Mùa XUÂN ta nói chuyện T̀NH (*)

Bác sĩ Nguyễn Ư-ĐỨC

 

            Vâng. Chuyện t́nh của những người tuổi ngoài sáu chục. Tuổi hưu trí ở quê hương xưa nay. Tuổi sửa soạn dăm năm để lănh tiền an sinh xă hội của những người xa quê: TUỔI GIÀ.

            Nói là Già nhưng làm sao biết được ḿnh tới tuổi già rồi nhỉ?

Phải chăng ở cái tuổi mà ta tốn tiền gia nhập các câu lạc bộ thể thao thể dục mà chẳng bao giờ lui tới, v́ ngại tới lui.

-Tuổi mà cơ thể thấy chỗ nào cũng đau nhức, không sử dụng được, duy có chỗ không đau th́ lại bất khiển dụng.

-Tuổi đang mang kiếng trên mắt mà cứ đi khắp nhà t́m cặp kiếng.

-Tuổi mà ánh sáng từ đôi mắt tưởng như tinh anh nhưng thực ra là do nắng phản chiếu lên kính hai tṛng.

-Tuổi cho là ḿnh biết nhiều mà chẳng ai thèm hỏi ư kiến.

-Tuổi kè kè một cuốn sổ tay chằng chịt địa chỉ, tên bác sĩ, tên thuốc đau nhức

-Tuổi luôn luôn tắt đèn mà mục đích là để tiết kiệm điện chứ không v́ lăng mạn với người phối ngẫu...

Hoặc là tuổi đă đóng góp nhiều công sức để phục vụ cộng đồng, quê hương, gây dựng gia đ́nh cho con cái; tuổi mang nhiều khôn ngoan, kinh nghiệm trường đời; tuổi có thể an hưởng nhưng không quên tiếp tay với thế hệ đến sau trong duy tŕ tinh hoa văn hóa dân tộc, truyền thống tốt đẹp gia đ́nh  Con Rồng Cháu Tiên Việt Nam...

Trước hết là chuyện t́nh cảm thương yêu của những người già đơn côi.

Và mở đầu với chuyện bà Bơ lấy chồng. Do nhà văn Nguyễn Khải viết dưới tên Nắng Chiều. Thấy chuyện nêu ra được nhiều t́nh tiết dễ thương nên xin phép tác giả tóm lược hầu quư thân hữu.

            “Năm đó bà Bơ đă sấp sỉ cái tuổi “cổ lai hi” mà vẫn muộn chồng v́ cả một thời son trẻ chả ai để ư đến bà.

Tuồi Sửu, đă nghèo lại không được đẹp, ăn mặc xuềnh xoàng, ít nói, tự khép ḿnh vào khuôn khổ lễ giáo, rất cần thiết cho mọi người nhưng luôn luôn xuất hiện ở phía sau th́ coi như số phận đă được an bài rồi.

Đúng ra th́ cách đây ngót nghét nửa thế kỷ, ở tuổi mười tám, đôi mươi, bà đă được một cậu giáo đẹp trai nhưng không giầu tiền bạc thương yêu, ngỏ ư muốn xin cưới. Rủi thay, duyên nợ không thành v́ “ nhà nghèo mà đ̣i làm cháu rể cụ Thượng” th́ chẳng biết trời cao đất dày là ǵ”. Chàng thanh niên phần v́ giận thân, phần v́ xấu hổ không đến nữa.

Từ đó bà bị bỏ quên, dành suốt cuộc đời hầu hạ những người em họ. Bây giờ đến tuổi già cô đơn, lúc khỏe đă vậy, lúc ốm đau th́ sao. Ốm một trận rồi chết cũng đă vất vả, lại ốm đến vài năm mới thật rầy rà.                                          

Thế là một bà em họ tốt bụng nhúng tay vào t́m cách giải quyết vấn đề. Phải gả chồng cho bà Bơ  để có người nương tựa.

Mọi người trong họ đều cười ḅ với cái ư kiến quái đản này.

Chú rể là người đă nặng ḷng yêu bà vào nửa thế kỷ trước, ông Phúc. Ông ta đă ngoài bẩy chục, nhưng c̣n đẹp lăo, nhanh nhẹn và đă hai lần góa vợ, con cháu đầy đàn. Ông vẫn c̣n vướng vất với cái t́nh cũ, nên đưa vai ra gánh.

Khi được hỏi ư kiến th́ bà Bơ mặt mũi đỏ nhừ, giẫy nẩy như đỉa phải vôi, từ chối. Gái chưa chồng nói chuyện hôn nhân ai mà chả thế. Cô em bèn giải thích thêm điều hay lẽ thiệt th́ bà bảo là “tùy cô, muốn làm ǵ th́ làm, chứ tôi không biết”. Rồi bà Bơ ra phường kư giấy hôn thú với người đă xin cưới ḿnh năm mươi năm về trước.

            Tiếp theo là những mẩu chuyện t́nh nghĩa vui vui đến với cặp vợ chồng tuổi cao mới về sống với nhau.

...Bà bơ tái mặt khi nghe ông trưởng họ thực thà, biết xem tử vi, tướng mặt, nói năm tới bà Bơ có nhiều hỉ tín v́ khí sắc rất vượng. Ông chồng th́ quay ra nh́n vợ rồi cười hề hề. Lăo bạng sanh châu hay sao đây.

Lúc ăn cơm, bà Bơ gắp miếng thịt gà, dùng tay lọc xương, xé nhỏ rồi đặt vào bát ông chồng. Cuối bữa ăn, nhà chủ đưa cho mỗi người một cái khăn xấp nước nóng. Ông cầm lấy lau mặt trước rồi đưa cho vợ. Bà Bơ dùng khăn lau dở của chồng, lau luôn mặt ḿnh .

