Chuyện loanh quanh!

Vũ Đăng Khuê

Nhật Bản là một nước “Một năm có 4 mùa rơ rệt: Xuân Hạ Thu Đông”. Đúng là như thế nhưng “thiếu” một mùa nếu phân tích cho rành mạch. Đó là “Tsuyu- 梅雨” có nghĩa là mùa….mưa. V́ thế nói Nhật Bản có 5 mùa th́ cũng không ai….căi. Cái mưa của Nhật Bản cũng tương tự như Việt Nam với nhiều “chủng loại”, chỉ khác nhau tên gọi và cách diễn giải: mưa cục bộ, mưa du kích, mưa nhè nhẹ v.v….vẫn có thể biến thành “sông” thành “hồ” khi mưa lớn, khác Việt Nam chút chút là nước sẽ rút nhanh rút mạnh, chứ không phải là nơi mà quân ta có thể bơi và lội và câu…cá., nhưng cái khác lớn nhất là xứ “nước mắm” có cái mà dân “Shoyu” không có, v́ những cơn mưa và cái mái che mưa, “căn nguyên” dẫn tới những mối t́nh thơ mộng mà chính ḿnh đă từng là “nhân chứng”. Gần trường tôi học Toán Lư Hóa vào những năm 1969, 70 là trường Thăng Long gần cuối đường Hồng Thập Tự, lúc đó trường mới mở mà 2 thầy Vũ Bảo Ấu và Phạm Huy Ngà là hiệu trưởng và phó hiệu trưởng. Cách trường 2 căn có một mái hiên của một ṭa nhà. Sau những cơn mưa “đột xuất”, nổi bong bóng th́ các PC, xe đạp mang theo những tà áo dài ướt đẫm h́nh như từ Nguyễn Bá Ṭng hay Hưng Đạo rủ nhau ghé vào “trú ẩn”

“Nè, anh xích qua một bên cho tui trú với”.

Và lẽ dĩ nhiên:

- Được mà! Dzô đi.

Hôm sau trời cũng mưa và suốt tuần mưa… suốt và trú… suốt. Thế là từ từ sẽ có màn trao qua đổi lại, bắt đầu từ ánh mắt, bằng những câu chuyện thật bâng quơ, rồi len lén trao những quyển vở kèm theo những xác con “bươm bướm nguyện chết khô trên giấy học tṛ”. Rồi những chuyện gặp nhau diễn ra thường xuyên hơn, nơi ḥ hẹn không c̣n là nơi tránh mưa mà là cái Vườn Bông Khải Định đối diện với mái trú mưa chỉ cách một con đường, sau đó th́ tôi….không biết. Chàng lên đường ṭng quân và nàng ngóng chờ “Anh về một chiều mưa”. Từ“Giữa ḷng mưa chiều người đă về đây” cho đến“Em đến thăm anh một chiều mưa” v́ “Em đến chơi quên niềm cay đắng và…quên đường về”, đôi ta đă nên duyên nhờ những cơn mưa nặng hạt và cái mái che mưa. Quá t́nh luôn, Nhật Bản làm sao mà có được! Bởi vậy làm ǵ th́ làm, đi đâu th́ đi tôi vẫn một ḷng chung thủy và “thương Việt Nam và mưa nắng hai mùa”, “….Dẫu cho khó thương” là vậy!

Hôm nay, Tokyo đă bước vào tsuyu với cơn mưa đầu mùa. Nghe tiếng “mưa rơi tí tách, mưa rơi bên mành” là “tủm tỉm”, “buồn buồn” nhớ lại chuyện “Thương nhau ngày mưa” của một ông đàn anh đă mất tích trong cuộc đụng lớn vào những ngày cuối tháng 4/1975.

Ơ, sao lại lôi “mưa” vào chuyện vậy? Lăng nhăng quá. Câu trả lời rất rơ ràng là: chỉ có lúc này mới đủ hứng thú để tuôn ra những kư ức năm xưa nằm ở vùng nào đó trong cái đầu càng ngày càng bạc.
Phần dạo đầu đă tạm đủ xin được kể những chuyện “Ngậm ngùi v́ một ngày mưa bắt đầu”.

