BẢY TRUYỆN NGẮN TRONG L̉NG BÀN TAY

 

 

1- Hoan hô – 2- Đàn bà - 3- Nụ cười ngoài sạp hàng đêm -4- Ở tiệm cầm đồ -5 - Nhà ga dưới mưa rào - 6 – Bàn bi-da- 7- Đồng 50 Sen bằng bạc

 

 

NHÀ GA DƯỚI MƯA RÀO 

(Shigure no eki, 1928)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Những chiếc dù trong mưa (ảnh minh họa)

Vợ, vợ, vợ và vợ! Ôi, các bà ơi, trên trái đất này, trong đám các bà, thử hỏi có bao nhiêu người đă được gọi bằng danh hiệu “vợ” như thế? Tôi nghĩ rằng chuyện các cô gái ngày nào đó sẽ trở thành vợ một người đàn ông là điều không đáng để phải ngạc nhiên. Thế nhưng, bạn bè của tôi ơi, các bạn có bao giờ được nh́n thấy một đám đông chỉ toàn các bà vợ hay không? Một đám đông như vậy đă làm tôi sửng sốt đến tội nghiệp như khi tôi trông thấy một lũ tội đồ.

Các bạn chắc không tưởng tượng ra sự khác nhau giữa một đám đàn bà và một đám nữ sinh hay nữ công nhân đâu nhỉ? Mấy cô nữ sinh và nữ công nhân có thể kết nối được với nhau bằng một số điểm chung. Nói tóm tắt là họ được giải thoát khỏi cuộc sống gia đ́nh nhờ ở một hoàn cảnh nào đó. Thế nhưng một đám bà vợ th́ chỉ là tập hợp của những cá nhân đơn lẻ. Họ đă đi ra khỏi nhà ḿnh như bước ra từ một bệnh xá cách ly khỏi thế giới này. Nếu điểm hội họp là hội chợ bán đồ từ thiện hay cuộc du ngoạn ngoài trời của bạn cùng lớp th́ có thể nói ngay là các bà vợ này cũng có thể biến thành một đám nữ sinh trong phút giây nào đó. Thế nhưng khi tập hợp ấy được định nghĩa bằng t́nh yêu của từng người vợ đối với chồng ḿnh, nó chỉ làm cho họ trở thành những cá thể cô đơn. Dù vậy, điều tôi sắp kể đây không phải là một câu chuyện về đám đông cô đơn của những người đang bước giữa một phiên chợ.

Chúng ta hăy thử lấy cảnh nhà ga xe điện vùng ngoại ô như Ômori[2] làm ví dụ. Cứ tạm cho rằng hôm đó, bầu trời mùa thu trong xanh đă bắt đầu giăng mây từ giữa trưa. Một nhà văn tiễn chân vợ ông ta. Khổ nỗi, bà nhà không phải là một con bệnh đang nằm trong bệnh xá bị cách ly mà chỉ là ca-ve một tiệm nhảy ở Shigeno. Do đó mà ở chỗ soát vé, chiếc dù được ch́a về phía ngực ông là của bà vợ ông hàng xóm, có kèm theo câu nói: “Tôi mang cho ông một chiếc dù đây. Giờ th́ ông có thể yên tâm về nhà mà không sợ mưa ướt nhé!”.

Cái vừa được ch́a về phía ông không chỉ là một cây dù nhưng qua đó, c̣n là t́nh cảm của một “người vợ”. Vợ của ông hàng xóm, thẹn đỏ xuống tận cổ, đang mỉm cười nói với ông. Đây chỉ là một hành động tự nhiên thôi. Một đám thật đông những bà vợ, người nào cũng mang theo hai cây dù, đang dàn hàng từ 10 đến 20 ṿng bên ngoài chỗ ra vào nhà ga và cùng nh́n về hướng cánh cửa soát vé ấy.

-Ôi dào! Cảm ơn bà. Hôm nay sao mà giống như ngày Quốc Tế Lao Động (May Day) của các bà vợ ấy, bà nhỉ?

