TUYỂN TẬP - NHỮNG LỜI HAY

Dịch từ tiếng Trung Quốc.

1. Làm việc th́ không sợ không thành công, chỉ sợ không lâu bền.

2. Làm việc thiện phải cấp thời, công đức phải liên tục.

3. Anh em một ḷng th́ đất sét trước cửa hóa thành vàng.

4. Ḷng có quyết tâm th́ tự nhiên có trí huệ.

5. Con người phải yêu ḿnh mới có thể yêu người trong thiên hạ.

6. Nghịch cảnh nếu không đến th́ trong tâm phải giữ một chữ “khoan”.

7. Hôm nay làm sai, ngày sau hối cải th́ phải gấp đôi thời gian; kết thiện duyên càng ngày càng tốt, ác duyên th́ phải thêm thiện hóa giải.

8. Nghịch cảnh trước mắt nên vui vẻ chấp nhận mới có thể diệt trừ nghiệp chướng.

9. Con người đều có khuynh hướng t́m bên ngoài, thật ra quan trong nhất chính là t́m ở nội tâm.

10. Tâm vui vẻ là một loại hàm dưỡng, có thể làm cho người chung quanh đều có cảm giác phấn khởi như gội gió xuân.

11. Làm việc tốt không phải là quyền phát minh sáng chế của nhà giàu, nhưng là sự tham gia của người có tâm.

12. Dũng cảm tiến lên v́ người mà phục vụ, chính là hạnh phúc.

13. Nếu lại có cơ hội tốt th́ báo phúc, nếu không thể nắm vững nhân duyên th́ cơ hội sẽ vuột mất.

14. Khó đi mà có thể đi, khó bỏ mà có thể bỏ, khó làm mà có thể làm th́ mới có thể thăng hoa nhân cách ḿnh.

15. Cuộc sống con người không nhất định tṛn tṛn là tṛn; nhưng người có sự lịch lăm th́ lúc nào cũng có thể vung nắm.

16. Tâm phải sáng giống như ánh trăng sáng, có nước là có trăng; tâm phải giống như trời cao, mây mở là thấy trời xanh.

17. Phải theo thanh, sắc để điều tức nhất cử nhất động của ḿnh; bất cứ lúc nào, bất cứ t́nh huống nào đều phải có vẻ mặt ḥa nhă, giọng nói nhỏ nhẹ.

18. Chính người chỉ biết tôn trọng ḿnh, mới có thể dám thu nhỏ ḿnh.

19. Biết duyên, quư duyên, tái tạo thiện duyên.

20. “Tu hành” là sửa chữa lại cho đúng tư tưởng, quan niệm và hành vi sai trái của ḿnh.

21. Nhà rộng không như tâm hồn rộng.

22. Nói nhiều không bằng nói ít, nói ít không bằng nói hay.

23. Phải dùng tâm không nên nhọc ḷng lo nghĩ.

24. “Tâm đẹp” th́ nh́n cái ǵ cũng thuận mắt.

25. Mất đi hiện tại, về sau sẽ hối hận.

26. Muốn đối xử như người tốt, th́ tự ḿnh phải làm một người tốt.

27. Tuyệt nhiên không có tiền chính là vui vẻ, không làm ǵ đáng thẹn th́ ḷng b́nh an.

28. Thề nguyện th́ nên thề nguyện tốt, nói năng th́ phải nói lời hay.

29. Lúc muốn phê b́nh người khác, th́ trước hết nên nghĩ coi ḿnh đă hoàn thiện vô khuyết chưa.

30. Cuộc đời của con người phải không ngừng phát huy công năng của nó, th́ cuộc sống con người mới có ư nghĩa.

31. Người tự ái chân chính sẽ không tính toán với người khác.

32. Sinh mệnh vô thường, tuệ mệnh vĩnh cửu; ḷng mến mênh mông, tinh thần tồn tại.

33. Ước muốn là điểm xuất phát của thành công, cái cần thiết của đời sống con người là ước muốn, cũng chính là hy vọng.

34. Ước muốn - cần phải sinh lợi cho nguyện vọng lớn của đông đảo dân chúng, và mọi nơi mọi lúc phải cố gắng mà thực hiện.

35. Đọc sách cầu học không chỉ là tăng thêm trí thức trí năng quảng bác, mà cần phải nâng cao phẩm cách, thay đổi khí chất.

36. Không nên để ư tới chuyện tàn ác của người khác; mà nên thường xuyên thức tỉnh ḿnh việc ǵ nên làm và việc ǵ không nên làm.

