Kẻ Háo Sắc

(Kôshoku)

Nguyên tác: Akutagawa Ryunosuke

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Dẫn nhập:

Đây là một câu truyện vừa châm biếm vừa hài hước, mặc dù có đôi ba h́nh ảnh dung tục nhưng đă tạo cơ hội giúp chúng ta nh́n lại thân phận con người một cách nghiêm túc.

Theo truyền thống cố sự tân biên, Akutagawa đă mượn sự tích chàng Taira no Sadafun (? – 923), một Don Juan trong xă hội Nhật Bản cổ xưa, người đă gặp vố lừa lớn nhất đời anh. Truyện này được soạn lại từ Konjaku Monogatari (Kim tích vật ngữ, tiền bán thế kỷ 12) quyển 30, truyện thứ 1). Sách Uji Shuui Monogatari (Vũ Trị thập di vật ngữ (thế kỷ 13) quyển 3, cũng có chép một truyện với nội dung tương tự đánh số 18-50 nhan đề Taira no Sadafun to Shijuu to no koto (Truyện chàng Sadafun và nàng Thị tùng). Người con gái khuyết danh này là một nữ quan trong phủ Tể tướng Fujiwara no Tokihira (801-909).

 

巻三十第一話 美女のウンコを食う話(芥川龍之介『好色』元話) | 今昔物語集 現代語訳

Heichu (ảnh minh họa) 

Heichu là một kẻ háo sắc. Không người nào từ cung nữ cho đến con gái thường dân mà không có lần t́m cách nh́n trộm anh.

(Theo tập truyện cổ Uji Shui, thế kỷ 13)

Heichu v́ mong chờ măi mà không gặp được ư trung nhân nên cuối cùng lâm bệnh và chết trong buồn khổ.

(Theo tập truyện cổ Konjaku, thế kỷ 12)

Đó là hành vi của những người yêu sắc dục.

(Theo tập truyện cổ Jikkinsho, thế kỷ 13)

 

1-H́nh ảnh của Heichu:

“Heichu[1] đội một cái mũ eboshi bằng sa đen bóng, biểu tượng của một thời đại thái b́nh. Nó vừa đẹp đẽ vừa thanh lịch. Khuôn mặt điển trai với đôi má bầu bĩnh, hồng hào một cách tự nhiên, không cần tô son điểm phấn của anh đang hướng về phía nầy. Bộ râu mép nằm dưới sống mũi dọc dừa vừa đủ đen như được kẻ sơ qua bằng một thứ mực Tàu nhàn nhạt, c̣n mái tóc lại ánh lên một chút màu xanh như màu của bầu trời c̣n chưa điểm sương xuân. Tóc được vén lên cao, chỉ để lộ hai trái tai trông như cặp vỏ ṣ với một cái màu ấm và sáng. Tuy đôi mắt hơi nhỏ nhưng trên môi lúc nào cũng điểm nụ cười tươi tắn làm người ta ngỡ là đáy mắt anh luôn luôn phản chiếu màu sắc của những cành anh đào đang độ dâng hương. Tuy nhiên, nếu nh́n kỹ thêm một chút, có lẽ ta sẽ nhận ra là nụ cười ấy không phải lúc nào cũng chứa chan hạnh phúc. Đó là một nụ cười mỉm của người đang mong đợi điều ǵ đó hăy c̣n ở xa xôi, kèm thêm thái độ khinh miệt đối với tất cả những cái đang xảy ra bên cạnh[2].

So với khuôn mặt th́ có thể nói là cần cổ của Heichu c̣n được chăm chút hơn nhiều. Màu trắng của đường viền lót cổ dùng để thấm mồ hôi và lúc nào cũng  xông hương thơm ngát đă làm nổi bật màu vàng hoa cải dầu (na no hana) của cổ áo khoác suikan anh mặc bên ngoài. H́nh như phía sau lưng anh có thấp thoáng một bức b́nh phong thêu h́nh chim hạc hay cánh cửa kéo (shôji) nào đó có vẽ một cây tùng đỏ đang nằm b́nh yên dưới chân núi. Nói chung, tất cả khung cảnh này đang đắm ḿnh trong một vầng sáng bạc nhưng lờ mờ như có lớp mây che”. 

Trên đây là h́nh ảnh Taira no Sadafun, người được mệnh danh là “kẻ háo sắc trong thiên hạ” mà tôi được biết từ những truyện kể về ông. Taira (Hei) no Yoshikage có ba con trai mà Sadafun là cậu con giữa (trung, chu) nên mới có hỗn danh là Heichu và chính là nhân vật Don Juan tôi đang nói đến. 

2-Anh đào:

Heichu đứng dựa cột và bâng quơ ngắm rặng anh đào trong vườn nhà. Những cành anh đào ch́a sát bên hàng hiên h́nh như đă qua thời măn khai.

Ánh nắng của buổi chiều xuân dài chiếu lên những cành hoa đang đan vào nhau nhưng đă làm cho hoa mất bớt đi chút màu hồng thắm của những ngày đầu. Tuy đôi mắt Heichu đang nh́n về phía hoa nhưng tâm hồn anh không có ở đấy. Nếu anh có bâng quơ cũng chỉ v́ tâm tư anh đang hướng về nàng thị tùng (shijuu)[3] người đă làm ḷng anh xao xuyến.

Heichu tiếp tục suy nghĩ mông lung:

-Ḿnh đă gặp nàng lần đầu ở đâu nhỉ? Đúng rồi, ḿnh được tin hôm đó nàng sẽ đi hành hương ở đền Inari (Thần Chồn, Thần Mùa Màng). Chắc đó là buổi sáng mồng một tháng Hai. Ḿnh đi ngang qua đấy khi nàng sắp sửa lên xe. Phải rồi, đó là buổi gặp gỡ đầu tiên. Ḿnh đưa mắt liếc nh́n trong khi nàng dấu mặt đằng sau một lá quạt. Hôm ấy, nàng mặc một chiếc áo dài lụa màu hoa mơ hồng bên trên lớp áo lót màu xanh nơn và khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài màu tím. Bộ quần áo thanh lịch ấy đă làm tăng vẻ đẹp tự nhiên của nàng khiến ḿnh không nói được nên lời. Vừa khi bước lên xe, nàng đă đưa một bên tay kéo gấu váy hakama và ư tứ khom người. Làm sao ḿnh có thể cưỡng nổi cái dáng dấp xinh đẹp ấy. Trong số bao nhiêu kẻ hầu hạ trong cung[4], thật không ai có thể so sánh được với nàng. Hỏi làm sao Heichu này không đem ḷng si mê cho được.

