Trong đôi mắt anh, em là tất cả!

Vũ Đăng Khuê
 

Tựa đề bài viết có vẻ như tên một bản nhạc. Đúng vậy, bản nhạc có cùng tên đă được nhạc sĩ Đức Huy sáng tác và có nhiều người hát, nghe thật mượt mà, tha thướt với những câu nghe xong lịm cả người.

Trong đôi mắtt em, anh là tất cả
Là niềm vui, là mộng ước trong thoáng giâу
Em sẽ cố quên rằng ḿnh đă đến trong nhau
Ɲồng nàn như đă dấu уêu từ thuở nào.


Nhưng không hẳn là chủ đề của bài viết này. Nó chỉ là cái “cớ” để bắt sang chuyện khác.
Xin bắt đầu câu chuyện về cái “thứ đó” đă thúc đẩy tôi loạng quạng một vài câu chuyện….tầm phào.

-----------------

Từ ngày thiên hạ đeo “thứ đó” trên người, lúc con “quái vật” họ “cô” tên “vi” xuất hiện, th́ sự quan sát và đánh giá về ”đối tượng” của ḿnh đă không c̣n chính xác và trung thực. Vậy thứ đó “là cái quái ǵ vậy”?  

Dạ thưa: Đó là một miếng vải dệt hay lụa muôn màu muôn sắc, có chiều dài trung b́nh từ 20~30cm, chiều ngang từ 10 đến 15cm tḥng thêm 2 cái dây mỏng dính buộc chặt vào cái vành của một “bộ phận” mà chúng ta dùng để “nghe ngóng” chuyện xung quanh. 

Đối với Nhật Bản th́ loại này dùng cho tất cả bốn mùa lá đổ. Nhưng từ gần 3  năm nay, th́ chuyện đeo cái lỉnh kỉnh vào người đă chiếm gần 99 % tại Nhật.


Người người đeo “nó”, nhà nhà đeo “nó” và toàn dân đeo “nó”, v́ đây là trận “chiến khốc liệt giữa con người và cái con bé li ti, mà tất cả toàn dân là “chiến sĩ”.


Mỗi sáng, mỗi chiều trong hàng hàng lớp lớp người, chen chúc nhau trong xe điện, bất ngờ có một h́nh bóng nổi bật làm nhiều con mắt đổ dồn về một phía khi phát hiện có người không muốn mang cái thứ mà họ cho là lỉnh kỉnh…Xe điện đă phải tạm dừng để nhân viên nhà ga, cảnh sát tới năn nỉ “xin ông xuống hộ, cứ như thế này th́ “sinh hoạt” phải ngừng, bao nhiêu người sẽ khổ”. “Ông” căi lại bảo có “Tu Chính Án” nào qui định việc cấm chỉ này không, và “ông” nhất định giữ vững niềm tin, sự thực th́ ông nói đúng là như thế, v́ đây chỉ là lời khuyên tự nguyện cho những ai “biết điều”, nhưng cuối cùng “ông” cũng phải xuống v́ những tiếng monku (
文句than phiền) xung quanh, cũng giống như ngoài đường phố chợ, ông cởi trần chỉ “chơi” có một cái quần xà lỏn dính trên người th́ coi sao được. “Ốt dột” lắm ông ơi, xuống là phải rồi.


Khoảng đầu năm 2020, thứ này rất khan hiếm, muốn mua th́ vô cùng là khó giống y hệt như cảnh Việt Nam ta xếp hàng chờ thử nghiệm “âm” hay “dương” tính, v́ chẳng có ai nghĩ đến nó là một thứ “nhu yếu phẩm” hay “vật dụng cần thiết” cả. Hầu hết là hàng xuất xứ từ“xứ lạ” và ngay cả Việt Nam ta cũng dư ra và “ngạo nghễ tự hào” tặng “đế quốc Mỹ” làm….quà chống dịch.


Nhưng khi đă thành “nhu yếu phẩm” th́ Nhật Bản mới chính thức ra quân với những công xưởng chế tạo đặc biệt và bây giờ đă trở thành dư thừa được sản xuất theo chiều hướng: fashion khẩu trang đủ loại, xanh đỏ tím vàng sao cho hợp với “màu mũ anh hay mầu áo em”.


Đường xá tràn ngập màu sắc nhưng “kẹt” một cái là ….không thể t́m được nụ cười ḿnh ưng ư v́ mồm miệng che kín mít.

 

Loanh quanh ṿng ṿng hoài phát mệt, thôi nói luôn “thứ đó” là cái mà tiếng Việt gọi là “đồ bịt mặt chừa đôi mắt”, “mặt nạ” hay thông dụng hơn là cái “khẩu trang”, tiếng Nhật gọi là “Makusu”.

 

Dạo này cơn sốt cô vi tuy vẫn chưa mất hẳn, từ khi con người chấp nhận việc sống chung với lũ, vẫn c̣n số nhiễm cao nhưng được cái là không bị nặng và số người chết cũng giảm hẳn, nên câu hỏi cho một “b́nh thường mới” đă được đặt ra: Bao giờ th́ “thoát” nó? Cũng 3 năm vướng bận với nó rồi c̣n ǵ, nhất là mùa hè đă lấp ló ngoài ngơ, mang đến những cơn nóng “kinh thiên động địa” rồi lại chết v́…“trúng nắng” v.v….. 