Ông ta c̣n ngượng nghịu hơn cả bà vợ người hàng xóm. Như một diễn giả đang đạt đến độ hưng phấn tột cùng, ông chạy như biến xuống khỏi bậc thang bằng đá.

Khi ông đă đi lọt qua được mấy ṿng rào của các bà vợ và ngừng lại để lấy hơi xong, ông mới thở dài đánh sượt và mở cây dù. Ngạc nhiên chưa ḱa, cây dù ông vừa mở ra là một cây dù đàn bà xanh dương, có vẻ một đóa hoa xương bồ màu xanh thật to. Không hiểu có phải v́ trong khi luống cuống, bà đă trao nhầm một cây dù nào đó hay là bà đă cố ư trao cây dù của ḿnh cho ông. Chỉ thấy mỗi cái t́nh cảm dịu dàng từ một người đàn bà phải đội trận mưa cuối thu đă thấm vào ḷng ông như những giọt nước.

Thường th́ từ gian pḥng làm việc nằm trên gác hai, ông thường ngắm phần da thịt phía trên mắt cá bàn chân của bà hàng xóm ấy lúc bà đang nhón lên để bơm nước giếng và làm cho vạt áo bên dưới tấm kimono hé lộ ra. Khi cái nh́n của họ gặp nhau, ông cảm thấy nụ cười của bà làm cho ông nghĩ về ngọn gió mùa thu đang thổi lên một trái cây phơn phớt màu đang độ chín tới. Bà là một người đàn bà như thế đấy. Tuy nhiên, giờ đây khi ông giăng chiếc dù với mô h́nh một đóa hoa lên trên đầu và nghĩ về bà vợ của ḿnh – người lúc này có lẽ đang quay cuồng khiêu vũ trong ṿng tay của những người đàn ông lạ - th́ nỗi cô đơn quen thuộc lại trở về với ông.

Từ trên ba đại lộ cùng đổ về phía nhà ga, một đạo quân các bà nội trợ đang giương cao t́nh yêu gia đ́nh của họ - tất cả t́nh yêu gia đ́nh được gói ghém bên trong cây dù – và họ đang sẵn sàng tấn công. Những đôi chân vội vă có dáng yếu ớt v́ thiếu sức khỏe, với sự đơn sơ không điệu đà bởi ít khi tiếp xúc với ánh sáng bên ngoài cũng như vẻ nhẫn nhục của họ khiến cho người ta suy luận ngược lại rằng, đó là một cuộc tấn công đầy cuồng bạo của một lũ tù nhân suốt đời chỉ biết phục tùng và bị chà đạp thường xuyên.

“Ngày Quốc Tế Lao Động của các bà vợ, dù là lối ví von của ḿnh, nghe cũng hay ra phết!”, tôi tự nhủ. Vượt qua những làn sóng người của các bà nội trợ đang tiến lên không bao giờ dứt, trên tay mỗi người đều có một cây dù đi mưa dành cho chồng ḿnh, nhà văn bèn nghĩ thầm: “Những bà nội trợ này đi ra khỏi căn bếp của họ và trên mặt chẳng có tí phấn son nào, mới là h́nh ảnh đích thực của một gia đ́nh không màu mè, không che đậy. Đúng là một cuộc triển lăm về cuộc sống gia đ́nh những viên tư chức.

Ông ta cười với một nụ cười giống như bầu trời đang trĩu nặng mưa thu nhưng những bà vợ của nhà ga dưới mưa rào này lại không sao cười nổi. Nhiều bà tỏ ra phờ phạc mỏi ṃn v́ phải chờ đợi và hầu như sắp bật khóc đến nơi.

Cũng như trường hợp của cây dù thứ nhất, vào giờ này, bà vợ của ông hàng xóm vẫn chưa trao cho chồng ḿnh cây dù thứ hai.