Thấy cảnh đó, tác giả Nắng Chiều cúi mặt xuống, “sống mũi cay xè, chỉ muốn nhỏ ra mấy giọt nước mắt của thương yêu”.

            Hai năm qua là quăng đời đẹp nhất của bà. Được hai năm ấy rồi có chết cũng thỏa. Cả đời bà Bơ có cái ǵ là của riêng ḿnh đâu. Đến bây giờ được một người đàn ông của riêng ḿnh, thương yêu ḿnh th́ bà vui lắm, hănh diện lắm Bà săn sóc, ông một cách tận t́nh như được dịp báo đáp một ơn nghĩa rất khó trả. Bữa cơm nào bà nấu cho ông cũng rất ngon, nấu ngon hơn nhiều bà vợ. Miếng bít tế thật mềm, bát canh cá dưa thật ngọt, đến đĩa dưa đ́a cà muối cũng thơm ngon lạ thường.

...Mắt bà Bơ kéo màng, phải đi mổ. Con chồng vào nhà thương nuôi sóc bà tận t́nh như nuôi mẹ đẻ. Ông chồng ngày ngày đạp xe đạp hai ba lần mang cơm vào cho vợ. Ông cầm tay gầy guộc của bà hỏi đêm qua bà ngủ được không? Con mắt mổ c̣n nhức không? “ Thưa, đă đỡ nhiều ạ, đêm qua chỉ thức có một lần thôi ạ.-Thưa, con mắt tuy đă lành nhưng cái nh́n c̣n kém lắm, chỉ sợ nó kém măi th́ không làm ǵ được, ông lại vất vả”. Những chữ “Dạ”, chữ “Thưa” từ miệng người đàn bà bẩy chục sao mà nhiều nét t́nh tự quê hương, dân tộc. Bà cứ sợ con mắt bị hỏng, con cháu phải hầu hạ bận thêm họ ra. Ông nói bà cứ hay nghĩ quẩn. Ḿnh hầu hạ chúng nó cả một đời, nay chúng nó có phải hầu hạ ḿnh cũng chỉ vài năm chứ mấy.

Nghe vậy, tác giả chỉ muốn bật kêu lên: “ Anh ơi, anh là người đàn ông chung t́nh nhất, rộng lượng nhất. Ước ǵ bọn em được tốt như anh”.

..Ông vẫn thích đi xe đạp, để đi đây đi đó, giao hữu bạn bè mà cũng để vận động cơ thể, giữ ǵn sức khỏe. Có người nói bà nên khuyên ông đừng ỷ y, ngă có ngày chết. Bà dịu dàng “ Nói măi nhưng không nghe”. Ông té thật, chẳng phải một lần nhưng vài ba lần. Ban đầu đi lại khó khăn rồi liệt giường.

Bà hầu hạ ông già nửa liệt nửa què mà mặt tươi hơn hớn cứ như người mới bắt được của. Thỉnh thoảng có tạt qua các em, ngồi chưa nóng đít đă láo liên đ̣i về “v́ anh ở nhà có một ḿnh”. Mà ông th́: “ Cậu tính bây giờ chỉ có hai vợ chồng già hầu nhau chứ trông cậy thế nào được con cháu. Tôi đau th́ bà hầu tôi, bà đau th́ tôi hầu bà. Nói dại bây giờ bà nhà tôi cũng đau nốt th́ tôi phải tự ḅ ra nấu cháo nấu cơm chứ biết gọi ai”.

Chăm sóc chồng vất vả nhưng bà Bơ chẳng bao giờ phàn nàn, chẳng ốm đau mà lại cứ khỏe ra, mắt sáng dần, đi lại phăm phăm, hoạt bát tinh tường hẳn. Cái sức mạnh thầm kín nào đă khiến một bà lăo trẻ hẳn lại, vui hẳn lại, có vẻ ham sống hơn trước, lại c̣n dám tính toán những việc của tương lai? Là t́nh yêu chăng?”.

Câu chuyện dường như đưa ra đáp số cho vài thắc mắc.

-Rằng góa bụa tuổi già vẫn c̣n t́m được nương tựa lẫn nhau trong t́nh yêu đến muộn.

-Rằng con cái cũng không nên quá khắt khe với tái giá t́m bạn đường mới của mẹ cha đơn côi.

-Rằng tận t́nh chăm sóc qua lại cần phát sinh từ t́nh cảm chân thành với nhau. Và

-Rằng vợ chồng cao tuổi vẫn c̣n nhiều cơ hội tốt để thuận buồm xuôi gió đi nốt đoạn chót cuộc đời với nhau.

V́ hôn nhân vợ chồng thuở ban đầu  khắng khít là do yêu nhau.  Đó là T̀NH, t́nh yêu trai gái.

Rồi với thời gian, hóa chất đam mê ban đầu cũng dần dần lợt phai. Từ đây, gắn bó t́nh già sẽ từ sự hiểu nhau, sự chia sẻ vui buồn, phụ thuộc lẫn nhau, thích nghi, trọn vẹn cho nhau. Mức độ thỏa  măn trong hôn nhân ở giai đoạn này được nh́n qua phẩm chất của đời sống hai người: hạnh phúc bên nhau, cố kết với nhau, biểu lộ thương yêu, giảm thiểu  phiền năo.  Hai người có thể yêu nhau trở lại khi cùng nh́n về một hướng, sắp xếp cho tương lai cũng như tận hưởng hiện tại, giải quyết trở ngại, khó khăn.

