản của anh.

Những năm sau này, bặt tin nhau, tôi không biết anh làm gì, đâu ngờ anh lâm bệnh ngặt nghèo như vậy. Là một người từ năm năm này cũng phải đương đầu với cùng một chứng nan y, cuộc sống như được sở nhập cư gia hạn từng tháng một, tôi rất thông cảm sự im hơi lặng tiếng của anh. Chắc anh phải đau đớn lắm nhưng không muốn nói ra để “phiền” đến các bạn và người thân. Chớ đâu như tôi chưa gì đã la toáng lên.

Ngày 18 tháng 8 tới đây, tôi đã hẹn với các anh chị ở Tokyo lên thắp nén hương cho anh và chia buồn với chị Kiyomi và hai cháu. Tôi cũng sẽ thăm ngôi vườn rộng của gia đình anh ở địa điểm có cái tên rất nên thơ là Ôme (Thanh Mai) trên đường vào khu du lịch Okutama ấy. Tôi nhớ anh có lần nói: “Vườn nhà tôi rộng lắm. Chăm chút cây cỏ, chặt cành, quét lá, tưới cây, cũng đủ hết ngày giờ”.

Vĩnh biệt Nguyễn Châu, vĩnh biệt Kubota Manabu. Xin anh hãy đánh một giấc trưa ngon lành để chiều nay còn ra thăm vườn rồi tối về chong đèn đọc sách.

Đào Hữu Dũng

Chiba ngày 16 tháng 8 năm 2018

TB: Xin lỗi anh Châu và các anh chị, vì muốn nhắc lại đôi chút kỷ niệm với anh mà tôi đã quá dài dòng về cái thằng tôi đáng ghét.

 

From: Dương Văn Quả (Japan)

T/g anh em

Cám ơn anh Sơn, anh Kha, anh Tân đă thông tin cho biết. Hiện nay đang ở VN nên không thể tham dự được.

Có thể tháng 9 có dịp về Huế, anh em cho biết địa chỉ, tôi sẽ t́m cách ghé thăm gia đ́nh anh Nguyễn Châu.

Anh Nguyễn Châu là một người rất dễ mến, có mấy lần gặp anh cùng với anh Chuyển, anh Kha. Rất ấn tượng về anh, khi trao đổi câu chuyện bao giờ anh Châu cũng rất nhiệt t́nh, đem hết t́nh cảm và trí tuệ của ḿnh để trao đổi, giúp đỡ nhiều ư kiến rất thiết thực, thuyết phục người nghe. Rất tiếc từ khi anh Chuyển mất, không c̣n có dịp gặp lại anh Châu.

Tập thể anh em ta đang từ từ khép lại quá khứ, từng bước theo thời gian, từng chiếc lá ĺa cành, nhưng tương lai vẫn chưa rơ nét.

Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như rong, như rêu đóng trong biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như cây sao đêm lóng lánh giọt sầu.

Ôi!

Mỗi ngày như mọi ngày, không thấy đổi thay!

(Trích đoạn bài hát Có những niềm riêng)

DVQua

 

From : Đào Tơ – Exryu USA

Anh Nguyễn Châu, và tiếng vang của thầm lặng

Thứ sáu, 10 tháng 4, năm 1964, tám đứa chúng tôi đáp chuyến máy bay Air France từ Tân Sơn Nhất đến Haneda, Tokyo, sau khi ghé phi trường Manila. Có rất nhiều các anh chị sempai đến đón chúng tôi, mà đến giờ này, sau hơn nửa thế kỹ, tôi vẫn c̣n có thể kể ra được tên.

