Một t́nh yêu anh hùng

Lưu Quang Định

Từ 3 năm nay, người dân khu tập thể Thành Công (Hà Nội) đă quen với h́nh ảnh một người đàn ông Việt trung niên cùng một phụ nữ Triều Tiên dáng gầy g̣ xách làn đi chợ mua cải thảo, ớt tươi về  làm món kim chi. Không nhiều người biết cặp t́nh nhân lặng lẽ đó đă có một cuộc t́nh băo tố kéo dài hơn ba mươi năm trời, và chỉ có nghị lực phi thường, quyết tâm sắt đá mới giúp họ đến được với nhau, thuộc về nhau...

Phạm Ngọc Cảnh và Ri Yung Hi tại
Triều Tiên năm 1971. 

Hoa cúc dại ở Hàm Hưng

Hàm Hưng là một thành phố nhỏ nằm ở phía đông B́nh Nhưỡng (thủ đô nước CHDCND Triền Tiên), sát bờ biển. Mùa hè năm 1971,  Phạm Ngọc Cảnh - chàng sinh viên VN học năm thứ ba Trường Đại học Công nghiệp Hoá học Hàm Hưng về thực tập tại NM phân đạm Hàm Hưng. Cảnh thực tập trong phân xưởng máy nén khí dưới tầng 1. C̣n Ri Yung Hi, cô gái Triều Tiên ấy làm việc ở pḥng phân tích hoá, trên tầng hai. Cô thường mặc bộ quần áo công nhân màu xanh, tóc cắt ngắn, gương mặt xinh xắn. C̣n anh là một chàng trai Việt với vầng trán rộng, đôi mắt sáng và trái tim đầy nhiệt huyết cứ ngỡ rằng ḿnh đă muốn th́ không ǵ cản trở được.

Một t́nh yêu sét đánh. Thời gian t́m hiểu không dài. Chỉ là những buổi thứ bảy, chủ nhật được nghỉ về thăm nhà Ri Yung Hi, hay đi dạo dọc bờ biển. Nhưng đến hết 3 tháng thực tập, hai người đều đă hiểu rằng họ không thể sống thiếu được nhau.

T́nh yêu giữa một người con trai và một người con gái lẽ ra là hết sức b́nh thường. Thế nhưng trong hoàn cảnh lúc đó lại là chuyện bị cấm tuyệt đối.  Đất nước VN lúc đó đang có chiến tranh, nhiệm vụ của lưu học sinh là tập trung học tập để về phục vụ tổ quốc. Đối với nước bạn, mọi chuyện c̣n nghiêm khắc hơn.

Đầu năm 1973,  Cảnh tốt nghiệp về nước. Buổi tối cuối cùng hai người đi chơi với nhau, Cảnh rủ cô - bông cúc dại ở Hàm Hưng - về VN với anh. Cô bảo làm thế nào đi được? Cảnh nói: Ước ǵ cho em vào vali đưa lên tàu mà đi cùng. Cô nói: "Phải xa anh em chết mất. Nhưng dù sao em cũng đợi anh, yêu anh măi măi!".

Thấy người yêu buồn, Cảnh an ủi: Thôi, anh về VN ra chiến trường chiến đấu vài năm. Hết chiến tranh, mọi việc thay đổi, anh sẽ quay lại đón em". Khi đoàn tàu liên vận quốc tế hú c̣i rời ga B́nh Nhưỡng, cả hai đều tin rằng xa cách sẽ chỉ là 3 năm mà thôi. Thực tế ông trời đă thử thách họ gấp mười lần hơn thế...

31 năm và 40 lá thư
"Ngọc Cảnh yêu thương!
... Yung Hi không chịu nổi việc để Ngọc Cảnh ra đi nên đă ốm mất cả tháng trời. Sốt 40 độ C mà vẫn mơ thấy Ngọc Cảnh. Mẹ bảo Yung Hi chết mất thôi con ơi rồi mẹ cũng khóc, nghỉ làm ở trạm điều dưỡng để chăm sóc cho em... Thấy em vừa chợp mắt lại khóc mẹ bảo với em Yung Hi thế là lại mơ thấy Cảnh rồi và đánh thức dậy, lúc ấy em thấy  mẹ nước mắt cũng lưng tṛng. Không có anh Cảnh cuộc sống Yung Hi là như thế, bất hạnh biết bao nhiêu...".