Bây giờ đối với nhau cần có NGHĨA., nghĩa phu thê.

Phải chăng đó là do T́nh và Nghĩa của những người rất thương yêu nhau. Không nề hà tuổi tác. V́ như nhà thơ Vũ Hoàng Chương đă viết:

“Tuổi đó tuổi vàng hay tuổi ngọc;

Yêu nhau ai tính tuổi bao giờ”-

Xuân Diệu th́ :

“T́nh không tuổi và Xuân không ngày tháng”

Và Goethe cũng thêm:

“So, lively brisk old fellow

Don't let age get you down

White hair or not

You can still be a lover”.

Vâng. Tóc bạc tuổi cao đâu đáng kể; C̣n yêu ta cùng vẫn cứ yêu.

 

Đó cũng là quan niệm của cụ Nguyễn Gia Thiều chúng ta:

“Có âm dương, có vợ chồng;

Dẫu từ thiên địa, cũng ṿng phu thê”

Để được sống trong cảnh “Đôi chồng vợ ra vào khắng khít, mắm muối mà vui”, như  cụ Vương Hồng Sển đă viết.

 Rồi đến chuyện T̀NH  chung chăn chung gối, T́nh Dục Tuổi Già v́  ở tuổi này cũng có nhiều điều để nói với nhau.

             Có người bâng quơ hỏi rằng, vào tuổi này c̣n có nhu cầu “pḥng the” hay không? Rằng liệu họ có những khó khăn ǵ, có điều ǵ cần “đề cao cảnh giác”? Rằng bị tiểu đường như tôi, mới mổ tim như ông nó th́ có rủi ro nào khi lâm trận thương yêu, đáp ứng sinh lư? Và nhiều thắc mắc t́nh trường lớn nhỏ khác nữa cần được làm sáng tỏ.

V́ giải quyết sinh lư là một phần trong cuộc sống, trong các hoạt động của con người. Khác chi nhu cầu thỏa măn thực phẩm, không khí, giải trí, bạn bè. Mà người tuổi cao không là ngoại lệ.

            Nhà thơ lăo thành Hoàng Cầm đă từng lạc quan với:

                        “Bạn ơi khi thấy ông già ấy

Bơi chải ch́m trong mắt mỹ nhân

Xin chớ bĩu môi cười chế riễu

Hăy chào cái dáng dậy th́ xuân”

 

C̣n kinh nghiệm cổ nhân Đông phương ta vẫn điều độ trong quan niệm:

“Bán dạ tam bôi tửu

B́nh minh nhất trản trà

Thất nhật dâm nhất độ

Lương y bất đáo gia

Vậy th́ nếu có thắc mắc th́ cũng là chuyện hữu lư, thường t́nh mà thôi.

Thắc mắc đầu là tới tuổi nào th́ t́nh dục của con người giảm hay mất đi ?

Nhiều chuyên viên về vấn đề hấp dẫn giới tính đều đồng ư là sự đ̣i hỏi và khả năng hành động t́nh dục của con người tồn tại suốt đời, trừ khi bị bệnh hoạn. Hoặc theo quan niệm cũ xưa, tự cho là khi về già ḿnh sẽ hết t́nh.

Từ năm 1926, Raymond Pearl đă nhận ra rằng 4% những người tuổi từ 70 tới 79 đều làm t́nh ba ngày một lần, 9% th́ mỗi tuần một lần.

Theo nghiên cứu của Alfred Kinsey vào năm 1948 và 1953 th́ số những lần giao hợp của nam giới giảm dần, nhưng đa số đều giữ được khả năng t́nh dục tới tuổi 70, 80; c̣n ở nữ giới th́ không có thay đổi mấy với tuổi già.

Master & Johnson, một tổ chức có uy tín về vấn đề t́nh dục, cũng có cùng nhận định như A. Kinsey: đời sống t́nh dục ở người cao tuổi vẫn mạnh cho tới tuổi 80 hay hơn nữa, mặc dù nó sẽ thưa thớt dần và không vũ băo như lúc c̣n trẻ.

Ta biết rằng t́nh dục mạnh nhất vào tuổi 18, 20. Thống kê cho hay ở tuổi này, họ có thể yêu nhau một tuần 3, 4 lần, đến lúc 40 tuổi th́ 2 lần rồi một tuần một lần, cho tới tuổi 60, 70 th́ khi này khi khác, nhưng không mất hẳn.

Có người đă ví làm t́nh như đi xe đạp: đă biết đi xe đạp th́ chẳng bao giờ quên được, ngoại trừ không có xe mà đi hoặc xe đổi kiểu. Đang đi xe ghi đông cao, mà đổi sang xe cuốc, xe đua, th́ phải thích nghi với kiểu xe mới. Chỉ có một điều khác là, ngược lại với động tác làm t́nh, ta phải bơm bánh xe xẹp trước khi cưỡi nó. C̣n làm t́nh th́ cưỡi lên xe rồi mới bơm.

            Năm 1981, Starr và Wiener nghiên cứu về tính dục của 800 người trên 60 tuổi, đưa ra kết quả như sau: 99% trả lời vẫn c̣n muốn có t́nh dục; 62% nói khi nh́n h́nh ảnh gợi t́nh th́ cũng động ḷng cao hứng; 75 % thấy đời sống t́nh dục tốt đẹp hơn lúc trung niên v́ không phải lo lắng ǵ; 88% than phiền là chưa bao giờ được chỉ dẫn về tính dục lúc c̣n bé.