 “Ori-Paraオリパラ” về đâu em hỡi!

 

Logo Ori-Para

Cái tựa đề nghe ngang ngang và khó hiểu sao ấy. Dạ, thưa: đó là cái kiểu viết của dân xứ “shoyu” này, không thua ǵ với dân “nước mắm”, chỉ khác một chút là “dù tĩnh lược” nhưng tàm tạm hiểu chứ không như “quân ta” vừa “tĩnh lược” vừa “cắt ngắn” rồi chả hiểu ǵ cả như lời quảng cáo của một công ty du lịch ở xứ Đông Lào: “bạn có thể kết hợp với chuyện chích vaccin, “thăm thân, thăm thú” v.v…..”thăm thân” là cái quái ǵ? Vớ vẩn.

Trở lại chuyện. 

Nơi diễn ra lễ khai mạc Ori-para

“Ori-Paraオリパラ” là viết tắt của hàng chữ “Tokyo Gorin- Para Olympic 2020”, c̣n gọi là Olympic mùa hè - Olympic của những người tàn tật, một trong những Event vĩ đại hoành tráng nhất “hành tinh”. Có 2 Olympic: mùa hè và mùa đông, 4 năm tổ chức một lần, Mùa hè 1964 là lần tổ chức đầu tiên sau ngày Nhật Bản bại trận, lần lần thứ hai 2020 tại Tokyo, lần tới là tại Paris. Có sự tham dự của 153 quốc gia với 33 bộ môn với 339 trận tranh tài. Olympic mùa Đông cũng được tổ chức tại Nhật 2 lần: một là Sapporo (1972), và một là Nagano (1998).

T́m lại chút hương xưa, đọc lại một đoạn trong bài đă viết cách đây 11 năm, có tựa đề “Niềm Vui ̉a Vỡ”, khi cả nước chờ kết quả, sau chuyện đại bại trong kỳ “bầu chọn” năm 2016. ḷng thấy “phấn chấn” lạ thường.

 

               

Tokyo (2012)

5 giờ 20 sáng ngày 8/9/2012 tại hội trường Buenos Aires (Á Căn Đ́nh), khi h́nh ảnh Chủ tịch Ủy ban Olympic quốc tế (IOC) Jacques Rogge, “khoan thai” mở phong thư, rồi từ từ xoay về phía đối diện một tờ giấy có ghi hàng chữ “Tokyo 2020” cùng lời phát biểu ngắn gọn: “Tokyo”, th́ cả nước Nhật tưởng như nổ tung, đầu tiên là thành phần “dân-cán-chính” có mặt ngay tại hội trường mà “đầu tàu” là thủ tướng Abe, cựu thủ tướng Mori, Bộ Trưởng Ngoại Giao Kishi, đô trưởng Tokyo, Tổng Thư Kư Ủy Ban Vận Động Thế Vận Hội Tokyo, các tuyển thủ Nhật Bản, những ủng hộ viên người Nhật v.v… , tất cả h́nh như đă “bị” bật ra khỏi chiếc ghế đang ngồi, họ nhảy cẫng lên la hét “Ye...Ye” “Yatta”. Họ ôm nhau khóc, họ đưa hai tay đánh vào nhau, họ giong tay lên, vung tay xuống biểu lộ nỗi vui mừng có lẽ lớn hơn tất cả nỗi vui mừng nào khác. Cũng cùng vào thời điểm đó dù là lúc gà chưa gáy…. sáng, tại hàng trăm, hàng ngàn địa điểm khắp nơi trên toàn nước Nhật, trong trại lính, trong pḥng tắm công cộng, trong các công sở, trong các sân vận động, trong các quán nhậu, trong các trường học, tại các “tư gia”, nói tóm lại là tại bất cứ nơi nào mà người ta có thể tụm 5 tụm 7, “dân-quân-chính” đều một ḷng cất cao …. lời hát

“Cờ bay cờ bay… rợp trời trên thành phố…Tokyo
Vừa chiếm lại đêm qua …. bằng phiếu

..........

nhưng chỉ được một chút th́ lại thấy ḷng buồn tê tái.... đầy nỗi âu lo. Event vĩ đại “Ori-Para” Tokyo 2020” vẫn chưa thấy có dấu hiệu rơ ràng, dầu một phía đă hầu như dứt khoát “Go ahead”.

