"Itoga Việt Nam"

Nguyễn Bảy

Nghĩa cử và việc làm của ông Năm Huỳnh được ông Kiyoshi Takaya (*) trân trọng viết thành sách, xuất bản rộng răi trên khắp nước Nhật. Hăng Truyền h́nh NHK, một kênh truyền h́nh nổi tiếng của Nhật Bản đă cử đoàn phóng viên bay sang Việt Nam thực hiện bộ phim tài liệu về ông mang tên "Chân dung người Châu Á". Ngay sau khi phim được công chiếu trên sóng truyền h́nh quốc gia Nhật Bản và truyền đi khắp thế giới, h́nh ảnh về người đàn ông của đất Bến Tre xa xôi được mọi người cảm phục. Họ tôn vinh ông là "Itoga Việt Nam".

 

Ông Năm Huỳnh và những đứa con
khuyết tật.

Ở đất nước phù tang Nhật Bản có một người đàn ông tên là Kazuo Itoga (*). Cả cuộc đời ông dành hết cho người tàn tật - những đớn đau bắt nguồn từ sự tàn khốc của chiến tranh. Khi Itoga qua đời, những người kế tục sự nghiệp của ông lập ra giải Itoga. Đây là giải thưởng có uy tín khu vực Châu Á - Thái B́nh Dương, trao cho những ai có tấm ḷng từ tâm bác ái theo gương người đàn ông của xứ  mặt trời mọc này. Và, ông Lê Huỳnh ở xứ dừa Bến Tre là người Việt Nam đầu tiên được vinh dự nhận giải thưởng đó.

Người cha của những số phận nghiệt ngă

Câu chuyện của ông Năm Huỳnh thật dài. Mồ côi, đi làm cách mạng, trúng bom vào cột sống, mất khả năng sinh con, không lấy vợ, mà có... cả ngàn đứa con. Lạ một điều, con của ông chọn nuôi nấng là những đứa trẻ què quặt, câm điếc, đui mù, phế nhân da cam, lượm ngoài đường, nhặt từ bệnh viện, chết cha chết mẹ, trộm cắp, lưu manh.  

Một lần ông đă chứng kiến người mẹ nghèo vượt cạn rồi chết tại bệnh viện. Đám tang chỉ có thằng nhóc 3 tuổi và đứa bé đỏ hỏn đưa. Cho một mớ tiền chôn cất người mẹ bạc phận, ông đưa 2 đứa nhỏ vào trường nuôi trẻ mồ côi. Tay bồng, miệng ông hỏi: "Ba đâu?". Ngón tay trỏ của thằng nhóc chỉ lên trán người bồng. Nước mắt ông Năm chảy xuống, thay cho lời nhận nó làm con. Đó là ngày ông nhớ nhất trên đời, v́ được thằng nhóc người dưng nước lă gọi bằng ba.

Kể từ ngày được làm ba ấy, Năm Huỳnh trở thành người đàn ông "mắn đẻ". Cứ vài ba bữa, lại đẻ ra mấy đứa. Càng đi nhiều, càng đẻ nhiều. Con nít ở đâu cùi què sứt móng, ai đó tạo ra rồi bỏ rơi, hắt hủi, ông đều nhận làm con. Con lành th́ ít, con tật nguyền th́ nhiều. Chúng là những con rối, làm rối ḷng người cha ấy trong những đêm thức trắng. Ông thèm có một mái nhà, để lùa hết mấy đứa con tội nghiệp về ở với nhau.

Rồi Năm Huỳnh gặp được quư nhân, một người đàn bà Nhật Bản thuần hậu t́m đến Bến Tre. Xứ sở hoa anh đào quê bà cũng có những người mẹ khóc cho những đứa con bị chiến tranh đẩy tới kiếp tật nguyền như thế. Bà t́nh nguyện làm "nhũ mẫu", chia sẻ phần nào nỗi đau với những bà mẹ trên đất nước phù tang. Những ngày đến với đất dừa, bà cùng ông Năm lặn lội khắp hang cùng ngơ tận. Nước mắt của người đàn bà Nhật cứ lă chă, bà khóc rưng rức bên những h́nh hài quái dị, những con người không giống người, nằm vật vờ, vô tri vô giác trên khắp vùng quê Bến Tre. Trong số trên 9.000 người bị khuyết tật, th́ có đến hơn 2.000 trẻ em, phần lớn là nạn nhân chất độc da cam. Trước khi lên máy bay về Nhật, bà cười buồn: "Tôi không có tiền, nhưng tôi sẽ trở lại giúp ông".