Heichu trở nên nghiêm nghị:

-Nhưng ḿnh có thật sự yêu nàng không? Nói là yêu th́ ḿnh cũng có yêu thương đấy, những nói là không yêu th́ ...ôi, nghĩ đi nghĩ lại chỉ đâm ra bấn loạn. Nhưng thôi, cứ cho là ḿnh yêu đi. Tuy nhiên, dù yêu nàng cách mấy, ḿnh cũng không thể nào yêu một cách mù quáng. Nhớ có lần ḿnh nói chuyện về nàng với đứa bạn là Norizane, hắn đă đưa ra nhận xét khó thương là mái tóc nàng hơi thưa. Chuyện đó th́ hồi gặp nàng lần đầu, ḿnh đă nhận ra ngay. Norizane là tay thổi sáo lành nghề nhưng về chuyện trai gái th́...nhưng thôi, cứ để hắn nghĩ sao th́ nghĩ. Giờ đây, ḿnh chỉ muốn chú tâm về chuyện nàng thôi. Ừ nhỉ, tính ra th́ khuôn mặt nàng có hơi u sầu đấy nhưng vẻ u sầu cũng là một nét đẹp đài các, từng thấy nơi những mỹ nhân trong tranh cuộn (emaki) đời xưa. Nhưng phải cẩn thận v́ những kẻ có gương mặt u sầu thường hay bạc t́nh và nếu nàng tỏ ra là người quá b́nh tĩnh th́ cũng đáng ngại đấy. Những người đàn bà có khuôn mặt như vậy hay khinh người lắm. Hơn nữa, nước da nàng không được trắng. Cho dù không đến nổi sậm đen nhưng cũng phải nói là nó vàng như hổ phách. Tuy nhiên, không hiểu v́ sao mà mỗi lần nh́n nàng ḿnh lại lao đao, run rẩy. Nơi nàng, có một cái duyên kỳ lạ mà ḿnh không thấy nơi bất cứ người con gái nào.

-Ḿnh đă gửi cho nàng nhiều lá thư nhưng nàng chưa một lần đáp lại. Chưa bao giờ ḿnh gặp phải một người con gái cứng cỏi đến thế!

Heichu đứng thẳng người lên và nh́n lên bầu trời trên hàng hiên, một bầu trời màu xanh nhạt có điểm những chùm hoa anh đào, với dáng tư lự:

-Các cô khác th́ sau khi nhận bức thư thứ ba là họ đă qui hàng. Đối với những cô khó tính nhất, ḿnh cũng chưa hề phải dùng đến một bức thứ năm. Như trường hợp cô con gái nhà điêu khắc tượng phật Egen (Huệ Nhăn) kia, ḿnh đă chinh phục được mà chỉ cần tốn có một bài thơ. Nó cũng không phải là thơ ḿnh sáng tác nữa chứ! Đúng vậy, đó chỉ là thơ ḿnh mượn đỡ của Yoshisuke. Ḿnh nghe nói Yoshisuke đă gửi bài thơ ấy cho một cô thị nữ áo xanh[5] mà chẳng được cô ta đoái hoài. Trước sau vẫn là một bài thơ, nhưng nếu người gởi là ḿnh th́ .....Thế mà trong trường hợp này đây, nàng thị tùng đă không thèm trả lời dù ḿnh đă gửi bao nhiêu là thơ, do đó ḿnh thấy chẳng c̣n ǵ đáng để tự hào. Nhưng dù sao, nói chung th́ các nàng đều gửi thư hồi đáp. Thư hồi đáp sẽ đưa đến những cuộc gặp gỡ. Gặp gỡ nhiều lần, ḿnh lại đâm ra chán chê. Đó là tuần tự b́nh thường của những cuộc t́nh ḿnh đă có. Thế nhưng kỳ này, ḿnh đă gửi cho nàng ta những hai mươi bức thư mà không thành công. Kho thơ t́nh của ḿnh cũng không phải là vô tận, nên tới đây, phải nói là ḿnh sắp đuối đến nơi. Trong bức thư vừa gửi hôm nay, ḿnh đă viết: “Tôi mong là lần này, em sẽ trả lời tôi bằng hai chữ “Đă đọc” cho tôi nhờ. Thế nhưng không biết hôm nay lời đó có tới tay tôi chăng? Nếu như không th́...ôi thôi! Cho đến gần đây, tôi vẫn không phải là người yếu ớt đến độ phải lo âu v́ những chuyện như thế! Tôi nghe nói là những con chồn tinh ở Buraku-in[6] nhiều khi hóa thành phụ nữ và những chàng trai bị chồn ám đều mang tâm trạng giống như tôi! “

Ḿnh c̣n nghe rằng chồn trên con dốc Nara có thể biến thành cây tuyết tùng to  đến ba ôm, chồn ở Saga hóa thành cỗ xe ḅ và chồn ở sông Kayagawa biến được thành một đứa bé gái, chồn ở vườn Momozono thành một cái ao lớn nữa...Nhưng thôi, chuyện chồn với cáo giờ th́ ra sao cũng được. Ồ! Mnh đang nghĩ về cái ǵ vậy ḱa!

Heichu vẫn đưa mắt nh́n trời và cố t́nh cưỡng lại một cái ngáp. Từ bên hàng hiên rợp bóng hoa và dưới ánh mặt trời đang chiếu chênh chếch, đôi khi anh thấy có những cái bóng trăng trắng bay ngang. H́nh như có tiếng bồ câu đang kêu ở đâu đây.

