BẢY TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

 

 

1- Hoan hô – 2- Đàn bà - 3- Nụ cười ngoài sạp hàng đêm -4- Ở tiệm cầm đồ -5 - Nhà ga dưới mưa rào - 6 – Bàn bi-da- 7- Đồng 50 Sen bằng bạc

 

HOAN HÔ

(Banzai, 1925)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

Một cảnh ở suối nước nóng (ảnh minh họa)

Cô chị 20 tuổi, c̣n cô em 17, họ làm việc trong hai quán trọ khác nhau ở cùng một khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng (onsenba). Cả hai đều hết sức xinh xắn nhưng nhút nhát. Họ ít có dịp qua lại với nhau, ngoại trừ đôi lúc đi xem hát trong cái rạp nhỏ của làng.

Cứ khoảng hai tháng mới có một lần, vào dịp lễ Vu Lan (O-Bon) hay Tết Nguyên Đán, đúng vào mùa nghỉ việc đồng áng hoặc những ngày lễ lớn hay hội hè trong làng, một gánh hát rong đi ngang qua đấy tŕnh diễn, thường là những suất hát suốt ba hôm. Nếu họ thích giải trí, các cô hầu gái giúp việc ở các quán trọ có thể đến xem hát ít nhất hai buổi trên ba. V́ vậy, dù không hẹn trước, hai chị em cũng có thể gặp nhau ở đấy.Thế nhưng họ chỉ đủ thời giờ đứng nói dăm ba câu với nhau trước khi chia tay về chỗ ngồi riêng nằm ở hai mé bên sân khấu. Hai cô mặt mũi hết sức giống nhau mà lại quá đẹp nên họ rất ngượng v́ khi vừa đến rạp đă bị mọi ánh mắt đổ dồn vào. Và ngay những khi hai chị em rời nhau ra, thiên hạ vẫn cứ xầm x́ hay suưt soa về họ.

-Nam diễn viên muốn hai cô ngồi cạnh nhau đấy. Nếu không, anh chẳng biết sẽ liếc mắt đưa t́nh về hướng nào!

C̣n nếu là hôm rạp chiếu phim th́ hai cô cùng đi coi để thiên hạ được chiêm ngưỡng hai vẻ đẹp đang hợp thành một. Rồi khi h́nh ảnh cuối của cuốn phim vừa biến mất trên màn ảnh và đèn bật sáng lên, hai cô cùng thẹn chín người, thu h́nh lại, cúi đầu dấu mặt.

***

Một ông khách của quán trọ nơi cô chị làm việc lại quen với một cô khách ở quán cô em. Người đàn ông mở lời:

-Cô quê ở đâu ạ?

-Em không có quê.

-Đến vùng này lâu chưa?+

-Thưa khoảng một tháng.

-Thế rồi từ đây th́ tính sao?

-Dạ không biết nữa. Em biết hầu hết các địa điểm có suối nước nóng từ phía Tây cho tới đây nhưng chưa thấy nơi đâu buồn chán như ở đây. Một tháng trời bị kẹt cứng không di chuyển được.

Người khách nữ bắt đầu kiểm kê ấn tượng về 20 địa điểm mà nàng đă đi qua:

-Em là con gái một người kép hát rong. Nhờ có ổng mà em mới bước vào cái nghề ...

Nàng vừa nói vừa cười. Cuối cùng, đến lần gặp gỡ thứ năm hay thứ sáu, nàng mới giải bày:

-Ông có thể đưa em đến một khu nghỉ dưỡng khác hay không? Chỉ cần ông đưa em tới vùng suối nước nóng mới thôi. Em chỉ nhờ ông nhiêu đó. Khi ấy, nếu chán em, ông cứ việc bỏ mặc em mà về nhà.

Thế rồi nàng kể cho anh ta về giấc mơ của đời ḿnh. Nàng là con gái một anh kép hát rong, luân lạc từ khu vực suối nước nóng này sang khu vực suối nước khác dưới miền Nam. Nàng ao ước đến mọi địa điểm có suối nước nóng trên toàn thể nước Nhật. Do đó nàng mới có ư định làm một cuộc hành tŕnh gian khổ như thế này. Nàng phải chờ đợi trong một lữ quán ở khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng cho đến khi có người đàn ông nào đó chịu đưa nàng đi đến một vùng suối khác. Đến đó nàng lại chờ một người đàn ông khác đưa nàng đến một vùng suối nước nóng kế tiếp nằm về hướng Bắc. Như thế, càng tiến lên miền Bắc, nàng phải trải qua bao nhiêu là địa điểm và từng ấy đàn ông.

-Em đă ở đây một tháng rồi. Tội nghiệp ông ghê đi v́ mỗi ngày, em cứ hết buồn rồi đến bực bội. Thế nhưng em không muốn chết lăn chết lóc bên vệ đường trước khi đạt tới địa điểm cuối cùng, tận phía bắc đảo Hokkaidô. Từ đây đến vùng suối đó không biết c̣n bao nhiêu chặng nữa nhỉ? Nếu em không đủ thời giờ để tới nơi ấy trước khi em về già, chắc không c̣n ai chịu đưa em đi đâu..

Ông khách đă trả lời cô một cách sốt sắng:

-Được rồi, tôi sẽ giúp em thỏa nguyện giấc mơ của ḿnh.

***

Một chiếc xe mui trần đang đợi sẵn.

Đám người làm trong cả hai quán trọ kia đều đến để tiễn đôi khách nam khách nữ. Cô chị với cô em người hầu gái cũng thấy đứng bên cạnh cỗ xe.

Trên chiếc xe hơi chở hai người khách sắp chuyển bánh, người khách nữ quay đầu lại, bàn tay cầm một bó hoa lau (obana), đang vung ṿng tay thật rộng vẫy chào. Giọng cô thật to, tràn ngập niềm vui.

-Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô! (Banzai)

-Từ giă nhé (Sayonara) !

Trong số những kẻ đang chào từ giă, có một cô bị cuốn vào tiếng hoan hô của người khách nữ nên cũng la “Hoan hô” theo, gây ảnh hưởng đến sáu bảy người khác. Họ cùng nhau hét:

-Hoan hô!

-Hoan hô!

-Hoan hô!

-Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô!

Người khách nữ trên xe cũng không dứt tiếng ḥ reo trong khi chiếc xe đi xa dần.

Hai chị em giúp việc trong lữ quán nhảy cỡn lên, họ cười như nắc nẻ, bàn tay cô chị nắm lấy tay em và họ thoáng trao cho nhau một cái nh́n như thể người này muốn bắt đầu múa trong ṿng tay của người kia. Họ nắm tay nhau, cùng đưa cánh tay lên cao, mặt mày rạng rỡ và miệng vẫn không ngớt hô lên:

-Hoan hô! Hoan hô!

Dịch ngày 8/9/2020

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com