Người đàn bà Nhật - Akemi Bando không lỗi hẹn, bà đă chuyển cho ông số tiền 3.000USD. Số tiền này, bà đi gơ cửa từng nhà, vận động thành lập Hội Trợ giúp trẻ em Việt Nam - Nhật Bản, để giữ lời hứa với người đàn ông ở tít mù bên kia biển Đông. Ông Năm mừng ra nước mắt, chọn trại lính cũ để dựng nhà cho các con. Nghe tin đó, bà Bando nghẹn ngào, lại đi xin tiền gửi tiếp cho ông Năm 9.000USD. Ngôi nhà được dựng lên, ông Năm và các cộng sự bèn mời vị ân nhân đến từ nước Nhật sang coi. Bà Bando lại khóc ngất, khi hơn 150 trẻ khuyết tật về đây đều gọi bà bằng má.

Má Bando giúp ba Năm Huỳnh làm dự án, chuyển ngôi nhà thành nơi ăn ở, học tập cho các con. Gần 15 năm qua, ở bên Nhật má Bando chạy tiền, ở bên này ba Năm chăm sóc, tu bổ ngôi trường. Giờ đây, nó đă trở thành ngôi trường dành cho trẻ khuyết tật lớn nhất vùng ĐBSCL, có công suất dạy chữ, dạy nghề, phục hồi chức năng từ 150 - 170 em. Hết lứa này đi, đến lứa kia vào. Trẻ khuyết tật, nhờ sự đùm bọc của ông Năm mà nên vóc, nên h́nh.

Như thằng Khang, tưởng suốt đời lê đôi chân bằng nạng gỗ, gặp được ba Năm từ ngôi trường này, Khang đă vào được Đại học Cần Thơ. Nhiều em tốt nghiệp THPT, vào được các trường cao đẳng, trung học dạy nghề. Như con Diễm quê ở Mỏ Cày, liệt 2 chân và mồ côi cha mẹ. Ông Năm lượm về lúc nó lếch ngoài đường bán vé số nuôi thân. Diễm được phẫu thuật sắp lại xương chân, học nghề, lên Sài G̣n may gia công. Được người ta thương, đi xe đ̣ về nhờ ba Năm làm đám cưới. Giờ Diễm sống hạnh phúc, vợ may vá, chồng chạy xe thuê. Rồi bao đôi uyên ương vợ điếc - chồng câm, những cặp t́nh nhân trai khuyết - vợ tật, nhờ sự cưu mang của Năm Huỳnh mà gá nghĩa nên duyên, yên bề gia thất. Hàng trăm số phận nghiệt ngă, từ ngôi trường này mà đứng lên, phục hồi chức năng, lận được cái nghề, về với gia đ́nh và cộng đồng.

Việc nghĩa, việc nghĩa và việc nghĩa!

Tạm xong mối lo này, ông Năm lại thêm mối lo khác. Đó là hàng ngàn đứa trẻ sinh ra ở quê ông bị sứt môi, không trọn vẹn nụ cười. Một lần đi sang Nhật theo lời mời của Hội Trợ giúp trẻ em Việt Nam - Nhật Bản, ông đă thuyết phục và mời được các bác sĩ nổi tiếng của Hiệp hội Sứt môi - hở hàm ếch Nhật Bản sang phẫu thuật miễn phí. Ban đầu chỉ phẫu thuật vài ca hữu nghị, dần dà cảm kích tấm ḷng của ông Năm, họ không nỡ từ chối gắn bó lâu dài. Từ ấy đến nay đă 12 năm, bàn tay thiện nguyện của các bác sĩ Nhật Bản đă mang lại nụ cười hồn nhiên cho hơn 1.000 trẻ em bị sứt môi, hở hàm ếch nặng. Ông Năm ứa nước mắt, thầm cảm ơn những bàn tay "nhiệm màu" đă vá lành nỗi mặc cảm, mà nếu không chúng sẽ phải mang theo đến trọn cuộc đời.

