|
CHÍN TRUYỆN NGẮN HUYỀN ẢO
Nguyên tác: Kawabata Yasunari
Dịch: Nguyễn Nam Trân
1- Lặng Thinh
- 2- Nhặt Cốt –
3 - Chiếc Xe
Tang – 4 - Thị Trấn Yumiura –
5 - Những Con
Rắn – 6 - Có
Ông Trời – 7-
Hạnh Phúc Của Một Người – 8 -
Tuổi Mười Bảy -
9- Trăng
(4) THỊ TRẤN YUMIURA -
(Yumiura-shi, 1958)
Nguyên tác: Kawabata Yasunari
Dịch: Nguyễn Nam Trân

Vịnh h́nh cánh cung (ảnh minh họa)
Dẫn nhập:
Yumiura-shi
(Thị trấn Yumiura) là một tiểu phẩm của Kawabata viết năm 1958.
Yumiura nguyên nghĩa là băi biển (vịnh nhỏ) h́nh cánh cung nhưng ở
đây lại tượng trưng cho một vết lơm ăn khuyết vào kư ức của một nhà
văn về già vốn đă mang sẵn cái tên là Kasumi (một nghĩa của nó là
sương mù). Cái hay của câu chuyện nằm trong sự mơ hồ rất liêu trai
v́ cho đến cuối truyện, độc giả vẫn chưa biết đâu là sự thực.
Khi Tae vào
báo cho cha biết có một người đàn bà quen ông hồi ở thị trấn Yumiura
dưới Kyuushuu cách đây chừng 30 năm t́m đến thăm, Kasumi Shôsuke bảo
con gái cứ mời họ vào pḥng khách cái đă.
Kasumi là
một nhà văn chuyên viết tiểu thuyết nên mỗi ngày ông thường có những
vị khách đến chơi mà không hẹn trước. Lúc ấy, trong pḥng đang có 3
người như vậy. Tuy cả ba không đến cùng một lượt nhưng giờ này họ
đang trao đổi với nhau về một đề tài chung. Trời khá ấm áp đối với
thời điểm 2 giờ trưa của một ngày đầu tháng chạp.
Bà khách là
người thứ tư. Bà qú hơi chấm gối ở mé hành lang, tỏ vẻ ngần ngại v́
nhận ra sau cánh cửa kéo đang để hở đă có mấy người khách đến trước.
Kasumi lên tiếng:
-Mời bà vào!
-Xin lỗi,
em thành thực xin lỗi...
Giọng người
đàn bà hơi lạc đi một chút:
-Lâu ngày
quá, thày nhỉ. Hiện giờ tên của em thành Murano rồi nhưng hồi gặp
thày, em c̣n mang cái tên con gái là Tai cơ ạ. Không biết thày có
nhớ?
Kasumi đưa
mắt nh́n người đàn bà. Bà ta cỡ ngoài 50 nhưng có vẻ trẻ hơn số tuổi,
đôi má trắng trẻo hơi ửng hồng. Bây giờ mà bà c̣n c̣n giữ được cặp
mắt to như thế có lẽ nhờ khuôn mặt không bị đẫy ra như mọi người khi
bước vào lứa tuổi trung niên.
-Thày (1)
đúng là thày Kasumi ngày xưa em biết.
Người đàn
bà ngắm Kasumi và trong khóe mắt ánh lên một niềm vui. Thế nhưng cái
nh́n lại của Kasumi th́ không như thế, ông đang cố gắng t́m trong kư
ức ḿnh h́nh ảnh của người đàn bà.
-Thày trông
chẳng thay đổi chút nào. Từ mang tai đến cằm, vâng, cả hàng lông mày
nữa, vẫn giống hệt như xưa.
Bà vạch ra
từng điểm một cứ như đang lật từng trang một pho sách tướng làm
Kasumi đâm lúng túng, có lẽ ông lo cho cái trí nhớ quá kém cỏi của
ḿnh.