Theo bác sĩ Domeena C. Renshaw, giáo sư Thần Kinh Tâm Trí trường Đại học Y khoa Loyola, Chicago, th́ đời sống t́nh dục của con người tồn tại cho tới khi chết và không có ǵ là bất thường khi bệnh nhân cần sự giúp đỡ về vấn đề này.

C̣n GS Frank E Kaiser, chuyên khoa người già của đại học St Louis, cho rằng: �Thật là kỳ thị người cao tuổi khi gọi họ là già dịch chỉ v́ họ tiếp tục muốn có đời sống t́nh dục� .

Năm 2000, phụ trang Parade bên Mỹ đă thực hiện vịêc thăm ḍ về đời sống t́nh ái của những vị lớn tuổi: 40% quư vị trên 75 tuổi trả lời c̣n rất sung măn về vấn đề này; 45% nói vẫn c̣n tận hưởng lạc thú làm t́nh.

Kinh Cựu Ước có ghi: “Moses chết vào tuổi 120 mà nhăn quan vẫn tinh tường, khả năng t́nh dục không giảm”

Tục ngữ, ca dao ta có câu :

“Ǵa th́ già tóc già tai;

 Già răng già lợi, đồ chơi không già” hoặc

                        “ Càng già, càng dẻo, càng dai .

Càng gẫy chân chơng, càng sai chân giường.”

 

            Thắc mắc tiếp là khi về già có những thay đổi ǵ không về cơ quan sinh dục hoặc khả năng làm t́nh?.

Xin thưa rằng khi về già, tất cả các cơ quan, bộ phận trong cơ thể đều có thay đổi, không nhiều th́ ít, cả về cấu tạo lẫn chức năng. Cơ quan sinh dục cũng chịu cùng số phận.

1-Trước hết xin liếc mắt nh́n qua sự thay đổi ở nữ giới.

Khi sanh ra, trong noăn sào có chừng 1 triệu rưởi noăn cầu. Tới khi 40, 50 tuổi chỉ c̣n khoảng 11,000. Mỗi lần có kinh, một noăn cầu được đẩy ra để làm công việc nối dơi tông đường, nếu may mắn được hội ngộ với chú tinh trùng.

Khi tắt kinh, vào tuổi 45, 50, th́ người đàn bà hết khả năng cao quư này, đồng thời noăn sào cũng ngưng sản xuất kích thích tố estrogen. Estrogen rất cần thiết cho sự nẩy nở, cho chức năng của bộ phận sinh dục và hành động t́nh ái. Hậu quả là âm đạo thu ngắn, không đàn hồi, mỏng hơn, và trở nên khô v́ tuyến nhờn bớt hoạt động. Âm vật nhỏ laị, nhũ hoa mềm nhũn, nhăn nheo, teo tóp. Âm mao lưa thưa, cứng. Đại và tiểu âm thần vừa nhăn vừa mỏng v́ mất tế bào mỡ .   Quư bà có những triệu chứng như bồn chồn, lo sợ, bẳn tính, buồn phiền, kém ăn, kém ngủ, nhức đầu, mặt bốc nóng phừng phừng.

Về phương diện sinh lư, ta phân biệt hai sự việc :

            a- Khả năng đáp ứng t́nh dục : Trong giai đoạn này, sự khơi gợi để có kích thích nhiệt t́nh và nhờn ướt âm bộ chậm xuất hiện; âm thần và tử cung không vươn lên; thời gian cực khoái mau hết; tử cung đă ít co bóp lại c̣n gây đau. Thủ thuật kích âm vật cần được sử dụng lâu hơn để gây nguồn cảm hứng.

            b- Sự háo hức, quan tâm tới t́nh dục: Liệu những thay đổi sinh học trên có ảnh hưởng ǵ tới sự quan tâm t́nh dục không?

Câu trả lời rất phấn khởi là KHÔNG. Nhiều nghiên cứu c̣n chứng minh là quư bà càng quan tâm thích thú hơn, nhất là ở lứa tuổi từ 69 tới 76 mà lại có chồng. Đôi khi cũng có sự không thích thú nhưng hầu hết do ḷng ḿnh hững hờ trước thái độ hay vóc dáng của đối tượng. Góa phụ thường ít hứng thú hơn người có chồng. Mà khi v́ lư do nào đó người chồng lại lạnh nhạt trong việc gối chăn th́ vợ cũng bị lạnh cảm theo.

            Nói chung  th́ sự hóa già chỉ làm mất khả năng sinh con nhưng vẫn tôn trọng khả năng yêu đương xác thịt của các bà.                         

2-Ở nam giới, sự thay đổi nhẹ nhàng hơn : khả năng sinh sản chỉ giảm chứ không mất v́ tinh trùng tiếp tục được sản xuất với số lượng ít và vẫn thụ tinh được. John J. Medina kể trường hợp một lăo niên đă được chứng nhận là sanh con cuối cùng lúc 94 tuổi. Thực là lăo bạng sinh châu.

Thành ra, nếu có cơ hội, có sự hợp tác của các cụ bà th́ các cụ vẫn có khả năng sống đời sống tính dục một cách điều ḥa cho đến ít nhất là tuổi bát tuần mà không ngại hết sinh khí. V́ từ năm 1894, nhà nghiên cứu người Đức Effeul đă ước lượng rằng, trong suốt cuộc đời, người nam có thể xuất tinh 5400 lần. Giả thử là nhân vật đó sống 100 tuổi, với 5200 tuần lễ, rồi “thất nhật dâm nhất độ”, th́ vẫn c̣n dư 200 lần xuất tinh nữa không dùng đến và phí phạm mang xuống tuyền đài.