-Dù sao đi nữa, phải đọ sức một phen mới được. Đành rằng cô không trả lời là cho tôi gặp hay không nhưng một khi tạo được cơ hội nói chuyện, tôi sẽ cho cô biết tay tôi. Hơn thế, chỉ cần gặp một đêm là đă đủ. Xưa kia, có những nàng cung nữ như Settsu hay Kochujô, khi chưa gặp ta, nổi tiếng là ghét đàn ông. Đến khi qua tay ta rồi, họ đă hoàn toàn thay đổi. Cô ḿnh đấy cũng không phải là tượng gỗ tượng sắt, có lẽ nào lại không leo lên đến đỉnh cao của Sắc Giới[7]? Ta không nghĩ rằng cho đến giây phút cuối nàng vẫn giữ vẻ e lệ như Kochujô! Và nàng cũng không thể dửng dưng với ta một cách kỳ cục như là Settsu! Thế nào nàng cũng sẽ đưa ống tay áo lên che lấy miệng và cười với ta bằng đôi mắt....

-Bẩm công tử!

Có tiếng ai đang gọi nhưng Heichu vẫn tiếp tục đắm ḿnh trong mộng tưởng:

-Lúc đó là giữa ban đêm. Bên cạnh nàng sẽ có một cái đèn con hay ǵ đấy và ánh đèn sẽ soi lên mái tóc nàng....

-Bẩm công tử!

Vẫn có ai gọi anh. Heichu hơi bối rối, quay cái đầu đang đội chiếc mũ sa đen ra đằng sau và nhận ra là không biết tự bao giờ, đứa tiểu đồng đang cúi đầu và dâng cho anh một bức thư. Thấy chuyện chỉ có bao nhiêu, anh không khỏi nhịn cười:

-Thư à?

-Thưa vâng. Thư của bà thị tùng.

-Thư bà thị tùng cơ à? Có đúng không đấy?

Heichu hồi hộp mở bức thơ viết trên một tấm giấy màu xanh mỏng.

-Hay là tṛ chơi ác của bọn Norizane và Yoshisuke đây nhỉ? Bọn chúng nhàn nhă quá thể nên mới thích làm mấy chuyện này để phá ḿnh. ...Ơ không? Đây đúng là nét bút của bà ấy thôi. Thư của nàng ta thực đấy ...Để xem nàng viết cái ǵ?

Heichu bèn xem tờ giấy bên trong. Anh chỉ thấy chép có một câu: “Chỉ cần viết cho tôi hai chữ Duy kiến để được biết là nàng đă đọc”. Hai chữ Duy kiến (Đă đọc) lại được cắt ra từ lá thư của Heichu và đem dán lên tờ giấy mỏng ấy. “Ôi ! Trời đất! Ta, một người mang tiếng là kẻ chim gái số một trên đời mà lại bị đối xử như thằng ngốc thế này! Thế th́ nàng thị tùng này đúng là một con đàn bà nhỏ nhen và đáng ghét. Nhớ nhé! Hăy chờ xem cách ta đối phó.

Hai tay ôm lấy đầu gối và đầu óc trống rỗng, Heichu nh́n lên ṿm hoa anh đào. Bên trên những chồi lá xanh, mấy cánh hoa cuối mùa đang rơi rụng và bay lả tả như bông tuyết.  

3-Đêm mưa:

Khoảng hai tháng sau. Một đêm vào lúc mưa dầm đang dai dẳng, Heichu tính đến việc đột nhập vào khu dinh thự (tsubone) nơi nàng thị tùng cư trú. Mưa rất lớn như thể cả bầu trời bên trên đang tan thành nước và đổ xuống, gây nên những âm thanh dữ dội. Nhiều đoạn đường đă thành ngập lụt chứ không chỉ śnh lầy. Heichu vừa bước vừa tự nhủ: “Nếu như người con gái vô t́nh kia thấy ta không quản ngại mưa to gió lớn như hôm nay để t́m đến thăm, không biết nàng có rủ ḷng thương cho không?”. Bụng nghĩ như thế, khi đến trước cửa dinh, Heichu mới đưa mắt nh́n vào, phất chiếc quạt dát bạt rồi tằng hắng một tiếng để báo về sự có mặt của ḿnh và chờ người hướng dẫn.

Ngay sau đó bỗng có một đứa thị nữ trẻ cỡ 15, 16 tuổi không biết từ đâu xuất hiện. Khuôn mặt già trước tuổi có đánh một lớp phấn trắng nhưng nó vẫn có vẻ là một đứa con nít đang ngái ngủ. Heichu ghé sát lại, nói nhỏ nhờ nó thông tin cho nàng thị tùng.

Đứa trẻ ấy đi vào bên trong rồi lại trở ra cửa và trả lời, cũng bằng một giọng th́ thầm:

-Xin mời công tử vào đợi bên trong này. Chờ cho mọi người đi nghỉ cả, cô em sẽ ra gặp.

Heichu chợt mỉm cười. Rồi theo đúng lời cô bé chỉ dẫn, anh vào trong căn pḥng đợi nằm bên cạnh pḥng nàng thị tùng và ngồi bên cạnh cánh cửa kéo.

-Coi vậy mà ta cũng thông minh đấy chứ!

Cô gái nhỏ rút lui để đi đâu không biết. Heichu ngồi lại một ḿnh và tỏ ra thích chí.

-Cứng rắn như nàng thị tùng này mà cũng có chỗ mềm yếu đấy nhỉ. Dù sao đàn bà là thứ dễ mủi ḷng. Nếu như ta cho họ thấy ḿnh đáng yêu, họ sẽ rụng như sung chín. Hai đứa Yoshisuke và Norizane v́ không nắm được nhược điểm này của họ nên chúng có làm ǵ cũng không kết quả. Hôm nay ḿnh gặp được nàng nơi đây, thật là một chuyện khó tin.

Thế nhưng Heichu bỗng đâm ra lo lắng:

-Cớ sao nàng chẳng bao giờ đến gặp mà cũng chưa hề cho ta một cái hẹn nào nhỉ? Hay ḿnh hiểu lầm? Đă gửi đi liên tục ít nhất là sáu mươi bức thư mà chẳng nhận được hồi âm, làm ǵ mà ḿnh chẳng đâm ra nghi ngờ ḷng dạ của nàng. Nhưng chả lẽ nàng cương quyết không đếm xỉa ǵ tới ḿnh? Suy đi nghĩ lại, mối ngờ của ḿnh cũng không phải hoàn toàn vô căn cứ. Chỉ c̣n mỗi kết luận là rốt cuộc, không cưỡng nổi kẻ tỏ t́nh dai dẳng là Heichu này mà con tim nàng đă mềm yếu đi chăng?