Ở những xứ “mũi lơ mắt xanh tóc vàng sợi nhỏ”, hay ngay tại vài xứ “da vàng mũi tẹt” th́ ngoài “nước lạ” ra, chủ trương “0 cô vít”, th́ việc không cần thiết đeo đă được thế giới từ từ dỡ bỏ. Riêng tại Nhật, th́ chính phủ đă thông báo và “đề nghị”:
 

Từ đầu Tháng 6 th́ số người được nhập cảnh bao gồm cả khách du lịch sẽ được tăng lên, và không cần phải “ngoáy mũi”, cách ly sau khi tŕnh “thông hành 3 mũi” hay “giấy chứng nhận “âm tính”. 

Không cần phải đeo “nó” lúc “dạo phố” hay lúc đi lùng mua đồ nửa giá, nhưng không nên “tâm t́nh” với người đang đi cùng hướng hay ngược hướng. Chỉ cần phải đeo “nó” ở những chỗ rợp bóng cờ bay nhưng nên hoàn toàn trong thinh lặng. Bạn ta thử nghĩ? Đi cổ vơ cho một trận túc cầu mà ḿnh ủng hộ chỉ được phép vỗ tay, không được ḥ hét. Giống như được mời đi dự tiệc mà không được cho….chất cồn vào người vậy. Khổ ơi là khổ. Nhưng đành chịu chứ biết sao?  Nghĩ đi nghĩ lại th́ “im lặng” hay “không dzô” th́ đâu có chết thằng Tây nào đâu nhỉ. 

Trở lại cái tựa đề, tôi xin nói rơ hơn để quân ta không thắc mắc. Khoảng 2 năm nay, tôi có “việc” phải đi gặp thường xuyên những ánh mắt “long lanh”, đẹp như “mắt nai”, nhưng tôi vẫn thấy chưa trọn vẹn v́ “em” lại đeo cái thứ lỉnh kỉnh suốt 2 năm. Đánh bạo có một lần tôi làm bộ không nghe rơ, và “em” đă “thoát trang” cho tôi quan sát toàn khuôn mặt th́ trời ơi!


Phải nói là “em” quá đẹp khi thấy em cười. Rạng rỡ, trong sáng. Nụ cười có thể làm bừng sáng một ngày “đen tối” nhất, nó mang lại cả một bầu trời, mang lại niềm hạnh phúc cho bất kỳ ai. cũng như nụ cười của mấy cô nữ sinh áo dài trắng với những mái tóc dài mà nhạc sĩ Phạm Duy đă viết thành lời ca trong bài hát Tuổi Ngọc:
 

Xin cho em một mớ tóc dài
Cho em phơi ngoài hiên nắng rọi
Rụng một vài sợi thôi
C̣n lại một con suối
Ḍng mượt mà buông xuống chùm vai 

Tiểu Vy hóa nữ thần khi diện áo dài trắng và tóc dài xoă ngang vai

Viết đến đây lại nhớ đến nụ cười của “nàng tiên áo trắng” mà tôi vừa khám phá! 

Hôm qua nhặt được nụ cười
Đem về dấu kín cho đời thêm… xinh
Chà! ai lỡ rớt linh tinh
Tôi măi mê lượm, lặng thinh bên đường
(Thơ chôm trên mạng)

----------

“Ḿnh về có nhớ ta không”
“Ta về ta nhớ hàm răng cô ḿnh cười”

Thế là tôi vui suốt ngày hôm đó.  

Trong đôi mắt anh, em là tất cả! 

Bắt sang chuyện khác khi tương tư đến nụ cười của Hoàng Hậu Masako mà có thời tôi chết mê chết mệt. 

"Đ̣ đă rời bến bao năm. Sao bướm vẫn lẩn thẩn lằm bằm ... chờ hoa? 


D
ở lần từng trang FB bây giờ là Meta t́nh cờ tôi đọc lại được mấy gịng chữ nhắn riêng từ một cô trong nước khi đọc bài viết của tôi mấy năm trước:
Chuyện hai công nương!

https://www.facebook.com/notes/376036873585551/

tôi để nguyên lời nhắn của cô mời bạn ta đọc qua:

Cháu chào chú,


Những bài viết của chú về Công nương Masako, đă làm cháu thêm hiểu về những góc khuất của một người phụ nữ tài, sắc nhưng có số "tiến cung" từ một người phụ nữ u sầu thành đương kim hoàng hậu.

Từ nay, tiếng nói của bà hoàng Masako đă có trọng lượng, lại thêm sự hỗ trợ của Nhật hoàng, người luôn ở bên cạnh và ủng hộ bà trong 26 năm qua sẽ làm cho bà tỏa sáng trở lại ạ.