37. Luôn luôn ôm lấy lợi ích tâm của mọi người, th́ có thể vĩnh viễn không xa cách thiện lạc.

38. Thưởng thức người khác tức là đứng đắn với ḿnh.

39. Muốn đạt tới sự tán thưởng của người khác, th́ phải tán thưởng người khác trước.

40. Thân cao bảy tấc không bằng mặt một tấc; mặt một tất không bằng thốn mũi, một thốn mũi không bằng một chấm tâm. “Thiên đàng địa ngục do tâm tạo ra”.

41. Việc tốt, chúng ta phải hưởng ứng; việc xấu, phải ngưng ngay lập tức.

42. Thành công là do phát huy ưu điểm, thất bại là do tích lại khuyết điểm.

43. Con người ta thường thường không phải không có sức để làm việc, nhưng là không dám làm.

44. “Đường” cần phải đi mới có thể tới, “việc” cần phải làm mới có thể thành công, mà “khổ” th́ cần phải chấp nhận mới có thể loại bỏ.

45. Người có thể tha thứ cho người khác th́ rất là vui vẻ ! Đang lúc anh tha thứ cho người khác, th́ cũng là lúc sự buồn phiền trong tâm hồn của anh cũng biến mất.

46. Đất đai là do con người cày xới; có năm thứ nhất gieo hạt mới có năm thứ hai gặt hái.

47. Đang ở nửa đường so với đi đến mục tiêu càng khổ hơn.

48. Hôm nay lui một bước chính là cái vốn của ngày sau tiến một bước.

49. Chỉ cần tin tưởng năng lực của ḿnh vô hạn th́ làm việc ǵ cũng sẽ thành công.

50. Biển thế gian có thể lấp bằng, nhưng cái ngang dưới mũi -cái miệng nhỏ xíu- th́ vĩnh viễn lấp không đầy.

51. Con người ta phần đông đều có tâm danh lợi, lại c̣n thích tranh chấp với người, tranh chấp với việc. Nếu có thể không tranh chấp với người, th́ khỏe người; không tranh chấp với việc th́ an việc; người việc không tranh chấp th́ thế giới đều b́nh an.

52. Cuộc sống có hăng say th́ sống sung sướng vui vẻ ! Công việc cần có hiệu suất th́ làm việc mới đến nơi đến chốn !

53. Việc sợ người ta biết th́ không nên làm, việc không nên làm th́ không nghĩ tới.

54. Việc của thế gian đều là cùng nhau tương đối, chỉ cần chúng ta lấy tâm hồn yêu thương thành thật để đối xử với người, lấy bụng dạ trong sáng ngay thẳng để tiếp nhận hoàn cảnh chung quanh, th́ đời sống con người bất cứ nơi đâu cũng đều sung măn chân thiện mỹ.

55. Gặp khốn khó th́ nhất định phải dùng ư chiến đấu lớn hơn để đối diện; duy có can đảm đối diện khó khăn mới có cơ hội đi đến chiến thắng.

56. Làm việc giống như làm đề ứng dụng của số học, nếu chỉ biết cộng trừ nhân chia mà không biết linh hoạt ứng dụng th́ cũng như là không biết làm vậy.

57. Đối xử với người phải có ḷng khoan dung, lời nói phải thận trọng.

58. V́ việc thiện mà ôm ấp tâm hồn luôn công b́nh, mới có thể an nhiên tự tại.

59. Hiếu đạo quan trọng ở chỗ nghe theo, phải quan tâm đến cha mẹ, lời nói nhu thuận, thân cận th́ không thể không nhẫn nại và tị hiềm.

60. Đầy lư lẽ, được lư mà không tha người th́ không chỉ gây ra rắc rối tổn thương người tổn thương ḿnh, thậm chí không cách ǵ hóa giải thù hận, người việc không trọn vẹn.

61. Chăm lo điều chỉnh tâm ḿnh, đem cái hận người, cái tâm oán kỵ quắc mắt trừng người chuyển biến thành quả tim yêu thương, quả tim khoan thứ.

62. Một người có thể bị người khác yêu cầu, nếu có năng lực th́ nên v́ người mà lao động, th́ cuộc sống mới là hạnh phúc nhất.

63. Người khác mạnh hơn ḿnh, tôi phải kính trọng họ và học hỏi với họ; người khác không như ḿnh, tôi phải khiêm tốn hướng dẫn họ, khuyến khích họ.