Heichu sửa lại áo xống cho ngay ngắn và trương mắt để nh́n thấu mọi vật chung quanh nhưng chẳng có ǵ ngoài bóng tối đen kịt. Lúc đó, tiếng mưa đổ trên mái lợp bằng vỏ cây[8] nghe càng lúc càng mạnh và âm vang ra khắp gian pḥng.

-Nếu ḿnh nghĩ là hiểu lầm th́ có thể là hiểu lầm nhưng nhỡ không lầm th́ sao đây? ...Không, nếu nghĩ là ḿnh lầm th́ có khi không lầm ǵ cả. C̣n như chắc chắn là không lầm, có khi lại lầm lẫn đến nơi. Số mệnh là cái thật mỉa mai. Chẳng qua mọi sự đều do cái tâm chi phối. Giờ đây người con gái ấy, không, cả mọi người trong nhà, đều đă bắt đầu ngủ rồi cũng nên.

Chợt lúc đó, hai lỗ tai đang chăm chú của Heichu bắt gặp tiếng chân người bên ngoài hành lang.Trong khi mưa vẫn tiếp tục rơi đều, h́nh như đây là tiếng chân của những nàng thị nữ sau khi hầu việc vị quí nhân đang trở về pḥng riêng của họ.

--Bây giờ ḿnh chỉ c̣n có cách nhẫn nại đợi xem. Chắc chừng nửa khắc (một tiếng đồng hồ) nữa thôi, ḿnh sẽ được toại nguyện điều mơ ước bấy lâu.

Thế rồi, Heichu nghĩ tiếp:

-Mà đă có ǵ làm chắc. Thôi, đừng nghĩ đến cô ấy nữa th́ may ra ḿnh mới có thể gặp. Nhưng số mệnh là cái thích chơi khăm và có khi nó đă đọc được hết mọi ư nghĩ sâu kín trong ḷng ḿnh rồi. Thế th́ cứ coi là ḿnh sẽ gặp được nàng đi vậy! Nhưng như thế ḿnh lại thành ra là người tính toán và mọi sự có thể xảy ra ngược lại ...Ôi! trái tim nó đang làm khổ ḿnh. Thử nghĩ chuyện ǵ khác không liên quan đến cô ấy đi! Trong dinh thự này, giờ đă yên ắng cả. Tai ta chỉ nghe mỗi tiếng mưa rơi. Ừ! Nhắm mắt lại và nghĩ về mưa vậy. Có bao nhiêu chữ nói về mưa nhỉ? Mưa phùn này, mưa dầm này, mưa rào này, mưa tí tách này, dù đi mưa này, áo tơi đi mưa này, mưa giông này, chỗ trú mưa này, ếch nhái trời mưa này....

Trong khi trong đầu Heichu, những ư tưởng như thế đang nhường chỗ cho nhau th́ anh chợt nghe một tiếng động mà anh đă thôi nghĩ tới.Nếu muốn nói cho chính xác th́ tiếng động đó giống như cái tin Đức Phật giáng lâm đối với tín đồ. Lúc ấy, kkhuôn mặt của Heichu đột nhiên lộ ra nét vui thỏa c̣n hơn cả cảnh một nhà sư ngoan đạo hoan hỉ v́ được biết là Phật A Di Đà sắp đến đón ḿnh về cơi Tây phương Tịnh độ. Bởi anh nghe rơ mồn một là có một bàn tay đang tháo chốt cánh cửa kéo nằm phía bên kia căn pḥng.

Heichu nâng tấm cửa liếp từ phía anh để nh́n sang bên ấy. Liếp được vén lên cao một cách dễ dàng. Đồng thời, có một làn hương ngọt ngào bay lảng đảng trong gian pḥng vốn vẫn ch́m trong bóng tối. Heichu bèn qú xuống, vừa lếch gối vừa sờ soạng t́m về phía cái bóng tối khiêu khích ấy. Không có lấy một tiếng động ngoài tiếng mưa rơi đều đặn trên mái nhà và cũng không có dấu hiệu nào cho thấy ai đó đang có mặt. Những vật đầu tiên bàn tay anh chạm tới có lẽ là một cái giá móc áo hay bàn phấn có gắn kính. Heichu cảm thấy tim ḿnh càng lúc càng dồn dập.

-Không có ai cả sao? Nếu có đó th́ phải lên tiếng chư?

Đang nghĩ như thế, bỗng bàn tay của Heichu t́nh cờ chạm phải bàn tay mềm mại của một người đàn bà. Tiếp tục lần ṃ, anh chạm được cái ǵ giống như cánh tay áo của tấm áo lót bằng lụa. Anh luồn vào dưới lớp áo và gặp phải bầu vú. Anh lần lên cần cổ mềm, đôi má và cái cằm tṛn trịa trước khi đụng vào mái tóc lạnh hơn băng. Như thế, Heichu rốt cuộc đă t́m đến được chỗ ngủ của nàng thị tùng, người đang nằm một ḿnh trong bóng tối. Đưa môi hôn lấy bàn tay nàng, Heichu nằm xuống bên cạnh.

Đây không phải là một giấc mộng, mà cũng chẳng phải một ảo tưởng. Người đàn bà yêu dấu đang ở ngay trước mũi anh, nằm hớ hênh giữa giường, trên người chỉ có mỗi manh áo lót. Heichu không c̣n biết ǵ nữa, người anh bắt đầu run lẩy bẩy nhưng người đàn bà vẫn nằm y nguyên, chẳng nhích đi một phân. Heichu nhớ ḿnh đă nh́n thấy cảnh tượng này đâu đó một lần rồi. H́nh như nó đă được viết ra từ nhiều năm về trước trong một pho tiểu thuyết cổ hay là anh đă được xem khi lần dở một bức tranh cuộn dưới ánh đèn dầu trong cung cấm. 

-Cảm ơn em! Cảm ơn em. Cho đến hôm nay ta cứ tưởng em là kẻ vô t́nh. Kể từ đây, ta xin dâng hiến đời ta cho em như cúng dường nó cho Đức Phật.

