TRUYỆN NGẮN TRONG LÒNG BÀN TAY

Nguyên Tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

TẬP V
 

 

74. Chắp tay (Gasshô, 1926)

Một

Tiếng sóng mỗi lúc nghe càng to. Hắn kéo tấm màn cửa sổ lên. Đúng là ngoài khơi có ánh lửa chài. Thế nhưng so với hồi năy, bây giờ hắn thấy nó ở măi xa tít. Có lẽ v́ sương chiều đă phủ lên mặt biển.

Hắn chợt thấy lồng ngực ḿnh lạnh buốt khi quay lại nh́n chiếc giường. Trên đó không có chi khác ngoài một tấm vải trải giường rộng, bằng phẳng và trắng muốt.

Thân h́nh của cô dâu mới nằm ở dưới tấm vải đó nhưng không biết nó có lún xuống cái nệm mềm mại ấy hay chăng? Bởi v́ không thấy có ǵ làm phồng tấm vải trải giường lên. Chỉ có cái đầu của nàng đặt trên mặt gối rộng là dựng cao như ngọn núi.

Khi chăm chú ngắm dáng nàng trong giấc ngủ, không hiểu v́ sao mắt hắn lại ứa lên những giọt nước mắt âm thầm.

Hắn thấy chiếc giường màu trắng ấy sao mà giống như một trang giấy trắng đang rơi vào bên trong ánh sáng của vầng trăng. Nghĩ đến đấy, cánh màn cửa vừa mới kéo lên chợt làm hắn sợ hăi. Hắn bèn ra kéo nó xuống rồi bước trở lại cạnh giường.

Hắn tỳ chống khuỷu tay chỗ có đường thêu trên mặt gối và ngắm thật kỹ gương mặt của cô dâu mới một đỗi. Hắn đưa tay vuốt dọc mấy cái chân giường và qú xuống. Trán hắn ấp vào chỗ được đẻo tṛn của chân giường và để cho cái lạnh của kim loại thấm vào trong thớ năo.

Hắn lặng lẽ chắp tay.

-Em không chịu đâu. Em không chịu đâu. Sao anh lại có cử chỉ xem em như người chết vậy.

Hắn bèn đứng bật dậy, mặt đỏ lên.

-Em thức giấc rồi cơ à!

-Em có ngủ chút nào đâu. Chỉ toàn thấy chiêm bao.

Cô dâu mới ưỡn bộ ngực phồng căng như chiếc cung, rồi theo đà cái nh́n của hắn, từ từ chuyển động một cách đầy đặn và dịu dàng bên dưới tấm vải trải giường trắng muốt. Hắn vỗ nhẹ lên mặt vải:

-Sương chiều đă xuống trên biển rồi đấy.

-Thế th́ những chiếc thuyền hồi năy về bến hết rồi nhỉ?

-Chúng vẫn c̣n nằm ngoài khơi.

-Chứ không phải sương mù đă xuống rồi sao?

-Có nhưng sương không dày lắm nên chưa sao. Thôi, em cứ nằm nghỉ đi.

Hắn bèn vươn một cánh tay lên trên tấm vải trắng và đưa đôi môi tới gần nàng.

-Em không muốn đâu. Em vừa thức dậy anh đă làm như thế. C̣n lúc em ngủ th́ lại coi em như là người chết.

Hai

Chắp tay là một thói quen hắn đă có từ ngày c̣n bé.

Bố mẹ mất sớm từ ngày c̣n nhỏ nên hắn sống với ông bà ở một thị trấn miền núi. Ông của hắn đă ḷa. Người ông thường đưa hắn trước bàn thờ Phật trong nhà. Thế rồi tay ông ṃ mẫm t́m hai bàn tay của cháu và bảo hắn chắp chúng lại. Sau đó ông chập hai bàn tay của ḿnh lên tay cháu như thể tay cả hai chắp đôi lại. Lúc đó đứa cháu thầm nghĩ không hiểu v́ sao tay ông ḿnh lại lạnh đến thế.

Khi lớn lên, tính t́nh đứa bé trở thành bướng bỉnh. Nó ăn nói vô lối làm người ông phải khóc. Mỗi lần như vậy, ông nó cho mời vị ḥa thượng tu ở một ngôi chùa trên núi đến nhà. Khi có mặt ḥa thượng, không hiểu sao đứa cháu lại trở nên trầm tĩnh ngay. Ông cụ không biết lư do nào đă làm nó thay đổi như thế nhưng khi ḥa thượng đến nơi th́ ngồi rất ngay ngắn trước mặt nó, tĩnh tọa và chắp tay một cách nghiêm trang cho nó thấy. Khi nh́n ḥa thượng chắp tay, đứa cháu cảm thấy có một luồng hơi lạnh làm người nó run bắn lên. Đến khi ḥa thượng ra về, đứa cháu bèn đến trước mặt ông và lặng lẽ chắp hai tay giống như vậy. Người ông đă ḷa nên không nh́n được cảnh tượng đó. Ông chỉ mở đôi mắt trắng dă nh́n vào khoảng không. Riêng đứa cháu th́ lúc đó cảm thấy ḷng của nó như đă được tẩy sạch.