Tinh dịch, chế biến ở nhiếp hộ tuyến, bớt khối lượng. Nam kích thích tố ít, nhưng sự giảm thiểu này không ảnh hưởng ǵ tới khả năng giao hợp. Lăo nhân sẽ cần nhiều thời gian hơn để có cương dương, (bốn món ăn chơi tha hồ được biểu diễn ), đồng thời nó cũng mau mềm; thời kỳ b́nh ổn lâu, sự xuất tinh chậm lại (âu yếm, vuốt ve nhau kéo dài ); tột đỉnh vu sơn lâu được một, hai giây với ṿi tinh khí ít và yếu. Muốn có cương dương trở lại, phải chờ cả mấy tiếng đồng hồ .

Như vậy, t́nh muộn không những vẫn là t́nh mà c̣n trưởng thành, kinh nghiệm. Nó thân thiết hơn trong cảm giác, khơi động hơn trong mơn trớn. Hai người như thư thả hơn, kiên nhẫn cho nhau, chia sẻ cảm giác cho nhau.

T́nh yêu bây giờ không phải chỉ là số lần, là sự lên mau, vào sâu, mà là sự trang trọng lẫn nhau, sự thắm thiết cam kết với nhau. Nó không vội vàng, hối hả như ở cặp vợ chồng trẻ, quá bận rộn, nên chỉ chiếu lệ, cho xong. Nó không bị gián đoạn bởi tiếng đập cửa kêu “ Mẹ ơi, thằng Vinh nó ăn cục kẹo của con”. Nó cũng không mang một thoáng ưu tư về tăng nhân số không dự trù trong gia đ́nh.

Càng sống lâu với nhau, càng yêu nhau th́ giao hợp sẽ là một nhu cầu để diễn tả sự cần thiết nhau, sự chia sẻ với nhau, sự làm vừa ḷng nhau. Nó không phải là một cuộc thi đua mà phải quan tâm đến tài nghệ diễn xuất hay sức mạnh tráng niên. Nó ngả nhiều về phẩm chất hơn là số đếm.

Và, có thể như Alex Comfort, tác giả cuốn The Joy of Sex, lạm bàn là chậm lên, lâu ra có khi tốt v́ “chạy chậm đỡ tốn săng” (more miles per gallon). Laị không tốn tiền mua mắt dê, tam tinh hải cẩu, bổ thận hoàn.

Hơn nữa:

                        “ Nghiă đă thâm sâu càng thắm thiết;

                        T́nh tuy chay tịnh, đỡ tơi bời.” Ông Già Bách Độc .

            Các vị lăo nam c̣n thắc mắc là đàn ông hay bị bất lực, sự bất lực này có liên hệ ǵ tới tuổi cao không ?

Sự bất lực mà ta thường nói tới, cốt yếu là t́nh trạng không cương của dương cụ, mà văn hoa ra, ta gọi là Rối Loạn Cương Dương (LCD). Đấy là mức độ cương của dương cụ không đáp ứng được nhu cầu vào sâu và kéo dài thỏa đáng động tác giao hợp.

Sự cương là do kết quả phối hợp giữa dục vọng, một loại hóa chất (Cyclic GMP), hệ thần kinh và huyết quản.

B́nh thường, khi có khêu gợi, tín hiệu thần kinh khơi động cơ thể tiết ra hóa chất GMP có tác dụng làm giăn mở mô bào  ở dương cụ, máu động mạch tràn ngập cơ quan này làm nó cương lên, ép vào tĩnh mạch, ngăn sự thoát máu. Kết qủa là dương cụ tiếp tục cương cho tới sau khi giao hợp, xuất tinh.

Ở người Loạn Cương Dương, tế bào của dương cụ không giăn nở tới mức chặn được sự thoát máu v́ thiếu hoá chất kể trên, nên cơ quan mềm nhũn. Một số người lâu lâu mới bị, một số khác th́ thường xuyên gặp trở ngại . Trên nước Mỹ, có cả dăm ba chục triệu người mắc chứng quỷ quái này. Việt Nam ta chắc cũng có khá nhiều.

Bất cứ nguyên nhân nào làm suy yếu mạch máu đều có thể gây ra rối loạn này.

 a-Nguy cơ thông thường nhất là do tác dụng phụ của một vài loại dược phẩm trị bệnh cao huyết áp, kinh phong, thần kinh tâm trí, thuốc ngủ, thuốc đau bao tử;

b- Rồi đến tác dụng của rượu, cần sa, ma tuư;

c- Biến chứng một số bệnh như tiểu đường, cao huyết áp;

d-Tâm thần bất an, không tập trung, buồn phiền, mặc cảm là ḿnh kém tuyệt chiêu hoặc bị đối tượng coi nhẹ tài năng, cũng gây trở ngại cương dương;

e- Giải phẫu nhiếp tuyến gây tổn thương cho dây thần kinh điều khiển sự cương cứng.

Sự lăo hoá không phải là thủ phạm của Loạn Cương Dương v́ t́nh dục không có “ ngày hết hạn dùng ” (Expiration date) như dược liệu, thực phẩm. Cũng không có mốt cũ mốt mới  như quần áo, trang sức. Và chẳng bao giờ có cương khi mà không có kích với thủ thuật, hương thơm, dáng yêu, lời ngọt của người nằm kế bên...

            Trước đây, giới cao niên ít quan tâm tới việc t́m thầy chữa chạy, một phần v́ tin rằng ḿnh ǵa th́ nó cũng già, phần khác nghĩ rằng chẳng có thuốc tiên.