Heichu vừa kéo nàng thị tùng sát lại người ḿnh và định th́ thầm như thế vào trong tai nàng. Thế nhưng, dù muốn vồn vă thế nào, lưỡi của anh vẫn líu lại trong cổ họng, không phát ra thành lời. Trong khi đó th́ hương tóc và hương thơm da thịt ấm áp của người đẹp cứ quấn quít lấy thân thể anh không chút ngại ngùng...Vừa khi đó, Heichu cảm thấy hơi thở của nàng đang phả nhẹ lên mặt ḿnh.

Một thoáng chốc ...và nếu thoáng chốc ấy có trôi qua thực sự th́.... nhất định là khi đă bị cuốn vào trong cơn băo của dục t́nh, hai con người ấy sẽ quên đi tất cả, từ tiếng mưa trên mái nhà, từ làn hương thoang thoảng trong gian pḥng, từ vị đại thần chủ nhân khu dinh thự cho đến cả đứa thị nữ bé con. Thế nhưng, giữa cái thoáng chốc nguy hiểm và ngắn ngủi như một sát na, nàng thị tùng đă ngồi dậy, ghé mặt ḿnh sát vào mặt Heichu và nói với vẻ thẹn thùng:

-Anh đợi cho chút nhé! Cánh cửa phía bên kia vẫn chưa khóa. Cho em đi khóa nó cái đă.

Heichu chỉ biết gật đầu. Người con gái đứng lên, để làn hương vương lại trên khoảng chăn đệm của hai người, rồi rón rén đi về phía cửa.

-Mưa phùn, nàng thị tùng, Di Đà Như Lai, chỗ trú mưa, mưa tí tách, thị tùng, thị tùng...

Tuy mắt vẫn mở ra trao tráo nhưng đầu óc Heichu không ư thức rơ ràng về cái ǵ cả. Anh nghĩ hết chuyện này sang chuyện khác trong khi đợi nàng quay trở lại. Bỗng nhiên, từ phía bên kia và trong bóng tối, anh nghe tiếng chốt cửa đóng sập xuống.

-Con rồng phun mưa, ḷ hương, cuộc thảo luận giữa đêm mưa[9] ...và mấy câu thơ cổ “Những ǵ trong bóng tối mà ḿnh nghĩ là có thật, vốn cùng bản chất với nhũng giấc mơ trống rỗng và hoài công”. Tại sao vậy nhỉ? Rơ ràng ḿnh nghe có tiếng chốt cửa đóng sập xuống mà...

Heichu ngẩng đầu lên để nh́n, thế nhưng chung quanh anh chỉ có bóng tối và mùi hương thoang thoảng như khi năy. Nàng thị tùng đă biến đi đâu mất, không nghe cả tiếng sột soạt của dải áo.

-Chả lẽ....cứ như việc đă xảy ra th́...

Heichu gạt chăn đệm qua một bên và tiếp tục quờ quạng để lần về chỗ có cánh cửa kéo. Anh nhận ra cánh cửa ấy đă được khóa kỹ lưỡng bằng chốt từ phía ngoài. Hơn thế nữa, dù có hết sức lắng tai, anh cũng không nghe được một tiếng chân bước. Giữa một cơn mưa lớn như thế này, khắp nơi trong khu dinh thự, mọi người đều đă ngủ say. 

-Heichu! Heichu ơi! Mi hết xứng đáng với cái danh “Kẻ chim gái số một trong thiên hạ” rồi. Mi chẳng c̣n là cái thá ǵ cả!

Dựa lưng vào thành cửa, Heichu lẩm bẩm như người mất hồn.

-Dung mạo mi suy sụp rồi, tài năng cũng không c̣n được như xưa. Năng lực mi đă xuống cấp, c̣n tệ hại hơn cả hai thằng Norizane và Yoshisuke nữa đấy. 

4-Lời than thở của Heichu:

Heichu cảm thấy cô đơn và buồn bă, bèn đi ra một cái hành lang vắng vẻ gần khu dinh thự nơi nàng thị tùng đang ở. Ánh mặt trời đang nhuộm trên thành lan can một màu vàng bóng như lớp dầu, báo trước hôm nay trời sẽ nóng như thiêu. Có lẽ chỉ có những nhánh tùng xanh tốt đang vươn lên trên tầng không ngoài hiên là c̣n âm thầm giữ được một chút hơi mát.

-Nàng thị tùng đă không coi ta ra ǵ. Thế th́ ta phải dứt khoát không đeo đuổi cô ta nữa.

Khuôn mặt giờ đây đă trở nên xanh xao, Heichu bần thần suy nghĩ như thế này:

-Khổ cho ta là khi ta muốn đuổi nàng ra khỏi ư nghĩ th́ h́nh ảnh của nàng vẫn cứ hiện ra trước mắt. Kể từ đêm mưa ấy, ta không làm sao quên được h́nh bóng nàng. Bao lần ta đă cầu khẩn Thần Phật tứ phương nhưng chuyện đó không có ǵ thay đổi. Khi ta đến đền Kamo chẳng hạn th́ trong chiếc gương thiêng treo trên giá, khuôn mặt của nàng lại lộ ra, c̣n như khi ta viếng chùa Kiyomizu[10] th́ thấy là h́nh dáng của Đức Quán Thế Âm Bồ Tát đă biến thành nàng. Nếu như h́nh bóng ấy cứ theo đuổi ta măi măi không rời, chắc ta sẽ phải chết trong héo hon sầu khổ.

Heichu thở dài thườn thượt.Anh lại nghĩ tiếp:

-Để quên được nàng, ta chỉ c̣n độc một giải pháp. Đó là t́m ra một điều ǵ ghê tởm nơi người đàn bà ấy để có thể làm cho ta bại hứng. Nàng thị tùng kia đâu phải là một cô tiên, trong người nàng cũng chất chứa những ǵ nhơ bẩn chứ! Chỉ cần thấy được một trong những điều đó là nhiệt t́nh của ta sẽ nguội ngay, như trường hợp một anh chàng thấy được cái đuôi của con hồ ly tinh đă hóa thành vợ ḿnh.Trong giây phút đó, ảo ảnh về nàng sẽ sụp đổ và cuối cùng, ta lại là ta. Tuy nhiên, nàng ta đáng ghê tởm ở chỗ nào và cái nhơ bẩn ấy nó nằm ở đâu nhỉ? Không ai nói cho ta biết. Ôi, hỡi Đức Phật Quán Thế Âm đại từ đại bi, xin ngài hăy soi sáng cho con để con thấy rằng nàng nữ quan cao quí kia và mụ hành khất  trên băi sông Kamo (Kawahara) chả khác ǵ nhau.