64. Có bao nhiêu sức lực th́ làm bấy nhiêu việc, và đừng nên đợi, bởi v́ đợi th́ thường rơi vào khoảng không.

65. Bông lúa càng no đầy th́ càng rủ xuống; một người càng thành tựu th́ càng phải có tính khiêm tốn.

66. Tôi không coi thường ḿnh cũng không tự đại.

67. Nghe được lời hay giống như chất xốp gặp nước, thấm giữ bền lâu.

68. Thánh nhân tu tâm không loại bỏ hoàn cảnh, phàm bỏ đi hoàn cảnh th́ không phải tu tâm; cho nên tự ḿnh tu hành th́ không cần phải chọn hoàn cảnh.

69. Hiếu thuận phải cấp thời, làm việc thiện cũng phải cấp thời.

70. Nên chúc phúc người khác và cũng phải chúc phúc ḿnh; chúc phúc ḿnh th́ không phải thở dài năo ruột.

71. Để cha mẹ tán thưởng một câu hơn là cầm tiền đi trừ nạn khắp nơi; bởi v́ lời tán thưởng của cha mẹ chính là lời chúc phúc lớn nhất.

72. Không nên cứ yêu cầu người khác làm cho ḿnh cái ǵ, nhưng suy nghĩ ḿnh có thể làm ǵ cho người khác.

73. Niềm vui của con cái là mặt trời mùa đông của cha mẹ.

74. Giúp đỡ người khác là giúp đỡ ḿnh; bởi v́ không một ai sống thui thủi một ḿnh.

75. Thường ai chỉ nh́n thấy vết nhơ bên ngoài của người khác, th́ lại không nh́n thấy rác rưởi bên trong tâm hồn ḿnh.

76. Nếu có người xin lỗi chúng ta mà chúng ta ôm hận trong tâm, th́ đó là ngu si; trong cuộc sống luôn luôn có thể quan sát nguyên nhân th́ có thể xóa bỏ ngu si.

77. Phải đoan đoan chính chính, không nên h́ h́ hà hà; phải nên thật cẩn thận, không nên ồn ào tung tóe.

78. Tha thứ nhiều cho người khác th́ được nhiều phúc; đem tâm phóng cho lớn th́ phúc lớn.

79. Mặc dù rờ không được, nh́n không thấy h́nh tượng và màu sắc của không khí, gió và điện, nhưng không thể phủ nhận công năng và tác dụng của chúng nó. Cũng vậy đạo lư linh nghiệm đối với Thiên Chúa, ma quỷ, thần, phật, bồ tát đều không thể coi nhẹ; thiện ác có báo như h́nh với bóng.

80. Con người sợ năm khí : tà khí, ngạo khí, ư khí, dâm khí, sanh khí. Con người ta cần năm tâm : chính tâm, thành tâm, hư tâm, tế tâm, quyết tâm.

81. Với người chung sống cần nhớ măi chữ “mặc”; với gia đ́nh chung sống cần nhớ măi chữ “nhẫn”; với đời chung sống cần nhớ măi “khoan”.

82. Bớt dục th́ bớt buồn bực, yên ổn th́ lợi lớn nhất.

83. Tâm hại người th́ không nên có, tâm pḥng người th́ không thể không có.

84. Không nên cảm thấy ḿnh không hạnh phúc, trên thế giới có rất nhiều người khốn khổ hơn ḿnh.

85. Dũng cảm chấp nhận người khác phê b́nh, là cơ hội điều chỉnh khuyết điểm của ḿnh.

86. Người từ thiện có sức mạnh nhất chính là đầu năo của ḿnh.

87. Đạo để chung sống với người là ở nơi cái nhịn nhục vô hạn.

88. Cảm t́nh của người từ thiện th́ to lớn vô cực, có thể đem t́nh yêu đến cho tất cả chúng sinh.

89. “Niệm phật” là để phát huy ḿnh, chuyển tính phàm phu thành tính của thánh nhân.

90. Thuốc thật khó trị bệnh oan nghiệt, của bất lương không làm giàu được mệnh người nghèo.

91. Đạo đức là ngọn đèn sáng đề cao ḿnh, mà không nên là cái roi mắng nhiếc người khác.

92. Người đối với nội tâm ḿnh có cảnh giới, th́ sẽ nhảy thoát được lưới của ma quỷ.

93. Đường là nơi con người đi ra ! Đường xa vạn lư đều phải bắt đầu từ bước thứ nhất.

94. Làm cái nên làm là trí tuệ, làm cái không nên làm là ngu si.

95. Thế giới trọc ác, chỉ cần một khoảnh tim yêu, th́ nhân gian thành nơi tịnh thổ (đất Phật).

96. Có sức mạnh cố nhiên là quan trọng, càng quan trọng hơn vẫn là phải có tâm.

97. Sống mà học thiện th́ có thể cứu ḿnh lại có thể cứu người : bắt đầu học làm ác th́ không những hủy người mà c̣n hủy ḿnh.