Người đàn
bà choàng áo khoác haori màu đen có thêu hoa văn. Áo kimono lẫn thắt
lưng obi của bà đều trang nhă nhưng hơi cũ. Tuy vậy, chúng có vẻ
được giữ ǵn kỹ lưỡng. Khổ người bà khách bé và khuôn mặt cũng nhỏ.
Trên những ngón tay ngắn, không thấy đeo nhẫn:
-Cách đây
khoảng 30 năm, thày đă có dịp ghé thị trấn Yumiura. Thày lại đến
chơi đằng căn pḥng em trọ nữa. Không biết thày c̣n nhớ hay không?
Hôm đó là một buổi chiều bến cảng có lễ hội...
-À ...hả..?
Thuở ấy, bà
này chắc chắn phải xinh và bà lại nói ḿnh có đến pḥng, điều này
khiến Kasumi càng cố gắng moi óc để nhớ lại. Nếu là ba mươi năm về
trước th́ lúc đó ông mới 24, 25 ǵ đó và hăy c̣n độc thân .
-Hồi đó,
thày đi cùng với quư thày Kida Hiroshi và Akiyama Hisao mà. Nhân
chuyến viếng thăm đảo Kyuushuu và trên đường đến Nagasaki, đúng lúc
người ta đang tổ chức buổi tiệc mừng một tờ báo địa phương mới ra
đời ở Yumiura nên thày cũng được mời tới dự.
Hai ông
Kida Hiroshi và Akiyama Hisao nay đă thành người thiên cổ. Họ là hai
tiểu thuyết gia lớp đàn anh, trên Kasumi khoảng mười tuổi. Ông được
họ đỡ đầu và cho phép đi lại thân thiết từ hồi ông mới 22, 23. Ba
mươi năm về trước, hai nhà văn đó là những cây bút hàng đầu trên văn
đàn. Chuyện hai ông ấy đi chơi vùng Nagasaki nhiều thập niên về
trước là có thật. Kasumi vẫn c̣n nhớ tới thiên kư sự và những giai
thoại chung quanh chuyến lữ hành của họ. Độc giả của hai người chắc
cũng không lạ ǵ về chuyện đó.
Kasumi
không hiểu v́ sao hai nhà văn đàn anh đă mời ḿnh, một kẻ mới tập
tểnh vào nghề, tháp tùng họ đến Nagasaki. Ông bối rối, cố đào bới
trong trí nhớ những kỷ niệm về hai nhân vật đă có ảnh hưởng đến ông
nhiều. Khi hồi tưởng lại những ơn huệ họ đă dành cho ông thời ấy,
ông cảm thấy ḿnh như đang lùi về một trạng thái mộng mơ êm ái. Nét
mặt của ông chợt đổi hẳn. Giọng nói của người đang bà cũng như đổi
theo:
-Thày c̣n
nhớ chứ, thày nhỉ?. Lúc đó, em mới cắt tóc ngắn và có thưa với thày
là em mắc cỡ v́ cảm thấy lành lạnh ở mang tai. Lúc đó trời đă cuối
thu và tờ báo vừa được ra mắt độc giả tỉnh nhà... V́ em bắt đầu cuộc
đời phóng viên nên đă cắt mái tóc thật ngắn. Em c̣n nhớ như in lúc
thày đưa mắt nh́n sau gáy, em thấy nó như ngừng lại ở một chỗ. Em đă
tránh cái nh́n như đang dán vào đó. Một lúc sau, khi thày đưa em về
nhà, em đă mở ngay cái hộp đựng ruy-băng cho thày coi và thày có
ngắm nghía chúng. Em nghĩ rằng lúc đó em muốn trưng cái bằng cớ là
trước đó ba bốn hôm, mái tóc em hăy c̣n dài và được buộc bằng
ruy-băng cơ. “Ruy-băng nhiều quá nhỉ?” Thày đă nói thế với vẻ ngạc
nhiên. Sở dĩ em có nhiều ruy-băng buộc tóc là v́ em vốn rất thích
ruy-băng từ ngày c̣n nhỏ.