Những chi tiết vừa kể cho thấy rằng những vùng ngoại ô phu cận cái nhà ga nằm dưới những cơn mưa - ví dụ ga Ômori này và khu vực chung quanh nó – là nơi cư ngụ của những cặp vợ chồng trẻ mà chồng th́ không lái xe hơi đến sở, c̣n vợ quen mặc kimono lụa và không mướn chị giúp việc. Tuy nhiên tôi phải nh́n nhận rằng cảnh tượng các bà nội trợ với những cây dù Nhật Bản thô sơ phết bằng giấy quang dầu, trên vai địu con nhỏ, những bà cụ nhà nông già cả dùng những cây dù găy của chồng ḿnh để làm gậy chống đi, hoặc những bà vợ trẻ không mặc áo mưa nhẹ mùa thu mà phải chụp lên người tấm áo khoác dày bằng len màu đỏ sẫm vốn dành cho mùa đông...là những ǵ rất thường thấy trong vùng. Họ là những bà vợ, vợ, vợ và vợ, thành phần của cái đám đông tụ tập trước cửa soát vé nhà ga, đang t́m cho được bóng của chồng ḿnh trong đám người ùa ra từ đấy sau một ngày làm việc để cùng về nhà. Hai chiếc dù sẽ sánh bước bên nhau, nhiều khi hai người cùng đi chung dưới một chiếc dù. Họ chia sẻ với nhau cảm giác b́nh yên và lấy lại tự tin cũng như niềm vui và sự thoải mái, vào thời điểm như thế trong một ngày, làm như tất cả những điều đó đang đưa họ trở về với niềm vui của tuần trăng mật. Và cái đám người đông đảo đùn nhau quanh nhà ga ấy gợi nhớ đến một khu chợ nơi những người đàn bà trên đời đến đó để kiếm chồng, đúng như mô h́nh một thị trường hôn nhân đă được gỡ đi mọi thứ trang sức cũng như màu sắc lăng mạn.

Dù vậy, người vợ của ông hàng xóm đang hy vọng rằng ḿnh sẽ được xem là một món hàng và là món hàng duy nhất trong khu chợ t́nh này mà chưa có ai mua. Nàng run lên v́ sợ ngộ nhỡ ông chồng đáng thương của nàng sẽ đi qua cánh cửa soát vé. Bởi v́ khi nàng vừa trao cây dù cho nhà văn th́ người t́nh địch năm xưa của nàng đă leo lên hết bậc thang cấp bằng đá và tiến lại phía nàng:

-Chao ôi! Lâu ngày quá đi. Thế bồ cũng ở Omori này đấy à?

-Ủa? Bồ đó hả!

Hai người bạn học cùng mỉm cười như mới nhận ra nhau.

-Ḿnh vừa thấy nhà văn Nenami đâu đây, có đúng không?

-Vâng.

-À, th́ ra liên hệ hai người là thế. Ḿnh ghen đó nghe. Bồ với ổng lấy nhau khi nào vậy?

-Có phải bồ định nói là...

-Bà này kỳ ghê. Bộ bồ hạnh phúc đến mức quên cả ngày cưới của ḿnh sao?

-Cưới tháng bảy vừa rồi.

Bà vợ ông hàng xóm chợt khẳng định.

Nàng ta không đem chiếc dù đến đây v́ nhà văn đâu. Thế nhưng khi nh́n thấy bóng cô bạn và cũng là t́nh địch năm xưa xuất hiện ở cái ga này, nàng bỗng xúc động. Và nhân cái đà t́nh cảm ấy, nàng đă tức khắc trao một cây dù của ḿnh cho nhà văn nổi tiếng Nenami.

-Có đến cả năm rồi ḿnh chưa gặp nhau, bồ nhỉ? Sao ḿnh thấy bồ có vẻ thẹn thùng như cô dâu mới về nhà chồng hôm qua.

-Gặp lại bồ ḿnh mừng lắm!