Báo chí trong nước phân tích không thể sâu sắc và cặn kẽ như chú đă viết, có lẽ v́ lư do chính trị. Họ không dám viết về những hành động phản kháng của công nương Masako từ những việc như nuôi dạy, giáo dục con gái kiểu Mỹ, không đi tham dự sự kiện nhưng lại ngày ngày đưa đón con đi học hay cầm túi xách Fendi :)))
 

Cháu cảm ơn chú rất nhiều ạ.

----------------------------

Tưởng rằng đă quên nhưng khi đọc lại những lời nhắn trên th́ ḷng lại “dại” hẳn. Câu chuyện.... “tương tư” một chiều của tôi với “kiều nữ” bắt đầu h́nh như vào ngày 1/6/1998 nghĩa là cũng lâu lắm rồi. Hôm đó là tôi một thành viên của phái đoàn Việt Nam đi theo cô Trần thị Thức (chồng là giáo sư Đoàn viết Hoạt đang bị cầm tù tại Việt Nam) để thay thế giáo sư Hoạt nhận giải thưởng “Ng̣i Bút Vàng” của tổ chức Giải Bút Vàng Tự Do trao tặng) tại Kobe, qui tụ 800 nhà báo từ khắp 41 quốc gia trên thế giới. V́ cô Thức là 1 trong những người được mời phát biểu về t́nh trạng nhân quyền của chồng nên được sắp xếp ngồi ngay hàng ghế đầu, đối diện với Hoàng Thái Tử Naruhito và công nương Masako, 2 đại diện hoàng gia đầu tiên tham dự giải, chúng tôi chỉ cách nhau chục mét và nh́n rất rơ mặt nhau, Khi cô Thức tŕnh bày, mọi người đều chú mục vào hàng ghế những người đă đi cùng với cô Thức, thỉnh thoảng công nương Masako lại nh́n về nhóm tụi tôi (gồm 6 người) và để lại ánh mắt rất lâu, v́ khi nghe người MC giới thiệu: đó là những người tị nạn Việt Nam định cư ở Nhật đang tranh đấu cho một nhân quyền thực sự VN, cô nh́n và nở nụ cười với ai th́ tôi không rơ, nhưng tôi cứ nghĩ là cô nh́n tôi cho dễ.... kể.  

Đang trong thời kỳ trầm cảm, nhất là áp lực sinh thằng cu tư của Hoàng gia, nên nụ cười của cô có vẻ rất gượng gạo không tươi, không vui như lúc cô là một nhân viên bộ ngoại giao. Tôi để ư, “chụp” lại trữ trong kư ức của tôi h́nh ảnh cô ngay từ lúc đó. Theo tôi đây là một nụ cười chỉ mang tính ngoại giao chứ không thật. 

Thỉnh thoảng qua báo chí TV sau đó, h́nh ảnh cô cười cũng đầy rẫy nhưng tôi chưa cảm thấy nụ cười nào mà tôi vừa ư. Măi đến trước ngày đăng quang (1/5/2019), trong một chương tŕnh giới thiệu episodo về cô, có một nhiếp ảnh gia của đài TV Fuji, người đă theo chụp h́nh cô mấy chục năm có công bố một tấm h́nh lịch sử duy nhất của cô với một nụ cười mà ông ta chấm là nhất, “không nghi ngại” “thật tươi sáng” chung với Hoàng Thái Tử khi chơi một tṛ chơi lúc đi thăm dân cho biết sự t́nh. Và tôi thấy bức h́nh này đẹp nhất khi so sánh với những nụ cười khác, và thâm tâm tôi chủ quan nghĩ là qua nụ cười, cô đă t́m lại được con người thật của chính ḿnh (có thể tôi sai, nhưng tôi nhất định... tin như vậy). Tiếc là không ghi lại được h́nh ảnh đó nên mời bạn ta xem đỡ h́nh này có lẽ lúc nàng c̣n chưa “nhập cung”. 

私は外務省を辞めません」雅子さまの決意を解かした浩宮さまの愛 | nippon.com

 

C̣n chuyện bướm hoa mở đầu câu chuyện là trong bài “Tương Tư” của nhà thơ Nguyễn Bính là do... tôi tưởng tượng ra v́ tôi nghĩ: 

Nó là một h́nh thức nôn nao, trông chờ chứ chả mang ư nghĩ đơn thuần… “Thương Nhau Ngày Mưa” đâu bạn ta. 

Bao giờ bến mới gặp đ̣?

Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau. 

Và bây giờ “bến” là cô và tôi là “đ̣” đă gặp nhau coi như giải quyết ....xong. Và ḿnh sẽ c̣n để nhiều thời gian.... tương tư h́nh bóng khác cho đời thêm.... tươi đẹp chứ chẳng hạn như.... mà thôi “bí mật”, có người nói tôi đang “hồi xuân” chắc cũng không.... sai. 

“Trong đôi mắt anh em là tất cả”. 

Đúng là chuyện lẩm ca lẩm cẩm bạn ta nhỉ. Xin kiếu v́ đă “đến cơn….”.

Vũ Đăng Khuê