Mấy người
khách đến trước không lên tiếng.Họ đă bàn xong những việc ḿnh cần
nên đương nhiên phải để cho chủ nhà tiếp người khách mới và chỉ trao
đổi với nhau vài câu chuyện nhỏ. Thế nhưng nội dung câu chuyện người
đàn bà đang phát biểu khiến họ rơi vào im lặng. Ba vị khách tránh
không nh́n vào mặt của Kasumi cũng như của người đàn bà. Tuy vờ như
không nghe hai người nói ǵ nhưng thực t́nh họ đang lắng tai theo
dơi câu chuyện.
-Sau khi
buổi tiếp tân kết thúc, chúng ḿnh đi theo con đường dốc thoai thoải
đưa thẳng xuống mé biển. Bây giờ em vẫn nhớ bầu trời hôm đó đang đỏ
rực lên như muốn bốc lửa. Ngay cả những tấm ngói trên nóc nhà cũng
đỏ theo. Em không quên lời thày nhận xét là cái gáy của em cũng ánh
đỏ lên như thế. Em có trả lời là cảnh hoàng hôn ở Yumiura đặc biệt
được người ta ca tụng. Thực đấy, em vẫn c̣n nhớ rơ cảnh ráng chiều
hôm đó ở Yumiura và em đă được gặp thày trong một khung cảnh tuyệt
vời như thế. Băi biển được mang tên là Yumiura v́ nó có giống như
một cánh cung tạc theo h́nh rặng núi chạy ven biển. Lúc đó cả bến
cảng như tắm trong ánh hoàng hôn. Ngoài ra, bầu trời đỏ rực của ngày
hôm ấy với những đám mây h́nh vẩy cá như xuống thấp hơn bất cứ nơi
nào và đường chân trời cũng gần sát đến lạ lùng. Một đàn chim di màu
đen không đủ sức bay ra khỏi vầng mây. Bầu trời hôm đó không phản
chiếu màu xanh của mặt biển nhưng ngược lại, màu đỏ thẩm của chính
nó như đang bồng bềnh trôi giạt vào cái cảng nhỏ. Trên mạn thuyền,
giữa đám cờ xí cắm đầy chen với tiếng sáo và tiếng trống, là đám con
nít trong trang phục lễ hội. Thày có bảo với em là giả như lúc này
có ai bật một que diêm cạnh những đứa trẻ trong trang phục màu đỏ
kia th́ chắc cả biển và trời đều sẽ cháy bùng lên một lượt. Thế thày
có nhớ không nhỉ?
-Hở?
-Nói vậy
chớ từ hồi lấy người chồng bây giờ cho đến nay, đầu óc em cũng quên
đi nhiều chuyện lắm, thày ơi! Có điều là mấy chuyện xảy ra hồi đó
đối với em là quá hạnh phúc nên em đă cố gắng để không quên nó. Với
thày th́ khác, thày Kasumi đâu có giống như em. Không những thày có
hạnh phúc mà lại quá bận bịu với công việc nên không thèm nhớ lại
mấy chuyện cỏn con trong quá khứ. Chứ riêng em th́ suốt đời, lúc nào
em cũng thấy thương cái thị trấn Yumiura.
-Thế bà
sống ở Yumiura lâu lắm sao?
Kasumi hỏi.
-Không đâu
ạ. Khoảng 6 tháng sau ngày gặp thày, em đă dọn về Numazu và lập gia
đ́nh. Cậu cả nhà em nay đă tốt nghiệp đại học và làm tư chức hăng
buôn. Đứa thứ hai là con gái đang đến tuổi lấy chồng. Em xuất thân
vùng Shizuoka nhưng v́ không hợp tính với bà mẹ kế nên phải đi nương
tựa một người bà con ở Yumiura. Chẳng bao lâu sau, cái tính thích
chống đối cố hữu đă đưa đẩy em đến tập sự ở ṭa báo. Cha mẹ em biết
được việc đó mới gọi về nhà và bắt lấy chồng. Rốt cuộc em chỉ sống ở
Yumiura độ 7 tháng.
-C̣n ông
chồng?
-Nhà em là
ông từ trông coi đền Thần đạo Numazu.
Ngạc nhiên
v́ nghề nghiệp của người chồng, Kasumi mới nh́n thẳng vào mặt khách.