--Ḿnh cũng vậy, bồ ơi. Bữa nào cho ḿnh tới nhà thăm bồ nhé! Ḿnh thích văn Nenami lắm. Ḿnh đọc báo lá cải đă nghe người ta đồn ông ấy đẹp trai lắm nhưng ngoài đời, ḿnh lại thấy ổng c̣n đẹp trai hơn thế nữa. Ḿnh ghen với bồ đó nghe. Nói thực cho Chiyoko biết, ḿnh canh bồ từ năy giờ. Đáng lẽ nh́n thấy cảnh vừa xảy ra, ḿnh phải lỉnh đi chỗ khác mới phải. Bởi v́ ḿnh không biết có nên tự giới thiệu cho ông ấy không. Thế nhưng khi ḿnh biết Chiyoko là vợ của nhà văn Nenami, ḿnh cảm thấy yên tâm và thoải mái hơn. Rốt cuộc th́ lúc nh́n lại mọi sự đă xảy ra, ḿnh mới thấy bồ là người đă may mắn bắt trúng cây xăm đại cát. Đó cũng là nhờ ḿnh đă bắt trước cây xăm xấu thay cho bồ rồi. Thôi nhen, thay v́ hận ḿnh v́ chuyện cũ, bây giờ bồ c̣n phải cảm ơn ḿnh đó nghe. Chuyện cũ như nước chảy qua cầu, bồ hăy để nó trôi luôn, đừng nghĩ đến nữa. Đó là một cơn ác mộng chắc bồ đă quên rồi v́ hiện nay bồ đang sống trong hạnh phúc kia mà. Khi nghĩ rằng bây giờ chúng ḿnh sẽ trở lại là hai người bạn như xưa, ḷng ḿnh thấy nhẹ lâng lâng. Một phần v́ quá vui, một phần v́ muốn chúc mừng bồ nên ḿnh mới lật đật gọi bồ đó.

Nói dối giỏi chưa ḱa. Nhưng ḿnh đă chiến thắng. Bà vợ của ông hàng xóm cảm thấy ḷng tràn ngập hạnh phúc. Nàng hạnh phúc đến ngây cả người.

-Thế giờ Chiyoko c̣n đợi ai đấy phải không?

-Ờ! Ḿnh đang chờ cô nữ đệ tử của ổng v́ mới nhờ cổ đi mua hộ mấy món hàng đằng (tiệm bách hóa) Matsuya.

Lần này, tiếng nói của người vợ ông hàng xóm vui hẳn lên và không c̣n một chút do dự.

Nếu trích dẫn một ẩn dụ mà Nemami hay quen dùng th́ cánh cửa soát vé ở nhà ga trông giống như cánh cửa ngôi nhà tù vĩ đại của xă hội. Lũ đàn ông kia là những gă tù nhân đang chịu án chung thân khổ sai. Họ đă đi qua cánh cửa kiểm soát đó để gặp những bệnh nhân đến đón rồi cùng nhau đi về nhà họ vốn là những khu bệnh xá cách ly. Trong trường hợp này, đây là hai người đàn bà đang lo lắng cho số phận của hai người chồng vừa được thả khỏi trại tù. Cứ mỗi lần chuyến tàu ồ tới, họ cảm thấy luồng khí lạnh của sự lo âu dậy lên trong ḷng. Không biết người chồng của ai sẽ đến sớm nhất?

Người đàn bà vừa được trao cho cái nhăn hiệu “vợ của nhà văn Nenami” vốn là người hết sức yêu chồng để có thể tiếp tục mang măi cái mặt nạ đó. Giống như điều cô t́nh địch cũ vừa nói, nàng đă quên đi mối t́nh với người đàn ông ngày xưa v́ nàng đang yêu người đàn ông mới bây giờ. Thế nhưng khi nghe t́nh địch gợi lại câu chuyện cũ, nàng không khỏi đau khổ khi cảm thấy ḿnh giống như người bị lật mặt nạ. Nàng lại c̣n bị buộc chặt bởi cái dây xiềng của tập quán ngày ngày đến đón chồng ở ngôi nhà ga nằm dưới mưa vào một chiều cuối thu như hôm nay. .