Trong tám đứa chúng tôi, 3 nữ: Mai Huệ Hường, Nguyễn thị Thẩn, và tôi, cùng 5 nam: Nguyễn Châu, Hồ văn Chương, Lê Mộng Cường, Phạm Mạnh Kha, và Phạm văn Sang, hiện nay chỉ c̣n lại 5. Sự ra đi quá sớm của Hường và sự ra đi không ai hay biết của Chương mấy thập niên trước đă xoáy vào tim tôi niềm đau mănh liệt, sắc nhọn, một phần có lẽ v́ khi ta c̣n trẻ, tât cả cảm xúc đều mang cường độ thật cao. Tôi đă tin rằng, cảm xúc rồi sẽ theo tỷ lệ nghịch của tuổi đời chồng chất mà nhẹ bớt đi. Nhưng không, tin ra đi vĩnh viễn của anh Châu đang hằn trong tôi một nỗi bàng hoàng trống vắng mênh mông mà tôi không nghĩ ḿnh c̣n có thể cảm được. Tôi bèn giở album cũ để t́m lại h́nh ảnh của anh Châu, th́ mới biết, chao ôi, trong album của tất cả thời du học, mặc dù cùng năm, tôi chỉ t́m được một vài bức ảnh trắng đen chụp vào tối hôm 10 tháng 4, 1964, ở phi trường Haneda, là h́nh duy nhất có anh Châu trong đó. Tôi cũng không thể nhớ nổi là sau khi ra trường, tôi đă gặp anh Châu được bao nhiêu lần.

Dù vậy, tôi vẫn nhớ rơ mồn một gương mặt điềm đạm, với nu cười thật hiền luôn phảng phất nét e thẹn cố hữu của anh. Nhưng trí nhớ của tôi về anh ngừng ngay tại đây. Tôi không nhớ cả tiếng nói của anh, dù trong tôi vẫn c̣n cái ấn tượng đầu tiên về giọng nói nhẹ nhưng đặc Huế của anh. Lư do thật dễ hiểu: tôi không thể đếm hết 5 đầu ngón tay số lần tôi được tṛ chuyện với anh. Trí nhớ về anh đă èo uôt như thế, nói ǵ đến kỷ niệm tôi có được với anh trong, ... bao nhiêu năm cùng trường, cùng lớp, cùng cư xá nhỉ? Nhưng, những ǵ đặc biêt, khác với, hay ngoài dự đoán thông thường về anh th́ tôi c̣n nhớ rơ.

Lần giở từng trang kư ức, đầu tiên, sự kiện nổi bật nhất là việc anh đổi ngành học sau 1 năm học Nhật ngữ. Thuở đó, sinh viên học bổng của bộ Quốc Gia Giáo Dục Nhật (Mombusho) phải ghi rơ ràng ngành ḿnh muốn theo đuổi ngay trong đơn xin học bổng. Đây là yếu tố rất quan trong trọng quyết định sinh viên nào được chọn. Do đó, khi sang đến Nhật, việc xin đổi ngành học là một điều cực kỳ khó thực hiện. Vậy mà, bằng cách nào, là một người rất thầm lặng, ôn ḥa, không có vẻ ǵ quyết liệt, anh Châu đă làm được điều hy hữu này. Tôi không nhớ anh đă chọn ngành ǵ khi dến Nhật, chỉ nhớ ngành đó thuộc về "Bun Ka Kei, nên năm đầu tiên anh đă học Nhật ngữ ở Ryugakusei Katei thuộc Tokyo Gaikokugo Daigaku, chứ không phải ở Chiba Daigaku như các sinh viên thuộc "Li Ka Kei". Năm kế đó, sau khi đổi sang ngành Hóa Học, anh bắt đầu năm thứ hai trong chương tŕnh Nihongo và Kyoyo Ka Tei ở Ryu Gakusei Bu của Chiba Daigaku, nên tôi đă có dịp học chung với anh một số lớp trong năm chót, trước khi xong chương tŕnh hai năm ở đó. Tôi nhớ là trong khoảng thời gian này, tôi ít khi nào dám gợi chuyện với anh, v́ anh thầm lặng quá, gieo cho tôi cảm tưởng anh chỉ muốn người chung quanh để anh yên, nhất là đối với đám con gái như tôi, thiếu hẵn tiêu chuẩn yểu điệu thục nữ của một cô gái ... Huế, chẳng hạn!