Nghĩ đến đó, Heichu bỗng ngước đôi mắt rầu rĩ lên nh́n. 

-Ô ḱa, người đang đi đằng kia có phải là cô bé thị tỳ của nàng không nào?

Cô bé đầu óc sáng láng hôm trước như t́nh cờ tiến về phía Heichu. Cô mặc trên người một cánh áo mỏng màu hồng hoa cẩm chướng với váy đỏ thẫm. Cô đang che dấu vật ǵ đó giống như cái hộp nhỏ đằng sau một lá quạt màu đỏ mở rộng. Heichu nghĩ rằng cô đang trên đường đi vứt mớ chất thải[11] của nàng thị tùng. Khi nh́n thấy cô bé, một ư tưởng táo bạo lóe lên trong đầu anh như tia chớp.Anh bèn đổi sắc mặt, đưa tay ra đứng chận đường cô bé. Bất đồ anh cướp lấy cái hộp kia và chạy biến vào bên trong hành lang. Bị tấn công một cách đột ngột, cô bé kia không biết làm ǵ hơn là bước thấp bước cao chạy theo anh, vừa khóc vừa la. Thế nhưng sau khi chui vào trong một gian pḥng, Heichu liền khép ngay cửa lại và nhanh tay khóa trái.

-Đúng rồi. Ta phải nh́n vào đây mới được. Mối t́nh trăm năm sẽ tiêu tan thành khói trong một giây thôi.

Heichu khẽ đặt bàn tay đang run lẩy bẩy lên trên nắp hộp. Anh mở lớp sa mỏng ướp mùi đinh hương (clove) ra. Cái hộp này cực kỳ tinh xảo. Đó là một hộp sơn mài kiểu đời mới.

-Bên trong hộp là chất thải của nàng đấy. Đồng thời cũng là mạng sống của ta.

Heichu đứng nguyên một chỗ, mắt đăm đăm nh́n cái hộp xinh đẹp. Bên ngoài gian pḥng, vẫn có tiếng khóc rấm rứt của cô thị tỳ, thế nhưng không biết bao nhiêu lâu sau, nó đă ch́m xuống để trở thành tiếng nấc đầy thống hận.Giữa lúc ấy th́ cánh cửa liếp (yarido) và cửa kéo (shôji) dần dần nḥa đi như sương mù. Ngay cả Heichu cũng không phân biệt bây giờ là ngày hay đêm nữa.Trước mặt anh bây giờ chỉ c̣n một vật hiện ra như đang treo trên không trung, đó là cái hộp xinh xắn với họa tiết h́nh chim cuốc.

-Vật duy nhất có thể cứu mạng ta và giúp ta dứt t́nh với nàng thị tùng là cái hộp này đây.Ta chỉ cần mở nắp cái hộp ra....không, đó chỉ là một điều ta vừa nghĩ tới. Quên nàng đi có phải là một điều tốt cho ta không? Ta có cần phải kéo dài thêm cuộc đời đă mất đi lẽ sống? Nhưng cớ sao ta không t́m thấy câu trả lời? Hay cứ để nguyên cái nắp hộp này và chịu chết trong sầu khổ héo hon?

G̣ má hốc hác của Heichu đă long lanh ngấn lệ. Sau khi bối rối như thế và trầm ngâm một đỗi, mắt anh bỗng quắc lên và từ cổ họng, một tiếng thét bật ra như tiếng kêu cứu của sinh mệnh:

-Heichu! Heichu! Sao mi hèn nhát thế? Mi đă quên chuyện đêm mưa kia rồi à? Con thị tùng nó đang cười cợt mối t́nh đau khổ của mi đấy! Hăy tỉnh lại đi! Hăy sống cho ra hồn người. Chỉ cần nh́n vào món đồ nó thải ra thôi là mi nhất định sẽ thắng cuộc.

 

Hộp sơn mài bí ẩn 

Cuối cùng, như một gă điên, Heichu đă mở phăng nắp hộp ấy. Anh thấy sâm sấp phân nửa hộp là một thứ chất lỏng màu vàng nhạt và dăm ba cái thỏi con cũng màu vàng nhưng sậm hơn, dài như mấy múi cam, ch́m dưới đáy. Cùng lúc, mùi thơm hắc của đinh hương xông lên mũi làm anh ngỡ ḿnh đang ở giữa cơn mơ. Chả lẽ đây là chất thải của nàng ư? Ngay cả bà Kichijôji (Cát Tường thiên nữ)[12] cũng không thể có những cặn bă thơm tho như thế này được! Heichu chau mày, anh đưa tay nắm lấy một thỏi con đang nổi lên phía trên và đưa lên gần mũi – thiếu điều để râu anh chạm vào đó – rồi hít hà nhiều bận xem sao. Mùi của nó th́ anh không thể lẫn vào đâu được. Đó là mùi của một loại trầm hương thượng hảo hạng.

-C̣n chất lỏng này th́ sao nhỉ? Chắc nó cũng phải thơm thôi!

Heichu nghiêng cái hộp và nhấp nhấp chút nước đó. Nó cũng dậy lên mùi của đinh hương. Đây là thứ nước cốt chắt ra khi nấu đinh hương.

-Cũng là một loại hương mộc chứ ǵ?

Anh thử nhai và nhấm nháp cái thỏi con giống như múi cam. Anh cảm thấy có một vị đắng và ngon ngót chạm đến chân răng. Ngoài ra, trong miệng anh lại tỏa  đầy một mùi thơm mát rượi và thanh tao c̣n hơn cả hương hoa quít. Không hiểu nàng thị tùng nghĩ đâu ra cách phá bĩnh Heichu khéo léo như thế khi tinh chế được cái chất thải này[13].

-Thị tùng nàng ơi! Nàng đă giết được Heichu này rồi!

Cất tiếng than như thế xong, Heichu để vuột khỏi tay cái hộp sơn mài đẹp đẽ  rồi nằm vật ra trên mặt sàn. Trong đôi tṛng mắt của con người nửa sống nửa chết, anh c̣n thấy phảng phất h́nh dáng nàng thị tùng với vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa và vầng hào quang trên đầu, đang nh́n xuống anh như mỉm cười. 