98. Đối xử với người lùi một bước, yêu người rộng một bước, th́ trong cơi nhân sinh sẽ sống được rất khoái lạc.

99. Sai lầm lớn rất dễ phản tỉnh, thói quen nhỏ không dễ bỏ đi.

100. Người không thể cúi thấp đầu là bởi v́ nhiều lần nh́n lại cái thành tựu trong quá khứ.

101. Nh́n thành công của người khác như thành công của ḿnh chính là người từ thiện.

102. Bồi dưỡng khí chất của ḿnh cho tốt, không cần tranh cái sỉ diện; tranh chấp th́ là giả, dưỡng mới là thật.

103. Ai ai cũng có thể khơi thông th́ có thể yên ổn vô sự, giả như nhiều tâm mà nghi ngờ th́ thành ra tội.

104. Lập tức nắm vững chính là dụng tâm.

105. Đúng sai nên giáo dục, ca ngợi nên cảnh giác; ghét bỏ nên phản tỉnh, hiểu lầm th́ kinh nghiệm, bất cứ mọi phê b́nh đều là bài học quư giá.

106. Một lời nói không thích hợp th́ làm cho ḷng người nảy sinh sự bài xích; lời muốn nói th́ phải thích hợp có ích, nhiều một câu thiếu một câu đều không hay.

107. Răn dạy người khác th́ cũng phải phân biệt trong ngoài; đối ngoại phải nhu, đối nội phải chính.

108. Chỉ cần t́m ra đường, không sợ đường xa gần.

109. Cách ăn ở, làm việc phải có “thành ư” chân chính phát ra tự trong tim, phải có ư muốn thành khẩn, làm việc chính đáng. Chỉ cần làm việc chính đáng và nhân cách cao thượng th́ tự nhiên có người ủng hộ, cho nên làm người “thành tín” rất là quan trọng.

110. Làm người th́ nên có ḷng tin ! Tất cả công đức, tất cả ḷng yêu mến, tất cả ḷng từ bi, tất cả dâng hiến, đều là từ điểm ḷng tin này mà bắt đầu, cho nên ḷng tin rất quan trọng.

111. Làm người rất thanh bạch mà không yêu cầu trả, nhân cách như thế mới đúng là nhân cách thật.

112. Mỗi một ngày đều bắt đầu làm người, mỗi giây mỗi phút đều là cảnh giác ḿnh.

113. Thời gian có thể bồi dưỡng nhân cách, có thể bồi dưỡng sự nghiệp và cũng có thể tích trữ công đức.

114. Một cá nhân ở thế gian làm được bao nhiêu việc th́ cũng như thọ mệnh dài bao lâu, do đó cần phải cạnh tranh với thời gian, thiết nghĩ không có ǵ làm cho thời gian qua không.

115. Thời gian, đối với người có sự khôn ngoan th́ quư giá như kim cương, nhưng đối với người ngu th́ giống như bùn đất không có chút ǵ là giá trị.

116. Mỗi ngày làm việc tốt th́ mỗi ngày đều vui vẻ.

117. Con người ta bất cứ lúc nào thường có thể tự do tự tại, nhưng lại bị một loại tự do muốn làm ǵ th́ làm lừa dối, ném thời gian vào hư không mà không tự cảm thấy.

118. Con người ta phần nhiều say mê t́m kiếm kỳ tích, do đó mà ngừng trệ không tiến; thời gian dù cho dài hơn nữa th́ cũng không có chỗ dùng, cuối cùng th́ cũng không được ǵ.

119. Thường ngày không có việc ǵ làm th́ thời gian qua mau, sự sa đoạ của con người chính là từ từ ngủ mê trong sự uể oải, và lương tri th́ suốt đời ngủ như thế ! Như thế th́ sinh mệnh, chỉ có thể gọi người đang ngủ.

120. Đời người th́ khác thường, khi xă hội cần đến anh th́ anh phải mau mắn đi làm; hôm nay có thể đi được th́ phải mau mắn cất bước đi ngay.

121. Dùng trạng thái yên lặng của tâm để nh́n dáng của chúng nhân và vũ trụ, nghe tiếng của địa cầu và chúng nhân.

122. Tâm như tấm gương, mặc dù cảnh vật bên trong chuyển biến, nhưng tấm gương vẫn không chuyển biến; cảnh vật th́ chuyển mà tâm th́ không chuyển.

