CHÍN TRUYỆN NGẮN HUYỀN ẢO

Nguyên tác: Kawabata Yasunari
Dịch: Nguyễn Nam Trân

1- Lặng Thinh - 2- Nhặt Cốt – 3 - Chiếc Xe Tang – 4 - Thị Trấn Yumiura
5 - Những Con Rắn – 6 - Có Ông Trời – 7- Hạnh Phúc Của Một Người – 8 - Tuổi Mười Bảy - 9- Trăng


(6) CÓ ÔNG TRỜI  -   (Kami imasu, 1926)

Nguyên tác: Kawabata Yasunari

Dịch: Nguyễn Nam Trân

 

Khi trời sập tối, hắn ngạc nhiên khi thấy bên sườn núi có một v́ sao lấp lánh như ngọn đèn khí đốt. Một v́ sao lớn cỡ đó mà lại gần với ḿnh đến thế, hắn chưa hề thấy ở một vùng nào khác. Hắn cảm thấy cái lạnh chiếu ra từ những tia sáng đó khi đang phóng về nhà cho nhanh như con chồn lũi trốn trên con đường sỏi trắng. Chung quanh thật yên tĩnh, không có cả một tiếng lá rơi.

Hắn chạy vào bên trong nhà tắm và nhảy ùm vào bồn nước nóng. Đắp mẩu khăn tắm nhỏ (tenugui) ướt lên mặt xong, lần đầu tiên hắn mới cảm thấy cái lạnh đến từ ngôi sao không c̣n đọng trên má ḿnh.

-Trở lạnh rồi. Sắp Tết đến nơi. Thế ông có định ở lại đây tận lúc đó?

Hắn nh́n ra mới thấy là anh lái gà (toriya), người ḿnh đă quen mặt v́ cũng hay đến quán này.

-Không ạ. Tôi định vượt núi đi về phía Nam cơ.

-Phía Nam th́ tốt quá! Ba bốn năm trước, chúng tôi cũng ở Yama-minami (vùng phía Nam ngọn núi). Mùa đông đến là tôi cứ muốn quay về Nam.

Tuy đưa chuyện nhưng anh lái gà không quay mặt lại nh́n hắn. Lấy làm lạ về động thái của người ấy, anh bèn đưa mắt nh́n trộm. Anh lái gà đang nằm trong nước nóng, vừa nhấc cao người đến tầm đầu gối, vừa kỳ cọ hộ ngực cho người vợ lúc ấy đang ngồi trên thành bồn tắm.

Người vợ trẻ ưỡn lồng ngực về phía trước như muốn ch́a ra cho chồng và cái nh́n dán vào đầu của anh ta. Đôi vú nhỏ của cô úp lên trên bờ ngực nhỏ trông như hai cái chén rượu con, chỉ vun lên thêm chút đỉnh. Nó giống như dấu hiệu của sự thanh khiết tỏa ra từ cái thân h́nh ốm yếu. V́ bệnh hoạn lâu ngày, người vợ vẫn c̣n giữ được dáng dấp thiếu nữ. Trên cái thân thể gầy g̣ giống như nhánh cỏ mềm mại kia, khuôn mặt khả ái của nàng có thể làm cho ta tưởng tượng đó là một đóa hoa.

-Này ông khách! Đây là lần đầu tiên ông đi về phía Nam ngọn núi à?

-Không! Năm sáu năm trước tôi có đến đó một lần rồi.

-À ra vậy!

Anh lái gà đưa một cánh tay choàng qua vai vợ ḿnh rồi xả nước cho hết bọt xà pḥng từ trước ngực nàng trở xuống.

-Hồi đó, ở quán nước chè bên ngọn đèo có ông cụ bị bại liệt. Không biết bây giờ cụ ta ra sao nhỉ?

Hắn chợt nghĩ ḿnh đă sai lầm khi thốt ra câu nói ấy. Bởi v́ tay chân của người vợ anh lái gà h́nh như cũng không cử động được.

