Chuyện Văn!

 

Vũ Đăng Khuê

 

Thú thực là v́ chữ nghĩa cũng có bờ có bến. Nào là “Chuyện quanh ta”, “Chuyện linh tinh” “Chuyện chú Ủn”, rồi “Chuyện vô đề”, “Chuyện loanh quanh”, “Có ǵ ghi đó” …nên đành mượn tạm cái tựa đề bài viết của bà bạn ở xứ Úc Tḥi Ḷi để bắt đầu cho những gịng…tâm sự vụn. Bạn ta cho phép, đừng trách tôi “tội nghiệp”.

Trong một bài viết trước đây, tôi đă “Chân Thành Cám Ơn Ông”. “Ông” là cái chung cư Phây, nơi quân ta hay tập trung để luận mọi chuyện trên trời dưới đất, hội tụ đủ “Niềm Vui” nhưng cũng không thiếu “Nỗi Rầu”.

Dạo này vẫn c̣n cảm thấy lành lạnh, sáng sớm ngủ dậy trời khoảng chừng 16 độ C, hơi phơn phớt, nhưng với cái tuổi này th́ cứ mà “Rét Thị Run”, không dám rời khỏi “chăn êm nệm ấm”, mắt cứ mở thao láo và nghĩ chuyện linh tinh. Hôm nay, có 2 câu chuyện trong ngàn câu chuyện. Chuyện vui kể trước nhé.

Niềm Vui!

Cách đây 1 tuần, khi ghé thăm nhà một cô em trong cái chung cư Phây “to nhưng nhỏ”, “nhỏ mà to” th́ tôi gặp “cô”. Tôi biết “cô” cũng đă gần 2 năm nay v́ gặp “cô” thường xuyên qua cái c/t tin tức mà tôi hay theo dơi. C/t này có 3 người th́ tôi biết cả ba. Cái ông lớn tuổi nhất th́ biết đă lâu, v́ ông hay xuất hiện trong các show giới thiệu về ca nhạc, nói chuyện trơn tru không vấp váp. C̣n một ông trẻ tuổi nhất th́ tướng tá phương phi với cái đầu ….bóng lưỡng, ông phân tích chuyện “chính chị, chính em” không có chỗ chê, tôi hơi ngạc nhiên v́ ông bảo ông c̣n “lẻ bóng”, chưa có mảnh bên kia. C̣n một người nữa là “cô”. Cô “mặn mà” lắm. Tôi biết “cô” v́ cô hay đọc tin tức, cô có Show về Tin Tức Tài Chính, về Y Tế. Nhưng điều tôi ngạc nhiên là v́ cô c̣n lấn cả sang vào lănh vực âm nhạc, ca múa nữa v́ chưa nghe cô hát và xem cô múa bao giờ cả. Nghe “cô” hát “Hương Xưa” của cố nhạc sĩ Cung Tiến, thú thực là tôi “thót tim”, v́ có những đoạn với những nốt nhạc cao nhất mà thấy cô c̣n vượt qua nhẹ nhàng, với giọng ngân tṛn trịa, đúng tiêu chuẩn…nhạc lư. Tôi kết bạn làm quen với cô, cô vui vẻ nhận lời và gửi cho một lô những link nhạc cô hát. “Điều tra” thêm chút nữa th́ tôi biết là cô  “học luyện thanh trên 20 năm và hát được Opera của Ư và Âu châu nhưng vẫn yêu nhạc Việt Nam nhất. Kho tàng âm nhạc Việt có nhiều bài hay nhưng ít người hát nên cô muốn làm nhịp cầu giữ cho những tác phẩm hay tiếp tục bất hủ để những thế hệ sau dễ t́m”.

Hèn chi! Nói tóm lại.

Cô đẹp, cô hát hay mà toàn hát những bản khó hát quá đi. “Bến Xuân”, “Vũ Nữ Thân Gầy”, “Ave Maria”, “Giấc Mơ Hồi Hương”, “Hướng về Hà Nội”, “T́nh quê hương của Việt Lang”, “Trường ca sông Lô”, T́nh Ca……

https://youtube.com/playlist?list=PLn7bxFgfDcJhtBe0vjIjfaXEw900U_Z5x

Tôi có yêu cầu cô hát thêm một tuyệt tác nữa của nhạc sĩ Cung Tiến. Cô nhận lời là cô sẽ hát, tặng bà con ta trên chung cư Phây. Vui quá.

Trong khi chờ đợi, tôi sẽ “giải quyết” từ từ những link cô gửi ngày một chút một. Đó là một niềm vui của tuổi lúc đă về chiều.

Bên cạnh đó là….

Nỗi Rầu?