Đây là một trong hơn 40 bức thư đầy chan chứa yêu thương, đau khổ của Ri Yung Hi mà anh Cảnh đến nay vẫn lưu giữ nguyên vẹn. C̣n thư từ anh gửi sang Triều Tiên th́ Yung Hi đă phải đốt tất cả sau khi đọc để giữ bí mật. Bí mật là hai chữ mà cặp t́nh nhân này hiểu rằng lúc nào cũng phải nhớ. Thậm chí anh Cảnh không dám viết thư trực tiếp cho Yung Hi mà phải gửi qua bà mẹ. Trong thư anh cũng không đề tên Việt mà phiên âm tên ḿnh ra tiếng Triều Tiên, thành Pơm Nốc Kiêng - một cái tên con gái. Phải cẩn thận bởi nếu mọi chuyện lộ ra, rất có thể Ri Yung Hi sẽ vĩnh viễn không c̣n được liên lạc với anh nữa.

Phê chuẩn của Quốc hội
Để giữ được liên lạc thường xuyên với tổ quốc của người ḿnh yêu, Phạm Ngọc Cảnh đă làm tất cả: Bỏ công việc kỹ sư ở Tổng cục Hoá chất để chuyển sang làm việc bên ngành TDTT, bộ môn taekwondo. Chạy vạy các cửa thành lập Hội Hữu nghị Việt - Triều. Cứ mỗi lần nghe tin Triều Tiên bị thiên tai, mất mùa, anh lại miệt mài đi vận động quyên góp lương thực, quần áo, thuốc men để gửi sang giúp đỡ...

Năm 1992, gần hai mươi năm sau khi chia tay người yêu, có một lần Phạm Ngọc Cảnh cùng đoàn taekwondo VN sang B́nh Nhưỡng thi đấu. Anh đă mang theo thật nhiều quà bánh, thuốc men, quần áo... để tặng Yung Hi, đă liên hệ với một người bạn làm trong Bộ Ngoại giao Triều Tiên với hy vọng có thể gặp được cô. Nhưng hy vọng đó đă không thành. Hàm Hưng cách B́nh Nhưỡng chỉ 300km, bằng từ HN vào Vinh thôi, nhưng anh không thể lên tàu đi t́m cô v́ muốn ra khỏi thành phố phải được cấp giấy thông hành. Muốn gửi quà cũng không được v́ không ai dám chuyển...

... và tại căn hộ ở Hà Nội - tháng
2.2006.
 
Năm 2001, Chủ tịch Quốc hội Triều Tiên Kim Yeang Nam sang thăm chính thức VN, Phạm Ngọc Cảnh lần đến nhờ người phiên dịch tên là Park Sang Kim t́m tin tức Ri Yung Hi. ít lâu sau có thư từ Triều Tiên gửi sang báo rằng cô đă đi lấy chồng rồi.  Nhưng sau đó lại có thư xin lỗi, địa phương báo nhầm. Đến tận năm 2002, lại có tin rằng cô đă bị ốm chết 10 năm rồi. Được tin, Cảnh khóc hu hu. Nhưng thật may, bạn bè bên Triều Tiên lại báo lại người chết là cô em ruột chứ không phải Ri Yung Hi.

Suốt một thập niên từ năm 1992 (khi anh bắt đầu công khai hoá mối t́nh của ḿnh với gia đ́nh, bè bạn) đến năm 2002 (khi được phía bạn đồng ư), không thể nhớ hết Cảnh đă gặp bao nhiêu quan chức, đă viết bao nhiêu lá đơn gửi Bộ Ngoại giao, Quốc hội, Nhà nước hai nước Việt - Triều nhờ can thiệp...

Tháng 8.2002, Phạm Ngọc Cảnh dẫn đoàn VĐV taekwondo HN sang tập huấn và thi đấu ở Seoul (Hàn Quốc). Một chiều ra thăm Bàn Môn Điếm, vĩ tuyến 38 chia cắt hai miền đất nước  Triều Tiên. Đứng bên này con sông áp Lục nh́n sang bờ bên kia mờ mờ sương khói, bỗng dưng anh thấy sốt ruột khủng khiếp. Phải về, phải về ngay. Về đến HN vài hôm, anh được Bộ Ngoại giao gọi đến, trao cho một bức công hàm của Đại sứ quán Triều Tiên. Đọc những ḍng chữ mừng vui mà Cảnh không tin ở mắt ḿnh: "Uỷ ban Thường vụ Hội nghị Nhân dân Tối cao nước CHDCND Triều Tiên đă phê chuẩn việc kết hôn của ông Phạm Ngọc Cảnh công dân VN với Ri Yung Hi, công dân Triều Tiên ngày 14.8.2002...".

