Cu chuyện văn ha: Cm lặng

TT - Ng tư u Cơ - Thoại Ngọc Hầu giờ cao điểm đường kẹt xe, đng nghịt người. Cch đ 50m, c một con hẻm nhỏ nhưng kh rộng, nhiều người rẽ vo hng tm con đường tắt để thot khỏi dng người xe như mắc cửi ny.

Cng chạy vo cng thấy nhiều người chạy ra, cứ tưởng mnh đ đi đng đường. No d, vừa qua khc cua th pht hiện... hẻm  cụt. Ấy vậy m chả thấy ai bảo với ai, thậm ch chả c lấy một ci phất tay để người khc nghi ngại. Qui! Cứ như một đon người rồng rắn ko nhau "sập bẫy".

Chuyện lm nhớ đến bi giữ xe của Trường Bch khoa. Những ngy cuối tuần bi ny đng mở rất thất thường. Vẫn hay c chuyện cười ra nước mắt khi mnh xăm xăm chạy vo, thấy vi đứa quen mặt chạy ra, cn h hửng cho n. Vậy m đến bi xe mới thấy biển: "Gửi bi khc". Đau khng thể tả...

Hai cu chuyện ngập trn sự "cm lặng" đ lm mnh canh cnh một "lời cảnh bo" m mnh từng nhận được. Hồi đ, đi tnh nguyện ở trung tm nui dạy trẻ khuyết tật. Lc d theo bảng chỉ dẫn tm đường đến nh vệ sinh, mnh gặp một thằng b, n nu o mnh lại. Thằng nhc tội nghiệp, ớ với một loạt "động tc hnh thể" cố diễn tả cho mnh một ci g đ. Vậy m mnh khng hiểu, phớt lờ v đi tiếp. No d khi đến nh vệ sinh mới hiểu được l thằng nhc muốn bo với người khch lạ: nh vệ sinh bị hư! Quay lại, định tm cậu b để ni lời cảm ơn, nhưng... lại l một lời cảm ơn cm lặng!

Lẽ no "ngn từ" của người bnh thường v "thi độ" của một người khuyết tật lại khc nhau nhiều đến vậy sao?

TRẦN PHẠM L PHAN

Nguồn : Tuổi Trẻ