Từ ngày có “Cô thị Vy” tuổi tṛn 19, thăm viếng vào tháng 1/2020, nó như vết dầu loang, tằm ăn dâu, ngày càng lan rộng. Nó bám như đỉa đói dứt măi không ra, khiến Event vĩ đại phải dời lại 1 năm, tháng 7/2021. Ori-Para từ chỗ “nhất trí” biến thành “chia trí” giữa 2 bên: “Đi tới (続行)” và “Cẩn trọng - 慎重
Bên nhất định “Đi tới” là chính phủ (Bộ Trưởng Bộ Thế Vận), Ủy Ban Quốc Tế Olympic IOC, Ủy ban tổ chức Olympic Japan JOC, thành phố Tokyo, c̣n bên “Cẩn trọng” là các đảng đối lập (lẽ dĩ nhiên), các nhà chuyên môn, số phần trăm đ̣i “dời” hay “dừng” là 80% , một tỷ lệ đầy áp đảo, chỉ có 10% là đồng t́nh “đi tiếp” và 10% c̣n lại th́....sao cũng được, qua nhiều bản thống kê.

Trong một câu hỏi được đặt ra trong nhiều cuộc tranh luận giữa hai phía:
- Các ông chọn: tổ chức olympic hay sự an toàn của người dân?
- Chúng tôi “chọn” cả hai và sẽ làm hết sức ḿnh để bảo đảm sinh mạng người dân và cũng vận dụng tối đa sự an toàn cho việc tổ chức Event vĩ đại “Oly-Para”.

Tuy thế, bên “nhất trí” cũng có vài chuyện đá qua đá lại, chẳng hạn như từ Bộ Trưởng Thế vận: “Việc tổ chức trong t́nh huống này sẽ gây ra tổn hại và phần tổn hại nếu phát sinh th́ thành phố Tokyo phải “phụ đảm”. Tokyo, mà người đứng đầu thành phố Tokyo là bà đô trưởng Koike th́ “đáp trả”: Chúng ta phải ngồi với nhau để bàn tính chuyện này”.

Ủy Ban JOC mà bà tân Chủ Tịch Hasemoto (thay cho ông già thất ngôn Mori) cũng coi như “nhất trí” tuy có những tuyên bố “lựa lời mà nói”: Cũng lo lắm. C̣n IOC th́ chắc nịch: “Go ahead” qua lời tuyên bố của ông Thomas Bach (Chủ tịch ủy ban thế vận quốc tế IOC) vào ngày 22/5: “Chúng ta phải “hy sinh” một vài chuyện để tổ chức cho bằng được Ori-Para , v́ tin rằng Nhật Bản dư sức vượt qua những chướng ngại và hẹn tái ngộ vào tháng 7/2021”. Thêm một nhát búa vào ngày 25/5 chắc như đinh đóng cột của ông John Dowling Coates (Phó chủ tịch IOC): “Nhất định tổ chức bằng mọi giá dù Tokyo có nằm trong t́nh trạng Kinkyu 緊急”.

Một yếu tố cũng nặng kư nữa là: niềm hănh diện của nền khoa học xứ Phù Tang sẽ được “phơi bày” trong Event vĩ đại này

C̣n bên “cẩn trọng”:

-        Trả lời thế nào về con số 80% v́ ḷng dân muốn thế, lỡ có người chết th́ sao?

