Những chuyện ngắn về Mẹ
--------------------------------------------------------------------------------

(Mùa Vu Lan & Lễ Thánh Monica 2004)

Bàn tay mẹ

Một tai nạn làm hỏng đôi mắt mẹ. Hàng ngày mẹ ôm con sờ nắn. Những lúc ấy con thấy mẹ cười.

Ba bỏ mẹ lấy người khác. Con nhớ mẹ, chạy về thăm mẹ. Mẹ ôm lấy và bàn tay lại sờ nắn khắp người con. Mẹ khóc: “Sao con gầy quá…!?”. Con oà lên khóc: “Mẹ ơi, v́ da thịt con nhớ bàn tay mẹ…!”

Lê Thị Minh Nghĩa

Có Mẹ

Mẹ lấy chồng rồi theo bố đi hoài.

Bố thường chuyển công tác, nay lên núi, về xuôi, mai vô Nam, ra Bắc. Nơi nào mẹ cũng cùng đến với bố.

Ngày bố đột ngột ra đi, mẹ dừng bước. Một ḿnh chống chèo gánh vác. Bảy tổ ấm lần lượt thành h́nh.

Mẹ lại đi.

Ơ đứa này dăm ba tuần, đứa kia vài tháng, một năm. Có người chép miệng trách: Rơ khổ, chẳng đứa nào chịu nuôi hẳn bà. Mẹ vội chữa: Đứa nào ḿnh cũng nhớ, cũng thương như nhau.

Hải Âu

Bao dung mẹ

Nhà thằng Long, 7 tuổi, ở dưới quê. Nó sống với bà ngoại trên thành phố để đi học. Mỗi lần, nh́n mấy đứa bạn trong xóm có cha có mẹ ấp ủ yêu thương, nó lại cảm thấy buồn buồn. Lâu ngày đâm ra mặc cảm. Đi đâu nó cũng lặng lẽ cúi đầu, chịu thua chịu thiệt. Một hôm, thấy mặt nó vênh vênh, không chịu lép như ngày thường, tụi bạn ngạc nhiên nói:

Thằng này hôm nay tự nhiên giở chứng!

Hôm nay mẹ tao lên, tao cũng có mẹ như tụi mày. Thằng Long hất mặt trả lời.

Khánh Linh

Cơm cháy

Bố mất, anh em tôi bé dại, cảnh nhà khó khăn. Bữa cơm mẹ thường ăn sau, trệu trạo bát cháy cứng. Hai anh em tôi tranh ăn đỡ, mẹ bảo “Mẹ thích cơm cháy”…

Lớn, những dịp ăn cháy: ít c̣n vui miệng, nhiều nhai ê răng.

“Nuôi con biết ḷng cha mẹ” cơm dẻo nhường con, mẹ bát cháy qua bữa.

Tần tảo vá may nuôi ba con ăn học. Các con lớn đi làm, cuộc sống dễ chịu, đau đớn thay! Mẹ không c̣n!

Mẹ ơi! Chúng con không bao giờ quên bữa cơm cháy thuở nào…

Lâm Thế

Gạo hẩm

Nhà hết gạo. Vợ chồng bận đi làm nên nhờ nội ra chợ mua tạm dăm kư. Bữa cơm tối dọn ra, thức ăn ê hề, chỉ tội gạo nội mua không được ngon. Thằng út ngúng nguẩy:

Gạo ră như cám, con ứ ăn!

Người con dâu trách mẹ chồng:

Con bảo bà đừng ham rẻ mua gạo ôi. Con cũng không nuốt được huống chi tụi nhỏ.

Nội thở dài:

Thấy người phụ nữ lớn tuổi bán gạo nhà để đóng học phí cho con, thương quá, mẹ mua giùm, dẫu biết không được ngon như gạo tiệm.

Bữa cơm trôi đi nặng nề. Tối hôm đó, nội thao thức khóc một ḿnh.. Quá khứ 40 năm trước hiện về.. Lũ trắng ngập đồng. Nhà hết gạo. Thằng lớn băng lũ nên rừng kiếm củ mài, bị nước cuốn trôi, ba ngày sau mới t́m được xác… Nội nghẹn ngào trở dậy, quay qua bàn thờ lặng lẽ đốt nhang.

Ngọc Luận

Ba

Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út - cấp II, cấp III, tú tài, đại học - Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.

… Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nh́n Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.

Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười x̣a bảo: “Rớt!”.

Ngô Thị Thu Vân

Áo lạnh

Ngày nào, ông già sửa giày vẫn ngồi trên vỉa phố. Mùa này, trời lạnh căm. Chỉ một tấm áo mỏng che thân. Bạn tôi se ḷng: “Nh́n ông già lạnh, ḿnh cũng lạnh”.

T́m được chiếc áo len cũ, bạn tôi tặng ông. Ông mừng rối rít, cám ơn…

Mấy ngày sau, ông già ngồi đó, vẫn run rẩy, co ro… Bạn tôi nghĩ: “Có lẽ ông nghèo quá, nên bán áo ấm để mua gạo chăng?”.

Hỏi thăm ông, ông trả lời: “Cô ơi, vợ tôi không có áo ấm, nên tôi đă nhường cho bà ấy mặc rồi!”.

Đặng Quang Tiến

Áo mới

Hôm nay đám giỗ ông cố. Từ sáng sớm, mẹ đă sửa soạn về nội. Ra tới ngơ, con chợt để ư mẹ mặc chiếc áo đă cũ.

Con hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Cái áo trắng mới, d́ Ba mới may cho mẹ đâu?".

Mẹ lúng túng: "Ờ mẹ để đâu mẹ quên, vội quá, mẹ mặc đỡ áo này vậy".

Con ngước nh́n mẹ. Chợt hiểu. Hèn chi hôm học thêu, nhỏ Hương nó hỏi, sao vải của con có những lỗ nhỏ như đường may tháo ra.

Hai mẹ con ôm nhau thổn thức.

Lê Thị Chung

Trích từ : http://vietcatholic.com/news/html/news20421.htm