Điều thứ hai là, như tất cả những ai có dịp tiếp xúc với anh đă nhận xét, anh Châu rất rất ư ít nói, mà mỗi lần nói th́ lại nói thật nhẹ, thật nhỏ giọng. Có lẽ v́ thế mà, tuy về sau th́ ai cũng biết, nhưng phải đợi đến lúc anh đứng thứ nh́ trong kỳ thi Sanko Shiken (kỳ thi kết thúc chương tŕnh Nihongo và Kyoyo Ka Tei, tương đương với Mombusho Shiken) và vào Tokyo Daigaku th́ mọi người mới cảm nhận được cái ưu tú siêu việt của anh. Anh đă vào chương tŕnh Nihongo và Kyoyo Ka Tei của Chiba Daigaku trễ hơn mọi sinh viên khác đến một năm, anh lại quá thầm lăng kín đáo, khác với đặc tính thường t́m thấy ở các sinh viên xuất sắc khác trong lớp, nên việc anh đạt được kết quả cao như vậy đă là một "tiếng vang" bất ngờ và lư thú cho cả Ryu Gakusei Bu lúc bấy giờ, không chỉ riêng năm chúng tôi, và không chỉ riêng sinh viên Việt Nam.

Học giỏi hay thông minh đều tuyệt đối không phải là ưu điểm đáng kể hay đáng nhớ nhất khi chúng ta nghĩ về hay nhắc đến một người nào, thân hay không thân. Nhưng chúng ta không thể không nghĩ đến ưu điểm này khi nghĩ về anh Châu. Bản tính thầm lặng và rất mực khiêm tốn đến độ dường như anh cố t́nh muốn giấu kín cái thông minh của ḿnh, đă ngẫu nhiên làm cho sự thông minh của anh muôn phần đậm nét hơn trong mắt mọi người. Với lối suy luận này, tôi tin là chính nét thầm lặng là nguồn cội sâu xa khiến sự ra đi của anh cuộn lên trong tâm khảm tôi một trống vắng bất thường, một tiếc thương da diết dù ngay cả một kỷ niệm với anh, tôi cũng không thể nào t́m thấy nổi.

Anh Châu ơi, anh sẽ yên vui nơi chốn vĩnh hằng, sau khi quẳng đi cơi tạm trần gian, anh nhé. Từ chỗ xa xôi này, tôi, người cùng một chuyến sang Nhật với anh, xin đốt nén hương ḷng tưởng niệm anh, một exryu thầm lặng nhất mà tôi được biết.

Đào Tơ

 

From: Tôn Thất Phương (Úc Châu)

Anh Châu,

Sáng nay, ở đây là chủ nhật, được tin anh ra đi... Lâu ngày không được tin nhau, hôm nay được tin lại là tin buồn. Th́ cuộc sống vẫn là bận bịu, thỉnh thoảng ḿnh vẫn nghĩ về nhau nhưng chẳng biết t́m nhau để hỏi thăm nhau!

Vẫn nhớ anh là một người sempai nho nhă, vui tính, với nụ cười thật hiền lành những khi mọi người trêu chọc anh. Anh thuê nhà trọ ở ngoài nhưng thỉnh thoảng vẫn vào cư xá Komaba chơi, không biết có lần nào đó mà anh kể chuyện đến lúc đă phải trả tiền trọ cho bà chủ nhà. Anh em bu vào trêu chọc, bảo “trên đời này th́ ai cũng biết là nợ áo cơm phải trả đến h́nh hài, anh chỉ trả tiền thôi sao mà anh ốm dữ vậy?” Anh cười hiền lành...