-Ông cụ quán nước chè nào? Ai vậy hở?

Anh lái gà quay đầu nh́n hắn. Người vợ th́ không để ư ǵ cả, trả lời:

-Cụ già ấy đă mất cách đây ba bốn năm.

-Uả, thật thế sao?

Đây là lần đầu hắn mới nh́n rơ được khuôn mặt của người vợ anh lái. Thế nhưng hắn đă vội đưa mắt ngó ngay chỗ khác, đồng thời lấy cả khăn ướt trùm lên mặt ḿnh.

(Đúng là con bé ấy!)

Hắn muốn dấu ḿnh trong làn hơi nước nóng của bồn tắm buổi chiều. Lương tâm của hắn như lộ ra trần truồng v́ xấu hổ. Hắn đă quyến rũ và làm tổn thương người con gái kia trong một chuyến lữ hành về phía Nam ngọn núi. V́ cớ nàng mà lương tâm của hắn bị ray rứt suốt năm sáu năm liền. Thế nhưng h́nh ảnh nàng th́ vẫn c̣n tiếp tục hiện ra xa xôi trong những giấc mơ của hắn. Dù sao, chuyện gặp mặt nhau trong căn nhà tắm hôm nay vẫn là một sự ngẫu nhiên quá tàn nhẫn. Cảm thấy ngột ngạt khó thở, hắn đưa tay kéo vuông khăn trên mặt xuống.

Anh lái gà giờ đây không c̣n xem hắn như đối tượng để chuyện văn nữa, bước từ hồ nước lên và đi ṿng sau lưng người vợ:

-Nào, xuống ngâm cái đi!

Người vợ duỗi hai khuỷu tay gầy nhọn ra một chút. Anh lái gà nhẹ nhàng ôm dưới nách và nhấc nàng lên. Nàng thu gọn chân tay như một con mèo ngoan. Khi ngâm ḿnh xuống nước, những đợt sóng do nàng tạo ra liếm lấp xấp dưới cằm người chồng. Đến lượt anh lái gà phóng xuống hồ. Anh ta bắt đầu bận rộn quạt nước lên trên cái trán đă bắt đầu hói. Hắn th́ lặng lẽ ḍm chừng người con gái. Không biết có phải v́ nước nóng đă thấm vào châu thân hay không mà nàng đang nhíu mày và nhắm nghiền đôi mắt. Mái tóc dài và dày đến độ hồi cô c̣n con gái đă làm cho anh ngạc nhiên nay đang xổ tung ra như một món đồ trang sức quá nặng nề vừa bị vỡ ra.

Hồ tắm đủ rộng để có thể bơi qua bơi lại. V́ lẽ đó nàng con gái không chú ư đến hắn, cái người đang ngâm ḿnh ở một góc bên kia. Hắn đang cầu khẩn mong nàng tha thứ tội lỗi của hắn. Chuyện nàng mắc bệnh cũng có thể là do hắn gây ra. Cái thân thể giống như một nỗi buồn trắng muốt kia như muốn bày ra trước mắt cho hắn thấy việc nàng phải chịu cảnh bất hạnh là v́ cớ hắn.

Chuyện anh lái gà âu yếm nâng niu hết mức người vợ trẻ chân tay bại liệt đă trở thành đề tài cho những lời bàn tán trong vùng suối nước nóng. Cái cảnh mỗi ngày, anh chồng 40 tuổi đầu cơng vợ trên lưng đi tắm, mà người vợ lại bệnh tật nữa, tất cả làm thành một câu chuyện đẹp như thơ, gây xúc động cho những người có dịp ngắm nó. Tuy vậy, thường ngày anh lái gà chỉ đưa vợ đi tắm ở nhà tắm công cộng dưới làng chứ không lên lữ quán nên hắn không thể nào biết vợ của anh ta chính là người thiếu nữ năm xưa.