Bà có một mái tóc đẹp với kiểu tóc Fujibitai (trán núi Phú sĩ) (2)
cho dù kiểu tóc ấy không c̣n thông dụng thời nay. Kasumi như bị thu
hút bởi nó.
-Trước đây,
chồng em nhờ giữ đền nên cuộc sống cũng dư dả. Chỉ từ sau chiến
tranh, chúng em mới phải chạy ăn từng bữa. Cả con trai và con gái
của em đều đứng về phía mẹ chứ đối với cha, không hiểu tại sao chúng
không bao giờ chịu nghe lời.
Nghe nói
thế, Kasumi cảm thấy gia đ́nh này có cái ǵ bất ổn.
-Đền thần
đạo Numazu có khuôn khổ lớn hơn đền Yumiura, nơi ḿnh dự lễ hội đó
ạ. V́ nó lớn đâm ra khó quản lư. Chồng em đă tự tiện bán đi 10 cây
tuyết tùng ở đằng sau đền. Bây giờ mọi chuyện đâm ra rắc rối, em
phải trốn lên Tôkyô.
-
............
-Nhớ lại kỷ
niệm xưa, sao mà vui quá. Con người dù đang ở trong hoàn cảnh nào
bao giờ cũng thấy dĩ văng là thần tiên. Hồi thày và em tản bộ từ
trên ngọn đồi xuống mé biển ở Yumiura, thày cho biết ḿnh không muốn
ngừng lại giữa đường nơi có ngôi đền Thần đạo đang diễn ra lễ hội v́
nơi đó quá đông trẻ con. Chúng ḿnh đă thấy gần chỗ rửa tay có một
cây hoa trà (tsubaki) nhỏ với hai ba đóa hoa kép cánh mỏng manh. Măi
đến bây giờ em vẫn nhớ ḿnh đă xúc động khi nghĩ đến tấm ḷng của
cái người dễ thương đă trồng nó ở đấy.
Rơ ràng
Kasumi đang đóng một vai tṛ trong tấn tuồng hoài niệm về thị trấn
Yumiura của bà khách. Câu chuyện của bà đă gợi cho ông h́nh ảnh
những đóa hoa trà và khung cảnh một buổi hoàng hôn bên kia bờ cái
vịnh h́nh cánh cung.Tuy nhiên, ông vẫn chưa có thể bước vào trong
thế giới hoài niệm ấy v́ câu chuyện của bà làm cho ông hơi bực bội.
Trong vùng đất mà bà nhắc đến, ông như bị ngăn cách với bà chẳng
khác một người đang sống đối mặt với một người đă chết. Ở vào lứa
tuổi của ông, kư ức đă xuống dưới mức trung b́nh. Giữa khi đang nói
chuyện dông dài với một ai đó, ông chợt quên bẵng tên người đối
thoại. Mỗi lần như vậy, sự bối rối của ông c̣n pha lẫn với sợ hăi.
Ngay giữa lúc này, trong khi đang cố gắng đánh thức trí nhớ, ông chỉ
thấy một khoảng trống mông lung và sự cố gắng khơi gợi chuyện cũ chỉ
khiến ông đau đầu.
-Khi em nhớ
về người đă trồng cây hoa trà, em nghĩ phải chi ḿnh chưng dọn căn
pḥng ở Yumiura tươm tất hơn một chút. Thày chỉ đến căn pḥng ấy mỗi
một lần đó. Thế rồi 30 năm đă trôi qua từ lần gặp gỡ với thày. Thế
nhưng lúc thày đến chơi th́ căn pḥng của em cũng trưng bày ra vẻ
con gái giống như căn pḥng của bất cứ thiếu nữ nào.
Kasumi
không nhớ mảy may về căn pḥng đó. Ông hơi nhíu mày và nét mặt trở
nên nghiêm nghị hơn một chút.
Người đàn
bà như muốn nói thêm một câu trước khi từ giă:
-Em thật
đường đột khi hôm nay bất chợt đến thăm thày. Từ lâu em đă ước mong
được gặp lại thày. Em thật vui v́ thày đă tử tế với em. Thế thày có
thể cho em đến thăm một lần khác nữa không ạ?