Ngày nay, đă có nhiều tiến bộ trong việc điều trị Loạn Cương Dương, đồng thời y giới cũng chú tâm hơn đến nhu cầu của người già. Giải phẫu, cơ phận gắn thêm, thuốc chích, thuốc nhét, thuốc uống...chẳng thiếu ǵ. Sự xuất hiện của Viagra, Levista, Cialis đă mang lại nhiều nguồn cảm hứng, với, “lăo ông uống, lăo bà khen”.

Mà nếu quư vị chê tây y nóng, th́ ta lại trở về, bảo tồn văn hóa dân tộc, với mấy toa thuốc gia truyền của tiền nhân, những cây con thảo động vật, biết đâu chẳng hào hùng nhất dạ, lục giao, hoặc đêm bẩy, ngày ba, vào ra không kể ...

            Thế ông có điều ǵ nhắn nhủ mấy mụ già này không?

            Làm sao chúng tôi dám lơ là với mấy bà chị, v́ quên th́ thất lễ mà cũng ngại cảnh ngủ ngoài pḥng khách, ăn ḿ gói thay cơm.                                                                    

Trước hết xin mừng quư bà chị là, tới một tuổi nào đó, sau nhiều lần mang nặng đẻ đau, chăm lo cho con cái, th́ tạo hóa cũng thương t́nh cất đi cho quư vị cái trách nhiệm góp phần nối dơi tông đường. Nhưng vẫn ban cho mấy bà chị niềm vui tận hưởng sự khoái lạc của t́nh dục. Cho tới những năm khi, vừa lau chùi răng, vừa hàn huyên  điện thoại đường xa. Và, mái tóc đầu tháng lương hưu  th́ đen, mà cuối tháng trở lại muối tiêu ( v́ chưa kịp nhuộm).

Khoái lạc này cũng không thay đổi dù dạ con, buồng trứng đă từ giă bà chị ra đi. Duy có điều kích thích tố estrogen được sản xuất ít nên một vài thay đổi trong cơ thể làm giảm vẻ duyên dáng của bà chị.

G̣ má bớt đầy, da nhăn nheo và khô, mí mắt sưng. Ngực không những đă không no tṛn, mà c̣n chẩy xệ xuống v́ mỡ mềm đă thế chỗ của tế bào tuyến vú. Mỡ cũng chen vào vùng bụng, mông, cổ, bắp chân,tay .

Các thay đổi này nói vậy cũng chẳng ăn nhằm ǵ. Chồng vẫn yêu, ta vẫn du dương. Vả lại thẩm mỹ bây giờ nó “hiện đại” lắm, bà chị ạ : năm nhăm, sáu chục đổi ra đôi tám, hai mươi mấy hồi.

            Cơ quan nghiên cứu Masters & Johnson cũng như Kinsey đều quả quyết là nếu quư bà có đời sống t́nh dục tốt đẹp trong thời kỳ mầu mỡ sanh đẻ th́ khi tắt kinh, sẽ không có gián đọan trong quan hệ hưởng thú yêu đương. Có điều là ở giai đoạn này, quư bà cần sự chu đáo, sự kiên nhẫn, thông cảm hơn của đức lang quân để sớm khích lệ nhiệt t́nh tham gia.

            Vài bà chị thắc mắc là ḿnh tuổi cao mà thích nuôi kép nhí, liệu có hại ǵ không?

 Về thể chất, chắc không sao v́ sức chịu đựng dẻo dai của nữ giới, cố gắng một chút cũng bắt kịp vào nhịp điệu của tráng niên.

Nhưng sợ là có những không ḥa đồng về tính t́nh, lối sống, nên ta cần cân nhắc động lực thương yêu. Có phải v́ chân t́nh hay phúc lợi kinh tế, ưu tiên xă hội. Điểm này được nêu ra là v́, theo kết qủa nghiên cứu của Duke University, Hoa Kỳ, vào một tương lai gần đây, 3 trong 4 bà vợ sẽ trở thành góa v́ trẻ hơn chồng và thọ hơn chồng, việc kiếm bạn đồng sàng cùng lứa tuổi sợ sẽ gặp khó khăn. Ấy là nói về phụ nữ tây phương thôi. Mà sự thỏa măn t́nh dục dường như tùy thuộc vào sự có thường xuyên hay không, v́ càng thường xuyên càng hài ḷng hơn.

            Một chuyện t́nh nữa thường được nêu ra là bao lâu một lần là vừa.

Đây cũng c̣n tùy. Như ta thường nói “nhân tâm tùy mạng mỡ”, “liệu cơm gắp mắm”, tùy theo khả năng, sức khỏe mỗi người. Chẳng nên “ cố quá” để rồi thành “quá cố “, như người nghệ sĩ lăo thành Phạm Nghệ vẫn diễu với anh em. Mỗi lần giao t́nh cũng tiêu hao cả dăm ba trăm calories cơ đấy. Tần số thường giảm với tuổi cao, nhưng 70% các cụ nói là vẫn c̣n hăng say ít nhất vài lần trong tháng.

 Cũng có người hỏi, ở tuổi tôi, liệu c̣n cần hành động pḥng the không.

Thưa theo ư kiến chung, cũng không cần thiết lắm. Có người không làm một thời gian hoặc suốt đời “chay tịnh ’ mà vẫn không có vấn đề sức khỏe nào. Nhưng giá kể có âm dương trên dưới ḥa hợp th́ thuận thiên nhiên hơn. Ta chẳng nghe nói “gái phải hơi trai như thài lài gặp phân chó” hay sao, dù đây là trai gái tuổi cao, v́ hóa tính của kích thích tố trẻ già đâu có khác ǵ nhau. Hơn nữa, các vị lại có cách khác để thỏa măn: đó là các khoái cảm trong giấc ngủ với mộng tinh cho đàn ông, nừng nực khép cẳng ban đêm của quư bà.

