Kịch ngắn Tết

 

Trà Thủy

 

Cảnh chợ hoa Tết trên đường Bolsa ở Little Saigon, miền nam Cali.  Hoa lay-ơn, hoa đào, hoa mai bầy ra từng hàng la liệt cạnh những chậu lan, chậu cúc, chậu quất v.v..  Văng vẳng có tiếng hát từ trong máy vọng ra:

Xuân đă về, xuân vẫn mơ màng
Trong nắng vàng, khắp chốn tiếng reo vang
Xuân đă về xuân vẫn huy hoàng
Trong gió ngàn mừng đón xuân sang...

Nữ exryu: từ trong đi ra, nh́n hai bên như là đang ngắm cảnh, rồi nh́n về phía khán giả nói:

- Ôi chao, hôm nay đă là 24 Tết, ra phố thấy chợ hoa đă bầy bán đầy ra rồi. Đúng là “Ngựa xe như nước, áo quần như nêm”, t́m được một chỗ đậu xe sao mà vất vả quá. Nhưng chẳng lẽ Tết nhất lại không có ǵ cả, thôi th́ cũng cố bon chen đi xem có cái ǵ mua về chưng cho vui cửa vui nhà một chút. Chà, hoa năm nay h́nh như không được tốt lắm, có lẽ tại khí hậu bất thường, lúc nóng lúc lạnh nên hoa cũng confused,  lúc nở lúc héo, chẳng biết là đang ở mùa nào nữa.

Nam exryu đi tới, trông có vẻ hơi thất thểu, như thi sĩ lang thang.

Nữ exryu: Ô ḱa, trông ai như anh A... thế kia. Anh  A...!

Nam exryu: Ủa, chị B... Lâu quá mới gặp, chị đi xem hoa đấy hả.

Nữ exryu: Vâng, tôi định đi xem có cái ǵ mua được đem về chưng ở nhà cho có không khí Tết một chút. C̣n anh, hôm nay rảnh rỗi cũng ra đây đi chợ Tết mua hoa hả?

Nam exryu: Không, tôi đi ngắm cảnh ... t́m vần thơ.

Nữ exryu: Ủa, tôi không biết anh trở thành thi sĩ hồi nào vậy? Thế anh có nghĩ được vần thơ nào không, cho tôi nghe với.

Nam exryu: Có chứ, để tôi ngâm cho chị nghe:

          Xuân đi, xuân đến, vẫn c̣n xuân
          Cô gái trông xuân đến bao lần

Nữ exryu: Thơ của anh sao nghe ... quen quen. À, đúng rồi, nghe giống bài hát “Gái xuân” quá!

Nam exryu: Th́.. tại v́ đi chợ Tết thấy nhiều hoa quá, hoa thật, hoa giả tùm lum hết,  làm tôi “hoa cả mắt” nên tự nhiên xuất khẩu thành lời luôn bài hát đó mà... À mà, chị định mua hoa ǵ vậy?

Nữ exryu: Hoa nào cũng đẹp, cũng muốn mua cả, nhưng thôi mùa này cảm cúm nhiều, có lẽ tôi mua chậu quất cho “ăn chắc mặc bền”, vừa làm cảnh, vừa ăn cho đỡ cảm cúm luôn.  À mà, ở nhà anh đă sắm sửa Tết nhất ǵ chưa?

Nam exryu: Có cái ǵ đâu mà sắm. Bị v ́.. bà xă tôi người Nhật, nên vẫn c̣n mấy cặp Omochi frozen từ Tết Nhật tới giờ, để dành ăn luôn.

Nữ exryu: Thảo nào, nh́n anh làm tôi liên tưởng đến Omochi, mà không hiểu tại sao? À, người Nhật Tết cũng ăn omochi, giống như ḿnh ăn bánh chưng vậy nhỉ.

Nam exryu: Đúng rồi, món omochi là món bánh dầy quốc hồn quốc túy của người Nhật trong mấy ngày Tết đó, người ta ăn bánh dầy đủ kiểu, chắc có thể làm được “omochi bẩy món” đó.

Nữ exryu: Omochi của Nhật ăn với đậu đỏ ngán quá, Việt Nam ḿnh cũng có bánh dầy vậy, mà ăn với gị chả có vẻ c̣n ngon hơn nhiều. À, mà anh có biết sự tích “Bánh dầy bánh chưng” không?

Nam exryu: Biết chứ, sự tích Lang Liêu ấy mà. Hồi xưa trong thời Văn Lang nước ḿnh, vua Hùng Vương có rất nhiều con trai, mà không biết truyền ngôi cho ai, bèn ra chiếu chỉ, Tết đến, mỗi người phải đem lại một món ăn thật đặc biệt và có ư nghĩa th́ sẽ được truyền ngôi cho. Trong các con trai của Hùng Vương có người con út tên là Lang Liêu, rất hiền lành nhân đức nhưng lại rất nghèo .......

