Niềm vui và hệ lụy!

Vũ Đăng Khuê

Tôi mượn một cmt từ ông bạn để bắt đầu cho vài gịng ngắn ngủi. Trong chuyện kể hôm nay tôi xin tŕnh bày song song và xen kẽ giữa “niềm vui” và “hệ lụy” và kết luận…. luôn: cái “niềm vui” sẽ áp đảo hoặc ít ra làm giảm tối đa “hệ lụy” khi “nó” đang lảng vảng mọi nơi mọi chốn.

Thế là chỉ c̣n 4 ngày nữa (23/7) là ngày mà đúng ra là xứ Phù Tang Tứ Đảo sẽ tràn ngập tiếng reo ḥ sau 57 năm chờ đợi (1964), năm đánh dấu cho một Nhật Bản từ hoang tàn đổ vỡ vực dậy “thần tốc” góp mặt với năm châu, và sau 6 năm chuẩn bị “xây nhà dựng cột”, tất cả mọi “tiện nghi” đă hoàn thành chỉ chờ ngày “ra trận” (2020), nhưng lại bị dời sang năm 2021 v́ “nó”. Nói thế chắc quân ta đă biết “nó” là ai mà không cần giải thích.

Ngọn đuốc thiêng qua 62 tỉnh thành.từ Fukushima đă bắt đầu rong ruổi từ ngày 25/3 năm nay và đích đến là Tokyo vào ngày 23/7 với số người chào đón hai bên đường không “rợp bóng cờ bay”.

Từng đoàn tuyển thủ, báo giới, quan chức khắp nơi đang lũ lượt vào Nhật để cùng nhau tham gia một sự kiện thế vận kỳ cục nhất, nhất, nhất trong lịch sử. Lối vào Olympic Tokyo của các giới liên quan sẽ là lối khác, chứ không chung lối với quân ta đi khi máy bay cập bến.

Đến nơi, sau khi tŕnh ra tất cả các bằng chứng “âm tính” hay đă “cho thuốc vào trong người 2 lần” cũng phải chờ để được xét nghiệm. “Âm tính” th́ phải “tôi nh́n tôi trên vách” 3 ngày, mới tính đến chuyện đem đồ nghề ra tập dượt, “dương tính” th́ phải cách ly tại một nơi khác và chờ ngày …. qui về cố quốc. Chuyện xét nghiệm sẽ diễn ra thường xuyên, mỗi ngày một lần cho đến ngày giao đấu. Ăn uống th́ mặt đối mặt, nh́n nhau qua tấm vách, nói chuyện th́ chỉ vừa đủ nghe trong ṿng 2 mét. Đi đứng phải có đoàn, có xe đưa đến nơi về đến chốn. Một “quy tắc” kỳ lạ chưa từng có đă được thực thi gắt gao nhưng tất cả các mọi người đều một ḷng tuân thủ với ước mơ: đời người nhiều khi chỉ có 1 lần: tham gia “sự kiện” đem lại vinh quang cho chính ḿnh và cho tổ quốc.

Trong “niềm vui” cũng không thiếu “hệ lụy”, 55 người có liên quan đến ban tổ chức, người thiện nguyện và các tuyển thủ đă lây nhiễm, một tuyển thủ của xứ Uganda đă đào tẩu v́ bị cách ly chờ ngày về cố quốc. Nhưng mặc kệ!

Vài lời bàn …ai cũng có thể nghĩ!

Để giải quyết chỉ có 2 giải pháp: một mặt kêu gọi người người ít xuống phố và một mặt th́ thực hiện tối đa việc chích ngừa vaccin. Việc giảm số người ra đường coi bộ bất khả thi khi quan sát số ông đi qua bà đi lại, nhưng các đối sách “pḥng chống” th́ “khẩn trương” thực thi thay đổi từng ngày. Các nhân viên cảnh sát, các nhân viên làm việc tại các ṭa hành chánh cứ từng đoàn cầm bảng đi năn nỉ: “xin các ông các bà, các anh, các chị uống bớt bớt và mau chóng về nhà” v́ vợ đợi, bồ trông, chứ không cứng ngắc như các ông các bà của xứ tôi là “cấm”, “phạt” và “bắt” khi bất tuân thượng lệnh với những lời giải thích đầy ngớ ngẩn. Mấy ngày nay, xem được những bức h́nh và “lai chim” khi lướt mạng, tôi thấy bùi ngùi và thương cho Saigon, vùng đất đă dưỡng tôi và cho cái đất nước mà lúc nào cũng “ngạo nghễ, tự hào” nói lấy được.

Trong những ngày gần đây số ca nhiễm đă vượt quá lằn ranh, nghĩa là cao nhất từ cái biến thể mà người ta gọi là delta phát hiện tại Ấn Độ. Theo như lời giải thích của các nhà chuyên môn th́ cái con này cũng phải biến dạng để t́m “sự sống” giống như con người cũng đang t́m “cách chống” để t́m sự sống.

“Bắn chậm là chết” (The quick and the dead), chắc bạn ta đă nghe cái tựa phim cao bồi của Mỹ? Chỉ cái tựa đă đủ mô tả về một khung cảnh cuộc sống luôn trong trạng thái nghẹt thở với cái chết luôn ŕnh rập kề bên của những gă cao bồi miền viễn Tây nước Mỹ thời ấy. “Nó” cũng vậy , “nó” đang bắn ḿnh th́ ḿnh cũng đang cố gắng nạp đạn bắn cho mày chết. Tôi tin 180% là “nó” sẽ chết thê chết thảm.

Trong cái không khí phủ đầy tang tóc v́ “nó” th́ người ta đang thấy ánh sáng le lói cuối đường hầm khi số phần trăm người tiêm chủng tăng “đột biến”, chỉ 1% lúc tháng 4 nay đă thành 40% sau 3 tháng. Số người nhiễm tuy tăng chóng mặt, nhưng số người bị thương nặng phải nhập viện và tử vong cũng từ từ giảm nhanh giảm mạnh. Và chỉ vài tháng nữa thôi th́ hy vọng “đoàn quân chiến thắng sẽ trở về dưới nắng vàng”, lúc đó mới đúng là “long trời lở đất”, ngạo nghễ tự hào không trong ngoặc kép.

-----------

Một sự kiện lịch sử buồn thảm nhất sẽ diễn ra với những hàng ghế trống, nhưng “Họ” cũng sẽ vượt qua, khi tất cả “quân ta” đồng ḷng cùng vượt. “Họ” đang làm tất cả những ǵ có thể làm để ngăn chận và một lần nữa tôi tin chắc là sẽ vượt qua. “Họ” là ban tổ chức, c̣n “quân ta” là tôi, là bạn ta nhất định sẽ có những giây phút hào hứng khi mọi mắt đổ dồn vào cái….. màn ảnh nhỏ.

Tôi không đi vào chi tiết v́ có chi tiết ǵ…. đâu mà đi với vào.

Xin bạn ta theo dơi tin tức nóng bỏng này qua các bài tường thuật ngọn ngành….không phải của tôi, may lắm th́ được ké tên v́ cái “chức năng” của chung cư Face gọi là “tắc” hay “tiếc”.

Hẹn gặp lại trong lần lên “lên cơn” tới!

Vũ Đăng Khuê