-Ờ th́...
Cách nói
chuyện của khách cho thấy bà hăy c̣n đôi điều chưa nói hết v́ ngại
sự có mặt của những người khách khác. Khi Kasumi đi tiễn chân, họ ra
ngoài hành lang và đóng cánh cửa kéo lại đằng sau, th́ bà khách bỗng
nhiên lả người vào ông. Kasumi không tin nỗi những ǵ đang xảy ra
trước mắt. Cử chỉ ấy chỉ có nơi một người đàn bà đối với một người
đàn ông đă từng ôm ấp ḿnh.
-Cô mà em
vừa gặp có phải là con gái thày?
-Vâng, đúng.
-Sao em
không thấy vợ thày đâu cả?
Kasumi
không trả lời, tiến trước ra phía cửa pḥng tiền đường. Ông quay lại
hỏi bà khách, lúc đó đang xỏ chân vào dép:
-Hồi ở thị
trấn gọi là Yumiura, tôi có đến tận pḥng bà thật à?
Người đàn
bà ngoái đầu lại, trả lời:
-Vâng. Thày
có hỏi em muốn làm vợ thầy không.
-Sao?
-Hồi đó, em
đă hứa hôn với người chồng bây giờ. Em đă từ chối thày với lư do ấy.
Kasumi cảm
thấy nhói trong lồng ngực. Ông không ngờ trí nhớ của ḿnh lại tồi tệ
như vậy. Làm sao ông có thể quên được việc đă ngỏ lời cầu hôn và cảm
thấy khó chịu v́ không thể nhớ ra người con gái trong cuộc. Ông ngạc
nhiên th́ ít mà bực bội th́ nhiều bởi v́ thời trẻ, ông không phải
hạng con trai bạ ai cũng đ̣i cưới.
-Thày đă tỏ
ra thông cảm hoàn cảnh khiến em đă phải từ chối lời cầu hôn.
Bà nói mà
lệ rưng rưng trong đôi mắt to. Bà đưa những ngón tay ngắn lấy ra từ
xách tay một tấm ảnh:
-Đây là con
trai và con gái của em. Châu gái bây giờ cao hơn em nhưng nó có
những nét của em thời trẻ.
Tuy bức anh
khổ nhỏ nhưng người con gái trong đó có đôi mắt thật sáng và một
khuôn mặt đẹp. Kasumi xem xét kỹ tấm ảnh, tự đặt cho ḿnh câu hỏi về
khả năng trong một chuyến đi cách đây 30 năm ông đă gặp một người
con gái như vậy và đă cầu hôn cô.
-Hôm nào em
sẽ mang con gái em đến để thày thấy hồi đó em ra sao nhé?
Bà khách
hỏi ông với một giọng đẫm trong nước mắt.
-Bởi v́ em
hay nhắc đến thày nên các con em biết về thày khá rơ và chúng xem
thày như một người thân thuộc. Hai lần mang thai, em đều bị ốm nghén
vào buổi sáng và đầu óc không được b́nh thường. Măi về sau, khi em
hết ốm nghén và cái thai bắt đầu động đậy, em có cảm giác lạ lùng
không biết đứa bé trong bụng có phải là con của thày Kasumi không?
Em lại hay vào bếp và đem dao ra mài...Mấy chuyện này, em có đem kể
cho mấy đứa con.
-Sao bà lại
làm thế?. Không nên...
Kasumi như
cứng lưỡi, không nói được hết câu.
Dù sao,
dường như bà khách này là người đă chịu nhiều cảnh ngộ cực kỳ đau
khổ v́ con người có cái tên Kasumi. Cả những người trong gia đ́nh bà
cũng vậy. Cũng có thể bà là một kẻ có cuộc đời quá bất hạnh nên khi
gợi nhớ về Kasumi, bà t́m ra được một nguồn an ủi. Bà đă khiến cho
cả gia đ́nh cùng đi chung đường với ḿnh trong hành tŕnh ấy.