 

Chuyển cảnh

 

Lang Liêu từ trong đi ra:

Mấy ngày nữa là phải nộp món ăn dự thi cho vua cha rồi, mà ta nghèo quá, biết lấy ǵ để dự thi đây?  Ngâm (thơ Nguyễn Công Trứ):

Chẳng phải rằng ngây chẳng phải đần
Chỉ v́ nhà khó hóa bần thần

Lang Liêu nói tiếp:  Mấy hôm nay làm “inventory” trong nhà, chẳng thấy c̣n cái ǵ ngoài một ít đậu, một ít nếp. Trong khi những người anh của ta th́ đi lên núi, xuống biển t́m đủ mọi sơn hào hải vị, mà ta th́ “trên răng dưới khố”, thế th́ thua chắc rồi.  A, mà ta nghe kể chuyện cổ tích đời xưa, người nào ở hiền gặp lành, hễ gặp khó khăn, cầu cái ǵ là cũng có Bụt hiện lên “cứu bồ” ngay. Ta thử làm xem sao.

Lang Liêu quỳ xuống: Lậy Trời lậy Phật xin giúp con làm được món ăn đem lên dự thi.

Im lặng một phút.

Lang Liêu: Ủa, sao lậy rồi mà không thấy Bụt hiện ra.  Buồn quá, thôi ta đi ngủ vậy.

Lang Liêu nằm xuống ngủ.

Quan Âm Bồ Tát hiện ra: Bớ Lang Liêu!

Lang Liêu: Ủa, bà là ai vậy.

Quan Âm:  Ta là Quan Âm Bồ Tát đây. V́ ngươi có ḷng thành, lại là người nhân đức, nên hôm nay ta đến đây chỉ cho ngươi cái “recipe” làm hai món bánh dầy và bánh chưng. Hai món này bảo đảm là “thi đâu đậu đó”, bởi vậy món bánh chưng phải có đậu xanh trong đó, biết chưa?  Bánh dầy tượng trưng cho trời, bánh chưng tượng trưng cho đất, phàm làm người sinh ra trong trời đất phải biết sống thuận theo trời đất, làm vua phải biết đạo trời đất th́ sẽ được thái b́nh, thịnh trị cho muôn dân. Ngươi cứ làm món đó dâng lên, thế nào cũng được chấm hạng nhất.

 

Chuyển cảnh

 

Nam  exryu quay qua nói với Nữ exryu:

Đến ngày thi, các người anh khác đều đem những món ăn thật đặc biệt, cầu kỳ từ những đồ hiếm quư, riêng có Lang Liêu đem món bánh chưng bánh dầy thật giản dị nhưng đầy ư nghĩa, khiến nhà vua rất đắc ư, bèn truyền ngôi lại cho. Thế là phong tục ăn bánh chưng đă bắt đầu tại Việt nam mỗi dịp Tết đến.

Nữ exryu: Ồ, người Việt Nam ḿnh có nhiều sự tích thật hay, vừa thơ mộng vừa nhiều ư nghĩa nhỉ. Nhưng bánh dầy omochi th́ có sự tích ǵ không?

Nam exryu: Chị không biết hả? Người Nhật ăn omochi chắc là v́ người Nhật là... con cháu của Văn Lang đó, nên mới đem bánh dầy lưu lạc qua đến xứ Nhật. Ơ bên đó mặt trời quư lắm, v́ họ thờ Thái Dương thần nữ mà, nên bánh dầy tượng trưng cho trời, hay mặt trời, dễ được hoan nghênh hơn. C̣n bánh chưng tượng trưng cho đất th́, bên Nhật có nhiều đất quá rồi, ngày nào cũng ... động đất, đâu cần phải đem qua nữa!

Nữ exryu: A.. anh nói nghe cũng có lư đó chứ! Trái đất này cũng nhỏ thật. Biết đâu con cháu của Văn Lang c̣n đi được tới những xứ nào khác nữa không chừng! Như ở bên Đại Hàn có gịng họ Lư xuất phát từ Việt Nam đó! Thế mới biết, mọi dân tộc trên thế giới  này đều cùng chung một nhà đó,phải không.

Nam exryu: Đúng đó.  Quả địa cầu này là của chung cho tất cả mọi người trên thế giới này mà.  Chikyu wa minna no chikyu dakara!

Tiếng nhạc vang lên, tất cả cùng hát :

          Chikyu wa hitotsu
          Minna no chikyu
          Chikyu wa hitotsu
          Minna no miyako, miyako sa...

 

Trà Thủy