Ngày nay, nhiều thầy thuốc đă mạnh dạn và cởi mở hơn để giải thích các nhu cầu, hậu quả pḥng the cho bệnh nhân. Và nhiều con bệnh cũng khá I- tờ mà thường học lóm, nghe theo kinh nghiệm của nhau, khi đúng khi sai. Cho nên, kiếm được ông bà thầy thích phát ngôn, tư vấn th́ cũng là điều hay.V́ các vấn đề sức khỏe ảnh hưởng tương tác tới hành động pḥng the ra sao, th́ cũng nên biết để mà cẩn tắc vô ưu. Lư do là, như ta biết, giao hợp cũng là một vận động của cơ thể, mạnh nhẹ tùy theo từng người, từng trường hợp và bối cảnh.

Cụ bị cao máu ư?

Nếu đang điều trị mà huyết áp b́nh thường, th́ cũng chẳng sao. Ap suất có thể nhích lên một chút ở thời điểm cực khoái, nhưng xong việc, nghỉ ngơi vài phút là b́nh thường trở lại. Thống kê cho hay, xuất huyết năo xẩy ra khi ngọa triều, tĩnh tại nhiều hơn là lúc hoạt động mạnh, huống chi lại chỉ có nhẹ nhàng trong khi làm t́nh.

            Bệnh tim th́ tùy tŕnh độ.

Nếu đang thuốc thang ổn định, th́ ta cứ từ từ thử coi có mệt thêm ǵ không rồi dần dần gia tăng công lực. Theo nhiều chuyên gia, nếu bước lên được dăm bậc thang lầu mà không thở dốc th́ cứ yên ổn mà pḥng the. Khôn ngoan hơn là hành động theo khuyến cáo của thầy thuốc.

Vài nghiên cứu bên Nhật cho hay, say mê với t́nh nhân dễ có vấn đề hơn là với người bạn đường lâu năm. V́ với ngựa nhà, quen tính nết của nhau, nương tựa nhau mà du dương, tận hưởng. Ngược lại sau một bữa cơm lén lút, hẹn ḥ rượu thịt ê chề với người t́nh tạm bợ th́ hồi hộp, xúc động nhịp tim nhanh chậm bất thường.

Sau cơn tai biến năo, cũng không có hậu quả mấy, ngoại trừ vùng năo điều khiển chức năng này bị tổn thương. Nhiều nạn nhân e ngại bị từ chối v́ động tác cơ thể vụng về, tê liệt nên có mặc cảm và giảm kích thích, khoái cảm một phần nào.

Trong vữa xơ động mạch, máu tới cơ quan sinh dục nam ít đi với hậu quả là bớt cương dương chút đỉnh.

            Trở ngại nhiều cho động tác pḥng the, chắc phải nói tới viêm xương khớp, giới hạn các cử động nhịp nhàng, nhất là của cặp xương hông. Có điều lạ là lăo nữ thường than phiền chuyện này nhiều hơn đối tác. Đau nhức thường xẩy ra ở ban đêm, nên có ư kiến gợi ra là, ta hăy pḥng the ban ngày, thời điểm ít đau, hoặc sau khi tắm nước nóng, thoa bóp cho nhau, rồi kiếm vị thế thích đáng. Để tránh đau nhức gia tăng.

Lăo nam tiểu đường thường có rối loạn cương cứng cho nên đă có những tam tinh hải cẩu, những Viagra, Levista, Cialis, MUSE hỗ trợ và các ngài vẫn yêu đời, chồng uống, vợ khen. Các nhà bào chế cũng đang t́m thuốc tương tự để giúp lăo bà lạnh nhạt với giao hoan. Đôi khi các cụ ông cũng than phiền đáng lẽ ngoại xuất tinh th́ nó lại chạy ngược vào bọng đái, nên sao thấy nó khô khốc à!

Lăo bà th́ sự cực khoái không thay đổi v́ tiểu đường nhưng có thể nơi đó ít nhờn trơn, dễ nhiễm đường tiểu nên giao hợp hơi đau. Do đó các cụ thoái thác, tránh né. Một chút kích thích tố, vài chất nhờn KY jelly có thể giải quyết vấn đề. Có điều xin nhắc là cần giữ đường trong máu b́nh thường nếu không th́ khó khăn t́nh dục sẽ nhiều hơn.

Suy nhược tuyến giáp làm giảm ước muốn t́nh dục ở cả nam lẫn nữ; và 50% nam lăo bị loạn cương dương. Dùng kích thích tố tuyến giáp giúp lấy lại chức năng.

            C̣n các giải phẫu th́ sao?

Một vài giải phẫu cũng có ảnh hưởng ít nhiều tới chức năng t́nh dục, nhất là mổ xẻ ở cơ quan sinh dục, hoặc đụng chạm tới giây thần kinh, mạch máu liên hệ tới cơ quan này. Thành ra trước khi giải phẫu, thầy thuốc bệnh nhân nên có một cuộc giải thích, đả thông với nhau.

Giải phẫu nhiếp tuyến khi bị sưng hoặc ung thư thường đưa tới rối loạn cương dương v́ tổn thương tới giây thần kinh điều khiển chức năng này; đồng thời cũng đưa tới tinh dịch dội ngược vào bọng đái. Cho nên đây là một vấn nạn. Người ta đă nghĩ tới việc ghép nối dây thần kinh và hy vọng có kết quả tốt. Nếu không lại chạy ù ra chợ mua vài viên thuốc thượng kỳ.