Tuy câu
chuyện hai người t́nh cờ gặp nhau ở địa điểm gọi là Yumiura vẫn c̣n
là một kỷ niệm sinh động trong tâm trí người đàn bà nhưng đối với
Kasumi th́ nó đă hoàn toàn biến mất và không để lại dấu vết, ngay cả
h́nh ảnh cái người đàn ông bị cáo buộc đă phạm lỗi là ḿnh.
-Em để tấm
ảnh này lại cho thày nhé?
-Thôi.
Kasumi lắc
đầu nói.
Ông nh́n
theo lưng người đàn bà nhỏ nhắn đi ra ngoài cổng với từng bước chân
chậm răi và mất dạng sau đó.
Kasumi lấy
một tấm bản đồ Nhật Bản đủ chi tiết và một tập danh bạ về các tỉnh
thành từ một kệ sách trên tường rồi đi về phía pḥng khách. Ba người
khách cùng hiệp lực với ông để t́m địa điểm thị trấn Yumiura nhưng
họ không thấy một cái tên nào như vậy ở vùng Kyuushuu.
-Lạ nhỉ?
Kasumi
ngẩng đầu lên, nhắm mắt và suy nghĩ.
-Tôi không
nhớ ḿnh có lần viếng đảo Kyuushuu giai đoạn trước khi chiến tranh
xảy ra. Nhất định là như thế. Với tư cách phóng viên chiến trường,
tôi có đến thăm một căn cứ của đội quân quyết tử (kamikaze) ở Kanoya
trong trận Okinawa (hồi cuối cuộc chiến, LND). Đó là lần đầu tiên
tôi đặt chân đến nơi này. Về sau, tôi đă đến Nagasaki quan sát dấu
tích cuộc dội bom nguyên tử. Trong lần đó, tôi có nghe người vùng
Nagasaki kể về chuyến thăm viếng của quí thày Kida và Akiyama 30 năm
về trước.
Ba người
khách phá lên cười khi họ đưa ra ư kiến về người đàn bà. Họ nghĩ có
thể bà ta đă tưởng tượng ra câu chuyện hay tự đánh lừa ḿnh. Để kết
luận, họ đoan chắc bà này không phải là người tỉnh táo. Thế nhưng
Kasumi, với vẻ bán tín bán nghi khi nghe câu chuyện bà khách kể, đă
lục lọi trong kư ức và cảm thấy đầu óc ḿnh cũng bất b́nh thường
không kém chi người đàn bà. May cho ông là ở thời điểm này, thị trấn
Yumiura không hề hiện hữu. Tuy vậy, quá khứ của Kasumi có thể hăy
c̣n rất nhiều và vài mảnh vụn lọt khỏi khe hở kư ức của ông đă được
một người khác lưu giữ như kỷ niệm họ có về ông. Cũng vậy, ngày ông
mất đi rồi, chắc hăy c̣n có người đàn bà đinh ninh rằng một lần nào
đó, bà đă được nhà văn Kasumi cầu hôn ở thị trấn Yumiura.
Dịch ngày 5 tháng 10 năm 2019
Chú
thích:
(1) Người
Nhật cũng gọi một cách trân trọng các nhà văn hay người làm các nghề
nghiệp khác và có uy tín...là sensei (thày) chứ không riêng ǵ đối
với bác sĩ hoặc giáo sư. Xin được phép dịch như thế tuy trong nguyên
tác giả viết là Kasumi-san (Ông Kasumi).
(2) Trán
cân đối giống như đỉnh núi Fuji khi bới tóc kiểu Nhật.
Thư mục
tham khảo:
1) Kawabata
Yasunari, Kataude, bungô no kaidan kessaku-shuu (Cánh Tay, tập
chuyện kinh dị tuyệt hay của văn hào), 2006, Azuma Masuo biên tập,
Yumiura-shi (Thị trấn Yumiura), trang 253-262. Chikuma Shôbô xuất
bản. Nguyên tác Nhật ngữ
2) Kawabata
Yasunari, Burritt Sabin dịch Yumiura-shi sang Anh ngữ (Yumiura
City), 2003, tư liệu mạng. Bản tham chiếu.
|