Thôi anh đi, sao mà biết được có thế giới bên kia hay không để có thể hẹn gặp nhau lại. Vẫn nhớ nụ cười hiền lành của anh măi. Lần cuối cũng gặp nhau h́nh như vào khoảng 1980 hay 1981 ǵ đó, rồi th́ mỗi đứa một ngă, “đời lênh đênh sóng vỗ, buồn vui hững hờ...”.

Biết là anh không c̣n đọc được nữa, nhưng cũng đôi gịng lưu luyến về anh để chia xẻ với những bạn bè c̣n nhớ đến anh. Chị Kiyomi chắc cũng không đọc được tiếng Việt.

Phương (Canberra)

 

From : Nguyễn thị Thẩn (Exryu Canada)

Vô cùng thương tiếc Anh Châu và xin thành thật chia buồn cùng chi Kiyomi và tang quyến.

Anh Châu và tôi cùng học Nhật ngữ ở Tokyo Gai koku go Daigaku. Anh Châu là người kín đáo thành tôi chỉ biết Anh hiền hòa, đi đứng ăn nói nhỏ nhẹ và học rất giởi, nhất là giỏi Kanji, nhưng ai hỏi thì nói chớ Anh Châu không khoe khoang.

Biết nói sao khi hung tín đến như vầy. Tôi xin cầu nguyện linh hồn Anh an vui nơi miền cực lạc.

Nguyễn thị Thẩn (Toronto)

 

From : Lê Thị Hàn (Exryu USA)

Rất tiếc thương sự ra di của người bạn thông minh nhưng rất ít lời..

Như chị Thẩn viết, anh Châu rất giỏi Hán Tự. Một lấn có người bạn mới sang Tokyo, anh Châu đưa đi nhà sách mua quyển Toyo Kanji, chỉ trong ṿng một buổi sáng anh Châu đă chú thích toàn bộ quyển Kanji kèm chữ Hán Tự cho bạn,

Tôi gặp lại anh Châu một lần cách đây không lâu ở đám tang người bạn bên Tokyo. Nghe tin anh Châu cũng sẽ đến dự tang lễ, biết anh Châu sẽ không tự ư đến chổ đông người nên tôi đă nhờ các bạn nếu thấy anh Châu th́ chỉ dùm để tôi t́m đến gặp. Đúng như dự đoán anh Châu đă có mặt trong đám dông ở một góc pḥng khác. Chúng tôi gặp nhau nói chuyện rất vui, Châu cười nhiều hơn nói, vẫn ốm và xanh với nụ cười hiền như xưa.

Nhiều lần tự nghĩ tại sao cứ đợi có người nằm xuống mới thấy dạt dào t́nh cảm của người ở lại. Nói như anh TTP, anh Châu không c̣n để được đọc, đựơc nghe, được nhận những t́nh cảm thân thương này. Cũng có thể những năm tháng sau cùng anh Châu đă rất cô đơn có khi đau đớn v́ cơn bịnh nào đó mà ḿnh chưa biết.. Giá như lúc đó bạn bè gần anh hơn chút nữa...giá như sau lần gặp anh mấy năm về trước chúng tôi liên lạc với anh, chia sẻ chuyện vui buồn với anh th́ hay biết mấy...

Cũng với ư nghĩ đó xin được cùng các bạn ở Tokyo ngày 18 tháng 8 cầu nguyện anh Châu sớm phiêu diêu vùng cực lạc nơi đó anh sẽ được mĩm cười không c̣n ngày tháng.

Vinh Hàn (New York)

 

From : Nguyễn Duy Khải (Exryu Canada)

Thành Kính Phân Ưu

Rất thương tiếc và đau buồn được tin anh Nguyễn Châu đã vĩnh viêễn ra đi , thành thật xin chia buồn cùng chị Kyomi, hai cháu và thân quyến.

Anh Châu là người bạn học cùng lớp từ tường Nguyễn Hoàng ở Quảng Trị và Quốc Học ở Huế, rồi qua Nhật cùng năm.