5-Bàn về háo sắc:

Sau đây là một đoạn trong phần đối thoại vô tích sự giữa Norizane và Yoshisuke, hai người bạn của Heichu.

Y: Cái cô thị tùng kia đáng gờm thật. Đến như Heichu nhà ḿnh cũng không cưa đổ!

N: Ừ nhỉ! Tớ có nghe người ta đồn đại như thế.

Y: Hắn muốn tán ai th́ tán nhưng đừng đụng vào mấy cô thị tùng hay cung nữ trong triều. Chắc hắn đă học được một bài học.

N: Coi bộ cậu cũng là học tṛ ngoan của Khổng Tử?

Y: Tớ có biết ông Khổng Tử đă dạy những ǵ đâu. Thế nhưng tớ nghe nói không biết bao nhiêu cô gái đă phải khóc v́ thằng Heichu. Và tớ cũng thông cảm sự đau khổ cùng cực mà mấy ông chồng các nàng phải chịu đựng, sự căm tức của cha mẹ họ cũng như nỗi oán hận của người trong gia đ́nh họ. Đối với những kẻ xáo trộn trật tự xă hội cỡ Heichu th́ phải làm rùm beng lên để khiển trách hắn chứ. Cậu không đồng ư với tớ à?

N: Làm như thế là không công bằng, cậu ạ. Đồng ư là Heichu có xáo trộn trật tự xă hội đấy nhưng đâu có thể qui hết trách nhiệm về hắn.

Y: Chứ c̣n ai khác vào đấy?

N: Các bà các cô chứ ai.

Y: Tội nghiệp họ. Ta không thể bắt phụ nữ chịu tội thay hắn được.

N: Nhưng cũng không thể qui hết mọi tội cho Heichu.

Y: Trăm sự bắt đầu từ việc Heichu đi tán tỉnh người ta.

N: Đàn ông mang đao kiếm ra chiến trường, đàn bà chỉ giết người trên giường ngủ, nhưng tội giết người đâu có khác nhau.

Y: Cậu đừng vội bênh vực Heichu như thế. Điều chắc chắn là tớ với cậu sẽ không gieo tai vạ cho mọi người đến như hắn.

N: Cậu đừng vội khẳng định. Tớ không hiểu biết nhiều nhưng thấy rằng, đă là con người, th́ có biết bao nguyên nhân để chúng ta làm cho đồng loại bị tổn thương. Chỉ khác nhau ở chỗ Heichu gây ra nhiều rắc rối hơn chúng ta thôi. Đó là định mệnh khó tránh của một thiên tài như hắn.

Y: Nếu cậu xem Heichu là thiên tài th́ tớ cũng có thể gọi con cá chép dưới ao kia là rồng vậy!

N: Tớ chắc chắn Heichu là một thiên tài. Cứ xem khuôn mặt điển trai, giọng nói quyến rũ của hắn. Rồi đọc những lá thư thần sầu hắn viết. Tớ xin đánh cuộc nếu cậu là phụ nữ, thế nào cậu cũng yêu hắn. Từ khi mới lọt ḷng mẹ, hắn đă có tài như Kôbô Daishi (Đại sư Không Hải)[14] hay Ôno no Dôfu (Tiểu Dă Đạo Phong)[15]. Nếu chúng ta không xem Heichu là thiên tài, chắc có lẽ trên đời này sẽ không ai xứng đáng được gọi là thiên tài cả. Làng nhàng như bọn ta th́ c̣n lâu mới chấm đến gót cậu ấy.

Y: Các thiên tài có thể làm điều quấy nhưng phần lớn, họ làm điều tốt lành. Chẳng hạn, khi xem thư pháp Dofu, cậu có thể bị lôi cuốn v́ những nét bút thần diệu của ông ấy. Cũng như khi cậu nghe ngài Kukai tụng kinh ...

N: Tớ đâu có nói là thiên tài chuyên làm chuyện quấy. Tớ chỉ bảo rằng họ cũng làm chuyện quấy.

Y: Thế th́ họ phải khác với Heichu, người chỉ làm toàn chuyện quấy chứ.

N: Vấn đề đó, chúng ta không có quyền phán xét. Đối với những kẻ không đọc nổi thứ văn tự đă giản dị hóa như Kana th́ thư pháp của Dofu sẽ không có giá trị ǵ cả. Thế nhưng với những kẻ không có ḷng tin tôn giáo (tín tâm) th́ những bài hát thông tục của bọn múa rối đầu đường c̣n hấp dẫn hơn giọng đọc kinh của ngài Kukai. Muốn hiểu được cái mà thiên tài cống hiến, trước tiên cậu phải hiểu về nhân cách của họ đă.

Y: Cậu nói đúng. Thế nhưng tớ vẫn chưa thấy “Heichu tôn giả” đă cống hiến cho đời được những ǵ!   

N: Này cậu! Chỉ có giới phụ nữ mới có thể nói cho cậu biết về những cái hay của Heichu mà thôi. Có phải cậu vừa mới bảo là Heichu đă gây khổ cho biết bao phụ nữ không? Theo tớ th́, ngược lại, cũng nhờ có hắn mà phụ nữ đă có được những niềm vui tuyệt vời nhất, các nàng lại cảm thấy cuộc sống của ḿnh có ư nghĩa cũng như học được cái cao cả của sự hy sinh...

Y: Thôi thôi, cậu nói thế đủ rồi. Lư luận kiểu cậu có thể biến một thằng bù nh́n thành một trang vơ tướng!

N: Người hay ganh tỵ như cậu th́ có gặp vơ tưởng cũng cho là thằng bù nh́n.

Y: Cái ǵ mà ganh tỵ? Cậu nói hơi quá.

N: Nếu cậu chê trách Heichu th́ cậu cũng phải chê trách những cô gái lẳng lơ chứ. Cậu chê trách Heichu ngoài miệng nhưng chưa chắc cậu đă chê hắn trong ḷng. Cũng là dân đàn ông nên có khi cậu không khỏi ganh tỵ với hắn. Bọn chúng ḿnh không ít thời nhiều, khi hội đủ điều kiện, đều muốn thử trở thành Heichu một phen cho biết. Heichuu chưa từng phản bội chúng ta mà đă bị chúng ta ghét bỏ. Thế có tội nghiệp hắn không?