Kinh nghiệm thời niên thiếu này khiến hắn tin vào sức mạnh của hành động chắp tay. Đồng thời, v́ là một đứa bé mồ côi nên hắn được rất nhiều người thi ân, cũng như hắn đă xúc phạm không biết bao người trong quá tŕnh trưởng thành của ḿnh. Thế nhưng trong tính t́nh của hắn, có hai điều hắn đă không sao thực hiện được. Một là nh́n thẳng vào mặt ai đó để nói lời cảm ơn, hai là nh́n thẳng vào mặt ai đó để nói câu xin lỗi. V́ vậy, khi đến nhà ai, hắn không đợi được đến lúc vào giường nằm, mỗi tối đều chắp tay trước. Hắn nghĩ làm như vậy th́ ḿnh sẽ truyền đạt được đến mọi người những t́nh cảm mà ḿnh không nói được thành lời.

Ba

Trong bóng râm của cây ngô đồng xanh lá, hoa thạch lựu nở đỏ như những ngọn đèn. Thêm vào đó, lũ bồ câu từ khu rừng tùng đă trở về dưới hàng hiên của thư trai. Lại nữa, những làn gió đêm trong một khung trời quang đăng, sạch hết mưa dầm tháng năm, đă làm cho ánh sáng của vầng trăng phải run rẩy.

Từ trưa đến tối, hắn vẫn ngồi bất động bên khung cửa sổ. Hai tay cứ chập vào nhau. Hắn đang khấn sao cho vợ hắn - người đă để lại mỗi mấy hàng thư từ biệt vắn tắt trước khi cuốn gói theo một anh t́nh nhân cũ - sớm quay về.

Tai hắn dần dần lắng lại và trở nên tinh tế lạ thường. Bây giờ hắn có thể nghe được tiếng c̣i của anh phó xếp của cái ga cách đó những mười con phố. Hắn cũng có thể nghe được tiếng chân bước rầm rập của khách bộ hành như tiếng mưa rơi vọng về từ một nơi thật xa. Thế rồi, lúc đó, h́nh ảnh của người vợ đă hiện ra trong đầu hắn.

Hắn bước ra ngoài con lộ màu trắng mà hắn đă ngồi canh chừng từ nửa ngày nay. Vợ hắn đang bước đi trên đó.

-Này!

Hắn vỗ vai nàng và gọi.

Người vợ nh́n hắn một cách lơ đăng.

-Mừng em đă trở về. Anh chỉ cần em quay lại là đủ.

Vợ hắn lảo đảo tựa vào người hắn và dụi riềm mi lên vai chồng.

Hai người lặng lẽ sóng bước bên nhau. Hắn nói:

-Hồi năy ở ngoài ga, khi ngồi trên ghế dài, có phải em đă nhấm nhấm cái cán dù che nắng hay không?

-Ờ ờ. Bộ anh nh́n thấy sao?

-Thấy chớ!

-Thế mà anh cứ im ỉm, không lên tiếng.

-Phải rồi. V́ anh đă nh́n thấy em từ cửa sổ nhà ḿnh.

-Thật à?

-Có thật th́ mới ra đón em đấy chứ!

-Anh nói ǵ nghe mà ghê ghê.

-Em chỉ thấy ghê thôi sao?

-Không.

-Em chợt có ư định trở lại với anh từ hồi 8 giờ rưỡi mà thôi. Anh cũng nhận ra điều đó.

-Thôi, anh nói bao nhiêu đó đă đủ. Giờ đây, đối với anh, chắc em đă chết rồi. Buổi tối hôm em mới về làm dâu, không phải anh đă chắp tay vái em như vái một người chết hay sao? Em đă chết kể từ giây phút đó, phải không?

-Giây phút đó ư?

-Thôi, từ nay em sẽ không bỏ đi nữa đâu. Tha lỗi cho em nhé!.

Thế nhưng khi ấy, như để thử quyền lực của ḿnh, hắn bỗng cảm thấy trong ḷng dậy lên cái dục vọng muốn kết t́nh vợ chồng với tất cả những người đàn bà trên trái đất và sẽ đến chắp tay trước mặt họ.

(Dịch ngày 10 tháng 5 năm 2019)

 

Xem tiếp : [ 75- Bức thư  ]

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com