123. Từ tâm là tâm đồng t́nh, có thể hổ tương khoan dung thông cảm nhẫn nại, hơn nữa biểu hiện một phần khoan tâm ái tâm, chính là từ tâm; hạnh phúc nhất của đời người là có thể khoan dung và tất cả người của chúng sinh đều đáng thương hại.

124. Có hôm qua, hôm nay và ngày mai; có năm ngoái, năm nay và sang năm; có quá khứ, hiện tại và tương lai; đương nhiên cũng có đời trước, đời nay và đời sau.

125. Anh cắt đứt liên hệ với sự sai lầm th́ chính là cắt đứt liên hệ với phiền năo; phiền năo ít th́ trí tuệ tất phải tăng trưởng.

126. Có thể bày ra ḷng nhân ái thi có phúc, có thể tiểu trừ phản năo chính là bi chính là bi.

127. Nhiều hơn một lần tha thứ cho người khác th́ là nhiều hơn một lần tạo phúc; có thể đem lượng làm cho lớn th́ phúc lớn.

128. Luôn luôn tồn tại tâm tốt, ngày ngày mới là ngày tốt.

129. Chịu khổ là khổ, khổ hết th́ ngọt đến; hưởng phúc là phúc, phúc hết th́ bi đến.

130. Cầu phúc thọ chi bằng cầu b́nh an, b́nh an chính là thêm thọ phúc.

131. Tính nết, miệng lưỡi không tốt, tâm địa cứ tốt th́ không kể là người tốt.

132. Tha thứ cho người khác là một đức tính đẹp, tha thứ cho ḿnh là hại đức.

133. Thống hối là sự thông báo của linh hồn, cũng có thể nói là sự quét sạch lớn cái ô nhiễm của tinh thần.

134. Miệng nói lời hay, tâm nghĩ chuyện tốt, thân làm việc tốt.

135. Tia lửa mặc dù nhỏ, nhưng đều có thể đốt cháy đống cây cối cao ngất như núi; cho nên Phật nói : “Không nên coi nhẹ sự ác nhỏ”.

136. Có đủ ḷng tin, nghị lực, dũng khí, th́ không có việc ǵ trong thiên hạ làm mà không thành công.

137. Thành tựu lớn nhất của đời người chính là từ trong thất bại mà đứng lên.

138. Miệng nói lời hay th́ như nhả hoa sen, miệng nói lời xấu th́ như phun rắn độc.

139. Ánh mặt trời lớn, ơn cha mẹ lớn, lượng quân tử lớn, người nhỏ khí lớn.

140. Mỗi ngày cám ơn cha mẹ, không nên làm những việc có lỗi với cha mẹ.

141. Đầy lư lẽ nhưng phải hoà, được lư phải tha người.

142. Người thích nói lời viễn vông, th́ trước tiên dối ḿnh, sau đó mới nói dối người khác.

143. Thời gian có thể tích lũy nghiệp học và cũng có thể tích lũy công đức.

144. Quên đi cái hay cái tốt ngày hôm qua và nắm vững hôm nay.

145. Không nên làm nản ḷng sự may mắn, nửa đêm gọi cửa ḷng không hoảng sợ.

146. Ḷng không nản, việc sẽ không khó.

147. Khó nhẫn mà có thể nhẫn, khó chịu nhưng có thể chịu, th́ có thể tránh “một bước lỡ chân muôn đời hối hận, quay đầu lại thân đă trăm tuổi”.

148. Anh phải yêu người ta trước, th́ người ta mới yêu anh.

149. Nóng giận là đem cái sai đă qua của người khác giữ lại để trừng phạt ḿnh.

150. Đời sống con người cám ơn nhiều một chút tức là tô điểm nhiều hơn một chút.

151. Đi yêu một người trước đây vốn oán hận tức là vui vẻ với ḿnh.

152. Nội tại có thể tự khiêm chính là công, ngoại tại có thể khiêm nhường chính là đức.

153. Mỗi ngày phải quan tâm sự ấm no của cha mẹ, luôn luôn phải thông cảm vất vả khó nhọc của cha mẹ.

154. Yêu và cám ơn, cần phải từ cuộc sống mà làm ra.

155. Làm việc phải vui vẻ, người với người phải có cám ơn.

156. Giữ giới là đề pḥng sự sai lầm.

157. Cùng nhau cám ơn th́ hai bên thành tựu, cùng nhau sáng tạo th́ xă hội đẹp đẽ tốt lành.

158. Dùng ḷng từ bi để ngăn chận cái sân si oán hận của tâm (nổi nóng).

159. Làm việc tốt là chuyện phải làm, đó chính là mục đích của đời sống con người và cũng là nghĩa vụ của cuộc sống con người.