Vừa trả lại nụ cười cho trẻ em xong, ông Năm quyết ḷng mang lại ánh sáng cho người mù nghèo. Dù đă qua cái tuổi 60, người đàn ông này vẫn nay đây mai đó, vận động các mạnh thường quân gây quỹ mổ mắt đục thuỷ tinh thể miễn phí, xoá bóng đêm cho người mù. Từ ánh sáng toát ra trong con người ông đă làm sáng bừng hơn 1.200 đôi mắt. Họ đều là người nghèo, miếng cơm manh áo c̣n chật vật, lấy đâu ra 1,2 triệu đồng để "mua" ánh sáng. Bà Tư  Đời ở Ba Tri nước mắt lưng tṛng: "Tôi mù đă mười mấy năm. Sắp xuống lỗ rồi giờ mới thấy đường. Thấy mặt được con cháu, có phải phải chết liền tôi cũng thấy măn nguyện. Người tốt như chú Năm trên đời này thiệt khó kiếm".

Điều mà ông Năm Huỳnh trăn trở nhất hiện nay là ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, đang ŕnh rập hàng ngày trong lồng ngực trẻ em. Hơn 300 đứa trẻ đau tim bẩm sinh, nếu không phẫu thuật và điều trị kịp thời, tuổi thọ của chúng chỉ kéo dài thêm được vài năm. Nh́n những bé gái xanh xao gượng sống trong những ngôi nhà xơ xác, những cậu nhóc gầy c̣m sống bằng công thức "không buồn, không vui", ông Năm ước ḿnh là Tạo Hoá để có thể ban cho chúng sự lành lặn tỉnh táo mà sống. Mỗi ca phẫu thuật phải mất hơn 2.000USD, chừng ấy những trái tim, kiếm đâu ra gần 10 tỉ đồng để các em không là những đôi môi tím tái trong cơn thở dồn. C̣n nước c̣n tát, ông không nghĩ rằng trên đời này thiếu những bàn tay "tạo hoá". Thế là đi vận động, kêu gọi tinh thần "từ trái tim đến trái tim". Đầu tiên, 15 em được đưa đi Viện Tim, Bệnh viện Triều An (TPHCM) phẫu thuật thành công, bằng tiền tài trợ của các mạnh thường quân. Trong đó, Viện Tim TPHCM ủng hộ 30% chi phí. Anh Ly, một nông dân nghèo ở B́nh Đại, kể chuyện mà người cứ  thừ ra: "Tôi chỉ biết ôm con chờ chết. Nợ nần chạy chữa ngập đầu. Nay mổ xong, bác Năm là người đẻ con tôi lần thứ hai. Bác là ba của nó".

Không chỉ quan tâm đến người tàn tật, ông Năm c̣n vận động sự giúp đỡ của bà Ingrid Sperling thuộc Tổ chức Hy vọng trẻ em Việt Nam - Đức (Hope Foundation of Vietnam - German) và Tổ chức Redbanet, Tere De Homes (Thụy Sĩ) thành lập Trường nuôi trẻ mồ côi, trẻ vào đời sớm, lang thang cơ nhỡ. Ông đứng ra thành lập Quỹ bảo trợ trẻ em, cấp học bổng thường xuyên cho học sinh nghèo hiếu học. Thành lập Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo và người tàn tật, tổ chức đi khám và cấp thuốc miễn phí hàng năm cho trên 20.000 bệnh nhân nghèo...

Điều đáng quư ở ông là không màng tiền tài, danh vọng. Một người Nhật quư ông, tặng cho chiếc xe gắn máy để đi vận động từ thiện, ông nhường cho Trường nuôi dạy trẻ em khuyết tật. Một công ty nước Nhật tặng riêng ông 50.000 yen, ông lại dành tất cả cho trẻ em. Nhận giải thưởng Itoga 10.000USD, ông tiếp tục giúp đỡ trẻ mồ côi, khuyết tật...

Lao Động 2/4/2005


( *

Kazuo Itoga : Trang tiếng Nhật  -  Trang tiếng Anh

Kiyoshi Takaya : Trang web tiếng Nhật  -  "Chân dung một người châu Á"