Trang Phạm Vũ Thịnh

 
 
 

Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang

Phong xuy lạc diệp động sầu âm
Nguyệt chiếu hà lương khách tứ thâm
Hỷ vũ hỷ hoa vô hỷ sắc
Hàn Giang hàn thủy bất hàn tâm
Tha phương uẩn nộ phi nan giảm
Cố quận nhân yên bất khả tầm
Tịch mịch xuân tiêu cô đối ảnh
Hương quan bán dạ Việt thi ngâm

Hải Đà

Dịch nghĩa :

Gió thổi lá rơi vọng tiếng sầu
Trăng chiếu cầu bên sông làm khách nhớ nhà da diết
Mưa vui, hoa vui, nhưng mặt chẳng vui
Sông lạnh, nước lạnh, nhưng ḷng kh?lạnh
Ở phương xa, nỗi sầu giận khó giảm đi
Quê cũ khói lam dễ đâu mà t́m thấy
Qụanh quẽ đêm xuân một ḿnh thân với bóng
Nhớ nhà nửa đêm ngâm nga bài thơ Việt

 Dịch thơ :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

 

1-

Lá rơi gió thổi tiếng sầu vang
Trăng chiếu cầu sông khách bẽ bàng
Mưa thuận, hoa cười, đâu sắc thắm
Lạnh sông buốt nước, chẳng khô ḷng
Tha phương uất hận nào thuyên giảm
Cố quận khói mờ há dễ trông
Quạnh quẽ đêm xuân thân với ảnh
Khuya ngâm thơ Việt nhớ quê làng

Hải Đà

2-

Lá rơi gió thổi sầu ngân
Cầu sông trăng chiếu bần thần khách xa
Mặt buồn dẫu có mưa hoa
Lạnh sông lạnh nước ... khó mà lạnh tâm
Hận sầu viễn xứ trầm ngâm
Mịt mùng cố quận khói lam khó t́m
Một ḿnh với bóng lặng im
Nửa đêm thơ Việt vịnh ngâm nhớ nhà ...

Hải Đà

Phỏng dịch :
Đêm Xuân nhớ Sông Hàn

 

1-

Lá rụng gió đưa vọng tiếng sầu
Trăng soi bóng khách rũ bên cầu
Ḷng buốt Hàn giang ch́m nước lạnh
Hoa tươi không ấm nổi mưa ngâu
Đất khách giận buồn không ngớt được
Quê nhà bè bạn chẳng c̣n đâu
Đêm xuân ngồi một ḿnh đối bóng
Nhớ quê thơ Việt một đôi câu

Phạm Vũ Thịnh

2-

Lá rụng gió đưa tiếng thở dài
Bên cầu lặng ngắm bóng trăng soi
Nước lạnh sông Hàn ḷng cũng lạnh
Thiết ǵ hoa sớm với mưa mai
Buồn giận bao năm không dứt được
Quê nhà bè bạn biết c̣n ai ?
Một bóng đêm xuân trên đất khách
Đôi câu thơ Việt nhớ nhung hoài

Phạm Vũ Thịnh

 

 

 

 

 

 

 
 
Copyright © 2004 LTNY

Trở lên đầu trang

Liên lạc