160. Sinh mệnh chỉ có hơn mười năm nhưng khôn ngoan th́ vĩnh viễn không bị diệt.

161. Ư nguyện phải lớn, chí phải kiên cường, khí phải nhu, tâm phải tỉ mỉ.

162. Làm người và làm việc th́ phải cẩn thận, tỉ mỉ, nhưng không được hẹp ḥi.

163. Chúng ta phải vui mừng v́ những thành tựu của người khác; nh́n thành tựu của người khác giống như thành tựu của chính ḿnh.

164. Yêu và người được yêu đều là hạnh phúc, nhưng t́nh yêu này cần phải “thanh tịnh không tạp nhiễm”.

165. Một người chỉ cần có tâm hồn biết xấu hổ nhục nhă th́ tự nhiên không làm chuyện đồi bại.

166. Hiếu thuận với cha mẹ là thiên chức của con cái phải hết sức chu toàn, phụng dưỡng bố mẹ chồng là hiếu đạo của nàng dâu nên có.

167. Thường có thể phản tỉnh ḿnh mà không nhầm lẫn, tức là giải thoát mà lại thong dong thoải mái.

168. Quá khứ đă chết, tương lai lại chưa đến, chỉ có nắm vững thực tại trước mắt. Tuổi trẻ không cố gắng th́ tuổi già chỉ có bi thương.

169. Học hỏi Lời Chúa tức là phải dễ dàng gia tăng hóa giải ưu phiền.

170. Tin Thiên Chúa mà không học hỏi Lời Chúa là mê tín, thờ Thiên Chúa mà không thực hành Lời Chúa là.

171. Người biết nói th́ nghĩ rồi mới nói; người không biết nói th́ nói rồi mới nghĩ.

172. Phải ḥa mục với nhân gian, với quần chúng, mới là người học Lời Chúa chân chính.

173. Lúc người khác phê b́nh th́ phải hỏi ḷng có xấu hổ không, không xấu hổ th́ tâm an b́nh.

174. Một người hai tay kiện toàn nhưng lại không dám làm việc, th́ cũng như người không có tay vậy.

175. Làm tất cả việc tốt phải nắm vững thời cơ, cũng phải nắm vững nhân duyên; duyên nhân qua đi rồi mới muốn làm th́ không c̣n kịp.

176. Hành vi của bất cứ ai cũng đều là tấm gương của ḿnh ! Nh́n ưu điểm của tha nhân th́ cái tôi thôi thúc; nh́n khuyết điểm của người khác th́ phản tỉnh ḿnh.

177. Bền chí th́ giống như giọt nước luồn trên đá, khi gặp khó khăn lớn và trở ngại th́ cũng không thể xung phá được.

178. Tâm không chuyên, niệm không nhất th́ làm việc khó mà thành tựu.

179. Tâm nếu luôn giữ nét vui vẻ th́ không nên đem người và việc làm thành một hàng.

180. Nếu muốn gia đ́nh may mắn ḥa mục th́ phải luôn luôn khởi động cái tâm vui vẻ.

181. Người rệu rạ uể oải nhất định sẽ là người sa đọa.

182. Đem quan niệm tham lam chuyển qua thỏa măn, chính là hạnh phúc nhất của đời sống con người.

183. Dũng khí không thể mất đi, ḷng tin không thể không có, th́ chuyện của thế gian không có ǵ là có thể và không có ǵ là không thể, chỉ sợ không dám !

184. Trên tinh thần như có thể hiểu biết đủ, th́ đó là hạnh phúc nhất của cuộc sống con người.

185. Nói chuyện nên ôn ḥa nhẹ nhàng, thái độ nên khiêm tốn thành thật thân thiết.

186. Người có thể tích phúc th́ hiểu được hành thiện; người hiểu được hành thiện tất luôn luôn vui vẻ, đó chính là hạnh phúc của đời sống con người.

187. Đổi mới ḿnh là tự cứu, ảnh hưởng đến người khác là cứu người.

188. Người nào cũng có thể tha thứ; duy chỉ có người không thành thực là không thể tha thứ.

189. Bạn bè không thể khinh suất khi kết bạn, cũng không thể khinh suất bỏ đi.

190. Giữa người và thú lấy đạo đức làm ranh giới; đạo đức sa sút, xă hội tất loạn.

191. Nạn phải tự ḿnh tiêu đi, phúc phải tự ḿnh tạo ra.

192. Có thể “vứt bỏ” mới có thể nhận ḿnh sai.

193. Ḷng bác ái là tài phúc vô tận.