Làm như quên bẵng sự hiện diện của hắn trong hồ tắm, chẳng bao lâu anh lái gà đă rời hồ lên bờ trước và trải rộng áo xống của vợ ḿnh trên bậc thang pḥng tắm. Sau khi sắp sẵn tất cả từ áo lót bên trong cho đến áo khoác bên ngoài, anh mới bế vợ khỏi hồ nước. Nàng nép vào ngực, mắt nh́n về phía lưng chồng, chân tay thu gọn trong ṿng tay anh như một con mèo ngoan ngoản. Hai cái bọc che đầu gối h́nh tṛn nàng đeo ánh lên tựa hai chiếc nhẫn cẩn ngọc mắt mèo. Người chồng đặt nàng ngồi xuống bậc thang nơi đồ để thay đă bày sẵn, lấy một ngón tay giữa nâng cằm nàng lên và lau khô vùng cổ rồi cầm lược chải tóc bới lên, sau đó mới quấn mấy lớp quần áo lên người nàng như thể đem những cánh hoa phủ lấy một nhụy hoa trần.

Sau khi đă thắt xong giải lưng obi cho vợ xong, anh chồng mới nhẹ nhàng địu nàng lên lưng, men theo con sông cạn mà về. Trên bờ sông chỉ có chút ánh trăng mờ. So với cánh tay đang ṿng ra sau như một h́nh bán nguyệt vụng về của người chồng th́ hai cái chân trắng trẻo nàng đang đong đưa hăy c̣n nhỏ bé hơn thế nữa.

Sau khi nh́n theo bóng anh lái gà như muốn tiễn chân, hắn đă để rơi những giọt nước mắt cảm động trên mặt nước hồ tắm. Hắn không để ư là lúc nào ḿnh đă thốt ra một câu nói thành thực từ tận đáy ḷng:

-Có Ông Trời!

Bây giờ hắn mới hiểu việc ḿnh nghĩ đă làm cho cô gái kia phải chịu cảnh bất hạnh là một ư tưởng sai lầm. Hắn biết hắn đă không ư thức được đâu là chỗ đứng thực sự của ḿnh. Hắn cũng hiểu là một người không thể nào làm cho người khác phải bất hạnh. Ư nghĩ muốn t́m đến nàng để xin được tha thứ cũng là một sai lầm khác của hắn. Ngoài ra, khi ḿnh nói làm tổn thương ai có nghĩa là muốn đứng ở một nơi cao nh́n xuống kẻ bị tổn thương nằm ở một vị trí thấp hơn, c̣n khi đi t́m sự tha thứ của họ là ḿnh đă tỏ ra có thái độ ngạo mạn. Hắn c̣n nhận ra rằng một con người không thể nào làm tổn thương một con người khác được.

-Ông Trời ơi, con chịu thua ông rồi!

Hắn nghe tiếng một con suối chảy dạt dào mà có cảm tưởng người ḿnh cũng đang trôi trên ḍng âm thanh đó.

Dịch ngày 17/5/2019

(Trích Tập 6 Truyện ngắn trong ḷng bàn tay)

 

 

 


* Nguyễn Nam Trân :

Một trong những bút hiệu của Đào Hữu Dũng, sinh năm 1945 gần Đà Lạt. Nguyên quán Hương Sơn, Hà Tĩnh. Theo học Chu Văn An (1960~1963) và Đại Học Sư Phạm Sài G̣n trước khi đến Nhật năm 1965. Tốt nghiệp Đại Học Đông Kinh (University of Tokyo) và Đại Học Paris (Pantheon-Sorbonne). Tiến sĩ khoa học truyền thông. Giáo sư đại học. Hiện sống ở Tokyo và Paris. E-mail: dhdungjp@yahoo.com

.........................

® "Khi phát hành lại bài viết của trang này cần phải có sự đồng ư của tác giả (dhdungjp@yahoo.com)
và ghi rơ nguồn lấy từ www.erct.com