Chỉ cần câu hỏi này cũng đủ để gây ra những âu lo đau đầu cho bên “nhất trí”.
Bây giờ đă là cuối tháng 5/2021, nghĩa là chưa đầy năm mươi mấy ngày, câu chuyện chẳng biết sẽ đi về đâu, v́ t́nh h́nh dịch bệnh, có thể có đợt 4 không chừng, v́ biết đâu lại có thêm một biến thể lạ xuất hiện
Để chứng minh cho chủ trương của ḿnh, bên “nhất trí” đă có rất nhiều cố gắng để bảo đảm sự an toàn cho Event vĩ đại, soạn thảo một Playbook thật chi ly, từng chi tiết những hướng dẫn y tế, pḥng ngừa, cách ly, phương tiện di chuyển, chỗ ăn chỗ ở đối với các đoàn tuyển thủ tham dự, huấn luyện viên, các người hướng dẫn, và “nghiêm khắc - kibishi” với giới truyền thông, số lượng “có giới hạn” khán giả trong nước tham dự, c̣n khách nước ngoài th́ đành hẹn đến kỳ Event 2024 tại....thủ đô ánh sáng “Paris có ǵ lạ không em”.

Những chi tiết về Play book này th́ dài gịng lắm xin phép đi qua.

Làm sao giải tỏa được nỗi lo này? Câu trả lời duy nhất mà bên “nhất trí” bám víu: phải nhanh, phải “thần tốc” trong chuyện chích vaccin song song với những đối sách cũ
Nghĩ một cách thường t́nh th́ “Cô Vi” đă áp đảo “Toàn văn Diện” những ước mơ của các tuyển thủ trên toàn thế giới tập luyện ngày đêm, của các khán giả Nhật, ngoại quốc khắp nơi. Lo là v́ c̣n nhiễu nỗi mà bên “nhất trí” phải khó khăn vượt qua như lấy đâu ra những con số cần thiết để có đủ số lượng bác sĩ, y tá.... Có một số các bệnh viện đă dứt khoát trả lời: “chúng tôi xin được từ chối những yêu cầu của bên “nhất trí” v́ chúng tôi đă dồn toàn “tâm trí” cho người lây nhiễm mỗi ngày mỗi thay đổi chóng mặt”.
Một chiến dịch thần tốc về tiêm chủng đă bắt đầu mấy ngày nay, với mục tiêu 1 ngày 1 triệu mũi. Mong sao cho đến ngày khai mạc “Ori-Pari” sẽ có một tỷ lệ chích ngừa coi được, đủ để làm ḷng dân, tuyển thủ an tâm.

Mong quá là mong, và cầu xin cho mọi chuyện thuận buồn xuôi gió.
Sang chuyện khác.


Cơm Đại Hội

Tôi viết những gịng chữ này khi đọc được bài viết mới đây của một người bạn luận bàn về món “Cơm Đại Hội” của 吉野家Yoshinomiya, nhưng bạn tôi chỉ bàn về mặt ngôn ngữ: quán sẽ thay lời chào mời khách, không như lời chào b́nh thường ta vẫn hay nghe, Tại sao thế? Để rơ chi tiết, xin mời bạn ta vào trang nhà dưới đây đọc bài “Konnnichi wa”:

https://www.facebook.com/damon.songcan.1

 

Các món tận cùng bằng chữ “don”

Tôi th́ “luận” nó từ một lăng kính khác, vị giác, đặc biệt là các món ăn tận cùng bằng chữ “don”.
Nguyên thủy của chữ “don”
(丼)là chữ viết tắt của chữ “Donburi”, mô tả h́nh hài một cái tô tṛn có cái đáy sâu và trên có nắp đậy, khi cần phải di chuyển đường xa v́ cái nắp sẽ giữ được độ nóng cho món ăn. Cho cơm vào hơn nửa phần “don”, phủ một món nào đó lên trên “mặt bằng” của cơm là ta có ngay “cái ǵ đó “don”. Nhiều lắm, ta có gyudon, katsudon , Oyakodon, Unagidon, Tempuradon và “linh tinh.... don”. Tôi th́ khoái nhất là gyudon mà có ông bạn đổi tên thành “cơm đại hội”, mới nghe th́ đớ người ra, giải thích một hồi mới hiểu, sở dĩ có chuyện thay tên đổi họ này là v́ các phần ăn này rất tiện lợi cho những các “đại hội” đông người, nhanh và gọn chả ai “giành” ai v́ một ḿnh một chợ.