194. Nghĩ đến chuyện đă qua là tạp niệm, nghĩ đến chuyên ngày mai là vọng tưởng, tốt nhất là nắm vững thời khắc ngay khi đó.

195. B́nh an là phúc, vui vẻ là khôn ngoan.

196. Cho so với nhận th́ càng có phúc.

197. Bất cứ việc ǵ mà dùng thiện để giải th́ không có ǵ phải lo lắng.

198. Luôn luôn vui vẻ, luôn luôn may mắn.

199. Nhẫn nhục cái giận nhất thời tức là tránh được trăm ngày ưu tư.

200. Kết nhiều thiện duyên là bởi gieo nhiều thiện nhân.

201. Cải biến người khác chi bằng trước tiên cải biến ḿnh.

202. Quét đất, quét đất, quét tâm địa, tâm địa không quét, quét đất không.

203. Người luôn làm cho người khác vui vẻ, th́ tự ḿnh cũng rất là khoái lạc.

204. Đi lại với người th́ cần phải đối đăi cách chí thành, mới có thể đổi lấy t́nh hữu nghị chân thành thiết tha.

205. Tĩnh tọa thường nghĩ đến chuyện đă qua, nói chuyện phiếm không nói đến người th́ không được.

206. Bền chí là lấy nước hổ thẹn rửa sạch con tim rệu ră.

207. Lượng của tâm nhỏ th́ nhiều ưu phiền, lượng của tâm lớn th́ trí huệ phong nhiêu.

208. Người sống trong hạnh phúc không biết hạnh phúc, lúc hạnh phúc mất đi mới biết đề pḥng th́ quá trể.

209. Cuộc sống của người chu toàn bổn phận mới có thể giẫm trên cảm nghiệm thực sự.

210. Cung kính với người chính là trang nghiêm với ḿnh.

211. Người làm biếng mới là người bần cùng thật sự.

212. Người biết dùng thời gian tốt th́ có đủ rất nhiều tài phúc.

213. Ban ngày không qua cách trống rỗng, thanh xuân không trở lại.

214. Trồng cây phải chăm bón gốc của nó, trồng đức phải lo bồi dưỡng tâm của nó.

215. “Phúc” đến từ một quả tim hiểu được sự bố thí.

216. Buồn phiền đến từ sự ham muốn không hợp lư.

217. Nói dối là căn bản của tất cả sự dữ.

218. Quư vật bên cạnh ḿnh, tích đức luôn đầy đủ.

219. Làm việc tốt không thể thiếu tôi, làm việc xấu không thể thêm tôi.

220. Hạnh phúc không phải ở chỗ được cho nhiều, mà là ở chỗ ít so đo.

221. Lấy tâm hồn b́nh đẳng đối với mọi việc th́ không lo lắng, tự ḿnh vui vẻ th́ cũng có thể đem vui vẻ lại cho mọi người.

222. Cái nên dùng mà không dùng là bủn xỉn; cái không nên dùng mà lại dùng là lăng phí.

223. Con cái nên để cha mẹ an tâm mới có phúc.

224. Một người biết nói dối th́ hành vi của hắn tất có sai sót.

225. Vô tâm muốn đi chỗ xấu, nghe bất cứ lời ǵ cũng đều là lời hay.

226. Trách nhiệm của sư trưởng (sư phụ) chỉ là dạy dỗ; thực hiện cái đạo cần phải tự ḿnh đi.

227. Nói lời hay, giữ tâm tốt, luôn ôm ḷng cảm kích.

228. Mỉm cười là một loại khuôn mặt, nhíu lông mày cũng là một loại khuôn mặt, nhưng mỉm cười có thể giải quyết vấn đề, nhíu lông mày lại càng khóa chặt vấn đề.

229. Muốn làm cho người khác tin tưởng anh, không phải ở nơi lời biện luận khéo léo, nhưng ở tại nơi sự thực hiện hành vi.

230. Học tập phải có tinh thần của “chim nhỏ tập bay lần đầu”, không sợ té, không sợ thất bại cho đến khi học thành mới thôi.

231. Nếu có người phỉ báng, nhục mạ chúng ta : th́ có thể coi đó như là đám mây trên đầu, chỉ một trận gió thổi liền tan như khói như mây.

232. Trên mặt thường giữ nét vui cười th́ không những có thể bày tỏ thiện ư, mà c̣n có thể rút ngắn khoảng cách giữa người với người.

233. Người biết đủ th́ dù nghèo cũng là giàu, người không biết đủ th́ dù giàu cũng như nghèo.

234. Bất kể là bạn xấu hay bạn tốt, họ đều là tấm kính soi hành vi của anh, có thể soi rơ cái ưu điểm và cái khuyết điểm của anh.

