JIGSAW FATHER

C.L. (Exryu thân hữu)

Tôi không biết người ta phát minh ra cái tṛ chơi jigjaw puzzle tự khi nào, cũng không nhớ rơ ḿnh thấy một bộ ráp h́nh như vậy lần đầu tiên là khi nào, nhưng đúng là tôi đă chơi một tṛ chơi tương tự từ khi chưa biết đến tên gọi của nó.

Năm tôi lên lớp hai, một buổi đi học về, không thấy Ba nữa. Mọi người nói Ba đi công tác xa rồi. Rồi lâu quá không thấy Ba về, tôi hỏi Me và Bà, Ba vẫn c̣n bận công tác ở tận Sài G̣n. Tôi cũng có nhận thư của Ba, rồi tiếp tục đợi như Ba hứa trong thư. Rồi có một bữa, Me đi Sài G̣n. Lúc Me về, Me kết trong mũ của tôi và của anh Hai, mỗi đứa một miếng vải màu đen. Me dặn phải giữ ǵn cái mũ, không được làm rớt mũ dưới đất. Tôi cứ như vậy mà làm theo.

Từ khi Ba đi, h́nh ảnh một người Cha ở trong tôi phai mờ đi. Gia đ́nh tôi vốn không có mối liên hệ nào với bên Nội, ngay từ khi c̣n Ba tôi. Người ta nói “Sẩy cha c̣n chú”. Cuộc sống vật chất và tinh thần của ba mẹ con tôi th́ chủ yếu dựa vào Cậu-D́; không ai trong số họ là đại diện của Ba.

Từ đó, h́nh ảnh Ba trong tâm trí tôi là sự chắp vá những thông tin mà vô t́nh tôi nghe được, hoặc do tôi cố t́nh hỏi Me tôi. Tôi bắt đầu tṛ chơi jigsaw tự lúc nào chẳng hay.

Có người kể Ba tôi thông thạo nhiều ngoại ngữ. Tôi chắc là vậy qua số sách vở Ba tôi để lại. Có người gặp tôi th́ nói nhỏ rằng Ba tôi có rất nhiều cô mê. Tôi đành phải tin theo, v́ tôi c̣n nhớ mang máng đă có lần, Ba tôi chở tôi đi ăn phở với một cô … Có khi Me tôi nghe một bài nhạc th́ nói đó là bài hát ruột của Ba. Thỉnh thoảng Me kể cho tôi nghe một thói quen của Ba khi muốn nói anh Hai tôi có nhiều nét giống tính cách của ông ấy, hoặc là để phàn nàn sao tôi chẳng giống được cái tính cẩn thận của Ba. Dần dà, tôi lắp ráp h́nh ảnh của Ba ở trong đầu qua lời kể của những người xung quanh.

Nhưng rồi, tôi bỗng có thói quen t́m h́nh ảnh của Ba trong những người mà tôi gặp. Ban đầu, tôi lượm lặt những mẩu mà tôi cho là giống Ba tôi theo lời kể của người khác. Nhưng khi tôi lớn lên nhiều hơn, những h́nh ảnh đó không đủ để làm tôi thỏa măn. Tôi bắt đầu nhặt những h́nh ảnh mà tôi bắt gặp, những cái khớp với sự tưởng tượng, với những mong ước của tôi về Ba.

Tôi từng tưởng tượng Ba tôi giống một ông Bác sĩ già ở gần khu tôi ở. Ông này hiền hậu, nói năng chậm răi, và đặc biệt là rất giỏi. Hoặc là, một người Cậu thường xuyên giúp đỡ Mẹ tôi cũng làm tôi liên tưởng tới Ba. Sau này, tôi gặp và lập gia đ́nh với một người mà lúc đó tôi cảm thấy có thể ráp vào chỗ trống của những mẩu h́nh tôi chưa có được. Thời gian đó anh Hai tôi rời gia đ́nh đi học tận Sài G̣n, trong nhà chỉ có Me tôi và Bà. Tôi bị ám ảnh bởi chuyện ăn trộm vào nhà, bởi một người ở đầu xóm hay say rượu và có thể mở cửa nhà tôi. Có khi suốt đêm tôi ngồi thức v́ cảm thấy có người sắp leo xuống cái chỗ trống trên mái hiên được che sơ sài bằng một cuộn kẽm gai. Sau này, tôi c̣n có một người bạn lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, và có nhiều điểm giống Ba tôi. Một lời nhắc nhở, khuyên nhủ t́nh cờ nhiều khi lại làm tôi giật ḿnh, bởi v́ đó cũng có thể là mảnh mà tôi chưa có.

Ở Việt Nam, tôi chưa từng trải qua ngày lễ dành cho Cha. Cho đến khi tôi được đi học ở nước ngoài, trong một lần đi gọi điện thoại công cộng, tôi bất ngờ đọc thấy ḍng chữ “Have you bought a gift for your Dad today?”. Tôi gác máy, và cảm thấy hụt hẫng. Tôi ngồi nghĩ về những người mà tôi đă “mượn” để có được h́nh ảnh của Ba ở trong đầu. Ừ, nếu bỗng dưng tôi mua quà tặng họ th́ họ cười tôi chết. Vậy là tôi về pḥng trọ, nằm tưởng tượng những món quà mà tôi muốn mua, chỉ tưởng tượng thôi. Sau đó, tôi gọi điện, gởi message cho một vài người mà tôi có liên lạc được lúc đó, chỉ để hỏi rằng “Have you received a gift from your Princess today?”

Bây giờ, tôi thôi chơi tṛ chơi Jigsaw Father rồi. Bên tôi, con gái tôi đang lớn lên với một Daddy hoàn toàn thuộc về nó.

C.L.

 


Cảm tưởng xin gởi về CL@erct.com