Nhận được tấm giấy, Cảnh lập tức mua vé tàu "một ḿnh một ngựa" sang B́nh Nhưỡng, không quên mang theo bánh kẹo, chè, thuốc lá, rượu để làm đúng thủ tục của một chú rể đi hỏi vợ. Ngày 1.10 tàu đến nơi. Đến ngày 17.10, phía bạn báo Ri Yung Hi đă lên. Anh ra khách sạn Tuổi Trẻ gặp cô. Khi đi  thang máy lên đến tầng 25, cửa pḥng mở ra, hai người mừng mừng tủi tủi nh́n thấy nhau. Bông cúc dại ngày nào nay gầy, đen, khi cười đầy những nếp nhăn ở đuôi mắt. C̣n anh th́ đă là người đàn ông trung niên, tóc bảy phần muối ba phần tiêu. Nàng Juliette đă 55 tuổi, c̣n Romeo 54. Như vậy  họ đă xa nhau 31 năm, 10 tháng, 17 ngày.

Vĩ thanh ở Hà Nội
Chắc nhiều bạn đọc cũng ṭ ṃ muốn biết sau khi đoàn tụ, cặp t́nh nhân say đắm ấy sống như thế nào, có hạnh phúc không, hay như người ta nói "t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dở, lấy nhau rồi t́nh nham nhở lắm ai ơi?".

Tết vừa qua, tôi được vợ chồng Phạm Ngọc Cảnh - Ri Yung Hi (tên VN vẫn gọi là Lư Vĩnh Hỉ) mời cùng ăn bữa cơm trưa. Cá kho, thịt đông, gị VN. Kim chi, rong biển và đũa vuông  xứ Triều. Một bữa cơm và một cuộc sống b́nh thường như bao cặp vợ chồng Việt khác. Ngày ngày anh Cảnh dắt chiếc xe máy Peugeot 103 màu trắng đi đến Sở TDTT HN làm, nơi anh là Trưởng bộ môn môtô - xe đạp. Những lúc có cuộc đua xa, đi xuyên Việt hay theo ṿng cung Tây Bắc, anh cho chị cùng đi.

Có một dạo chị đi bán hàng thuê cho một cửa hàng chăn ga gối đệm Hàn Quốc, có lúc đi dạy tiếng Hàn... Năm ngoái, chị đi bộ ngoài đường bị cành cây rơi vào đầu, phải nằm cấp cứu, khâu mười mấy mũi. Anh túc trực bên chị ngày đêm trong bệnh viện và từ đó không để chị phải đi làm nữa. Anh lắp truyền h́nh cáp có kênh KBS, Ariang cho chị xem, mua sách tiếng Hàn cho chị đọc... Căn hộ tuềnh toàng của họ (nơi vợ chồng Cảnh sống cùng cha và người em gái của anh) tuy không giàu của cải nhưng luôn đầy ắp t́nh yêu. Điều chạnh ḷng duy nhất - mà tôi cũng không dám hỏi anh chị - nếu có có lẽ là thời gian nghiệt ngă kéo quá dài đă không cho phép họ có được một mụn con...

C̣n nhớ đă có lần đại sứ VN tại Hàn Quốc Dương Chính Thức khuyên chàng Romeo của chúng ta: "Thôi, anh thấy mày về xem chuyện gia đ́nh thế nào đi. Việc chờ đợi này vô vọng lắm...". Anh Cảnh đă trả lời: "Em chờ đến nay đă 31 năm. Nếu đi tu trên chùa th́ đă thành sư cụ rồi. Bây giờ anh bảo em bỏ chùa, bỏ phật th́ bỏ thế nào được". Rồi anh tâm sự thêm với tôi: "Kể cả đến chết mà không lấy được nhau cũng không sợ. Ngày xưa cô ấy nói: Hai đứa ḿnh cùng chết đi anh. Anh có biết giết không, hay anh giết em đi, để hai đứa ḿnh cùng chết".  Nhưng anh nghĩ chết th́ chẳng ra vấn đề ǵ cả. Sống được, đến với nhau được mới là khó" - người đàn ông 57 tuổi nói với tôi như vậy.

Cứ sau mỗi lần gặp anh Cảnh và Ri Yung Hi, bao giờ trong tôi cũng cuộn lên ư nghĩ: T́nh yêu nhiều lúc quả thực là một cái ǵ đó không giải thích nổi, một điều kỳ diệu. Hai con người bé nhỏ đó lấy đâu ra sức mạnh để vượt qua bao khó khăn, cách trở không gian, thời gian... để đến được với nhau? Tôi nghĩ sống ở trên đời, nhất là đối với người đàn ông "đầu đội trời, chân đạp đất", có nhiều thứ để có thể tự hào: Một sự nghiệp, một gia tài, một địa vị... Nhưng một t́nh yêu lớn và hiếm hoi, một t́nh yêu thậm chí có thể gọi là anh hùng,  như của anh Cảnh, cũng đáng để tự hào lắm chứ!

 


Nguồn : Lao Động 13/2/2006