235. “Bạn hữu” th́ như hai miếng thịt dính với nhau, khi có một miếng đau khổ th́ miếng kia cũng sẽ đau khổ như vậy.

236. Không nên đóng kín ḿnh, nên mở tâm hồn ra : nên yêu người trước th́ người mới yêu ḿnh.

237. Nên dẫn dắt người đi đường thẳng, đi đường chính và bản thân ḿnh th́ tuyệt đối không đi lệch con đường ấy.

238. Nên lấy tâm đo tâm, đặt ḿnh vào vị trí người khác mà suy nghĩ.

239. Trong cuộc sống đời thường, dù cho có mấy ngàn vạn lần cẩn thận, th́ cũng không thể bù đắp cái sơ suất trong chớp mắt.

240. Tâm của con người niệm cảnh và t́nh, nếu có thể ǵn giữ sáng suốt và trong sáng, bày ra trong hoàn cảnh chung quanh, th́ sẽ đẹp và tốt.

241. Đem tâm trạng giận dữ chuyển qua tâm trạng nhu ḥa, rồi lại chuyển qua v́ t́nh bạn, th́ thế gian này càng đẹp hoàn mỹ.

242. Bất kể hoàn cảnh có khó khăn cách mấy, chỉ có người giữ ǵn dũng chí phấn đấu mới có thể đột phá hoàn cảnh, nắm vững h́nh thế có lợi.

243. Tâm, nếu muốn ǵn giữ vui vẻ th́ cần phải không nên đem chuyện giữa người với nhau mà nói không không; có một vài người buồn phiền, nguyên nhân là v́ người khác nói lời vô tâm, nhưng họ lại tiếp nhận cách có ư.

244. Đất tạp loạn th́ cây trồng không được phát triển tốt lành; đất của tâm mà rối loạn th́ nở không được một đóa hoa khôn ngoan.

245. Giữa người với nhau th́ nên cùng nhau lấy thiện mà tiếp đăi và luôn luôn cảnh giác ḿnh, nên có một phần tu dưỡng.

246. Bất cứ vấp váp khó khăn nào, đối với người có ư chí học tập th́ đó là một cơ hội tốt để rèn luyện.

247. B́nh thường ngôn từ ḥa nhă thân thiện th́ được tin dùng, lại có thể giúp người khác suy nghĩ, nói lui nói tới tự nhiên đủ phân lượng.

248. Nên nghe hại hạng người nói, một là hạng người có khôn ngoan, hai là hạng người có kinh nghiệm.

249. Người thế gian phải có trách nhiệm với pháp luật, người tu hành phải có trách nhiệm với việc làm và hậu quả.

250. Pháp luật quốc gia là đề pḥng những người phạm pháp, giới luật của Thiên Chúa là đề pḥng ḿnh phạm lỗi; người người không phạm pháp th́ xă hội sẽ tốt đẹp ḥa b́nh.

251. Bởi v́ tư tưởng có sai lệch nên mới dẫn tới ngôn hành sai lầm, cho nên bất cứ việc ǵ cũng nên suy nghĩ ba lần rồi mới làm.

252. Yên lặng đến từ nội tâm, đừng đi t́m phía bên ngoài.

253. “Tướng tuỳ tâm chuyển” lúc anh phấn khởi vui vẻ, giống như ở thiên đàng; lúc anh giận dữ không vui vẻ th́ giống như ở địa ngục. Xin tự hỏi ḿnh : trong một ngày chạy từ thiên đàng xuống hoả ngục mấy lần ?

254. Trên thế gian có một loại buôn bán mà vĩnh viễn lỗ vốn, đó chính là tính nóng nảy.

255. Nên cảm tạ người đă nói với anh về khuyết điểm của anh.

256. Người dũng cảm nhận sai là người dũng cảm nhất.

257. Người không ham luyến ái và hận thù th́ không bị trói buộc.

258. Mong cho tất cả mọi người có an b́nh hạnh phúc, thoả măn trong tâm.

259. Lấy từ ái để cảm hoá oán hận, lấy lương thiện để cảm hoá tà ác, lấy bố th́ để cảm hoá người bủn xỉn, lấy chân thật để cảm hoá nói dối.

260. B́nh đẳng đối đăi từng người mà không nói đến giàu nghèo hoặc quư tiện

261. Người khôn ngoan mỗi ngày đều kiểm thảo ngôn hành của chính họ.

262. Khắc phục ḿnh thực sự so với chiến thắng người phải làm nổi lên sự cao thượng.

--------------------

Taiwan, dịch xong ngày 5.11.2004

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.