Về phần cô bạn và t́nh địch kia, cô ta không muốn ai nh́n thấy anh chồng của ḿnh, người bây giờ không c̣n là một chàng sinh viên mà hai cô thuở ấy đều yêu, một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai nhưng chỉ có trong kỷ niệm của người đàn bà trước mặt. Chồng cô bây giờ chỉ là một anh tư chức với đồng lương thấp kém và đă bị công việc làm cho mệt mỏi đến phờ phạc. Cũng như trong túi áo của anh, tiền đi xe cũng chẳng có bao nhiêu, quần áo mặc đi làm của anh là bộ đồ tây đă sờn mà anh đă mặc suốt bốn năm kể từ ngày cưới. Nó ướt sũng đến da thịt khi gặp trận mưa thu và không có ǵ sang trọng để phải nuối tiếc. Nhưng bề ǵ th́, hôm nay, cô bạn t́nh địch này không muốn trở về nhà như một kẻ chiến bại.

-Đúng là trời mùa thu thường khiến các bà các cô phải khóc nhỉ?[3]. Hôm nay không sao nhưng những hôm khác, hầu như không thể nào bắt được một chiếc tắc-xi trống. Do đó mấy bà vợ đă kéo cả ra đây như dự một cuộc thi để thể hiện ḷng trung thành của họ với các đức lang quân. Bồ có thấy quang cảnh này giống như một khu chợ bán quần áo cũ của phụ nữ hay không hở?

Nhận ra ḿnh không thể nào đối địch nổi với người trước mặt trong câu chuyện chồng con, cô t́nh địch bèn chuyển sang tấn công về t́nh liên đới giữa những người phụ nữ:

-Bồ thử nh́n việc làm của chúng ḿnh đi. Cũng có thành quả đó chứ. Cho dù quần áo cũ kỹ nhưng cứ son phấn nhẹ nhàng lên rồi kéo nhau ra nhà ga. Đây là một cuộc nổi dậy của phụ nữ chúng ḿnh mà.

-Chồng ḿnh bảo đúng là Ngày Quốc Tế Lao Động của các bà.

-Ừ. Ông ấy nhận định khá hay. Nó giống thế thật. Chúng ḿnh ra đây là để bộc lộ sự xấu hổ, cái khó coi của mấy ông chồng.

Cô bạn t́nh địch ăn mặc một bộ đồ màu sáng, áo thả dài xuống đôi guốc gỗ sơn vàng và vừa mới phấn sáp xong. Phần vợ ông hàng xóm th́ thường ngày trong bếp ra sao, nay ra đường vẫn vậy. Trong khi đó, người t́nh địch cũ của nàng lại không bao giờ quên việc trang điểm dù chỉ là để đem dù ra đón chồng ngoài ga. Nhờ một cách thức tương tự như vậy mà ngày xưa cô ta đă thành công trong việc giành giật người yêu từ bà vợ ông hàng xóm của tôi. Thế nhưng giờ đây bà vợ ấy đă có đôi má ửng hồng v́ t́m được ông chồng nhà văn. Nàng đang hạnh phúc v́ tin rằng, với lối “trang điểm” đó, nàng sẽ đánh bật được người t́nh địch cũ.

-Nhưng ḿnh có cái dở là hay trốn tránh trước sự chú ư của người khác.

-Số bồ may lắm đấy. Rất ít người ở đây biết được bồ là phu nhân nhà văn Nenami. Nếu bồ muốn, ḿnh sẽ nói toáng chuyện này ra. Ḿnh sẽ bảo họ: “Cho phép tôi được giới thiệu bà Nenami cho mọi người nhé!”.

Cô bạn ấy nói như vậy là làm chuyện quá lố so với những điều bà vợ ông hàng xóm của tôi mong đợi. Thế rồi, dùng tới chiến thuật thứ ba của ḿnh, cô ta bắt đầu tô sửa lớp phấn son trên mặt. Cùng lúc, cô vui vẻ tŕnh bày những điều ḿnh sành sỏi về cách thưởng thức âm nhạc cũng như tuồng cải lương (Shingeki).

Chính vừa lúc đó th́ đă thấy cái trán của anh chàng vươn lên khỏi những chiếc mũ dạ mềm của đám tư chức vừa đi làm về, trông sáng như một đóa hoa trắng. Sau khi đă đi qua chiếc cầu bắc ngang những kè ga (platforms), kẻ đang tiến về phía hai người là anh kép cải lương nổi tiếng sống ở vùng Ômori này. Bà vợ ông hàng xóm của tôi cũng biết mặt anh ta v́ từng có dịp chứng kiến cảnh cô ca-ve vợ của nhà văn Nenami cặp kè với anh sau những chuyến tàu về muộn. Anh c̣n là người mà cô t́nh địch cũ đồn đại là giữa hai bên đă có một sự thân mật vượt cả mức t́nh bạn.