Cắt tử cung, buồng trứng v́ ung thư có đôi chút ảnh hưởng tới hoạt động pḥng the, như bớt cảm giác; giảm kích thích tố làm âm hộ khô teo; cắt bớt cổ tử cung làm âm hộ ngắn khiến hơi đau khi tiếp cận. Nhưng lại có thoải mái v́ không c̣n sợ có bầu, mang thai.

Cắt nhũ hoa người đẹp chẳng có ảnh hưởng ǵ tới t́nh dục, ngoại trừ một chút ưu tư tâm lư, sợ chồng cho là không c̣n đường cong. Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ bồi đắp mấy hồi.

C̣n thiến quách đi như hoạn quan hoặc để chữa ung thư nhiếp tuyến th́ lăo nam mất testosterone, ước muốn t́nh dục giảm dần, xuất tinh ít đi nếu không được thay thế kích thích tố.

Về dược phẩm th́ hầu như đa số thuốc chữa cao huyết áp, bệnh tim, bệnh kinh phong, tâm thần, bao tử, thuốc đau nhức đều có ảnh hưởng tới hành động pḥng the. Nên nếu có khó khăn khi dùng thuốc phải cho bác sĩ hay ngay. Bác sĩ cũng có bổn phận giải thích tác dụng phụ cho bệnh nhân.

Chuyện về T̀NH c̣n nhiều, mà trang giấy th́ có hạn, ngày Xuân cũng mau qua. Nên xin tạm ngừng với ư định bàn tiếp khi có thời cơ thuận tiện hoặc có ai đó yêu cầu.

Và nhân dịp nói chuyện tuổi già, xin kết luận bằng một đoản văn mang vài suy tư về thái độ con người trước sự lăo hóa: Bướng bỉnh chối từ hay tích cực thích nghi chấp nhận. Của tác giả Oliver Wendell Holmes (1809- 1894), người thầy thuốc và nhà văn tiểu luận nổi tiếng được trân trọng ở Hoa Kỳ.

             “Xin giới thiệu với Thần Già, đây là ngài Giáo sư; thưa Giáo sư, đây là Thần Già

Thần Già: Chào Giáo sư, tôi hy vọng là ngài vẫn được mạnh khỏe. Tôi đă có hân hạnh được biết đến ngài lâu rồi, nhưng chắc ngài không nhận ra tôi. Liệu chúng ta có thể đi dạo một ṿng được không?

Giáo sư.- ( hơi khựng lại) Tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện một cách yên tịnh hơn ở trong pḥng làm việc của tôi. Tôi có cảm tưởng là hầu như ngài đều quen bất cứ người nào được giới thiệu, trong khi đó th́ ...họ lại không biết ngài là ai.

Thần Già.- Vâng, tôi có một quy luật là không ép ai phải nhận ra tôi, cho tới khi tôi đă biết rơ người đó được năm năm

Giáo sư.- Nói như vậy th́ Ngài đă biết tôi lâu rồi hay sao?

Thần Già.- Dạ đúng vậy. Tôi đă để dấu ấn của tôi trên Giáo sư từ lâu, nhưng tôi e là không bao giờ giáo sư nhận ra, mặc dù Giáo sư vẫn mang nó trên ḿnh.

Giáo sư.- Nào tôi có thấy ǵ đâu.

Thần Già.- Ngay nơi đây, giữa cặp lông mày của Giáo Sư , với ba vết nhăn ngang dọc mà quan ṭa nào cũng công nhận đó là”Dấu Hiệu của Thần Già”. Bây giờ xin hăy để ngón tay chỏ lên góc trong một bên lông mày, ngón tay giữa lên góc trong của lông mày bên kia, rồi dang hai ngón tay ra: làm như vậy Giáo sư đă sóa bỏ ấn dấu của tôi và trở lại h́nh dáng thanh xuân.

Giáo sư.- Thường thường khi ngài tới thăm th́ phản ứng của người ta ra sao?

Thần Già.-“ Không có ai ở nhà” .Thấy vậy th́ tôi bỏ đi sau khi để lại một tấm thiếp với lời chào. Năm sau tôi trở lại và cũng được trả lời đi vắng, tôi cũng để một thiệp tên. Và liên tục trong dăm năm, có khi mười năm hoặc lâu hơn nữa. Sau chót, khi mà họ không chịu tiếp th́ tôi đành đạp tung cửa mà vào...

            Cứ như vậy, chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc lâu.

Sau cùng, Thần Già lại gợi ư: nào- bây giờ chúng ta cùng đi bộ ra ngoài vườn một lúc, - và cẩn thận đưa cho tôi một cái gậy, một cặp kính lăo, một cái khăn choàng bằng len và một đôi giày đi lạnh.

 - Rất cảm ơn Ngài, nhưng tôi không cần những thứ đó và tôi đă có hân hạnh được nói chuyện riêng tư với ngài trong pḥng làm việc của tôi là đủ rồi.

Tôi với tay lấy một cái áo sặc sỡ mặc vào rồi nhanh nhẹn bước ra khỏi pḥng một ḿnh...

            Tôi té ngă, bị cảm lạnh, nằm liệt giường với tấm lưng đau ê ẩm.

Và với nhiều th́ giờ suy gẫm về sự việc đă xẩy ra”.

 

Bác sĩ Nguyễn Ư-ĐỨC

Texas-Hoa Kỳ


* Bài đă được Bác Sĩ Nguyễn Ư Đức revised và tặng cho ERCT trong báo Tết Đinh Hợi (Jan. 26th 2007)