Những kỷ niệm khó quên nhất với anh Châu ở những năm học lớp đệ nhị và đệ nhất ở Quốc Hoc, những hôm đi biểu tình trước khu Văn Lâu gần cầu Tràng Tiền, Huế, những hôm đi ăn cơm ở quán bà Định gần trường Nhật ngữ Kokkusai ở Okubo, những đêm ngủ lại nhà trọ của anh gần trường Todai và lần cuối, trước khi sang Canada, có ghé thăm anh ở một DH tư, khi đó anh đang làm trợ thủ cho ông giáo sư đỡ̉ đầu của anh ở Todai, ông này về hưu và tiếp tục dạy thêm ở đó.

Lần đó, anh Châu có tâm sự là có một DH ở Mỹ đã đồng ý cấp học bỗng cho anh sang làm nghiên cứu, nhưng offer của ông GS đỡ̉ đầu của anh quá tốt, nhất là khi vừa tốt nghiệp. Vài năm sau anh lại muốn đi Mỹ, có liên lạc lại với DH này nhưng học bỗng này đã không còn nữa.

Sau khi về hưu, anh Châu vẫn còn đi làm không lương, giúp hướng dẫn sinh viên cho một ông GS ở DH Kanagawa Institute of Technology, ông GS này trước là học trò của anh Châu.

Cách đây 3,4 năm, anh Châu cũng có tâm sự là muốn về làm việc ở VN, nhưng môi trường làm việc bên nhà khiến anh ngại ngùng và bây giờ mọi chuyện đã trở thành quá khứ, còn chăng chỉ là để lại những kỷ niệm, những nổi buồn mất mác cho những người ở lại.

Thôi thì anh Châu đi trước vậy, ít lâu nữa, chúng mình sẽ gặp lại nhau mà không phải lo nghĩ và ưu tư cho quê hương đất nước.

Nguyện cầu hương linh anh Châu sớm phiêu diêu về miền Phật lạc.

Nguyễn Duy Khải và gia đình (Canada)

 

From : Phan Văn Hiền - Exryu USA

Anh Nguyễn Châu kính mến ,

Rất bàng hoàng trước sự ra đi vĩnh viễn của Anh .

Dù biết đây là cơi tạm nhưng ta vẫn lưu luyến.

Chúng ta vừa mất đi một sempai ưu tú, hiền hoà nhưng rất nghiêm nghị.

Trong một chuyến về thăm lại quê hương của những ngày “ du học “, ḿnh được gặp lại Anh và một số các bạn Exryu.

Anh đă ra tận trạm xe bus đón ḿnh .

Vẫn dóc dáng đó, nụ cười hiền hoà đó ....c̣n in đậm nét trong trí nhớ ḿnh.

Xin cầu chúc Anh vẫn với nụ cười hiền hoà thanh thản trong cơi vô ưu.

Vô cùng thương tiếc.

Phan văn Hiền

PS: Kèm theo vài h́nh ảnh chụp chung với Anh tại Yakohama Daigaku,

tháng 3-2010.

          

< Click vào h́nh để xem h́nh lớn hơn >

 

From : Vũ Mạnh Huỳnh - Exryu USA

Nhận tin buồn này tôi bồi hồi thương tiếc anh Nguyễn Châu v́ khi mới đến Nhật tôi ở cư xá Shinsei thưỡng ra ăn cơm trưa ở tiệm ăn mà các anh  thường lui tới.

Tôi gặp anh Châu nhưng anh trầm tĩnh ít nói chuyện với tôi như các anh khác Cựu DV trường Todai.

Trong số các anh đă có 3 anh mà tôi biết đă qua đời: anh Tưởng, Chuyển và Châu.

Tôi luôn nghĩ rằng chúng ta những người c̣n lại làm được ǵ th́ ráng hoàn tất hoài băo của ḿnh, và thoải mái, hạnh phúc với gia đ́nh, con, cháu, và chắt. Đây là niềm vui tuổi già của chúng ta.

VM Huỳnh

< Bản in >