-Ô! Anh Nakano Toshihiko kia ḱa!

Nghe bà vợ ông hàng xóm của tôi reo lên như vậy, cô t́nh địch cũ với bộ mặt son phấn liền nhanh nhẹn tiến về phía cửa soát vé.

-Anh Nakano đó hở? Em đang đợi anh đây. Đi chung dù với em mà về giống như hai người yêu nhau, anh nhé!

Sau khi th́ thầm bên tai anh ta như vậy, cô bèn tựa sát vào người đàn ông như muốn tán tỉnh. May cho cô là anh Nakano này vẫn quen thủ vai t́nh nhân của các cô gái trên sân khấu. Cô bèn dùng một bàn tay nhẹ nhàng mở chiếc dù ra, khả ái che cho bờ vai của người kép hát, xong quay lại nói với bạn:

-Thôi ḿnh về trước nghe bồ!

Thế rồi, như một kẻ chiến thắng, nàng ḥa nhập vào trong ḍng những chiếc dù của các bà vợ ra đón chồng.

Trên quảng trường của nhà ga, những chiếc dù trông giống như những đọt đại hoàng (fuki, bog rhubarb)[4] giữa cánh đồng đang bị một trận lốc thổi qua. Gió lay động, xô đẩy chúng như muốn bày tỏ sự bực bội của nó đối với cặp đôi vừa được tạo ra bằng sự tô điểm giả tạo này. Trong giây lát, đám đông đă trở thành một tổ chức giống như một đội binh thánh chiến gồm những người vợ đoan chính và chịu cực v́ gia đ́nh. Riêng bà vợ ông hàng xóm của tôi th́ vẫn c̣n đang say sưa với cái chiến thắng nhờ biết trang điểm cho cuộc t́nh của ḿnh nên chưa nhập bọn với đoàn người đó, Có thể cô t́nh địch cũ là người yêu của anh kép hát được hâm mộ kia nhưng cô ta không phải là vợ hắn. Tôi mới là vợ của một nhà văn tên tuổi. Cho dù cả hai bên đều là những cặp đôi được kết hợp để làm dáng nhưng cách trang điểm giả tạo như lớp phấn của cô bạn chẳng bao lâu sẽ phải nḥa nhạt, mất hết màu sắc trong khi ḿnh vẫn giữ được cái màu trắng tự nhiên của một người vợ đoan chính. Dù nói thế, dĩ nhiên là nàng sẽ không bao giờ phản bội người chồng thật của ḿnh. Lúc về nhà dưới cùng một bóng dù, nàng sẽ kể cho chồng nghe về cuộc đụng độ hôm nay trước sân ga dưới cơn mưa.Và cũng chính hôm nay, nàng sẽ để nước mắt trào ra và thổ lộ với anh về mối t́nh cũ mà nàng giữ bí mật lâu nay. Cho dù có say sưa với hương vị chiến thắng của cuộc t́nh trang điểm, mọi ư nghĩ của nàng đều dành hết cho chồng. Giờ đây, địch thủ của nàng đă bỏ đi rồi, nàng có thể tiếp tục đợi chờ anh mà ḷng không chút vướng mắc.