Y: Như vậy cậu muốn làm Heichu à?

N: Tớ? Tớ không muốn làm ǵ hết. Có cái là tớ nh́n Heichu công bằng hơn cậu. Ngay giây phút chinh phục được một cô gái, hắn liền thấy chán, và kỳ cục hơn nữa, trái tim hắn bắt đầu rung động v́ một cô gái khác. Bởi v́ hắn luôn luôn nuôi trong ḷng ḿnh một Nữ thần Ái t́nh nhan sắc tuyệt vời như Thần nữ Vu sơn mà lũ người trần không bao giờ với tới. Hắn đă cố công đi t́m một h́nh ảnh cao cả như vậy nơi những nàng con gái trần gian. Khi hắn thật ḷng yêu, hắn nghĩ ḿnh đă đạt được mục đích. Thế nhưng sau vài ba lần gặp gỡ, ṭa lâu đài ảo ảnh (shinkirô) trong trí tưởng tượng của hắn đă sụp đổ. Do đó, hắn đă đốt cháy cuộc đời ḿnh bằng cách yêu hết cô này đến cô khác. Nhân v́ không có ai đáng gọi là một người đẹp lư tưởng giữa cơi đời mạt pháp này nên hắn đành kết thúc trong đau khổ. Về phương diện đó, phải nói là cậu và tớ may mắn hơn hắn. Sở dĩ Heichu bất hạnh bởi v́ hắn là một thiên tài. Nhưng đó c̣n là trường hợp của nhiều người. Nhất định là những kẻ như đại sư Kukai hay nhà thư đạo Dofu đều có điểm chung với hắn. V́ vậy, trong bất cứ t́nh huống nào, nếu muốn hạnh phúc, cậu chỉ cần sống như một con người b́nh thường. 

Tháng 9 năm Taishô thứ 10 (1921)

Dịch ngày 1/6/2021 (NNT)

.......

[1] Heichu là tên tắt để gọi Taira no Sadafun hay Sadafumi (B́nh, Trinh Văn, -?-923), thanh niên công tử thời Heian và là nhân vật chính của một tập truyện thơ nhan đề Heichu Monogatari (960-965). Tương truyền, Heichu là cháu ngoại của vương tử Ariwara no Narihira nên đă có sẵn trong người ḍng máu đa t́nh của người ông nổi tiếng. Hei tức Taira c̣n Chu (có thuyết cho rằng phải đọc là Juu, đứng giữa) v́ ông là con trai thứ hai trong ba anh em.

[2] Heichu là một công tử quí tộc nhưng đồng thời là một sĩ quan (tước Tả Binh Vệ)

[3] Shijuu (Th tùng) được Kojima Takeshi (Tuttle, 1961) dịch ra tiếng Anh là lady’s maid nhưng  không phải là một thị nữ tầm thường mà là nữ quan theo hầu một nhân vật quan trọng.

[4] Nguyên văn là hon’in (bản viện), có thể là cung điện của Thái thượng hoàng, Thiên hoàng mà cũng có thể là dinh thự của một đại thần, quí nhân đứng đầu triều. Theo sách cũ th́ đó là dinh của Tểớng Fujiwara no Tokihira (tức Shihei).

[5] Ao-nyobô, ư nói thị nữ cấp thấp.

[6][6] Buraku-in (Phong Lạc Viên) Tên một cung điện đồ sộ nằm trong khu vực hoàng cung thời Heian, nơi có tổ chức những cuộc tŕnh diễn và hội hè nhưng đă bị cháy tiêu vào thế kỷ 11.

[7] Nguyên văn: Kanabotoke (Kim Phật) hay tượng Phật bằng kim loại và Uchoten (Hữu Đính Thiên) tức Akanistha hay từng trời thứ tư trong Sắc Giới (tức thế giới hữu h́nh).

[8] Nguyên văn: hiwadabuki. Ngày xưa mái đền thần hay mái cung điện mới được lợp bằng vỏ cây hinoki (Japanese cypress), một loại danh mộc..

[9] Uya no shinasadame: Tên một chương trong Truyện Genji tả cảnh hoàng tử Hikaru Genji  và hai người bạn đánh giá về đàn bà.

[10] Đền Thần đạo Kamo và chùa Kiyomizu là hai đa điểm nổi tiếng linh thiêng ở Kyôto.

[11] Chuyn thường xảy ra trong cung đ́nh đi xưa t Á sang Âu nhưng sử sách không mấy khi đề cập tới. Nguyên văn viết là phẩn (fun) hay chất dư thừa (mari)

[12] Cát Tường thiên nữ tức bà Mahadevi trong thần thoại Ấn Độ, một bà tiên xinh đẹp đức hạnh và là vợ của thần Vishnu. Sau này bà được Phật giáo thâu nhập và xem như vị thần đem đến hạnh phúc cho loài người.

[13] Có thuyết cho rằng đây là một món đồ giả làm từ củ khoai rừng (yamaimo) đ chơi kháy Heichuu.

[14][14] Không Hải (Kuukai, 744-855), một cao tằng đa tài đa nghệ. Được vua ban tặng danh hiệu Hoằng Pháp Đại Sư. (Kôbô Daishi)

[15] Tiểu Dă Đạo Phong (Ono no Dôfuu, 896-966), một nhà thư đạo lừng danh Nhật Bản bên cạnh sư Không Hải và một người khát, họp thành Tam Bút (Sampitsu).

 

Tư liệu tham khảo:

-Akutagawa Ryunosuke, Koshoku (Háo sắc) trên mạng Aozora Bunko (Thư viện trên không), số hóa 1998-2004 từ Tập Akutagawa trong Toàn tập về văn học hiện đại Nhật Bản của Chikuma Shobô (1968). Nguyên tác Nhật ngữ.

-Akutagawa Ryunosuke, Kojima Takashi dịch Koshoku ra Anh ngữ, nhan đề Heichu, The Amorous Genius, Tuttle Publishing Co, Tokyo, xuất bản, 1981. Bản sử dụng: bản tái bản lần thứ 5 (2000).Bản ngoại văn tham chiếu.

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của anh Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com