       

Gyudon                                                                   Oyakodon

Ngoài Yoshino. C̣n có Sukiya, Matsuya...nhưng theo tôi th́ Yoshino là ngon nhất v́ thịt ḅ. Phải là thịt ḅ nhập từ Mỹ mới ra mùi gyodon, nghe nói Yoshino đă kư khế ước đặc biệt với nông trại nuôi ḅ nào đó tại Mỹ. Nó là những lát thịt ba chỉ cắt dài, xen vào nhiều vân mỡ để tạo độ mềm của thịt, có vị béo thật dễ chịu. Trông th́ thấy hơi bầy nhầy, nhưng khi cho vào mồm th́ nó không “sần sật”, không “tụt tụt” mà nó “uyển chuyển” mềm mại, ngậy tan trong miệng và tuột hằn vào bao tử, đánh động thị giác, khứu giác, vị giác. Thú vị lắm.

Có dạo ḅ Mỹ bị.... điên (BSE), nên có lệnh cấm nhập ḅ Mỹ, phải thay thế ḅ Úc và ḅ Nhật, nhưng không được “ninki”. Trong lúc ḅ Mỹ cấm nhập, Yoshino không biết t́m đâu ra 1000 phần, và chỉ bán trong 1 ngày. Người người xếp hàng ăn cho bằng được, ai nấy đều tỏ vẻ hân hoan, Chỉ tới trưa là hết sạch.
Dạo chưa mang “họa” vào người tôi thường ghé thăm nó, một tuần ít nhất 3 lần. Sau khi “bị” khuyên tránh chất có nhiều protein, tôi mới đổi sang soba đứng.
Khoảng năm 1979 th́ một Gyudon có giá hơi cao, một “don” từ 500 đến 600, nhưng từ từ ḅ các nước ào ào nhập khi Nhật “mở cửa”. Giá trờ thành rẻ hơn, ngay lúc “giảm phát” th́ lại càng rẻ hơn nữa. 500 hay 600 cho 1 “don” của những năm 1978, thời nay ta có thể làm 1 “don” rưỡi hay 2 “don”. No bụng luôn.

Gyudon là một món ăn trở thành quá quen thuộc, bán trên Online từng bịch, về nhà chỉ cần cho vào ḷ viba quay chừng 3 phút, rồi phủ lên bát cơm là quân ta sẽ có một gyudon chính gốc. Tuy nhiên tôi vẫn khoái ngồi tại chỗ v́ muốn trở thành....thượng đế để tùy nghi lựa chọn, chẳng hạn như lúc chờ giờ xe điện
復旧 (chạy lại) khi gặp “sự cố”, thêm một chai bia kèm theo đĩa thịt ḅ để riêng rồi cứ thế mà nhâm nhi là thấy cuộc đời trở nên tươi đẹp, quên cả lối về. 美味しくてたまらない (Ngon chịu không thấu)
C̣n nhiều thứ “don” khác cũng tuyệt vời lắm, tôi xin để dành vào một dịp nào đó sẽ kể bạn ta nghe.

Thêm vài chuyện văn “Già dê và chân dài”.

Mặc dù đă yên mồ yên mả nhưng dư luận vẫn theo dơi sát những chuyện về “Già dê”, nhất là chuyện “Chân dài S.” đă sống như thế nào trong 3 năm trời cho đến ngày bị tóm.
- Già dê có “nuôi một con chó, trông nó to bằng con chồn”. Ông yêu nó lắm, đi đâu cũng dẫn nó đi theo, lúc nào cũng quấn quít bên ông, khi vắng các “nàng”. Nó tên là “Ipu”, ngày 6 tháng 5/2018 (trước ngày ông mất khoảng 18 ngày), tự nhiên thân thể của Ipu bỗng trở nên khó ở, ông bảo tài xế đánh xe đưa Ipu ngay vào một bệnh viện ở Osaka, trên đường đi th́ nó....”Tắt văn Thở”.