See the source image

Cũng mới cách đây dăm hôm, trong messenger, tôi nhận được lời chào hỏi của một cô em gái từ xứ Cờ Hoa, cô này xinh lắm, đi cùng ghe với mẹ cháu và tạm trú cũng ở chung pḥng với mẹ cháu hồi c̣n trong Trung Tâm Xúc Tiến Định Cư Shinagawa, đă từng là một “vũ viên” và “người mẫu” trong các c/t ca nhạc ở đây lúc tôi c̣n “quậy”. Cô là một con chiên ngoan đạo, vẫn thường tham dự các sinh hoạt văn hóa, từ thiện của các cộng đoàn công giáo. Như thường lệ cô bắt đầu thăm hỏi:

-         Anh khỏe không?

-         Cám ơn em, anh khỏe nhưng không được như xưa, anh cũng già rồi em.

-         Ai mà chả vậy anh?

Tôi thấy vui nhưng cảm thấy… kỳ kỳ, v́ lối bỏ dấu tiếng Việt của cô không giống như mấy lần “chat chit” trước, thường cô gọi tôi là “huynh” mà hôm nay cô lại gọi là “anh”. Rồi cô “chát” tiếp:

-         Em có chuyện muốn nhờ anh một chút được không? Không mất th́ giờ nhiều đâu anh, Anh vào trang này nè, anh “đăng lục” và “vote” cho đứa cháu em ….thi hoa hậu nhé anh.

Thường thường th́ tôi OK ngay, v́ là …chuyện nhỏ. Nhưng, trước khi cô “chit chat” th́ tôi nhận được lời “tốc báo” của một chú em ở dưới Kansai:

-         “Có cái cô tên…. gửi ǵ cho anh, th́ anh đừng lích vào nhé, dữ liệu mất hết đấy”.

 Rồi cô, hoặc là một người mang tên cô gọi sang cho tôi, tôi vừa a lô, a lô th́ cô tắt máy. Vài giây sau th́ lại thấy cô nhắn:

-         “Em bận quá lát em sẽ gọi anh”.

-         “Anh vote chưa?”.

-         “Rồi, anh gọi cho em nhé”.

Cô bảo là cô “bận” nhưng cô “phản hồi”  ngay lập tức:

-         “Ủa, sao chưa thấy ǵ hết vậy anh”.

-         “Anh vote rồi, mà không được”.

Tôi ậm ừ:

-         “Anh gọi cho em để hướng dẫn cho anh nghe”

-         “Anh phải làm theo cái link chỉ dẫn th́ được anh à”. “Lát nữa em gọi lại”

Thế là “cô” hay “một người mang tên cô”? Tôi không biết.

Phải nói thêm một chút là chú em ở phía dưới “Quan Tây” hắn cũng bị như vậy, khi hướng dẫn một đoàn Thực Tâp Sinh làm thủ tục tại phi trường, dù bận bịu v́ tôi c̣n nghe cả tiếng Nhật xung quanh, nhưng hắn cứ a lô cho tôi liên tục:

-         Tuyệt đối đừng đụng vào nghe anh, mất hết đó”.

Tôi đă quyết định đợi “cô” bên kia gọi lại rồi sẽ tính. Nhưng đợi măi, đợi hoài và không thấy tiếng reng. Và thế là …“chiều đi lặng lẽ màn đêm dần trôi”.

Như vậy là tôi bị “hắc”, có thể tiêu tan…”tài sản”? “Hoang mang” quá bạn ta.

Một lần do chính tay tôi, máy đứng, tôi cố sửa, cố recover và…. lợn lành thành lợn què. Tài sản tôi “Be Văn Bét”.

Lần này th́ chẳng lẽ tôi bị “đánh” ngay vào hang ổ?

Kể cũng may, cám ơn chú em ở  Quan Tây “cảnh báo”, chứ không th́ có thể phải ôm hận hát bài  “Thằng bé âm thầm đi vào ngơ nhỏ” của Chế Linh mất.

Đợi khi nào im vắng, tôi sẽ t́m cách liên lạc trực tiếp cho cô em xinh đẹp của tôi để hỏi rơ sự t́nh. 

Lời cuối cho nhau: Nếu thật là cô th́ tôi xin lỗi v́ tôi… quá hững hờ. Nếu không phải là “cô” th́ may cho tôi quá. Tôi chỉ c̣n ba cái lăng nhăng này, “cô” mà cướp đi th́ …..cũng chẳng sao, làm lại được, nhưng mất công và…tốn th́ giờ lắm. Cô không biết: “Thời giờ là vàng là bạc” đó sao cô? Tha cho tôi đi “cô”.

Đúng là “đường vào chung cư có trăm lần vui có vạn lần rầu”.

Chuyện Văn hôm nay đến đây là ….dứt.

Sayonara

(VĐK)