Chân thành cám ơn “ông”!

Vũ Đăng Khuê

Tôi nghe tên “ông” và nhiều “ông” khác nổi tiếng không thua kém ǵ “ông” cũng cả 10 năm rồi, dạo đó tôi chưa “đăng kư” v́ cảm thấy chưa có nhu cầu, nhưng có vài người bạn biết rơ về “ông” đă vấn kế và bảo tôi nên mau mau gia nhập cái chung cư do “ông” quản lư, để may ra “ông” có thể t́m hộ tôi cái dấu vết của những người ngày xưa cũ, rồi lại biết được thêm nhiều điều “mới lạ”. Nghe cũng có lư, tôi đă “chính thức” làm đơn xin là một thành viên của “ông” từ ngày đó. Mà thật vậy bà con cô bác ơi!

Năm nào cũng vậy, cứ đến cái ngày tôi có mặt trên cơi đời này mà tôi “lỡ dại” thành thật khai báo khi làm đơn xin gia nhập, “ông” cũng báo trước, thế là tôi nhận được bao nhiêu hoa quả, bia rượu, lời chúc, hoa cả mắt.

Tôi có thể nhận được ngay câu trả lời từ những ǵ ḿnh muốn biết, thỉnh thoảng lại được “chít chát” cho qua thời giờ với người chưa quen biết hoặc đă từng “nhẵn mặt” không tốn ...xu teng nào cả.

“Ông” thật tài t́nh, không hiểu “ông” có “bí quyết” ǵ không mà “ông” c̣n biết cả những người mà “ông” bảo là tôi đă từng quen biết. Không biết “ông” dựa trên “tiêu chuẩn” nào mà “định vị” hay thế nhỉ? Tôi t́m bạn tôi, đánh đại vài gịng chữ trong mục “t́m người” th́ ông sẽ cho ra bao nhiêu là “bạn” và tôi cứ thế là tha hồ chọn “bạn” để “giao lưu”.

Thế là tôi đă biết người đó, thời đó, nay ở đâu và đang làm ǵ.

“Ông” mang cả thế giới “kiến thức” vào đời sống riêng tư của từng nhà, từng người. Bạn tôi hôm nay ăn ǵ, bà kia đang mua sắm ở đâu, món này nấu theo kiểu này mới đúng là món “Hà Thành” hay thức uống kia “pha” theo kiểu nọ mới bật ra được cái sành sơi của giới “nhâm nhi” và c̣n nhiều lắm.

Tôi được nghe những “thơ t́nh” hay nhất thế kỷ.

Tôi “thấy” bạn tôi dù phong sương, đầu bạc trắng nhưng c̣n rất đẹp dù trải qua nhiều nỗi “phong sương”.

Tôi được ngắm những “bông hoa” dù tên chưa một lần nghe, hoặc những đồ “trang sức” rẻ nhất nh́ “thế giới”.

Tôi muốn ăn của lạ, muốn uống vật hiếm chỉ qua vài hàng “inbox” là “quà” sẽ đến tận tay.

Tôi xa quê cũng lâu lắm, h́nh ảnh về nơi chôn nhau cắt rốn, thành phố đă nuôi và dưỡng tôi suốt mấy chục năm chưa một lần ghé bến, con đường nhà tôi ở đă mờ nhạt hẳn trong đầu óc, nhưng nhờ ông nay th́ tôi biết rơ tần tận qua những chương tŕnh trực tiếp mà bạn ta gọi là con “chim lai” đọc ngược. Tôi chỉ cần một cái “lích” khe khẽ sau vài gịng hỏi mang tính cách “cầu may”.

Tôi cũng học hỏi từ “ông” thêm nhiều “ngôn từ” mà chưa được nghe bao giờ. “Ông” cũng là một cái “kho” lưu trữ tất cả những “vớ vẩn” của tôi sau khi tâm sự với ông từ ngày gia nhập v́ cứ vài lần thay máy hay bị trục trặc là tất cả “biến mất” dù đă cẩn thận “bách ấp”, nhưng để đâu trong cái nhà “bé xíu” th́ cũng không.... biết luôn.

Ông giỏi ghê!

Nhưng bên cạnh có những điều khá “bất ngờ” v́ những lời “kết bạn” đầy mơ hồ từ những xứ sở chưa nghe tên bao giờ cả, hoặc những “h́nh bóng” đầy ma quái. Thuộc loại “Hai Lúa”, thỉnh thoảng bấm nhầm và tôi .....lănh đủ. Điều này th́ bạn tôi chắc cũng dính không ít th́ nhiều. Câu trả lời sẽ tùy từng trường hợp. Xin để phần trả lời dành cho bạn ta.

Nói tóm lại th́ “ông” đă cung cấp tất cả những ǵ tôi muốn biết. Trong suốt nhiều tháng liệt giường có bạn thân của ông là cái “Android, Apple” bên cạnh, là thắc mắc của tôi sẽ được giải đáp “Tường Văn Tận”.

Lẽ dĩ nhiên, cũng có những hư hư, ảo ảo, sai sự thật theo suy nghĩ của tôi. Nhưng “nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ”.

Cũng c̣n rất nhiều những “chức năng” trong “ông” mà tôi vẫn chưa biết dù đă nhờ các bác Google giải thích với loại “chữ Việt” ngày nay. Tôi vẫn đang đi t́m và tôi mong tôi sẽ gặp.

Nếu bạn tôi chưa gia nhập “chung cư” th́ xin tự nhiên “đăng kư” nếu không th́ cũng chả chết thằng Tây nào cả. Nhưng nói trước là “niềm vui” cũng không thiếu và “nỗi buồn” th́ đầy rẫy đó nhé.

Vớ vẩn cho hết buổi sáng, để chờ tin tức, kết quả từ các bạn tôi qua “ông” cho những ngày Ori-Para đầy căng thẳng có một không hai sẽ diễn ra trong vài ngày sắp tới.

Chân thành cám ơn “ông”.

“Ông” tên là FaceBook.

Vũ Đăng Khuê

(Những ngày nóng khủng)