Cũng nghe kể lại là ông đă to tiếng với chân dài S. V́ nàng chủ trương đem thiêu, nhưng ông th́ nhất định không và chôn nó ngay trong vườn nhà của ông để “lúc nào nó cũng ở bên cạnh” .
Có một vị sư trụ tŕ một ngôi chùa gần đó kể lại, khi ông đi cùng với “chân dài” khác không phải chân dài S. để báo cáo với thần linh ông sẽ kết hôn, lúc đó Ipu c̣n khỏe lắm, nhưng dạo sau này, ông cũng đến báo cáo với thần linh ông sẽ lại tiến thêm một bước với chân dài S. này, không thấy Ipu bên cạnh chỉ nghe tiếng sủa thều thào của Ipu từ chiếc xe “ngoại” trắng toát của ông

Lúc sinh tiền, có lần hứng sảng, ông bộc bạch từ “lỗ miệng”: sẽ dành hết tài sản cho người nào trông nom con chó, thế là nàng S. chăm lo chu đáo cho Ipu hơn trước.
Ông dự định sẽ làm một bữa “cúng” thật to sau 49 ngày Ipu “ĺa bỏ cơi đời”, ông mời nhiều người, trong đó có cả bà Dewi, một “tarent” không ai là không biết, nguyên là vợ thứ ba của tổng thống Indonesia Sukarno. Bà Dewi kể lại:

“Ổng mời tôi và nhiều người lắm đến dự lễ cầu siêu cho con chó của ổng. Tôi nhận lời ngay. Có một hôm ổng đến nhà tôi có cả chân dài S., lúc chân dài muốn chụp h́nh chung với tôi, ổng len vào th́ bị chân dài S, đẩy ra nói sẵng: “Ông ra đi, tôi chỉ muốn chụp với bả thôi”. Thấy vậy, tôi cũng nghi nghi về t́nh cảm vợ chồng này và không thích cái cô này từ đó.

Mệnh phụ Dewi

Ngay lúc ông dọa ly dị với chân dài S, cũng có một chân dài khác ngay bên cạnh.

Nói tóm lại, Donfan là người yêu chó và sống không thể thiếu những chân dài ở cạnh, dù “bộ phận chiến lược” của ông đă “bất khiển dụng”, chỉ cần vuốt với ve.
“Ông thay t́nh như thay áo”. Cũng dễ hiểu thôi. Có tiền mua tiên cũng được mà!
 

Chó yêu

C̣n chân dài S. sống thế nào kể từ ngày ông mất đến lúc bị bắt cũng là đề tài rất “hot” mà thiên hạ, nhất là các tuần san theo dơi từng ly từng tư. Tổng hợp nhiều câu chuyện nghe kể từ những người liên quan.

- “Nghĩ cũng tội lắm, tên tiếng đă lẫy lừng, ai cũng biết, nên đi xin việc baito ở các tiệm Seven Eleven, chẳng ai dám mướn, ngay cả nghề chính của nàng là người mẫu cũng bị chối từ.

-        Ông biết không? Cô ta phải bán chiếc xe ngoại trắng toát mà người đứng tên là ông Donfan với giá 3 triệu yen đó, không bán th́ lấy ǵ sinh với hoạt.

-        Cô này phải chuyển nhà 7 lần, v́ đi đâu là cảnh sát tỉnh Wakayama theo từng cây số. Khó sống lắm ông ơi.

-        Tôi không nghĩ là cô này lập kế hoạch để sát hại ông già này, nó phải sao đó chứ. Hỏi S. có dính dáng không, Lúc nào cũng “No”, khuôn mặt chả có biểu hiện ǵ thay đổi.

-        Mấy hôm trước, khi chiếc xe chưa bán, đêm nào nàng cũng xỉn, mồm nộc nừng mùa rượu, tiền đâu lắm thế?

-        Nàng vẫn tiếp tục giao du với các đại gia khác v́ c̣n trẻ, đẹp, mới 25 tuổi mà!

-        v.v và v.v...

Thôi nói nhiều quá cũng không thay đổi ǵ, ngồi đợi xem phía kiểm sát công bố lư do nàng ra tay mới biết được.

Ḿnh đă có chuyện vô đề, chuyện linh tinh, chuyện tản mạn, chuyện tầm phào, chuyện loanh quanh.... rồi đến chuyện ǵ đây nữa nhỉ?

Bạn ta cho....ư kiến!


Tôi ngưng ở đây, v́ đă hết vốn.

Sayonara