Thế nhưng phải chăng hạnh phúc đến từ sự trang điểm cuộc đời là một thứ quả nằm tận trên đầu ngọn cây? Vợ ông hàng xóm nhà tôi không phải là một người làm tṛ xiếc, biết leo lên đến đỉnh cây để tô chuốt cuộc đời ḿnh như cô t́nh địch. Cho dù là khi đứng trên lưng cô ta, nàng sẽ chạm được cái trái hạnh phúc với danh hiệu người vợ nhà văn trong khi cô t́nh địch sẽ rơi từ ngọn cây và đập ồn ào đôi cánh của một kẻ ngoại t́nh. Trừ phi có người ch́a tay cho nắm, cô ta sẽ không thể nào chạm được mặt đất để tham dự vào cuộc thánh chiến của những người đàn bà đoan chính. Cho dù cô ấy có đợi măi, người chồng cũng sẽ không bao giờ đến để cứu vớt cô đâu. Đoàn người đông đảo các bà vợ kia, sau khi đến đây để thu lượm các đức ông chồng, đă tản mác dần trong ánh trời chiều một ngày mưa. Bây giờ th́ vách tường nhà ga chỉ c̣n nḥa nhạt như cảnh tượng một di tích đổ nát. Cơn mưa lạnh sắc của mùa đông không ngừng đổ xuống làm buốt giá đôi mi người thiếu phụ. Mọi thứ trang điểm đă ră rời, bà vợ ông hàng xóm của tôi giờ đây thấy bụng đói kinh khủng. Không đủ sức rời khu vực nhà ga, nàng chỉ c̣n cách là chờ cho người chồng đến kiếm ḿnh. Nàng cảm thấy mỗi lúc, thần kinh ḿnh càng căng thẳng hơn, giống như tâm sự những kẻ bị lưu đày trên Đảo Quỷ Sứ[5].

Cuối cùng, vào khoảng 9 giờ tối, sau khi đă đợi suốt 5 tiếng đồng hồ, ở phía cửa soát vé, nàng vô t́nh để mắt đến một cái bóng đen đang trải dài nhưng đó không phải là chồng nàng mà là anh chàng người yêu năm xưa – nói gọn hơn là - ông chồng của cô t́nh địch cũ. Thay v́ t́m một nguồn sức mạnh để vực ḿnh dậy, nàng để mặc cho một nỗi buồn bất chợt xâm chiếm lấy hồn ḿnh. Với vẻ xác xơ như một tội nhân vừa măn hạn tù, người đàn ông đó bước xuống mấy nấc thang đá, mặt nhăn nhó đưa mắt t́m bóng vợ. Đến khi bà vợ ông hàng xóm của tôi, không nói không rằng, đến mở dù ra và che đầu cho anh th́ nàng đă để ứa nhưng giọt nước mắt trong khi người đàn ông tỏ vẻ không hiểu chuyện ǵ đang xảy ra.

Từ trên tầng hai của ngôi nhà mà cô ca-ve vẫn chưa thấy về, nhà văn ném một cái nh́n ngờ vực về hướng ngôi nhà hàng xóm đang nằm trong đêm đen giữa những làn mưa lạnh trễ tràng. Và câu nói nhằm cảnh cáo tất cả những người đàn ông trong thiên hạ như sau đây đă hiện về trong tâm trí ông:

“Này, các ông chồng! Vào những buổi chiều mưa, nhất là khi có những trận mưa thu đổ xuống ban đêm, hăy vội vă về ngay nhà ga nơi các bà vợ của quư ông đang đứng đợi. Tôi không dám đoan chắc với các ông rằng trái tim của người đàn bà, giống như một cây dù đi mưa, sẽ không bao giờ được họ đem trao cho một người đàn ông khác.

Dịch xong ngày 4/9/2020

 

[2]Từ lâu, Ômori đă được sáp nhập để trở thành một trong 35 khu của thành phố Tôkyô khi đại đô thị này mở rộng về hướng Yokohama.

[3] Có lẽ đến từ thành ngữ. Otokogokoro to aki no sora (Hai thứ dễ thay đổi là bầu trời mùa thu và ḷng người đàn ông).

[4] Fuki là một loại cây trồng trên đất ẩm, giống như cây khoai môn, đọt có thể nấu canh, xào hoặc muối dưa, rất quen thuộc trong bếp Nhật.

[5] Đảo Quỷ Sứ ám chỉ Kikai-ga-shima (Quỷ Giới Đảo) , ḥn đảo núi lửa nằm ngoài khơi Thái B́nh Dương, nơi mà vào thời trung cổ, nhà sư Shunkan (Tuấn Khoan) và đồng bọn âm mưu đảo chánh bị lưu đày.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com